Chương 87: Khí Hung Bạo

person Tác giả: Kiều Gia Tiểu Kiều schedule Cập nhật: 22/01/2026 16:12 visibility 182 lượt đọc

Chương 87: Khí Hung Bạo

Hình ảnh này khiến nó nhớ đến một con hạc vô cùng không giống hạc bình thường nó đã từng gặp trước đây.Nó chuyển ánh mắt sang Giang Thiện Duy bên cạnh, thầm nghĩ thật quá thần kỳ.Rõ ràng cùng mái tóc xoăn ấy, tướng mạo ấy, nhưng người kia như sư tử cùng đường bí lối, Giang Thiện Duy lại giống chú chó xù chảy nư/ớc dãi trong lúc ngủ...Khúc Duyệt trong trạng thái chờ Câu Lê và Chi Kỳ giải quyết ân oán giữa họ trước đột nhiên lại nghe Câu Lê nói: "Quả Hợp Đạo Ác này còn non, không phải thứ ta đang tìm."Quân Chấp ngạc nhiên: "Thế gian còn có Quả Hợp Đạo Ác khác nữa ư?""Một cây chỉ có hai quả nhưng Cây Hợp Đạo lại không chỉ có một." Trước kia Khúc Duyệt cũng không nói kỹ càng tỉ mỉ cho Quân Chấp.Câu Lê khoanh tay: "Thêm nữa, hắn không giống với tên Quả Thiện này, Quả Thiện này đã hóa thành người, không còn là quả tinh nữa rồi.Nhưng tên này bị tách khỏi bản thể của hắn, hiện giờ chỉ có thể coi là nửa quỷ vật.Quả tinh bình thường không tu luyện như vậy..."Hắn nhìn về phía Chi Kỳ, hỏi tiếp: "Bản thể của ngươi, Quả Hợp Đạo Ác kia đâu rồi? Không có khả năng bị ăn mất, nếu không ngươi không thể sống được."Khúc Duyệt nghĩ đến một khả năng: "Bản thể của ngươi bị bắt rồi đúng không? Cho nên ngươi mới nảy sinh ý định làm gì đó với hạt ma chủng?Chi Kỳ nghiến răng im lặng một hồi rồi lạnh lùng nói: "Muốn giết cứ giết, ta nói ra thì các ngươi sẽ tha cho ta sao?"Lôi Cửu Hoang làm đệm lưng chết cùng, cũng đáng giá.Khúc Duyệt nghĩ về một vấn đề khác đã bị bỏ qua, những con quái xà bắt giết rất nhiều tu đạo giả của mười mấy năm trước, nếu đưa cho Cửu Hoang khi đó là đỉnh cấp chín thì còn thuyết phục, chứ Chi Kỳ thì...!rõ ràng tu vi của hắn không đủ.Ngay cả Quân Chấp tu vi cấp bảy mà hắn cũng đánh không lại, trốn không thoát.Những tinh khí bị hút về đó chưa chắc để hắn sử dụng.Hơn nữa, với tu vi như vậy của hắn, cho dù hạt ma chủng bộc phát năng lượng, hắn có thể làm gì?Khúc Duyệt ngờ vực hỏi: "Phía trên ngươi còn có chủ nhân? Ngươi chỉ tuân lệnh làm việc, người nọ đoạt bản thể của ngươi, ngươi không thể không nghe theo, đúng không?"Chi Kỳ cười lạnh một tiếng, không đáp.Khúc Duyệt rất giỏi thẩm vấn phạm nhân: "Chi Kỳ, nếu ngươi không chịu nói gì, dựa vào chứng cứ hiện tại, chúng ta có thể phán ngươi là người khởi xướng và giết ch/ết ngươi.Mấy vị đại lão kia là vì không thể giế/t chết nên mới bị tống vào tầng mười tám, ngươi không giống thế.""Nhưng nếu ngươi bị hiếp bức, thì hãy thẳng thắn kể ra hết, chỉ ra kẻ chủ mưu chân chính, tội danh sẽ được giảm nhẹ.Nếu giúp đỡ chúng ta bắt giữ hung phạm, đó chính là lập công chuộc tội, có lẽ sẽ chỉ bị ngồi ở tầng mười bảy vài thập niên..."Chi Kỳ ngắt lời nàng: "Xúi giục ta sao? Bản thể của ta đang nằm trong tay hắn, cái bánh lớn ngươi vẽ ra ta không thể nào nuốt trôi." Hắn châm chọc.Vậy là xác định được hắn quả nhiên chỉ nghe lệnh làm việc.Khúc Duyệt chỉ cái móc đang xuyên thấu