Chương 130: Đói đến ngất

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,560 lượt đọc

Chương 130: Đói đến ngất

Từ lão thái ở bên cạnh nhìn thấy rõ, hai người này một người là Giang Lỗi, người còn lại rõ ràng chính là nam thanh niên đi cùng với Giang Lỗi đến hỏi bà vì sao không đưa nhà ở cho nhóm thanh niên trí thức ở.

Ha ha, chân trước hai người còn cùng chung kẻ địch căm ghét đến đây ra vẻ đạo đức lừa gạt, sau lưng lại đánh tối mày tối mặt à?

Trong lòng Từ lão thái âm thầm sảng khoái, đáng!

Vương Anh đi lên phía trước lật da mắt của hai người ra, lại kiểm tra một chút.

Dương Hồng và mấy người thanh niên nâng người đến đứng bên cạnh nhìn thấy, khóe mắt của mấy thanh niên trí thức lặng lẽ liếc về phía Từ Sương.

Vương Anh trước mặt người đàn ông của mình kiểm tra cơ thể cho nam thanh niên khác, thật sự không có vấn đề gì chứ?

Sự thật chứng minh, Từ Sương thật sự không thèm quan tâm.

Vương Anh loay hoay chỗ hai người xong, đưa ra kết luận: "Suy dinh dưỡng."

Cái gì mà đánh đến hôn mê chứ, hai người này chính là không đủ ăn, cho nên mới ngất.

Dương Hồng sờ đầu: "Không thể nào! Lão thanh niên trí thức ở cùng với hai người bọn họ cũng không bị suy dinh dưỡng mà!"

Vu Bằng Trình chính là người ở chung với Giang Lỗi, hai người ở nhà của kế toán viên, còn ở chung với một nam thanh niên khác là lão thanh niên trí thức Vệ Cường đã đến Đại đội được mấy năm.

Vu Bằng Trình và Vệ Cường con người nhìn qua đều thấy ngay thẳng, nếu bị xã viên đối xử nghiêm khắc, sao có thể không nói gì chứ?

Vệ Cường cũng đứng ở bên cạnh, vừa rồi chính là anh ta nâng Giang Lỗi đến, anh ta cũng nhíu mày, vô cùng khó hiểu: "Chúng tôi ở nhà của Điền Đại Thụ, đồ ăn đồ uống bình thường đều vô cùng đầy đủ."

Điền Đại Thụ là dân quân, anh em trong nhà bản thân ông ấy cũng nhiều, công việc trong ruộng đồng làm rất tốt, mấy người anh em cũng không kết hôn, về phần đồ ăn vốn không thiếu.

Vương Anh cũng không rõ, cô cũng hiểu không đến mức bị nhóm xã viên cắt xén.

Nhóm thanh niên trí thức vào nhà người ta ở cũng là mấy nhà có phần tử tiên tiến, những người này cho dù không vui, cũng không đến mức không biết xấu hổ keo kiệt đồ ăn với nhóm thanh niên trí thức.

Đến lúc này, Từ lão thái nói một câu hợp lý.

Vẻ mặt Từ lão thái khinh thường: "Chắc chắn xã viên là dựa theo sĩ số mà cấp, sẽ không để bọn họ đói, chỉ sợ đầu óc hai người này có bệnh, dù thế nào cũng phải cắt xén bản thân trợ cấp cho người khác."

Vương Anh lập tức suy nghĩ cẩn thận, lại tràn đầy sự đồng tình nhìn về phía Giang Lỗi và nam thanh niên trí thức khác.

Hay thật, để hai cái lốp xe dự phòng chung sống hòa bình, thủ đoạn của Bạch Linh đủ cao.

Hiển nhiên Dương Hồng cũng hiểu được điểm này, cô ấy đen mặt, thật sự không muốn quan tâm đến cái tên gây sự này.

Cái này gọi là cái gì, nam thanh niên trí thức tranh giành nịnh bợ nữ thanh niên trí thức mới đến, cống hiến đến mức bản thân đói mà hôn mê?

Trong đầu hai cái tên này là nhét bông à!

Vương Anh: "Mọi người vẫn nên nâng người ta đi đi, có nước đường thì rót cho họ một chút, nghỉ một lát thì sẽ ổn."

Trong đó có một nam thanh niên trí thức lanh mồm lanh miệng: "Nhà cô không có nước đường à..."

Vệ Cường lập tức vươn tay túm lấy nam thanh niên trí thức đó, cắt ngang lời của cậu ta.

Vương Anh cười như không cười: "Nhà tôi có chứ, nếu người này không có điều kiện thì đến chỗ tôi, tôi sẽ cho. Nhưng hai người này chân trước đến trước mặt mẹ chồng tôi khóc lóc om sòm nói phải để một đám thanh niên trí thức mấy người cùng vào ở trong nhà của mẹ chồng tôi, mẹ chồng của tôi không cho ở thì không tỉnh ngộ đúng chỗ. Sau lưng lại vì hai người cùng cắn xén đồ của mình trợ cấp cho người khác mà hôn mê. Tôi cũng không phải mẹ của bọn họ, tôi nào có quen phê bình gì bọn họ chứ?"

