Chương 101: Cãi nhau

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 3,249 lượt đọc

Chương 101: Cãi nhau

Lão Cẩu rất oan ức.

Lần trước lão bị đánh cũng đáng, dù sao Từ Sương cũng là đối tượng của Vương Anh, đánh lão một trận còn đổ cho lão một đống rượu kỳ quái.

Nhưng lần này thật sự là quá oan uổng.

Đến cửa lão còn chưa bước đến đã bị Vương Anh đến đập cho một trận, đánh xong còn đổ một đống rượu cho lão.

Hai vợ chồng này xuống tay cũng tàn nhẫn quá đi thôi!

Lão Cẩu cảm thấy vô cùng oan, cũng may là lúc này nhiệt độ trong không khí cũng cao lên một chút, không tới mức khiến lão bị đông lạnh hơn một nửa đêm như lần trước, đông lạnh giống như con cháu.

Bí thư chi bộ Tống Đại Quý nhìn lão như thế thì phát cáu: "Sao, ông còn không phục?"

Nhìn vẻ mặt ủy khuất, cộng thêm hai lần đụng đến rượu, cũng không biết là muốn uống bao nhiêu.

Lão Cẩu nhanh chóng bày ra bộ mặt tươi cười làm lành: "Không có không có, tôi biết được sai lầm của bản thân rồi, đại đội xử phạt tôi thế nào cũng được."

Lão làm gì mà dám nói không.

Tống Đại Quý nghe lão nói mà càng tức giận hơn.

Tích cực nhân sai, chết không hối cải đúng không?

Được rồi, lần trước là vào núi quét tuyết chọn phân, lần này dứt khoát muốn chọn phân quét thêm tuyết vào núi.

Một lần phạt đến lúc ăn tết, cũng coi như là đến nơi đến chốn.

Lão Cẩu mang vẻ mặt đau khổ mà đi, lão coi như được mở mang tầm mắt, chọc ai thì chọc, chớ nên chọc đến vợ chồng nhà Từ Sương.

Còn nữa, lần sau lão cũng không dám có ý nữa...

Chuyện này cũng quá linh nghiệm đi, trong lòng vừa có ý thì đã gặp đối phương.

Lần sau, nếu lão thật sự làm ra chuyện gì... Chỉ sợ là sẽ bị đánh chết tại chỗ luôn mất.

Lại nói đến Triệu gia, Vương Linh Linh cuối cùng cũng được như ý nguyện mà phân gia.

Cô ta ngâm nga một bài hát rồi đứng dậy nấu cơm cho hai đứa nhỏ, sau khi phân nhà, cô ta làm một cái bếp lộ thiên bên cạnh nhà mình.

Vương Linh Linh lấy ra hai quả trứng gà từ trong phòng, thèm đến mức thầm nuốt nước miếng.

Nhưng vẫn kiên định mà bỏ hai quả trứng gà vào trong nồi, muốn bồi bổ cho hai đứa nhỏ. Trẻ con có đứa nào không ăn trứng gà cơ chứ?

Còn bản thân mình, tất cả vất vả đều sẽ có báo đáp, trước hết cứ chịu đựng một chút.

Hiện tại cả ngày Vương Linh Linh đều vây quanh hai đứa nhỏ, mỗi ngày đều chăm sóc bọn trẻ vô cùng thoải mái, dễ chịu. Đến bản thân mình, có thể lừa gạt thì lừa gạt, không hề có sự ngăn nắp trước kia.

Vương Linh Linh cảm thấy đáng giá, hai đứa nhỏ, một đứa là Triệu Đông, một đứa là Triệu Tây, đứa lớn sang năm là sáu tuổi, đứa nhỏ bốn tuổi.

Vương Linh Linh nhớ rõ, đời trước tiền đồ của Triệu Đông vô cùng xán lạn, sau giúp Triệu Quân xử lý gia nghiệp, không chỉ đưa tài sản trong nhà càng lúc càng tăng, còn tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, mười phần quang tông diệu tổ.

Còn Triệu Tây, từ nhỏ đến lớn đều rất đáng yêu, lúc nhỏ thì coi như ngôi sao nhí, sau này thi thi đậu Học viện điện ảnh.

Năm 1980 học ở Học viện điện ảnh, là ngọa hổ tàng long, sau này trong thời gian còn học ở trường đã diễn liền mấy bộ phim truyền hình mà nhà nhà đều biết. Trước khi Vương Linh Linh trùng sinh, nghe nói đoàn phim Tây Du Ký đã tìm Triệu Tây, nói là muốn mời cô gia nhập.

Vương Linh Linh chỉ cần nghĩ đến như thế, thì cảm thấy vô cùng tốt đẹp.

Dù trên người mặc quần áo không tốt, đồ ăn cũng không bằng nhà mẹ đẻ, nhưng Vương Linh Linh cảm thấy bản thân có hi vọng mười phần.

