Chương 485: Khai Cương Thánh Vương 1
“Bàn tay quỷ màu xanh, có phải có liên quan tới vị quỷ thần vô thượng kia hay không?”
Trần Thực cáo biệt A Chuyết, đi đến Huyền Nham.
Chủ nhân của bàn tay quỷ, có phải chính là vị quỷ thần vô thượng kia hay không?
Hắn có phần phiền muộn, lúc trước gia gia nhìn thấy hắn đứng trên đỉnh đầu quỷ thần vô thượng kia, rốt cuộc là hoa mắt hay là thật sự đã từng xảy ra?
Nếu như thật sự đã từng xảy ra, vậy tại sao hắn lại đứng trên đỉnh đầu của quỷ thần vô thượng?
Quỷ thần vô thượng là ai?
Y và Trần Thực có quan hệ gì? Trần Thực là tù nhân của y, hay là đồng phạm?
Sau đó gia gia lại xuống cõi âm bảy lần, đều là tìm kiếm tung tích của Trần Thực, lẽ nào ông ấy thật ra là đang tìm kiếm vị quỷ thần vô thượng này, chờ cơ hội đoạt lại Trần Thực từ tay quỷ thần?
Lúc gia gia đoạt Trần Thực về, tại sao quỷ thần vô thượng lại nắm lấy trái tim của Trần Thực, thỉnh thoảng bóp chết hắn?
Trần Thực ôm ngực, hắn đã chết rất nhiều lần, phần lớn là vì bàn tay quỷ bóp nghẹn tim.
Tuy rằng gần một năm nay bệnh này không tái phát, nhưng Trần Thực không dám lơ là cảnh giác chút nào, dù sao trái tim đang nằm trong tay người khác, đối phương muốn hắn chết lúc nào là có thể khiến hắn chết lúc đó.
“Ta ở cõi âm tám năm, nhất định là bị quỷ thần vô thượng bắt giữ, trở thành tù nhân của hắn.
Trần Thực buồn bã đau lòng, thấp giọng nói, “Ta đã chịu quá nhiều khổ… Ta nhất định phải bù đắp thật tốt cho bản thân, không thể chịu khổ nữa, không thể bị người ta ám toán nữa!”
Lúc này, giọng nói của Sa bà bà truyền đến: “Tiểu Thập! Tiểu Thập!”
Trần Thực dừng bước, vận chuyển chân khí, đứng trên mặt hồ, mặt nước dưới chân lõm xuống thành một vòng cung trơn nhẵn.
Xe gỗ chạy về phía bên này, lần này không dùng sáu cánh tay và cái lưỡi, mà là bốn bánh xe chuyển động dưới nước, di chuyển rất vững vàng.
Sa bà bà và Hắc Oa ở trong xe, Hắc Oa nhìn thấy hắn rất kích động, há miệng thè lưỡi, dùng sức vẫy đuôi.
“Hắc Oa thật giống chó.” Trần Thực thầm nghĩ.
Xe gỗ chạy đến bên cạnh hắn, Trần Thực lên xe, chiếc xe gỗ này đi về phía Huyền Nham ở Nam Hồ.
Sa bà bà hỏi thăm hắn mấy ngày nay, nói: “Ngươi bị A Chuyết bắt đi, hắn không làm khó dễ ngươi chứ?”
Trần Thực kể lại chuyện gặp A Chuyết và xung đột với Bàn Sơn tông, nói: “Bà bà đừng trách lầm A Chuyết thúc thúc, những con ong kia chính là Âm binh, nhiều lần truy bắt bà, chỉ vì bà đã vi phạm luật pháp cõi âm, chúng phải tuân theo luật pháp cõi âm. Mỗi lần truy bắt bà, đều là A Chuyết thúc thúc ngăn cản chúng.”
Sa bà bà cười lạnh nói: “Tiểu khốn kiếp kia nói với con như vậy sao? Hắn chỉ lừa con thôi, lừa không được loại lão luyện như ta đâu!”
Tuy nói như vậy, nhưng sắc mặt bà đã dịu đi nhiều.