Vương Anh nhìn sắc mặt của đám thanh niên trí thức không phải rất dễ chịu, cũng đoán được có không ít thanh niên trí thức đều biết chuyện có ý định đến Từ gia ở, thậm chí chỉ có Giang Lỗi và nam thanh niên trí thức này ra mặt mấy người này cũng đều biết rõ.

Đúng vậy, ở lại nhà của đồng hương, ăn uống phải nhìn sắc mặt của người ta, nào có nhóm thanh niên trí thức nào một mình ở bên ngoài lại thấy đúng ý chứ?

Vương Anh nhìn về phía Dương Hồng dẫn đầu: "Đội trưởng Dương, theo lý thuyết tôi không nên nói với mọi người, dù sao mấy người cũng vì xây dựng nông thôn nến mới đến. Nhưng cô xem tình hình hiện tại đi, mẹ chồng của tôi vì có ý thức cao mới đứng ra tiếp nhận thanh niên trí thức, cô không quan tâm tiếp nhận bao nhiêu, cũng là một chút tấm lòng của chúng tôi. Kết quả thì sao? Chúng tôi là người bỏ ra ngược lại bị cho là không đủ ý thức, bỏ ra không đủ nhiều."

"Nếu nói như vậy, chúng tôi tốn công sức như vậy, ngay từ ban đầu cũng đừng nên tiếp nhận thì đúng nhỉ? Dù sao bỏ ra rồi còn bị mấy người oán trách."

Dương Hồng bị Vương Anh nói mà sắc mặt đỏ lên, gần đây cô ấy thật sự có nghe được một ít tin đồn, nhưng cô ấy thật sự không biết Giang Lỗi và nam thanh niên trí thức này chạy đến tìm Từ lão thái!

Nếu cô ấy biết, nhất định cô sẽ ngăn lại.

Vương Anh: "Đội trưởng Dương, tôi biết các cô ngàn dặm xa xôi đến nông thôn này là chuyện rất khó khăn, nhưng chuyện này chúng tôi cũng không có khả năng đồng ý. Nếu tất cả các cô đều đến ở nhà chồng của tôi, các cô vẫn sẽ có người không hài lòng. Lúc trước mấy người không hài lòng mẹ chồng của tôi có nhà để trống không gọi mấy người vào ở, về sau mấy người vẫn không hài lòng đồ mà hai vợ chồng chúng tôi ăn và đồ mấy người ăn là hai loại. Lại đến sau này, có phải còn có càng nhiều sự oán trách hơn không?"

Vương Anh không ôm chút hy vọng nào với Bạch Linh, bản thân cô gái đó nói không động, lại có thể xúi giục người khác ra mặt. Có thể thấy là người có lòng tham không đáy.

Nếu thật sự để tất cả mấy người này vào Từ gia ở, đợi đến mùa thu hoạch xong, có phải mấy thanh niên trí thức này ngay cả dọn dẹp cũng không bằng lòng dọn dẹp hay không?

Khuôn mặt Dương Hồng đỏ thẫm, ngay cả lỗ tai cũng nóng lên: "Không, sẽ không."

Dương Hồng xấu hổ không biết bây giờ phải làm sao, nhưng cô ấy cũng biết lời phản bác của bản thân với Vương Anh rất yếu ớt, cũng không có sức thuyết phục.

Cũng như vậy, lần này Giang Lỗi và một nam thanh niên khác đã bỏ qua người đội trưởng là cô ấy mà tự mình đi, đã nói rõ thật ra cô cũng không quản được những thanh niên trí thức mới đến này.

Mỗi người đều không biết động đến dây thần kinh nào, ai cũng không bàn bạc qua đã tự mình tìm đến xã viên đưa ra yêu cầu.

Dương Hồng đầy mặt xấu hổ: "Chuyện này chúng tôi sẽ xử lý tốt."

Vương Anh thấy chuyển biến tốt thì thu tay: "Vậy cảm ơn."

Về phần hai người còn nằm trên ván kia, Vương Anh không có chút nào quan tâm.

Bản thân bỏ bớt khẩu phần lương thực của mình cho người khác ăn, khiến bản thân đói đến hôn mê lại đến lừa một bác sĩ là cô.

Nghĩ cũng thật đẹp.

Một đám thanh niên trí thức ủ rũ héo úa ra khỏi cửa nhà của Vương Anh, nếu nói lúc trước những người này còn ôm một chút ảo tưởng không thực tế, còn tự mình động viên tinh thần cảm thấy việc vào Từ gia ở là hợp tình hợp lý.