Cuộc sống cô ta khổ trước sướng sau, nếu bây giờ không trả giá, làm sau ở tương lai có thể ra sức hưởng phúc?

Vương Linh Linh hiện tại có thú vui lớn nhất là ảo tưởng tương lai chính mình có tiền như thế nào, muốn xài thế nào thì xài thế nấy, đầu tiên là ở Bắc Kinh muốn mua vài căn nhà, lại có thể mua vài món đồ, đặc biệt mọi người nói đồ cổ để lại sau này có thể phát tài, bản thân muốn giữ nhiều một chút, đợi đến khi cuộc sống tốt một chút sẽ đem bán ra ngoài...

Vương Linh Linh nhấm nuốt ảo tưởng đến chảy cả nước mũi.

Bất tri bất giác, trứng gà trong nồi đã chín, Vương Linh Linh lúc này mới ảo não, cô ta vốn dĩ định lúc nấu trứng gà sẽ hấp thêm màn thầu.

Ấy thế mà lúc này, trứng thì luộc xong còn màn thầu thì quên hấp mất.

Cô ta cầm một cái muỗng gỗ lớn, gian nan vớt trứng gà ra, đang vớt, thì nghe thấy một tiếng "A".

Vương Linh Linh không ngẩng đầu lên cũng biết là ai.

Triệu lão thái mắt không phải mắt, mũi không phải mũi, đứng ở cửa nhà mình trừng Vương Linh Linh.

Vương Linh Linh không quan tâm mà vớt trứng gà, sau khi vớt thì bắt đầu lột.

Triệu lão thái trước kia thấy Vương Linh Linh thì chỉ thấy phiền, bây giờ lại thấy Vương Linh Linh chỉ thấy hận muốn ói máu.

Chính là tiện nhân này! Vừa mới vào cửa chưa đến nửa năm đã nói đứa con thứ ba phân gia!

Triệu lão thái hận đến mức ngứa răng, bà ấy hận không thể đến cho Vương Linh Linh hai bạt tay.

Vương Linh Linh có chỗ nào không biết trong lòng Triệu lão thái đang nghĩ gì, nhưng cô ta không thèm để bụng.

Kiếp trước cô ta không biết quan hệ của Vương Anh đối với bà lão đáng chết này là như thế nào, ấn tượng cô ta đối với Vương ANh ở đời trước vô cùng mơ hồ.

Chỉ nhớ rõ là Vương Anh sau khi vào cửa cũng không có truyền ra chuyện gì ra bên ngoài, chỉ đơn giản nghe người trong đại đội nói Vương Anh là một cô nương tốt, còn là một người mẹ kế tốt, dạy dỗ hai đứa con của Triệu Quân vô cùng xuất sắc.

Hai bên cũng không có tiếp xúc nhau, không biết Triệu gia có phân gia hay không, nhưng hẳn là không có phân gia. Sau này Triệu Quân về quê xây dựng sự nghiệp, nghe nói là đem theo mấy huynh đệ cùng nhau phát triển. Bắt đầu là bán thổ sản trong vùng, sau này từ từ mà phát triển lên, làm ra cái gì để kiếm tiền.

Cuối cùng Triệu Quân đã phát tài làm nhà giàu số một, những huynh đệ tuy là nói không có nhiều tiền, nhưng ở nông thôn cũng là những người có tiếng tăm.

Vương Linh Linh đối với chuyện này khịt mũi coi thường, cô ta chướng mắt Vương Anh tốt số như thế.

Đối với cô ta, Triệu Quân mới là người lợi hại nhất, tự mình phát tài, tại sao lại phải mang theo huynh đệ?

Ba huynh đệ Triệu gia cô ta đều thấy hết rồi, không phải buồn đầu buồn não không nói lời nào, thì cũng là để lão thái tùy ý chỉ huy.

Người như thế, nếu không có huynh đệ là Triệu Quân, cả đời cũng đừng nghĩ đến việc phát tài.

Vương Linh Linh đao to búa lớn đòi phân gia, một là vì không chịu nổi ác bà Triệu lão thái, hai là không muốn trói buộc với Triệu gia.

Nực cười, với kiến thức của cô ta và Triệu Quân, đời này có thể trở thành đại gia còn nhanh hơn, làm gì phải đưa chỗ tốt cho đàn châu chấu hút máu này?

Cho nên Vương Linh Linh không chỉ ở trong tin khuyến khích Triệu Quân, mà sau đó còn chạy đến huyện thành tìm điện thoại gọi điện cho Triệu Quân.

Cô ta nói bản thân mình và Triệu Đông Triệu Tây vô cùng đáng thương, tất cả lời nói đều chỉ trích Triệu lão thái tiêu hết tiền cho những đứa cháu khác.

