Chương 144: Diễn kịch tuyên truyền
Vương Anh từ huyện thành trở về, đầu tiên là tìm Từ Sương một chuyến, chuyển lời nói của Trần Đông có Từ Sương.
"Sư phụ nói anh trong khoản thời gian đưa ông ấy thêm chút rau khô các thứ, sau khi gặt lúa mạch thì ngưng, năm nay mất mùa, có khả năng trong thành sẽ thiếu lương thực."
Vương Anh nói xong, Từ Sương ngay lập tức gật đầu, trước đó vài ngày anh cũng đã cảm thấy có một chút khác thường.
Ở trong đại đội không cảm thấy gì, dù sao đại đội bảy gieo trồng kịp thời, năm nay mất mùa phỏng chừng cũng chỉ thiệt hại một chút, nhưng trong trấn cảm nhận được rất rõ ràng. Gần đây anh mua đồ ăn đều có chút đắt hơn bình thường.
Đồ ăn đều là do các xã xung quanh cung cấp, thời gian gần đây có thể một số hộ cảm thấy có gì đó không thích hợp, nên đem đồ ăn giữ lại trong nhà để phơi khô mà dùng, cho nên trạm đồ ăn thiếu lương thực, giá cả trên thị trường cũng tăng lên.
Từ Sương nghĩ nghĩ, nói: "Mấy hôm nữa hai ta lại đi vào núi lần nữa?"
Thịt thỏ nếu qua năm sau cũng không còn nhiều, ăn bữa nay bỏ bữa mai, đều là lúc Vương Anh vào núi hái thuốc ăn. Ngay cả cá cũng không thường xuyên bắt.
Mùa hè không thể so với mùa đông, mùi cá rất tanh, làm một lần dễ khiến người khác ngửi được.
Nhưng bây giờ Từ Sương không quản được nhiều, lương thực bây giờ đã là tiêu điểm của tất cả mọi người.
Sau này, thời điểm đại đội gặt lúa xong, đại đội của bọn họ không thiếu lương thực, đại đội khác lại thiếu. Sợ nếu loạn lên, sẽ có rất nhiều chuyện không thể xử lý.
"Đi bắt cá, chuẩn bị thỏ, cá với thỏ xử lý tốt, anh sẽ gửi một chút qua nhà dì cả."
Từ Sương đã sắp xếp, dì cả anh, Tô lão thái cùng với nhà anh không cùng một đại đội, cũng không hiểu được lần này tình hình tai nạn có thể ảnh hưởng đến bên kia hay không. Từ Sương bỏ chút thời gian đi qua đó một chuyến.
Vương Anh hoàn toàn đồng ý: "Có thể, chuẩn bị sớm một chút."
Nếu chờ đến thời điểm gặt lúc thì đã chậm, lúc ấy thu hoạch như thế nào đều có thể thấy, sợ là lòng người đã sớm thay đổi.
Nói xong chính sự, Vương Anh lấy ra phiếu máy may: "Ta da!"
Từ Sương cầm lá phiếu lật trái lật phải xem một chút: "Đây là phiếu máy may."
Chính diện viết máy may nhãn hiệu Butterfly, mặt sau viết mỗi phiếu là một máy, thời gian sử dụng là lúc hết hiệu lực.
Từ Sương: "Em về hỏi mẹ anh một chút, lựa thời điểm mà đi mua."
Máy may này cũng được coi là thứ hiếm lạ, trong công xã không có nhiều nhà có, nên phải gọi Từ lão thái tự mình đi chọn.
Vương Anh cất vé cẩn thận: "Được rồi, bây giờ chỉ còn lại radio, em thật sự không nghĩ đến việc radio còn khó tìm hơn."
Tam chuyển một vang, cô vốn dĩ cảm thấy phiếu máy may là thứ khó tìm nhất, kết quả thế mà lại là radio.
Từ Sương: "Sớm muộn gì nếu không được, anh sẽ nói với sư phụ, chúng ta thêm một chút tiền, mùa đông nhất định sẽ cho em nghe đài."
Mùa đông này nếu không có radio thì xác thật là gian nan.
Hai người nói vài câu, Từ Sương phía bên này cũng đã đến giờ ăn, anh vội vàng đi vào sau bếp làm việc, hỏi Vương Anh muốn ăn cái gì.
Vương Anh khoát tay: "Em không ăn ở đây, em đi về."
Hôm qua món sườn heo mà Từ Sương làm vẫn còn được giữ lại, Từ lão thái đã nói trước đó, chuẩn bị lấy sườn heo hầm với khoai tây, bắp, đậu que, cà tím hầm, cô lúc này đã vội vã chạy về ăn sườn heo, nên mới không ăn ở tiệm.
