Chương 475: Phụ Chính các, Công tào 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 1,331 lượt đọc

Chương 475: Phụ Chính các, Công tào 1

Huyên Thánh nữ tế Như Lai Bảo Ấn lên nện vào gáy, Trần Thực mặt đối mặt đâm thương, rung thương, hai người phối hợp ăn ý nhịp nhàng, không một kẽ hở, quả thật xứng đáng là tuyệt diệu.

Trần Thực chống đại thương, tim đập thình thịch, một lúc lâu sau mới ổn định lại hơi thở.

Trái tim Huyên Thánh nữ cũng đang đập thình thịch không ngừng, cố gắng bình ổn tâm cảnh.

Trần Thực dần dần thở đều lại, ánh mắt nhìn vào trên người Huyên Thánh nữ, khẽ nhíu mày.

Hắn vốn định liều mạng với Nguyên Thần của Bách Lý Mục một phen, không ngờ Huyên Thánh nữ lại ra tay giúp hắn.

Nếu không có Như Lai Bảo Ấn nện trúng gáy Nguyên Thần của Bách Lý Mục, hươu chết về tay ai, vẫn còn chưa biết. Nhưng Trần Thực đoán chừng, phần thắng vẫn nghiêng về Bách Lý Mục hơn một chút, trừ phi Bách Lý Mục đoạt xá hắn, hắn mới có phần thắng.

Dù sao chênh lệch giữa hai người quá lớn.

Huyên Thánh nữ nhận ra ánh mắt của hắn, cảnh giác cầm Như Lai Bảo Ấn.

Nàng lên tiếng phá vỡ sự im lặng trước: “Trần Thực, ta giúp ngươi không phải phản bội công tử mà là tự bảo vệ mình. Ta giết Bách Lý Mục là bởi nếu không giết hắn ta sẽ chết. Quan hệ đối địch giữa ngươi và ta vẫn không thay đổi.”

Trần Thực khẽ gật đầu, thu hồi U Tuyền Du Long kiếm rơi trên mặt đất, cất thanh kiếm này và Long Tu bút vào trong Thần Đàn sau gáy.

Huyên Thánh nữ lại tưởng hắn thu nhỏ hai món bảo vật này rồi nhét vào trong tai.

Nàng từng đọc một quyển sách tên là Tây Du Ký, bên trong có một con khỉ tên là Tôn Ngộ Không hay để bảo bối như vậy.

“Lớn lên.” Nàng nhỏ giọng nói.

Đầu Trần Thực không hề “bùm” một tiếng nổ tung như nàng dự đoán, khiến nàng thoáng chút thất vọng.

Trần Thực liếc nhìn nàng một cái, nghĩ đến vừa rồi dù sao cũng coi như nàng đã cứu mình nên cố nén ý định thúc đầu gối vào bụng dưới nàng, tiếp tục tìm kiếm đồ vật đáng giá trên người Bách Lý Mục.

Nhưng Bách Lý Mục đã vỡ nát đến mức chỉ còn lại cái đầu và hai cái đùi, trên người cho dù có đồ vật thì cũng đều bị nổ tung hoặc là văng ra xa, không biết tung tích.

Trần Thực không tìm thấy thứ gì có giá trị, bèn thu thập những mảnh vỡ của Huyền Cơ Bách Biến lô vương vãi trên mặt đất.

“To lên.” Huyên Thánh nữ nhỏ giọng nói.

Trần Thực liếc nàng một cái, nắm chặt nắm đấm, một lát sau mới chậm rãi buông ra.

Dù sao cũng có ơn, sao có thể xuống tay giết người?

Hắn tiếp tục thu dọn những mảnh vỡ.

Trên những mảnh vỡ này có khắc rất nhiều phù văn, được khắc nhiều lần trong rất nhiều năm, mặc dù có rất nhiều mảnh vỡ bị hư hại, không thể ghép thành Huyền Cơ Bách Biến lô hoàn chỉnh nhưng những bộ phận còn lại cũng rất đáng giá. Mang về để cho Lỗ Ban Môn nghiên cứu một chút, biết đâu có thể dùng được. Cho dù không có tác dụng cũng có thể đưa cho Thiệu Cảnh bán đi, cũng kiếm được kha khá bạc.