Bây giờ bọn họ đã không còn sự hăng hái đó.

Lời nói của Vương Anh cũng rất rõ ràng, trực tiếp nói rõ bọn họ không có khả năng.

Nhóm thanh niên trí thức không còn hi vọng, cũng lập tức thành thật trở về nhà của các xã viên.

Nhưng Dương Hồng sau khi xấu hổ qua đi thì là sự tức giận, cô ấy tìm mấy thanh niên trí thức hỏi thăm tình huống, không lâu thì đã hiểu rõ nguyên nhân hậu quả.

Bạch Linh.

Dương Hồng tức giận không nhịn được, Bạch Linh lúc mới đến khi mới nhìn thì thấy là một cô gái tốt điềm đạm, ai biết không lâu sau thì lại gây phong ba bão táp trong đội ngũ thanh niên trí thức.

Đầu tiên là lúc lao động động một tí thì ngất xỉu, ngất ba bốn lần, mỗi lần được người đưa đến chỗ của Vương Anh, người này lại từ từ tỉnh dậy, phản đối nói bản thân tụt huyết áp do không ăn tốt, ngất xỉu không phải bệnh gì lớn, vốn cô ta cũng không đồng ý để bác sĩ khám, nói bản thân không có tiền, không trả được hai ba đồng cho Vương Anh.

Dương Hồng không chỉ một lần từng nói qua, có thể từ trong công điểm của tất cả thanh niên trí thức bớt ra công điểm cho Vương Anh, cũng không làm chậm trễ cô ta được chữa bệnh.

Nhưng Bạch Linh lại không kiên trì.

Thời gian dài Dương Hồng cũng có thể nhìn ra được ý nghĩ của Bạch Linh, người ta chính là không muốn làm việc, hoặc có thể nói cô ta muốn cô là đội trưởng thanh niên tri thức thì đổi cho cô ta một công việc thoải mái hơn.

Dương Hồng không nuông chiều cô ta, sau khi cô ta thấy ngất xỉu không có tác dụng nữa, lại ngất xỉu nhiều hơn, khó tránh khỏi khiến người khác cảm thấy Ngô Quế Hoa đối xử khắc nghiệt với cô ta, quay đầu lại làm mất lòng người Ngô Quế Hoa người phụ nữ làm chủ thì không tốt.

Vì thế Bạch Linh thấy đường này không được, lại bắt đầu lựa chọn người khác đến nuôi dưỡng bản thân cô ta.

Cái tên ngu ngốc Giang Lỗi đó thì không nói, anh ta mang đến mấy chục đồng vốn liếng cơ bản đều tiêu phí trên người của Bạch Linh.

Lúc Bạch Linh đến chỉ mang theo một cái túi, luôn không đủ dùng thiếu cái này cái kia, đều là Giang Lỗi từng chút một tìm người đổi vé lên trấn trên mua cho cô ta.

Nhưng khi Bạch Linh mắt thấy tiêu gần hết tiền của Giang Lỗi rồi, lại không còn ngầm ra hiệu để Giang Lỗi tích cực nữa.

Giang Lỗi không còn tiền, chỉ có thể trong lúc lao động giúp đỡ Bạch Linh làm việc, hơn nữa luôn luôn mang khẩu phần lương thực của bản thân chia cho Bạch Linh.

Nam thanh niên trí thức khác bị mắc câu cơ bản cũng bị như vậy, cũng giúp đỡ làm việc, cắt xén khẩu phần lương thực của mình. Nhưng thời gian anh ta đến đã lâu, tiền trong nhà cho từ lâu đã tiêu hết, có thể bỏ ra cũng chỉ có sức lao động và khẩu phần lương thực.

Tác phong của Bạch Linh như vậy, ở chỗ nam thanh niên trí thức còn xài được, dù sao tuy rằng cô ta lấy được chỗ tốt, nhưng mặt ngoài cũng không để lộ chút nào, thái độ đối xử với tất cả nam thanh niên trí thức đều như nhau.

Nhưng về phía nữ thanh niên trí thức, tất cả mọi người đều không nể mặt cô ta.

Làm việc thì không làm việc được, luôn nói cơ thể bản thân không khỏe, nhưng đi khám bác sĩ thì không đi, chỉ nói bản thân từ yếu ớt từ lúc còn trong thai, nhóm nữ thanh niên trí thức mỗi người đều đi vòng qua Bạch Linh, ai cũng gai mắt cô ta.

Bạch Linh không thèm quan tâm những nữ thanh niên trí thức này nghĩ gì, trong mắt cô ta, chỉ cần có đàn ông lấy lòng, dù sao cô ta chỉ lấy những thứ tốt trong tay của những người này. Về phần nữ thanh niên trí thức? Những người đó đều là đối thủ cạnh tranh tiềm ẩn của cô ta.

Không đến càng tốt!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right