Thật sự không phải như thế, Triệu lão thái rất coi trọng Triệu Quân, chuyện liên quan đến con trai con gái của Triệu Quân bà cũng xem trọng nửa phần.

Chuỗi sinh thái của Triệu gia vốn thế này, Triệu lão thái và Triệu quân ở trên hết, rồi đến hai đứa nhỏ của Triệu Quân, dưới là bạn già của Triệu lão thái và mấy đứa cháu trai, xuống chút là mấy đứa con không nên thân, sau đó là mấy đứa con dâu và cháu gái, dưới cùng là Vương Linh Linh.

Cuối cùng, Vương Linh Linh bị buộc phải tạo phản, cô ta cảm thấy, nếu Triệu Quân không dưỡng mấy tên huynh đệ kia, thì cô ta không phải sẽ có được nhiều tiền hơn sao?

Trên thực tế xác thật giống như thế, tiền trợ cấp của Triệu Quân phân thành hai, mỗi tháng Triệu lão thái 15 đồng, Vương Linh Linh 15 đồng.

Đây mới là tháng phân gia thứ nhất, Vương Linh Linh hứng thú bừng bừng mà nhóm bếp, chuẩn bị dẫn theo hai đứa nhỏ ăn uống no say.

Triệu lão thái âm dương quái khí: "Thật sự cho rằng cuộc sống sinh hoạt có thể dễ dàng đến thế sao, mỗi ngày đều không quá tốt, sau này còn phải ăn cỏ ăn trấu."

Triệu lão thái tuy là người hỗn trướng, nhưng nhìn Vương Linh LInh vẫn rất chuẩn.

Vương Linh Linh, con người này không biết quản gia, cô ta biết cái con khỉ!

Hai đứa nhỏ mỗi ngày được hai quả trứng gà, là vì cô ta dám cho chúng ăn như thế.

Ở nông thôn, hai bên bờ ruộng mấy người dám nuôi gà để ăn, đều là muốn bán đi kiếm ít tiền.

Triệu Quân mỗi tháng đưa mười lăm đồng, cô ta nếu cứ như vậy mà ăn, thì không bao lâu nữa sẽ không đủ ăn!

Triệu lão thái vốn không vui, dựa theo tính tình bà ấy, nếu là phân gia, bà cũng sẽ không khiến cho Vương Linh Linh yên ổn.

Mà cố tình, Vương Linh Linh trên người rất có điểm nghèo hoành khí chất, cô ta muốn phân nhà, nói là nếu mà không phân thì sẽ nháo lên đi bộ đội, rồi treo cổ trước cửa Triệu gia. Phân nhà rồi, Vương Linh Linh càng kiên cường, nói nếu Triệu lão thái làm gì cô ta, sẽ gọi điện cho Triệu Quân.

Triệu lão thái và Vương Linh đánh nhau hai lần, nhưng Vương Linh Linh cũng không để bà đi. Cuối cùng hai người đều bầm dập mặt mũi.

Triệu lão thái phun ra một ngụm đàm, hung tợn nói: "Đồ đê tiện đánh cả người già, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng!"

Con người Vương Linh Linh ở trong đầu căn bản không hề có thứ gọi là thanh danh.

Cô ta nói động thủ là động thủ, cái gì mà da mặt cũng không cần, cô ta chỉ muốn phân gia. Cô ta không để bụng đến người khác nói thế nào về bản thân mình, cũng không để bụng tới những xã viên trong túi không một xu đó nói gì.

Cô ta chỉ muốn cho bản thân một ngày yên lành.

Lời Triệu lão thái nói, khiến cho Vương Linh Linh phản ứng lại, Vương Linh Linh dọn cơm sáng ra, nói vô cùng khó chịu: "Khắc nghiệt với con dâu của bà, bà sớm muộn cũng có báo ứng. Tuổi bà so với tôi còn lớn hơn, nếu là báo ứng, cũng là tôi xem bà bị báo ứng."

Câu này khiến cho Triệu lão thái như phát điên, Vương Linh Linh đi vào nhà chuẩn bị cơm sáng cho hai đứa nhỏ đang ngủ.

Triệu lão thái phi một tiếng thì rời đi, hiện tại bà ấy cũng không biết làm sao đối với nữ nhân này.

Nữ nhân đáng chết này, hoàn toàn không biết xấu hổ.

Triệu lão thái khôn cho rằng nhi tử của mình không hiếu thuận, trực tiếp quăng cho Vương Linh Linh cái nồi to oành.

Không có Vương Linh Linh khiêu khích, làm gì mà Triệu Quân sẽ đối xử với bà như thế.

Triệu lão thái hùng hùng hổ hổ đi rồi, cô ta bĩu môi nói với chị dâu cả của mình: "Mẹ ta cũng thật buồn cười, nếu bà ấy không muốn, sao lại không để chú ba phân nhà."