Vương Anh vội vàng tạm biệt với Từ Sương, vừa mới tiến đến đại đội đã nghe Ngô Quế Hoa lớn giọng.
"Đừng nói nhảm, lần này chúng ta gọi mấy diễn viên trẻ tuổi đến nói chuyện, bọn họ đều là con nhà mấy người, nhất định phải nghe cho kỹ!"
Vương Anh dừng xe đạp lại, đứng ở một bên xem náo nhiệt
Chỉ thấy một đứa bé trai chảy nước mũi, ngượng ngùng xoắn tít lôi một đứa bé trai khác đi về phía trước.
Người thì nhỏ, nhưng miệng hét to.
"Tiểu tử chết tiệt, mẹ nói bao nhiêu lần hả! Không cho con uống nước lạnh! Trong nước lạnh có giun! Sẽ chui vào trong tiểu kê kê của con, đến lúc đó còn không thể đi tiểu được! Nhìn đi, uống nước chưa sôi bị tiêu chảy..."
Đứa bé bị kéo tuổi cũng không lớn là bao, chỉ có ba bốn tuổi, đi đứng còn chưa có vững.
Còn cẩn trọng ôm bụng, giọng như đang bị đau: "Ai ui ai ui, mẹ, con đau bụng..."
Vương Anh cười đến mức không thở nổi, phía bên kia, một đứa bé gái lớn tuổi hơn đi lên.
"Mẹ nó, tôi đi làm về rồi đây!" Vừa nói, vừa hất bụng: "Nhanh lên, đi nấu cơm cho tôi!"
Mấy đứa nhỏ ở trên đài diễn, ở dưới này, mặc của mấy người lớn đã đỏ đậm.
Một phụ nữ cầm đế giày, thiếu chút nữa đã không giữ được kim chỉ: "Tôi làm gì mà như thế đâu!"
Một bé trai chảy nước mũi, đứa nhỏ này học dáng vẻ giống cô bảy tám phần, khiến cô vừa tức giận vừa mắc cười đến nỗi không thể dừng được.
" Điền Cẩu Thặng! Mày chờ đó cho mẹ!"
Vương Anh vui mừng không xiết, phụ nữ và các bà ở xung quanh đều ôm bụng cười to, Từ lão thái ngồi trên một cái ghế gấp ở phía trước, cười đến mức lộ ra mấy cái lỗ do rụng răng.
"Nói Cẩu Thặng làm gì, tôi muốn coi Cẩu Thặng diễn! Cẩu Thặng, đợi lát nữa bà nội làm trứng chiên bầu cho con ăn!"
"Tiểu Đậu Tử diễn cũng hay lắm, đừng nhìn nó đi còn không vững, nhìn cũng ra dáng phết đấy."
"Táo Hoa, con gái cô cũng học rất giỏi đó, Mãn Thương nhà cô bình thường đúng là rất năng động ha ha ha ha..."
Mấy đứa nhỏ ban đầu có chút lúng túng, lúc này nhìn người lớn ai cũng cười, không ai chỉ trỏ bảo này bảo kia nên cũng dần thả lỏng ra.
Điền Cẩu Thặng diễn lại thần thái của mẹ mình vô cùng chuẩn xác, giống như ấm trà lớn mà ôm eo: "Con nhìn con đi! Uống nước lạnh lại còn không rửa chân, đụng bùn xong lại đưa tay lên miệng, y đúc cha con!"
Cô bé bên cạnh dẩu môi, tìm chỗ sạch sẽ mà nằm xuống: "Ai nói tôi đụng bùn xong lại đưa tay lên miệng? Tôi không có, có Lão Cẩu trong đại đội mới sờ chân xong lại sờ miệng, sớm muộn gì cũng nấm chân... Không, thối miệng!"
Tiểu Đậu Tử vẫn còn giả vờ đau bụng, Điền Cẩu Thặng lo lắng nhìn xung quanh: "Ba nó, bây giờ làm sao đây? Chúng ta có nên đi tìm bác sĩ?"
Cô bé nằm xuống thì bắt đầu sờ da chân: "Cái gì mà đi bác sĩ, uống chút nhọ nồi, đợi chút, tôi đi cạo."
Nói xong thì bỏ việc sờ da chân đi, làm bộ cạo đáy nồi.
Mọi người phía dưới cười đến không kìm được.
Cô bé cạo đáy nồi, thở mạnh, còn không cẩn thận mà cạo thủng luôn "đáy nồi."
