Chương 180: Gia đình cực phẩm
Khi nghe những lời bàn tán của mọi người xung quanh, sắc mặt Tạ Dược Tiến hết chuyển từ xanh lại sang trắng.
Từ khi anh ta ổn định công việc ở thị trấn, anh ta cơ bản chưa từng nhắc đến chuyện mình đến từ đâu.
Xã Lười Biếng thuộc diện tồn tại mà người dân nơi đây nghe đến đều lắc đầu ngán ngẩm.
Tạ Dược Tiến lớn lên ở thôn đến năm mười mấy tuổi, những người anh ta nhìn thấy nhiều nhất là những người già độc thân trong làng không thể kết hôn. Lão độc thân và thanh niên độc thân, trong thôn bọn họ còn có người có thể bỏ thêm chút tiền tìm vợ, các thôn khác không tiếc con gái, chỉ vì sính lễ mà nguyện ý đem con gái của họ đến thôn.
Nhưng sau đó lại không thành, càng ngày càng ít người trong thôn chịu bỏ ra sính lễ, cơ bản là rất ít phụ nữ nguyện ý gả. Đàn ông trong thôn vẫn không muốn sinh con gái, sinh con gái thì đều ném xuống núi, xuống sông.
Cứ như vậy mấy năm nay, cuộc đời cậu ta căn bản chả gặp được mấy người phụ nữ.
Dân nghèo, lại còn lười biếng.
Xã của bọn họ nổi tiếng là xã nghèo, đàn ông tuy nhiều nhưng những người chăm chỉ ra ngoài làm ruộng thì chả có mấy. Trong mấy năm qua thậm chí còn phải dựa vào lương thực cứu tế để sống qua ngày.
Lương thực cứu tế vốn để dành cho những năm gặp tai họa mới phát ra, kết quả bọn họ chỉ chăm chăm trông chờ vào lương thực cứu tế, công việc đồng áng cũng chả ra làm sao.
Khi Tạ Dược Tiến bắt đầu hiểu được chút chuyện, anh ta biết nếu muốn sống một cuộc sống tốt thì phải ra ngoài làm ăn.
Vì vậy từ nhỏ anh ta đã rất nỗ lực, đầu tiên chạy tới xã mình để học, nhưng không đủ tiền đóng học phí liền trốn ngoài cửa sổ nghe lén. Không bao lâu sau, giáo viên dạy học nhìn thấy, giáo viên cảm thấy anh ta đáng thương nên trả học phí cho anh ta.
Vì vậy Tạ Dược Tiến đã được đến trường. Không có giấy và bút, anh ta chỉ lấy một que gỗ nhỏ rồi viết trên mặt đất. Sau đó nhờ giúp đỡ những đứa trẻ khác làm việc để đổi lấy bút chì, giấy thì nhặt được của người khác vứt đi, lấy nước thấm ướt giấy, sau đó phơi dưới nắng thì chữ sẽ bị mờ đi, rồi sau đó thì viết chồng lên.
Tạ Dược Tiến cũng gặp rất nhiều khó khăn khi đi học, đến khi tốt nghiệp tiểu học, giáo viên cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Tạ Dược Tiến biết bản thân chỉ học hết tiểu học cũng vô ích, đại đội bọn họ giống như một hố bùn, anh ta phải ra ngoài kiếm sống!
Tạ Dược Tiến lại kiên quyết học thi lên trung học. Sau khi thi đậu, anh ta một mình chạy vào thành phố. Lúc đó anh ta không lo lắng, có cái chợ nhỏ, anh ta lấy trộm trứng ở nhà đem ra chợ bán.
Dù sao ở nhà cũng là do anh ta cho gà ăn, mẹ anh ta ngoài ăn uống ra thì chỉ biết sinh con, chuyện gia đình cũng không thèm quan tâm, ngó ngàng tới.
Tạ Dược Tiến hết bán trứng gà lại bán gà, còn lên núi vặt rau dại hái quả dại rồi bán với giá rất rẻ, nhưng bằng mọi giá, cuối cùng cũng đã tiết kiệm được từng xu học phí.
Cứ ròng rã như vậy đến khi học hết trung học, cuối cùng Tạ Dược Tiến cũng không thể học được nữa.
Trong lòng anh ta biết đến đây coi như là kết thúc rồi, nếu cứ xác định học tiếp, có khi đi bán máu cũng chả học nổi nữa.
Tạ Dược Tiến chọn một xã gần thị trấn nhất để sát hạch công nhân, qua một lượt sát hạch, cuối cùng anh ta cũng vào được một quán ăn để làm việc.
Kể từ khi Tạ Dược Tiến cắm rễ ở Thị trấn Tây Pha, anh ta cũng không bao giờ quay trở lại nữa.
Sau này mẹ anh ta không biết nghe ai nói, biết anh ta có tiền đồ rồi thì muốn đi tìm anh ta.