Trần Thực nói: “A Chuyết thúc thúc lần trước cùng các người liên thủ xuống cõi âm tìm ta, cơ duyên trùng hợp trở thành Âm soái, mấy năm nay lo lắng gặp phải các người sẽ phải thực hiện chức trách Âm soái cho nên mới xa lánh các người. Thúc ấy rất quan tâm các người.”
Sắc mặt Sa bà bà càng thêm hòa hoãn, cười lạnh nói: “Hắn chỉ nói miệng thôi, mỗi lần đến Đại Nam hồ, lão thân đều bị lũ ong hắn nuôi đuổi đi, hung dữ lắm.
Bà cười nói: “Nhưng lão thân sẽ không so đo với hắn. A Chuyết khỏe chứ?”
Bà vẫn không nhịn được hỏi: “Tám năm trước, lần xuống cõi âm đó, là hắn cõng chúng ta về. Hắn cũng bị thương nặng, trước kia hắn đi theo chúng ta, chưa từng làm việc nguy hiểm như vậy, trước kia đều là để hắn canh phòng…”
Trần Thực nói: “Chắc A Chuyết thúc thúc là sắp tu thành Đại Thừa rồi.”
Sa bà bà thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Thiên phú của hắn cao đến mức đáng sợ, cái gì cũng học một biết mười, ngộ tính rất cao. Đột phá đến Đại Thừa cảnh cũng là lẽ đương nhiên. Năm đó Trần Dần Đô mang hắn đến, ta còn giật mình, nhìn hắn có vẻ không được thông minh lắm…” Trần Thực trên mặt mang theo nụ cười, nghe bà kể chuyện xưa.
Lúc đó là ba mươi năm trước, Sa bà bà còn chưa bị trượng phu Hướng Vân Phi bỏ rơi, vẫn còn là một nữ nhân xinh đẹp, đã có thành tựu kinh người trên phương diện hồn phách. Hồ Tiểu Lượng còn chưa chết, chỉ có điều ngày nào cũng lo lắng tuổi thọ của mình sắp hết, Đỗ Di Nhiên còn đang đi khắp nơi khắc bia mộ cho người ta. Lúc đó Thanh Dương thích đi theo Đỗ Di Nhiên, gặm cỏ trên mộ.
Lúc đó sau khi bị đánh hội đồng tạo vật Tiểu Ngũ đã ngụy trang rất tốt, làm trợ thủ cho Trần Dần Đô.
A Chuyết thoạt nhìn có vẻ đần độn như trâu, nhưng mọi người lại bị tiểu tử mười tuổi này dọa sợ, thiên phú của hắn thật sự quá cao, ngoài khuyết điểm quá thật thà ra không tìm ra nhược điểm nào khác.
Thậm chí tạo vật Tiểu Ngũ nhiều lần muốn ra tay với A Chuyết, nghiên cứu cấu tạo não bộ của hắn, nhưng luôn bị Đỗ Di Nhiên hoài nghi, ngăn cản, không thực hiện được.
Bọn họ đi tìm kiếm chư thần Hoa Hạ đã thất lạc, ý đồ phá giải phù triện đã thất truyền từ thời đại Chân Vương, tìm kiếm bí mật ẩn giấu trong những phù triện này.
Bọn họ gặp phải rất nhiều nguy hiểm, rất nhiều lần suýt mất mạng, chính trong những lần mạo hiểm và tôi luyện này mà A Chuyết dần dần trưởng thành, tu vi và thực lực cũng ngày càng mạnh.
Trước kia bọn họ coi hắn như một đứa trẻ, sau đó dần dần hắn trở thành một thành viên trong nhóm.
Trần Thực chớp mắt, nói: “Bà bà, A Chuyết thúc thúc nói, Ngũ Hồ Ngũ Đại Ác Nhân không có hắn, bà bà nằm trong Ngũ Đại Ác Nhân.”
Sa bà bà cười lạnh nói: “Hắn nói với con như vậy sao? Ngũ Đại Ác Nhân đều là nam, ta là nữ, chắc chắn không phải nói ta. A Chuyết lừa con đấy, đừng để bị vẻ ngoài trung hậu của hắn lừa gạt.”