xương tỳ bà của hắn: "Con đường này quả thật có nguy hiểm, nhưng ít nhất còn một đường sống.Ngoài ra ngươi không còn đường nào để đi."Chi Kỳ không thèm để ý.Khúc Duyệt chăm chú nhìn vẻ mặt hắn: "Có đường sống trước mặt nhưng ngươi không dám đánh cuộc, có phải vì ngươi cũng không biết thân phận của người nọ, không biết hắn muốn khởi động ma chủng để làm gì?""Muốn gạt ta sao? Ta biết được không ít, cũng không ngại nói cho ngươi biết, chủ nhân của ta đang ở Thập Cửu Châu, hạt ma chủng này vốn thuộc về Thập Cửu Châu..." Chi Kỳ khẽ nhếch môi, khinh thường nói: "Đi điều tra đi, ta sẽ không nói gì nữa, cũng không đi làm chứng cho Cửu Hoang.Ở trong tay các người, ta còn có thể chết thống khoái, đồng thời khiến cho các người tiếp tục lo lắng, cũng coi như ta báo thù cho chính mình."Khúc Duyệt không hề nổi giận, nàng âm thầm cân nhắc một hồi, rồi uốn gối nửa ngồi nửa quỳ dưới đất, nhìn thẳng vào hắn: "Ngươi xem thế này được không, chỉ cần ngươi đồng ý hợp tác với chúng ta, Bộ Đặc Biệt sẽ ưu tiên tìm cách đoạt bản thể của ngươi về, đem việc này trở thành nhiệm vụ của chúng ta."Chi Kỳ nhíu mày: "Ngươi..."Khúc Duyệt kiên quyết nói: "Ta sẽ phụ trách."Chi Kỳ rơi vào im lặng, nhẹ xoay đầu, ánh mắt rơi trên người Giang Thiện Duy: "Nhưng nhân loại các ngươi quá mức xảo trá, ta không tin các ngươi."Nghe giọng hắn hàm chứa oán giận nhưng rõ ràng đã buông lỏng, Khúc Duyệt nói: "Ngươi đối nghịch với chúng ta, chắc chắn cũng có hiểu biết nhất định về chúng ta, ta cho ngươi một nén nhang để suy xét."Nói xong, nàng đứng lên.Thời tiết lạnh giá, nàng vốn định đưa Giang Thiện Duy về phòng nhưng chợt nghĩ để cậu ta ở lại đây sẽ giúp Chi Kỳ đưa ra quyết định chính xác.Khúc Duyệt trầm mặc nhìn hai anh em, có cảm giác như đang nhìn thấy giấc mơ trước đây của Giang Thiện Duy.Nhìn hoàn cảnh trước mắt, xem ra Chi Kỳ thật không có ý định làm hại cậu."Tiền bối..."Bận bịu đàm phán với Chi Kỳ xong, Khúc Duyệt lấy lại tinh thần mới phát hiện Câu Lê đã đi ra xa, chắp tay sau lưng đứng ngoài cửa phòng của Ẩm Triều Tịch, quan sát những lỗ thủng trên tường do các mảnh kiếm vỡ để lại.Tim Khúc Duyệt giật thót, không phải đã nhận ra rồi chứ?Nàng đi đến gần: "Tiền bối..."Câu Lê không quay đầu lại, nói: "Sư phụ ta đã tới?"Khúc Duyệt giả bộ hồ đồ: "Sư phụ của ngài?""Ẩm Triều Tịch!" Chất giọng từ tính của Câu Lê pha chút ý cười, nhưng khiến người nghe phải sởn tóc gáy: "Từng là một vị Kiếm Tiên được thế nhân kính ngưỡng, từng thu nhận hai cô nhi làm đồ đệ, ta và sư đệ Phồn Xuyên nhỏ tuổi nhất xem như là đệ tử cuối cùng của ông ấy." Dừng một chút, "Trên toàn thế giới, chỉ có mỗi lão già hắn nghĩ ra được cái tên xuất sắc như vậy."Nghe như hắn đang trào phúng về cái tên của mình và sư đệ, Khúc Duyệt không hiểu lắm, bởi vì nàng thấy Phồn Xuyên và Câu Lê là hai cái tên rất hay.Quân Chấp ho nhẹ một tiếng, vỗ vai trái của nàng: "Cô nhớ lại Kiếm Tiên tiền bối họ gì."Họ Ẩm?Khúc Duyệt ngẩn ra.Ẩm, Câu Lê, Phồn Xuyên?Thuyền lật trong mương?.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right