Tạ Dược Tiến không thể mời mẹ anh ta đến, anh ta thừa biết tính tình của mọi người trong nhà, vì vậy mỗi tháng anh ta đều dành ra năm tệ để nhờ người gửi mang về cho nhà.
Mọi chuyện đều bình an vô sự cho tới hiện tại. Tạ Dược Tiến nghĩ, đợi mấy năm nữa rồi mua một công việc trong thành phố là ổn rồi.
Đến lúc đó anh ta sẽ có thể hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của gia đình mình, và anh ta sẽ không còn phải chu cấp tiền cho một gia đình luôn ăn bám.
Kết hôn với Lý Anh là một phần trong kế hoạch cuộc đời của Tạ Dược Tiến.
Anh ta không chia nhà, bây giờ mỗi tháng vẫn đang phải thuê nhà. Nếu anh ta kết hôn với Lý Anh, sau này anh ta sẽ sống ở nhà Lý Anh. Bước đầu cũng bớt được một khoản tiền thuê nhà.
Lý Anh còn có công việc, đến lúc đó hai người sẽ cùng nhau tiết kiệm tiền, khi tiết kiệm đủ anh ta có thể đến thành phố rồi.
Nhưng ai có thể ngờ rằng anh ta đã lên kế hoạch tốt như vậy, kết quả hôm nay lại trở tay không kịp.
Mẹ anh ta không nói một câu nào mà trực tiếp kéo bố và mấy đứa em của anh ta đến!
Mà mẹ anh ta lại còn mang thai nữa!
Tạ Dược Tiến nghe thấy những lời xì xào bàn tán xung quanh, hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống.
Lý Anh hét lên: "Tạ Dược Tiến! Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy!"
Tạ Dược Tiến vội vàng giải thích: "Anh Tử, em nghe anh nói, anh thật sự không biết hôm nay mẹ anh cùng bọn họ tới, bọn họ lập tức trở về ngay, anh nhất định sẽ xử lý tốt, sẽ không gây phiền phức cho em đâu..."
Lý Anh vô cùng tức giận: "Anh gạt tôi! Tạ Dược Tiến, anh gạt tôi! Trước kia anh còn nói anh sẽ không bao giờ gạt tôi!"
Tạ Dược Tiến: "Anh thực sự không gạt em, Anh Tử, tình hình của gia đình anh anh cũng đã nói qua với em rồi, không phải năm nay gặp họa mới thành ra thế này sao?"
Lý Anh cảm thấy rất mất mặt, cô ta định để họ hàng đến xem mình có cuộc sống tốt như thế nào. Chuyện của mẹ cô ta không tốt, cũng không giấu được, sau này truyền ra ngoài, những người họ hàng này thấy cô lấy được người chồng tốt thế nào, cũng sẽ không coi thường cô ta.
Nhưng bây giờ thì sao, ngày trọng đại của cô đột nhiên lại biến thành một trò cười.
Lý Anh hét lên: "Tôi không kết hôn nữa! Tôi không kết hôn nữa!"
Tạ Dược Tiến choáng ngợp, mẹ anh ta và vài người nữa đang bất lực đứng bên ngoài, những người thân xung quanh thì không nói làm gì, ngay cả đến những người phục vụ và đồng nghiệp trong quán ăn đều nhìn họ, thỉnh thoảng còn bàn tán vài câu. Trong mắt bọn họ cũng hiện lên sự khinh thường, mặc kệ là lúc nào, con trai thì ở đây tổ chức tiệc rượu linh đình, còn bố mẹ ruột thịt thì gầy gò xơ xác.
Tạ Dược Tiến dùng đầu ngón chân cũng đoán được những người này đang bàn tán gì về mình.
Bạc tình bạc nghĩa, vô lương tâm, vong ơn bội nghĩa.
Mà Lý Anh thì vẫn đứng một bên làm loạn cả lên, Lý Anh rơi nước mắt hét lên không kết hôn nữa. Những người thân bên cạnh đều là người bên nhà gái, lúc này cản cũng không được, không cản cũng không xong, khuyên cũng không khuyên nổi.
Biết khuyên thế nào đây, nếu bọn họ là người của nhà trai, ít nhất thì cũng có thể khuyên được một chút, dù sao họ cũng đã đăng ký kết hôn rồi, bây giờ nói không gả nữa thì cũng có tác dụng gì chứ? Cũng không thể ly hôn được.
Nhưng đây lại là người thân của bên nhà gái, dù sao thì bọn họ cũng đứng về phe của người nhà mình.
Vì vậy lúc này người đi lên thuyết phục Lý Anh cũng chỉ có chị dâu thứ tư.
Chị dâu thứ tư của Lý Anh giúp Lý Anh lau nước mắt, không nói gì mà để cô ta ngồi xuống ghế.
Mấy người anh trai của Lý Anh liếc mắt nhìn nhau, cảm thấy có chút ngu ngốc.
Lúc này cũng chỉ có Lão Tứ nhà họ Lý vẫn còn có chút thông minh.