Bà thở dài: “Thanh Dương thật đáng tiếc. Tuổi nó còn nhỏ, vốn dĩ còn hơn một ngàn năm tuổi thọ… Ta đã nói với nó rồi, đừng có gặm cỏ trên mộ, đừng có gặm cỏ trên mộ! Nó không nghe, cứ gặm!”
Bà tức giận nghiến răng, cười lạnh nói: “Kết quả tự hại mình! Đáng đời!”
Vừa nói chuyện, đã đến dưới Huyền Nham.
Trần Thực nhớ tới lời dặn dò của A Chuyết, men theo dây xích sắt màu đen, leo lên Huyền Nham.
Xe gỗ không thể lên, ở lại phía dưới cùng Hắc Oa. Sa bà bà tuy lớn tuổi nhưng rất nhanh nhẹn, đi theo hắn lên Huyền Nham.
Huyền Nham là một hòn đảo treo lơ lửng trên không, rộng khoảng tám chín trăm mẫu, giống như bay ra từ Đại Nam hồ, bị Thần Ma dùng dây xích sắt khóa lại, để tránh nó bay ra ngoài. Trên đảo mọc đầy rêu xanh, ngay cả trên cây cối cũng đầy rêu, rất ẩm ướt. Đi trên Huyền Nham, không khí trong lành, phóng tầm mắt ra xa, sơn thủy hữu tình.
Nơi này vậy mà còn có người đốn củi, nhưng rất khó mang củi xuống, bởi vì trên dây xích cũng có rêu xanh, rất trơn, hơi bất cẩn là sẽ ngã xuống.
Trần Thực rất nghi ngờ, củi của bọn họ vận chuyển xuống bằng cách nào?
Sa bà bà nói: “Bọn họ là người sống ở đây. Nơi này tuy không lớn nhưng có sáu bảy ngôi làng.”
Trần Thực kinh ngạc nói: “Bọn họ sống ở đây sao? Bọn họ xuống bằng cách nào?”
“Không tiện xuống nên không xuống nữa.”
Sa bà bà cười nói, “Nha dịch của quan phủ cũng khó mà leo lên để thu thuế, cho nên bọn họ cũng có thể sống sót.”
Trần Thực nghiêm túc nói: “Quan phủ khó lên, nhưng tà ma thì dễ . Bọn họ đối phó với tà ma bằng cách nào?”
“Con đi theo ta sẽ biết.”
Sa bà bà dẫn Trần Thực đến miếu thờ trên Huyền Nham, những ngôi làng trên Huyền Nham, vậy mà lại được xây dựng xung quanh ngôi miếu này! Trước miếu có bàn thờ, đang thắp nến và hương, khói hương lượn lờ bay vào trong miếu.
Ngôi miếu này, là mẹ nuôi của tất cả những ngôi làng trên Huyền Nham!
Trần Thực rất kinh ngạc, hắn đã gặp đến mấy trăm mẹ nuôi, nhưng xem cả một ngôi miếu là mẹ nuôi thì đây là lần đầu tiên hắn thấy!
Trên tường ngoài cửa miếu có vẽ bùa chú, Trần Thực tiến lên xem xét một lúc, xác định bùa chú là do gia gia hắn vẽ. Loại bùa chú này là Tịnh Đàn phù, có tác dụng xua đuổi sinh linh và quỷ quái, người thường cũng không thể đến gần, đến gần sẽ bị ép quỳ xuống rồi lui về. Đương nhiên, loại bùa chú này chỉ có tác dụng với người không có tu vi, gặp phải người có ý chí kiên cường thì không có tác dụng gì cả.
Sa bà bà mở cửa miếu, dẫn hắn vào trong.
Trần Thực đi vào sân, nhìn xung quanh, chỉ thấy ngôi miếu này quy mô khá lớn, chiếm diện tích hơn mười mẫu. Trong sân miếu có một cây đại thụ, tán cây che phủ khoảng sáu bảy mẫu, ở các góc xung quanh có vài cây nhỏ hơn.