Huyên Thánh nữ cẩn thận quan sát hắn, nhỏ giọng nói: “…”

Cút mẹ nó ân tình đi!

Trần Thực hô một tiếng, đạp gió lao đến, vung bắp đùi rắn chắc, cẳng chân như lưỡi đao, đã chuẩn bị bổ vào cổ nàng.

Huyên Thánh nữ sợ hãi loạng choạng một cái, ngã nhào trên đất.

Trần Thực hừ một tiếng, thu hồi chân phải đang bổ xuống, quay lại tiếp tục thu thập mảnh vỡ.

Huyên Thánh nữ vô cùng căng thẳng nhìn chằm chằm vào hắn, nắm chặt Như Lai Bảo Ấn, chỉ cần hắn dám tới gần là nàng sẽ tế lên bảo ấn.

Cho dù đánh không lại Trần Thực, nàng cũng sẽ dùng bảo ấn này tự sát, miễn cho bị hắn làm nhục.

Trần Thực hoàn toàn không có ý định làm nhục nàng, chuyên tâm thu thập tất cả bảo vật có thể tìm được, lại lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ vuông vức, mở hộp, cất những mảnh vỡ của Huyền Cơ Bách Biến lô vào trong.

Huyên Thánh nữ trợn tròn mắt, chiếc hộp nhỏ của Trần Thực chỉ vuông vức một tấc mà Huyền Cơ Bách Biến lô cao bảy thước rộng chín thước, một thứ nhỏ như vậy mà lại có thể cất Huyền Cơ Bách Biến lô vào trong!

“Nhất hoa nhất thế giới, nhất diệp nhất Như Lai.”

Nàng nhịn không được nói: “Pháp Vương tự tại, biến hóa vô cùng, chứa Tu Di vào trong hạt cải, giấu nhật nguyệt dưới hoa sen. Phật môn của ta cũng có thần thông này. (Trích từ Quảng Hoằng Minh Tập)”

“Đây là gia truyền của nhà ta.” Trần Thực nói.

Huyên Thánh nữ chớp chớp mắt, gia truyền, vậy mà có thể sánh ngang với thần thông của Phật môn?

Trần Thực thu dọn xong xuôi, Huyên Thánh nữ nhịn không được hỏi: “Ngươi thu dọn những thứ này làm gì?”

Trần Thực ngồi trên một tảng đá nghỉ ngơi, cất chiếc hộp nhỏ đi, nói: “Lúc nhỏ ta từng rất nghèo, luôn muốn kiếm nhiều tiền một chút. Nhặt về có thể bán được không ít tiền.”

Huyên Thánh nữ thấy lưỡi hắn không hề văng ra, nghi ngờ hỏi: “Ngươi đang thiếu tiền sao?”

Trần Thực lắc đầu nói: “Trước kia thiếu tiền tiêu, một đồng cũng muốn bẻ ra làm đôi. Sau đó ta tiêu diệt Thái Bình môn dưới trướng công tử, phải đấu tranh tâm lý rất nhiều mới quyết định lấy tiền của Thái Bình môn, từ đó mới bắt đầu có tiền.” Hắn thành thật như vậy khiến Huyên Thánh nữ có phần không quen.

“Ta từng nghe nói chuyện này.”

Huyên Thánh nữ suy nghĩ một chút, nói: “Người của Phụ Chính các từng nói với ta, nói ngươi tham lam tiền tài của Thái Bình môn, giết sạch người của Thái Bình môn, cướp tiền của công tử, còn cướp cả Hoàn Hồn liên của công tử.”

Trần Thực ngồi ở đó, yên lặng chờ trời sáng, ánh mắt sâu thẳm, có phần thâm thúy.