Anh ta tiến lên rồi nắm lấy cổ áo của Tạ Dược Tiến mà chất vấn: "Tạ Dược Tiến, có phải cậu cố ý khiến nhà họ Lý chúng tôi phải bẽ mặt không hả?"
Tạ Dược Tiến kích động kêu khổ: "Anh vợ, làm sao mà em biết được chứ?"
Cảnh tượng này thật sự không thể cứu vãn nổi anh ta rồi!
Lão Tứ nhà họ Lý: "Hừ, có phải nếu cậu lừa được em gái tôi, sau này cậu cùng bố mẹ cậu với đám người này đều ở chung nhà với nhau không?"
Tạ Dược Tiến: "Sao có thể chứ, bọn họ ngay lập tức sẽ trở về thôi."
Tạ Dược Tiến còn giơ tay lên thề: "Bọn họ không quen với cuộc sống ở trên thị trấn, em lập tức sắp xếp để bọn họ trở về."
"Dược Tiến, bố mẹ không về đâu... con không biết, nhà của chúng ta cũng không còn rồi, bố mẹ không thể quay về được."
Tạ Dược Tiến một bên đang vắt óc suy nghĩ nên làm gì để trấn tĩnh anh vợ, mà bên này mẹ của anh ta lại cố tình kéo chân.
Mẹ của Tạ Dược Tiến sợ bị con trai mình đuổi về liền vội vàng nói: "Nhà của chúng ta đợt vụ xuân vốn đã không được kiên cố, mà đợt đó gặp phải trận mưa đá bị làm hỏng một phần rồi. Sau đó lại vì bận rộn quá mà chưa tu sửa được. Mấy ngày trước trời mưa đã cuốn trôi hết sạch rồi..."
Bận rộn cái gì mà không tu sửa chứ, rõ ràng là lười không muốn sửa mà!
Tạ Dược Tiến suýt chút nữa thổ huyết!
Ốc lậu thiên phùng liên dạ vũ!
[Ốc lậu thiên phùng liên dạ vũ: nhà đã dột lại gặp đúng lúc trời mưa suốt đêm. Đây là những gì chúng ta thường nói bất hạnh không bao giờ đến đơn lẻ. Mở rộng là nó đã đủ tệ rồi, nhưng lại xảy ra một việc tồi tệ lớn hơn, gần giống với "đổ thêm dầu vào lửa". ]
Lý Lão Tứ nheo mắt: "Tạ Dược Tiến! Cậu nói cái gì! Điều kiện Anh Tử nhà chúng tôi không tệ, tìm được cậu cũng chỉ mong muốn có nhà cửa sạch sẽ bình an, bây giờ cậu phải cho chúng tôi một lời giải thích!"
Lý Anh nghe được câu này lại càng khóc to hơn.
Tạ Dược Tiến bị kẹt ở giữa, một bên là bố mẹ và mấy đứa em trai, quần áo rách rưới không nói, người mẹ mang thai còn tạt một gáo nước bẩn lên người anh ta.
Một bên là anh vợ đang nằng nặc đòi anh ta giải thích, nếu không cho đối phương một kết quả thỏa đáng thì cuộc hôn nhân sẽ đổ vỡ.
Tạ Dược Tiến lo lắng đổ mồ hôi.
Vạn Quốc Đống sớm thấy sẽ xảy ra chuyện nên bắt đầu chuồn, ông ta nhìn đám người trong phòng, ông ta lại là cấp trên của Tạ Dược Tiến, sợ bị giữ lại giải quyết sự việc.
Ông ta có thể giải quyết cái rắm gì!
Nhìn hai bên cũng chẳng phải đèn dầu, chuyện gia đình người ta mà xen vào, ông ta nói gì cũng sẽ đắc tội người khác.
Tốt nhất là cứ chuồn trước, có gì tính sau.
Vạn Quốc Đống chạy rồi, Tạ Dược Tiến bị kẹt ở giữa, chán nản ngồi xổm trên mặt đất.
Lão Nhị nhà họ Lý hét lên: "Dược Tiến, cậu phải cho chúng tôi một lời giải thích. Em gái chúng tôi kết hôn, không thể kết hôn với một người không biết xấu hổ như cậu được! Hơn nữa, Anh Tử nhà chúng tôi dù sao cũng là công nhân chính thức!"
Lý Lão Tứ thầm nghĩ không ổn, đang định ngăn cản Lý Lão Nhị thì nghe thấy mấy người họ hàng gần đó thắc mắc.
"Anh Tử là công nhân chính thức sao? Công nhân chính thức ở đâu? Không phải cô ấy không có việc làm sao?"
"Đúng vậy, nếu mẹ cô ta có thể sắp xếp cho cô ta một công việc, vậy thì nhất định là thân thiết với mấy người chị dâu rồi?"
Tạ Dược Tiến cảm thấy cả đời anh ta chưa bao giờ bị kích động như ngày hôm nay.
"Các người nói gì cơ? Lý Anh không có việc làm?"