Chương 1820: Đại kết cục
"Nằm mơ!" Ngũ Hành phẫn nộ quát một tiếng, Hoàn Cổ Đạo Binh chấn động, Vận Mệnh lập tức nổ tung, một kiếm quét ngang, bao phủ hóa thân Quang Minh.
"Bàn Cổ, ngươi còn không ra?" Thân thể bị oanh tạc lập tức khép lại, Vận Mệnh trở nên già yếu cằn cỗi, toàn thân tản ra khí tức mục nát: "Ngô sẽ ngăn cản hắn thêm một lần, nếu ngươi không tới, không còn đường sống."
"Người có thể siêu thoát chỉ có ngô, ngươi đánh không lại!" Ngũ Hành hừ lạnh một tiếng, Hoàn Cổ Đạo Binh lại tiếp tục chấn động, ba loại Đại Đạo ngưng tụ thành một thể, tạo thành một kiếm tất sát: "Tất cả, đều kết thúc!"
"Trạch quốc giang sơn nhập chiến đồ, sinh dân hà kế nhạc tiều tô. Bằng quân mạc thoại phong hầu sự, nhất tướng công thành vạn cốt khô."
Hư không chấn động, đạo uy Đại Đạo lan tràn, một bóng người đạp hư không, chắp tay mà đến, không thèm để ý tới bất kỳ cấm chế gì, cứ vậy mà bước vào không gian Hoàn Cổ.
"Giang Thái Huyền?" Vận Mệnh kinh ngạc, Ngũ Hành cũng ngây người.
"Hoàn Cổ Đạo Binh, dùng tốt không, Ngũ Hành?" Giang Thái Huyền lãnh đạm nhìn hắn.
"Ngươi..." Ngũ Hành kinh hãi, Hoàn Cổ Đạo Binh trong tay không nghe sai khiến, tự dưng bắt đầu chấn động kịch liệt.
Ầm
Ngũ Hành vừa muốn dùng sức trấn áp, Hoàn Cổ Đạo Binh lập tức tiêu tán, hóa thành vô số đạo văn, trở về trong tay Giang Thái Huyền: "Đa tạ ngươi giúp bản tràng chủ giết bọn chúng."
"Ngươi... Tâm cơ ác độc!" Vận Mệnh lạnh giọng nói, cơ thể già khọm run lên không ngừng, mượn tay Ngũ Hành để giết bọn họ?
"Trước đây, Ngũ Hành ngươi tiêu diệt Hoàn Cổ, bây giờ, ngươi một tay tiêu diệt người tham dự ban đầu, oán linh của Hoàn Cổ, cũng có thể yên nghỉ." Giang Thái Huyền nhìn Hoàn Cổ Đạo Binh, thở dài.
"Toan tính không tồi, nhưng mà, ngươi đã thiếu mất một bước!" Ngũ Hành cười lạnh một tiếng, chợt lui về sau, xông vào cánh cửa siêu thoát.
Hư không rung chuyển, thần uy mênh mông lan tràn, Bàn Cổ đột nhiên xuất hiện tung ra một quyền, năng lượng kinh khủng ập tới, sắc mặt Ngũ Hành đại biến, vội vã động thủ.
Ầm ầm
Song phương va chạm, trong cơ thể Ngũ Hành đột nhiên hiện ra năng lượng vô tận, thần lực vô biên cuộn sạch bốn phương tám hướng, Bàn Cổ và Ngũ Hành cùng lùi lại mấy bước.
"Bàn Cổ ở đây, ngươi, sẽ không qua được chỗ này!" Bàn Cổ lạnh lùng nói.
"Bàn Cổ quả nhiên rất mạnh, thế nhưng, ngươi vẫn chưa đấu thắng được ngô đâu, năng lượng mà ban đầu Hoàn Cổ Chi Sư để lại còn mạnh hơn ngươi!" Ngũ Hành hừ lạnh một tiếng, trong cơ thể dâng lên năng lượng Hoàn Cổ khiếp người, một khí bạo phát, dù Hoàn Cổ cứng rắn như thế nào cũng khó có thể chịu được, xung quanh không khỏi xuất hiện từng vòng sóng gợn.
Bàn Cổ không nói một lời, Bàn Cổ Phù lẳng lặng xuất hiện: "Đối thủ của ngươi, từ đầu đến cuối đều không phải là ngô, ngô chỉ ngăn cản ngươi tiến vào mà thôi."
"Hửm?"
Ngũ Hành nhướng mày, bên Giang Thái Huyền có động tĩnh.
"Ngũ Hành, bản tràng chủ tới dạy ngươi nên dùng Hoàn Cổ Đạo Binh như thế nào cho đúng, tuyệt học để siêu thoát mà ngươi mong muốn chiếm được." Giang Thái Huyền thản nhiên, điểm tay một cái, Hoàn Cổ Đạo Binh hóa thành vô số đạo văn bao phủ toàn bộ không gian: "Một Bàn Cổ không đánh lại ngươi, nhưng hai Bàn Cổ, vô số Bàn Cổ thì sao?"