“Hắn đáng bị cướp, Thái Bình môn đáng bị giết. Thái Bình môn mua rất nhiều trẻ em trai gái bị bắt cóc từ Thiên Mỗ hội, bắt chúng xuống cõi âm trộm Hoàn Hồn liên. Hoàn Hồn liên là do các nhân vật lớn ở cõi âm trồng, có quỷ thần canh giữ, đã có không ít bé trai bé gái chết oan.”

Trần Thực xoa xoa đầu ngón tay, như thể có thể xoa sạch vết máu trên đầu ngón tay, nói: “Trong số chúng, đứa lớn nhất, tuổi tác cũng xấp xỉ ta. Cho dù không chết ở cõi âm, chúng bị âm khí xâm nhập, cũng sống không được bao lâu. Sau khi ta san bằng Thái Bình môn đã chữa bệnh cho chúng, chia cho chúng một ít tiền, đưa chúng về nhà.”

Huyên Thánh nữ khẽ nhíu mày, nói: “Chuyện này, chưa chắc công tử đã biết. Sau khi trở về, ta sẽ bảo công tử đi điều tra một chút.”

Trần Thực nói: “Tốt nhất là bảo công tử điều tra thêm về Thiên Mỗ hội, Thiên Mỗ hội buôn người, cũng là sản nghiệp của công tử.”

Huyên Thánh nữ không nhịn được nổi giận: “Ngươi ngậm máu phun người!”

Trần Thực hỏi ngược lại: “Ta ngậm máu phun người, vậy sao lưỡi của ta không văng ra ngoài?”

Huyên Thánh nữ á khẩu không trả lời được.

Trần Thực tiếp tục nói: “Ngươi có thể đến Dục Đô một chuyến, điều tra hẻm Yên Chi, điều tra Khoái Hoạt lâm, điều tra Hồng Nương hội. Từ sổ sách của những nơi này, có thể điều tra ra rất nhiều thứ.”

Huyên Thánh nữ không nhịn được nói: “Đây đều là thế lực của công tử, đều bị ngươi nhổ tận gốc!”

Trần Thực đặt hai tay ra sau gáy, nằm ngửa trên tảng đá, cười nói: “Ta là phù sư, trảm tà trừ ma là trách nhiệm của phù sư. Những sản nghiệp này của công tử chính là tà ma.”

Huyên Thánh nữ tức nghẹn họng.

Trần Thực nhìn lên bầu trời, không nói gì.

Một lát sau, Huyên Thánh nữ không nhịn được hỏi: “Sao ngươi không nói gì?”

Trần Thực liếc nhìn nàng một cái, không lên tiếng.

“Sao ngươi không rời khỏi đây?” Huyên Thánh nữ hỏi.

“Ta đang đợi trời sáng.”

Trần Thực nói: “Hiện giờ chúng ta đang ở Nam Minh của cõi âm, sau khi trời sáng, mảnh vỡ của Bạt Thiệt Địa Ngục sẽ biến mất, chúng ta sẽ xuất hiện trên Đại Nam hồ ở dương gian. Ban đêm chúng ta không thể quay về, phải đợi đến khi trời sáng.”

Huyên Thánh nữ im lặng một lát, rồi lại một lát sau, nói: “Ta vốn là con gái nhà nông, quê ở Bắc Minh tỉnh (nguyên mẫu là North Dakota). Năm ta năm tuổi, được sư phụ là Diệu Âm sư thái để mắt đến, đưa ta vào Bồ Đề đạo tràng. Từ đó về sau, ta ở trong Bồ Đề đạo tràng nghiên cứu kinh Phật, ngồi thiền luyện khí, chưa từng gặp lại người nhà. Sư phụ dạy ta rất nhiều thứ.”

Trần Thực nằm trên tảng đá, nhắm mắt lại, không biết là đang dưỡng thần hay là đang ngủ.

Huyên Thánh nữ sờ sờ gáy mình, nóng rát, đau vô cùng.

Sau gáy nổi lên một cục máu to, ở đây cũng không có thuốc trị thương, không biết khi nào mới khỏi hẳn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right