Chương 465: Tuyệt học gia truyền 1
“Xem ra Trần Giải Nguyên vẫn nể mặt họ Cao này.”
Ở phía xa, tuần phủ Cao Xương nhìn thấy cảnh này, trong lòng có phần vui mừng, cười nói, “Quả nhiên hắn không giết người ở trong thành. Nếu mi tâm hắn không chứa nhiều Ma đầu như vậy thì quả là người đáng kết giao.”
Hắn đã nghe kể rất nhiều truyền thuyết về Trần Thực từ người nhà họ Cao, hiểu rõ cách hành xử của Trần Thực.
Ánh mắt Cao Xương nhìn sang người Huyên Thánh nữ đang nằm sõng soài dưới đất, khẽ lắc đầu, nói nhỏ: “Công tử là cấm kỵ, nhưng Trần Thực cũng là cấm kỵ. Cho dù ngươi là Thánh nữ của Bồ Đề đạo tràng, cũng không thể sỉ nhục Trần Thực, dụ dỗ Trần Thực quy phục công tử. Huyên Thánh nữ vẫn còn quá trẻ, chẳng trách không đấu lại những nữ nhân khác bên cạnh công tử.”
Hắn không cứu chữa cho Huyên Thánh nữ mà xoay người rời đi.
“Người trẻ tuổi, phải chịu chút thiệt thòi mới trưởng thành được!”
Huyên Thánh nữ nằm trên giường bệnh, trợn trừng mắt nhìn, đôi mắt vốn linh động giờ đây đờ đẫn, nhìn chằm chằm lên trần nhà, không nói cũng chẳng động đậy.
Một lúc lâu sau, nàng mới hoàn hồn, nhắm mắt lại, hai hàng lệ lăn dài trên má.
Chính đám người Bách Lý Mục đã đưa nàng từ tiệm lọng che về Bàn Sơn tông.
Nàng bị Trần Thực đánh ngất xỉu, nằm ở ngoài cửa tiệm, chủ tiệm thấy vậy động lòng trắc ẩn, choàng cho nàng một tấm áo, tránh để lộ da thịt, lại sai người trông coi, kẻo nàng bị đám ăn mày trong thành tha vào hẻm nhỏ rồi làm bậy.
Bách Lý Mục nhận được tin, vội vã chạy tới, nếu không quen biết Huyên Thánh nữ, hắn cũng không thể nhận ra nữ tử mặt mũi sưng vù nằm dưới đất kia chính là Huyên Thánh nữ có dung mạo khuynh quốc khuynh thành.
Hắn phải nhìn kỹ lắm mới nhận ra đó đúng là Huyên Thánh nữ, vội vàng đưa nàng về phân đà của Bàn Sơn tông, sai người đi mời đại phu, Huyên Thánh nữ mới tỉnh lại.
Ban đầu Trần Thực dùng gối thúc vào bụng nàng, khiến nàng đau quặn, khí huyết trong cơ thể rối loạn, chân khí vận hành mất kiểm soát.
Đợi nàng định tế ra Nguyên Anh thì Trần Thực đã vung cán lọng che lên đánh tới tấp. Trên cán lọng che có rất nhiều phù văn, là bảo vật phòng ngự, không biết là trùng hợp hay cố ý mà cú đánh đầu tiên lại đánh trúng huyệt Ngọc Chẩm sau gáy nàng, đánh cho Thần Đàn sắp xuất hiện của nàng phải thụt trở lại! Cú đánh thứ hai càng xảo diệu hơn, đánh trúng ngay huyệt Thiên Môn trên đỉnh đầu nàng, chặn đứng đường Nguyên Anh xuất khiếu.
Sau đó hắn lại vung cán lọng che lên quất túi bụi.
Quất đến mức cán gãy rời, thậm chí gãy làm đôi!
Các loại phù văn trên cán lọng che đều bị đánh cho nổ tung, có thể thấy hắn ra tay tàn nhẫn đến mức nào!
Bách Lý Mục xem xét một lượt, thấy Huyên Thánh nữ chủ yếu bị thương ngoài da, không nguy hiểm đến tính mạng. Công pháp của Bồ Đề đạo tràng vô cùng cao thâm, Diệu Âm sư thái lại là thủ tọa của đạo tràng, tuy Huyên Thánh nữ chưa tròn mười sáu tuổi nhưng đã tu luyện được một thân bản lĩnh, muốn phá vỡ kim thân của nàng không phải chuyện dễ.
Hơn nữa, Trần Thực tuy ra tay tàn nhẫn nhưng cũng biết điểm dừng, không đánh vào chỗ hiểm.
Có điều nước mắt nàng vẫn cứ lăn dài.
Từ khi sinh ra đến giờ, nàng chưa từng bị đánh đau như vậy.
Từ khi xuống núi đến nay, nàng gặp toàn bậc anh tài trẻ tuổi, ai ai cũng nho nhã lễ độ, hoặc là hào khí ngất trời, hoặc là ôn hòa nhã nhặn, hoặc là tài hoa hơn người, hoặc là chí tại thiên hạ.
Chẳng có ai giống như Trần Thực, không nói không rằng đã ra tay đánh người, đánh xong rồi còn chưa hả giận, lại còn đạp thêm hai cái vào mông nàng!
Trước khi xuống núi, sư phụ nàng là Diệu Âm sư thái đã nói với nàng rằng, thân xác chỉ là túi da, không phải căn bản, là cái túi da thối tha; nhưng thế nhân ngu muội, chỉ biết chạy theo cái túi da ấy mà quên mất căn bản. Con có một dung mạo xinh đẹp, xuống núi rồi sẽ có nam nhân si mê con vì dung mạo này, cho con đủ loại lợi ích. Con có thể lợi dụng dung mạo để đạt được mục đích của mình. Hãy khéo léo lợi dụng dung mạo, siêu thoát khỏi dung mạo, cuối cùng đạt đến cảnh giới vô tướng.