"Tuyệt học siêu thoát này, ngô cũng muốn!"
Giang Thái Huyền lấy Hoàn Cổ Đạo Binh làm dẫn, ba loại Đại Đạo triệt để hòa làm một thể khi được thần thạch Vạn Đạo Như Ý dung hợp, đạo văn trong cơ thể lao ra, dung hợp cùng Hoàn Cổ Đạo Binh đạo văn, từng bóng người bước ra.
"Bàn Cổ, ra mắt đạo hữu." Trong đạo văn, Bàn Cổ xuất hiện.
"Vận Mệnh, ra mắt đạo hữu."
"Dương Mi, Hồng Quân, Võ Đạo..."
"Sao có thể, tại sao lại xuất hiện nhiều bọn chúng như vậy?" Sắc mặt Ngũ Hành đại biến.
Đúng lúc này, trong đạo văn lại tiếp tục xuất hiện từng bóng người: "Ngũ Hành, ra mắt đạo hữu."
"Vọng tưởng của Hoàn Cổ, vọng tưởng mà ngươi cho rằng không thể thực hiện." Giang Thái Huyền thờ ơ nói, hắn không nhìn Vận Mệnh mà đi tới bên cạnh Bàn Cổ, nhìn cánh cửa siêu thoát: "Các ngươi thật sự muốn biết bên trong có cái gì sao? Có muốn cùng nhìn xem đó là gì hay không?"
Ngũ Hành, Vận Mệnh, Võ Đạo giật nảy trong lòng, Giang Thái Huyền tuyệt đối sẽ không tốt bụng như vậy, trừ phi...
"Không sai, bên trong không có gì cả." Giang Thái Huyền cười lạnh nói, cánh cửa siêu thoát triệt để mở ra, bên trong quả thực không có gì cả - nó trống rỗng.
"Không thể nào, là ngươi, là ngươi chiếm đoạt cơ duyên siêu thoát này trước!" Ngũ Hành rống lên như phát điên.
"Ngươi nên tỉnh mộng đi thôi, ngươi cho rằng cánh cửa siêu thoát là do Hoàn Cổ dẫn đến, thực ra không phải vậy, đây là do bọn họ hợp lực chế tạo." Giang Thái Huyền thờ ơ nói.
"Hợp lực chế tạo?" Mấy người Ngũ Hành ngây ngẩn cả người, có chút không thể tin nổi mà nhìn cánh cửa siêu thoát.
"Bọn họ chế tạo ra cánh cửa này, mời các đại vũ trụ đến không phải để tìm hiểu cánh cửa này, mà là để tham thảo quyển hạ siêu thoát kia."
Giang Thái Huyền nhìn không gian rộng lớn, thổn thức cảm thán: "Đáng tiếc, bọn họ chưa kịp hoàn thành quyển hạ thì các ngươi đã tới rồi."
"Đã biết hết tất cả rồi, các ngươi cũng nên nhắm mắt." Thần sắc Giang Thái Huyền đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
"Giết ngô? Ngô không còn sợ khí lưu màu xám, Hoàn Cổ Đạo Binh vô dụng với ngô, ngươi chỉ có thể phong ấn ngô!" Ngũ Hành cười lạnh nói: "Ngươi lại trở nên cường thịnh thì như thế nào, Hoàn Cổ đã chết, ngươi còn có thể làm gì được ngô?"
"Tuyệt học siêu thoát này chia làm ba quyển gồm thượng, trung, hạ. Quyển thượng và trung đã được viết xong, quyển hạ do bản tràng chủ hoàn thành." Giang Thái Huyền không để ý đến Ngũ Hành, lẩm bẩm nói: "Quyển hạ tuyệt học để vượt qua cảnh giới này, chính là... Hoàn Cổ vĩnh hằng, huy hoàng trùng sinh!"
Ngay lập tức, một cỗ khí tức vượt qua Đại Đạo bạo phát, Hoàn Cổ không tài nào dung nạp thêm nữa, triệt để sụp đổ, hư không vỡ nát, chỉ còn lại mỗi cánh cửa siêu thoát.
Khí tức độc nhất thuộc về tuyệt học siêu thoát này, và đạo văn vô tận đồng loạt tiêu tán, chỉ có từng luồng khí tức vô hình, khí lưu màu xám tan biến, thân thể Ngũ Hành cứng đờ, tựa như gặp vật gì đó vô cùng đáng sợ, thế mà lúc này cả thân thể của hắn đang dần biến mất.
"Tất cả đều là vọng tưởng, Ngũ Hành, ngươi cũng sẽ trốn không thoát!" Vận Mệnh già nua lạnh lùng mở miệng, sinh mạng đang dần xối mòn.
"Đạo hữu, đa tạ các ngươi tới hộ đạo." Giang Thái Huyền nhìn về phía Bàn Cổ, trở tay lấy ra một bản cổ tịch: "Đã có quyển trung của tuyệt học, đây là quyển hạ."