Điền Cẩu Thặng cao giọng mắng người đàn ông, bắt chước hành động thường ngày của mẹ ý như đúc.
"Ha ha ha ha ha ha ha!"
"Đứa nhỏ Cẩu Thặng này diễn cũng giống thật quá đi!"
"Con của Táo Hoa cũng thế nha, cạo đáy nồi cũng có thể làm thủng nồi ha ha ha ha!"
"Táo Hoa, chồng cô có phải thật sự là cạo thủng đáy nồi không! Đứa nhỏ này diễn cũng rất chân thật nha!"
Những người khác không thể nhịn cười, còn Táo Hoa thì miễn cưỡng cười.
Không phải vì chuyện gì, chỉ là con gái cô học quá giống!
Chuyện sờ da chân kia, học thói của Mãn Thương như một khuôn đúc ra!
Thật là quá mất mặt!
Lần này về cô nhất định phải mắng tên Điền Mãn Thương kia một trận! Không cho lão ta sờ da chân nữa! Nếu để cho con thấy lão còn sờ da chân, sẽ băm cái giò lão luôn! Chuyện mất mặt này còn đến tai bà ngoại nữa, xấu hổ chết mất!
Tuổi của mấy đứa nhỏ trên đài cũng không lớn lắm, có lẽ là Ngô Quế hoa nói bọn chúng dựa theo bộ dạng của người trong nhà mà diễn lại, những lời kịch đều là diễn theo hành động thường ngày của cha mẹ chúng, đủ các thể loại.
Vương Anh con mắt nhìn toàn bộ khán đài từ bên lề.
Cô bé con lấy một ít đáy nồi, lấy một nắm đầy tro đổ vào nước đưa cho Tiểu Đậu Tử, Tiểu Đậu Từ vốn dĩ đang khát, cho nên đã uống một ngụm.
Chớp đôi mắt to ngơ ngác.
Điền Cẩu Thặng nóng nảy, lặng lẽ nhắc nhở: "Chóng mặt! Em không chóng mặt sao có thể diễn tiếp được? Nhanh chóng mặt."
Tiểu Đậu Tử không biết tại sao, lực chú ý của nó đã sớm đổi vị trí, bây giờ đã quên bản thân mình phải diễn cái gì.
Cẩu Thặng vội vàng, nó hận không thể đi lên rồi ngất thay đứa nhỏ này.
Cô bé con cũng chờ Tiểu Đậu Tử ngất xỉu để giả vờ khóc, nhưng Tiểu Đậu Tử lại không ngất. Còn nhe ra mấy cái răng như hạt gạo, cười vô tâm vô phế: "Chị ơi, em còn muốn uống nước!"
Cẩu Thặng nổi nóng, còn mọi người dưới đài cười vang lên.
Mẹ Tiểu Đậu Tử nhìn Tiểu Đậu Tử muốn uống nước, vừa định khoanh chân ngắn chạy về phía cô, cô vội vàng trốn đi: "Mau quay lại diễn đi!"
Nếu nó chạy, cái vở kịch này không phải là không diễn nổi nữa sao?
Mẹ Tiểu Đậu Tử sợ nó chạy sang đây, ảnh hướng đến các vị hương thân đang xem diễn, nhanh chóng chạy trốn.
Tiểu Đậu Tử tủi thân, oa một tiếng sắp rơi nước mắt ra bên ngoài.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Điền Cẩu Thặng chuyển tròng mắt, trợn trắng lên: "Ông trời ơi, tôi bị độc chết!"
Nói xong thì nằm phịch xuống đất không cử động
Những người dưới đài: "Ha ha ha ha ha ha ha!"
Cô bé cũng ngơ ra, đoạn này... Đoạn này đâu có nói là sẽ diễn như vậy!
Ngô Quế Hoa ở bên cạnh đã cười đến mức chảy nước mắt, bà ta nghe lời Vương Anh gọi mấy đứa nhỏ đến diễn, kết quả một làm hai làm, vậy mà lại có chút sáng tạo khiến người khác phải bật cười.
Cô bé không biết phải làm sao, Tiểu Đậu Tử ở bên kia nhìn Cẩu Thặng té xỉu, như đã nhớ ra bản thân mình phải diễn cái gì.
Nó cũng té xỉu, nằm bên cạnh Cẩu Thặng.
Lúc té xỉu còn sợ trên đất dơ, đè ép Cẩu Thặng, khiến cho Cẩu Thặng đang "ngất" phải a lên một tiếng.
Cô bé: ???
Đã như thế rồi, còn có thể làm cái gì bây giờ? Đành phải tiếp tục diễn thôi.