Đây là một trong những mục đích nàng xuống núi.
Thế nhưng dung mạo này của nàng, trước mặt Trần Thực lại hoàn toàn vô dụng!
Hắn đánh nàng không hề nương tay.
Ngay cả Phật Đà cũng có lúc nổi trận lôi đình, huống chi nàng còn chưa thành Phật?
“Ta một lòng một dạ muốn tốt cho ngươi, muốn tốt cho tiền đồ của ngươi, mới khuyên ngươi nên hóa thù thành bạn với công tử! Lòng tốt của ta vậy mà lại bị ngươi đánh cho một trận tơi bời!”
Huyên Thánh nữ nghiến răng, ngồi dậy, sờ sờ sau gáy, thấy sau gáy sưng to, máu bầm tụ lại chặn huyệt đạo, khiến Thần Đàn của nàng không thể hiện ra. Nàng lại đưa tay sờ lên đỉnh đầu, huyệt Thiên Môn cũng vậy, khiến nàng càng thêm tức giận.
Nàng tu hành Phật pháp từ nhỏ, được Bồ Đề đạo tràng truyền thụ những gì tinh hoa nhất, tu luyện được một thân bản lĩnh, là cao thủ hàng đầu trong thế hệ trẻ tuổi.
Cùng là Nguyên Anh cảnh, thực lực của nàng mạnh hơn rất nhiều so với Nguyên Anh cảnh của những môn phái như Bàn Sơn tông, tu vi hùng hậu, pháp thuật tinh thông, phù bảo phù binh cũng hơn hẳn bọn họ!
Thế nhưng nàng còn chưa kịp ra tay đã bị Trần Thực chế ngự rồi đánh cho một trận nhừ tử!
Nếu là giao đấu công bằng, bị Trần Thực đánh cho một trận thì nàng cũng cam tâm, đằng này nàng còn chưa kịp ra tay đã bị đánh cho không có sức phản kháng, thậm chí còn bị đánh ngất xỉu, khiến nàng cảm thấy vô cùng uất ức.
Đây không phải là sỉ nhục nàng, mà là sỉ nhục truyền thừa của Bồ Đề đạo tràng!
Bách Lý Mục nói: “Thánh nữ cứ yên tâm, thù mới hận cũ, Bàn Sơn tông chúng ta nhất định sẽ tính sổ với Trần Thực! Ta đã cho người theo dõi Trần Thực, chỉ cần hắn ra khỏi thành, rời khỏi Liễn Đô trăm dặm, chúng ta sẽ lập tức ra tay!”
Huyên Thánh nữ cố gắng xuống giường, nghiến răng nói: “Ta đi cùng các ngươi!”
Bách Lý Mục cười nói: “Huyên Thánh nữ, người cứ an tâm dưỡng thương. Thiên Môn và Ngọc Chẩm bị thương không phải chuyện nhỏ, huống chi còn…”
Hắn không nói tiếp, đầu gối của Trần Thực đã thúc vào bụng Huyên Thánh nữ, chiêu này nhằm đánh tan khí huyết của nàng, cho nên hắn ra tay rất tàn nhẫn, đánh cho cả nguyên âm chi khí của Huyên Thánh nữ cũng tán loạn. Chỉ có điều vết thương này có phần tế nhị, hắn không tiện hỏi nhiều. Huyên Thánh nữ quả thực không thể ra tay, nói: “Nguyên Anh của ta không thể xuất khiếu, Thần Đàn cũng không bay ra được.”
Bách Lý Mục chắp tay nói: “Thánh nữ cứ chờ tin của ta.”
Lại qua hai ngày, vẫn không thấy Bách Lý Mục báo tin, Huyên Thánh nữ không khỏi sốt ruột như lửa đốt, nhưng may mà vết sưng trên mặt đã tan, dung mạo nàng khôi phục như cũ, chỉ là những chỗ bị đánh mạnh vẫn còn hơi bầm tím.
Hôm đó, Bách Lý Mục vội vã chạy tới, nói: “Tên giặc họ Trần kia đã ra khỏi thành rồi. Thánh nữ có thể đi được chưa?”
Huyên Thánh nữ nói: “Máu ứ trên đỉnh đầu ta vẫn chưa tan hết, xuất khiếu hơi khó khăn, lại bị hắn đánh bị thương Thiên Môn, không thể tự mình động thủ.”
Bách Lý Mục cười nói: “Sau khi bắt được tên giặc họ Trần kia, ta nhất định sẽ giữ lại cho hắn một hơi thở để Thánh nữ trút giận.”
Huyên Thánh nữ lắc đầu nói: “Người xuất gia không sát sinh.”
Nàng dừng một
Nàng đi theo mọi người Bàn Sơn tông ra khỏi thành, Bàn Sơn tông người đông thế mạnh, cao thủ như mây, lại còn có người của Bách Luyện đường đi cùng.
Lúc này, Bách Lý Mục lên tiếng: “Huyên Thánh nữ, lần này phải đi ra khỏi Liễn Đô trăm dặm, đường xá xa xôi, thánh nữ hãy lên xe ngựa.”
Huyên Thánh nữ nhìn lại, thấy hai con hươu sao kéo một chiếc xe có lọng che đi tới, dừng lại bên cạnh nàng.
Tán lọng hình vuông, úp xuống dưới, che phủ một khoảng không gian rộng hơn một trượng, xung quanh tán lọng treo đầy những chuỗi ngọc, trong xe trải lông cừu trắng muốt, vô cùng êm ái.