"Ngô không cần." Bàn Cổ lắc đầu nói, nhìn cũng không thèm nhìn đã trực tiếp ném vào cánh cửa siêu thoát.
"Đại Thiên Tôn." Hồng Quân cùng Dương Mi nghi hoặc.
"Sự tình kết thúc, Bàn Cổ không làm phiền nữa, chờ sau khi Hoàn Cổ đi vào quỹ đạo, tràng chủ tới vũ trụ Hồng Hoang, cùng nhau thưởng trà luận đạo, du lịch khắp nơi." Bàn Cổ cười nói: "Chư vị, về nhà thôi."
Hắn vung tay lên, các Thần Ma như Hậu Thổ, Lão Quân, Thông Thiên đều xuất hiện lên đường đi về.
"Cung tiễn ba vị đạo hữu, đến lúc đó, Giang Thái Huyền sẽ mang theo Đại Đạo Hoàn Cổ, cảm tạ ân tình của vũ trụ Hồng Hoang." Giang Thái Huyền khom mình hành lễ.
"Đại đạo độc hành, để siêu thoát vô cùng hiểm trở, núi thây biển máu đúc thành người..." Bàn Cổ ngự không đi, khẽ nói: "Trạch quốc giang sơn nhập chiến đồ, sinh dân hà kế nhạc tiều tô, bằng quân mạc thoại phong hầu sự, nhất tướng công thành vạn cốt khô."
"Đại Thiên Tôn, ngươi không định siêu thoát sao?" Hồng Quân cùng Dương Mi đuổi theo, nghi hoặc hỏi.
"Hoàn Cổ huy hoàng chính là siêu thoát, chỉ cần Hồng Hoang vĩnh tồn, chúng ta cũng sẽ siêu thoát." Bàn Cổ cười nói, bàn tay xuất hiện một luồng khí lưu màu xám: "Vật này sinh ra từ hư vô để khắc chế cấp Đại Đạo, mà nếu như cấp Đại Đạo ở lại trong vũ trụ, đại đạo sẽ bảo đảm không bị khí lưu màu xám ăn mòn, để cho chúng ta yên tâm bảo vệ vũ trụ, gia viên của mình."
"Nếu có vũ trụ, chúng ta sẽ vĩnh hằng, chẳng phải chính là siêu thoát rồi hay sao, lòng của ngô, vẫn luôn là Hồng Hoang."
Nhìn bóng lưng Bàn Cổ rời đi, Giang Thái Huyền quan sát quyển hạ của tuyệt học này, sau đó nở nụ cười, hắn vung tay lên, hỗn độn trong cơ thể xuất hiện, Đại Đạo Hoàn Cổ cũng xuất hiện: "Nơi này để lại cho ngươi vậy, Long Đế đã tấn cấp Đại Đạo, hắn có thể bảo vệ ngươi, nếu có chuyện gì, có thể nói với ngô."
"Ngươi muốn đi đâu?" Đại Đạo Hoàn Cổ hỏi.
"Trước đó đã nói rồi, ngô muốn cùng Hằng Nga song túc song phi." Giang Thái Huyền nhếch miệng cười nói, Hằng Nga vẫn chưa đi, hắn nhìn về phía Hằng Nga: "Ta vẫn là Giang Thái Huyền nghe không hiểu tiếng đàn của ngươi."
Hằng Nga không nói gì, gương mặt trong trẻo lạnh lùng bỗng nhiên mặt giãn ra, nàng rất vui vẻ khi nghe câu này, điều nàng mong muốn cũng không phải là một Giang Thái Huyền đã thay đổi thành người khác.
"Ngươi sẽ trở về chứ?" Đại Đạo Hoàn Cổ có chút không nỡ: "Ngươi giống như hài tử của ngô và hắn."
"Đương nhiên sẽ, chờ sau khi ngươi khôi phục, ngô sẽ dẫn ngươi tới Hồng Hoang ăn của bọn họ, uống bọn họ, ở của bọn họ." Giang Thái Huyền cười cười: "Không nói nữa, ta đi đây."
Giang Thái Huyền mang theo Hằng Nga xét rách hư không: "Hoàn Cổ, ngô đi mở một vũ trụ mới, đến lúc đó chúng ta so xem ai phát triển tốt hơn, cứ cách một đoạn thời gian, chúng ta sẽ tổ chức một đại hội gặp gỡ, ngươi thấy sao?"
"Được." Đại Đạo Hoàn Cổ cười đáp lại: "Đừng quên lời hẹn với Hồng Hoang, ngô sẽ chờ ngươi."
Giang Thái Huyền mang Hằng Nga rời đi, dưới chân là hàng vạn hàng nghìn vũ trụ, hệt như dải thiên hà rộng lớn: "Chúng ta tạo ra mặt trăng trước, hay là không gian hồng mông?"
"Mặt trăng đi..."