Bé con làm bộ diễn, nằm bò lên hai "thi thể" trên đất: "Ông trời ơi! Con của tôi ơi... vợ của tôi ơi! Sao hai người có thể ra đi như thế này!"
Tiếp đó chính là một màn khóc tang, trong lúc khóc còn lấy đất rải lên hai người, giống như đem chôn.
Chôn được một nửa, đến lượt Điền Cẩu Thặng lên tiếng, đứa nhỏ không đứng dậy, chỉ nằm ở trên mặt đất.
"Đều do chồng tôi, anh ấy sờ chân xong lại sờ nồi, khiến cho con tôi bị độc chết. Các vị hương thân phải nhớ kĩ, dưới đáy nồi đều toàn là độc, đại la thần tiên cũng không cứu được người, muốn chữa bệnh thật sự phải dựa vào bác sĩ!"
Nói xong, Điền Cẩu Thặng nghiêng đầu, lè lưỡi, diễn cái bộ dạng "Chết không nhắm mắt" cho mọi người coi.
"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!"
Không khí vui sướng lên đến đỉnh điểm, Ngô Quế Hoa dẫn dắt mọi người vỗ tay cho đám nhỏ.
Ba diễn viên nhỏ tuổi đỏ mặt bò dậy, lúc này mới biết ngượng ngùng, ở trong tiếng vỗ tay của mọi người mà trốn trong lồng ngực của mẹ mình.
Ngô Quế Hoa lau nước mắt do cười từ nãy đến giờ, đứng ra nói tốt những việc mà Vương Anh thoái thác một lần.
Dù sao cũng phải nói, khuyên mọi người có bệnh thì nhanh đi trị, không cần đi cạo đáy nồi, đáy nồi toàn tro, lại còn để ở gần bếp toàn là than, không được sạch sẽ. Trông cậy vào việc cạo đáy nồi cứu mạng là biện pháp sai, nếu tiêu chảy hoặc không thoải mái, không nhất định cứ phải là bị bệnh, vẫn nên đi tìm bác sĩ khám. Còn nữa, không nen tin vào những lời lời của mấy người đồn đó, cho rằng tro ở đáy nồi có thể trừ tà, đã không thể trị bệnh được thì trừ tà lại càng không thể.
Có vở kịch lót nền trước, mọi người cũng tương đối tập trung lắng nghe, Ngô Quế Hoa nói xong, ai cũng hết sức lắng nghe.
Âm thanh bốp bốp bốp của tiếng vỗ tay cho Ngô Quế Hoa, còn có tiếng hỏi vội vã: "Quế Hoa, lần tiếp theo nói về chuyện này là khi nào thế? Bằng không chọn buổi tối đi, tôi cũng kêu chồng tôi đi xem nữa."
"Đúng thế đúng thế, diễn xuất của cô tốt lắm Quế Hoa, lần sau cô nói trước, để tôi tới sớm chọn chỗ ngồi tốt!"
"Nếu muốn tôi nói thì mùa đông sau này của chúng ta có thể an bài như vậy nha, chuyện này so với việc giảng bài bình thường chẳng phải càng thú vị hơn sao?"
"Giống như là đang coi phim, nhưng tôi thấy còn thú vị hơn phim nhiều."
Ngô Quế Hoa bị một đám phụ nữ vây quanh ríu ra ríu rít, trong lòng chỉ nghĩ đến một chuyện. Còn muốn coi.
Ngô Quế Hoa cười sang sảng: "Nào nào nào, chúng ta không phải còn tập luyện cái này sao, chuyện này do bác sĩ Vương Anh đưa ra cho tôi, nếu mọi người thấy được, sau này chúng ta sẽ biến thành một chuỗi dài kỳ đi."
Vừa nghe là do Vương Anh gợi ý, những người này càng thêm tin tưởng việc vừa rồi Ngô Quế Hoa đã nói.
"Tôi nói Quế Hoa này, sao bà lại thẳng thắn như thế, Anh nha đầu đã nói, sau này bọn tôi nhất định sẽ không uống tro đáy nồi nữa!"
"Chúng tôi có muốn uống, phỏng chừng Cẩu Thặng nhà tôi cũng sẽ không cho, tôi nói mấy ngày gần đây, tiểu tử thối đó về nhà cũng không cần phải thúc giục nó đi rửa chân."
"Như thế cũng không tồi, Quế Hoa à, cũng không thể bất công, Thạch Đầu nhà tôi cũng không kém."
"Đúng thế đúng thế, còn có Mong Nha nhà tôi!"
"Tiểu Tráng nhà tôi..."