Con dâu cả không nói gì, trong lòng cũng không vui.

Không có tiền trợ cấp của Triệu Quân, cuộc sống trong nhà chắc chắn không thể tốt lên. Tuy là trong tay lão thái là mười lăm đồng, nhưng rõ ràng là nhiều hơn trước, bình thường cũng không tiêu ra ngoài.

Con dâu cả trong lòng vô cùng rõ ràng, Triệu lão thái không dám phân nhà với con thứ ba, bà tuy là nói sẽ theo con trai lớn để dưỡng lão, nhưng trong lòng vẫn trông cậy vào đứa con thứ ba.

Nếu lúc này bà ấy trấn áp sự miễn cưỡng của con thứ ba, làm sao sau này có thể sống tốt được?

Con dâu cả ủ rũ làm việc, trong lòng cũng miễn cưỡng, cảm thấy mình bị thiệt thòi.

Dưỡng lão cho lão thái thái, nhưng trong lòng bà thì bản lĩnh chỉ là đứa con thứ ba.

Đứa em dâu là Vương Linh Linh kia tính cách không rõ, sau khi phân nhà thì con mắt lúc nào cũng để trên trời, bộ dạng không muốn gọi anh chị em dâu.

Phi!

Đi xem mặt cô ta kìa!

Trong lòng dâu trưởng nén lửa giận, cô cũng chờ xem em dâu mình cuối cùng thì sẽ thành cái dạng gì. Nuôi con làm gì dễ dàng đến như thế, trước kia chưa phân nhà, Vương Linh Linh lúc vất vả cũng sẽ có người giúp cô ta trông đứa nhỏ một chút.

Bây giờ...

Ha hả, ai mà muốn gần cô ta!

Vương Linh Linh vào phòng, gọi hai đứa nhỏ dậy ăn cơm, tối hôm qua để hai đứa nhỏ chơi muộn quá, buổi sáng Vương Linh Linh không muốn gọi chúng rời giường, đưa cơm đến miệng.

Triệu Tây còn tốt, cô gái nhỏ ngoan ngoãn nghe lời ăn.

Triệu Đông vẻ mặt không vui, ăn xong thì lau miệng: "Mẹ kế!"

Là đang ghét việc Vương Linh Linh gọi nó dậy.

Vương Linh Linh trong lòng thầm mắng Triệu lão thái không phải người tốt, dạy bọn nhỏ những chuyện không đâu.

Trên mặt không có một bực bội nào, ngược lại cho Triệu Đông một viên đường, để nó ngủ tiếp.

Vương Linh Linh nhìn chằm chằm hai anh em đang ngủ, càng nhìn càng thích.

Vương Linh Linh đứng dậy làm việc nhà, người mệt eo đau, còn phải đợi đến giờ làm.

Không làm việc không được, Triệu Quân đưa mười lăm tệ cũng không đủ dùng. Thời gian trước Vương Linh Linh đòi phân gia vô cùng kịch liệt, cũng sợ Triệu Quân thấy cô ta ham ăn lười làm.

Nhưng trên thực tế, Vương Linh Linh căn bản không có nghĩ đến việc bắt đầu đi làm.

Cô ta ngồi ở đầu giường cân nhắc, bản thân mình tốt xấu gì cũng trùng sinh, sau không thừa dịp này tích cóp chút tiền, nếu không sau này làm sau thu phục hai đứa nhỏ?

Chủ đề một lần nữa quay về chữ tiền, Vương Linh Linh vắt hết óc, nghĩ rồi nghĩ.

Chỉ là không nghĩ ra được cái gì hay ho.

Thời buổi này muốn kiếm tiền, cách nhanh nhất là đầu cơ trục lợi.

Nhưng Vương Linh Linh lúc trước bị phòng đầu cơ trục lợi bắt, trong lòng còn sợ đến giờ, không dám làm một mình. Chỉ là tìm người làm chung, Vương Linh Linh lại thấy không an toàn.

Đừng nói đến mấy người ở Triệu gia, bản thân cô cũng không có bằng hữu gì. Trong khoảng thời gian ngắn không thể nào xuống tay được.

Đúng lúc này, Vương Linh Linh đột nhiên nghe có tiếng gọi mình từ ngoài cửa.

"Linh Linh? Linh Linh!"

Vương Linh Linh vừa ra khỏi cửa, thấy Lý Xuân Quyên mang theo bao lớn bao nhỏ tới tìm cô ta.

Nhìn ánh mắt không hiểu của Vương Linh Linh, Lý Xuân Quyên lau mồ hôi, lộ ra một nụ cười lấy lòng.

"Linh Linh này, mẹ biết bây giờ con phân nhà, cuộc sống có lẽ không tốt lắm, cho nên đến cho con một vài thứ."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right