Chương 287: Học trò cũ “xin lỗi”
Cô Lý đều đặt mặt mũi và sự việc của đám trẻ con ở trong mắt, khi tan học lập tức nói lại tất cả chuyện ngày hôm nay cho Vương Anh đến đón con.
Dù như thế nào Vương Anh cũng không ngờ rằng, ngày đầu tiên khi con gái của mình đến trường đã đánh nhau với người khác.
Cô cảm ơn cô giáo, dẫn con gái được tan học về, trên đường về bắt đầu thẩm vấn con bé.
Đào Đào đúng lý hợp tình mà nói: "Mẹ ơi mẹ nói thử xem, người khác kéo bím tóc của con thì phải nói chuyện với đối phương, nhưng người đó không chỉ kéo tóc của con, còn gọi con là bé gái quê mùa đó."
Vương Anh: "... Vậy cũng không thể đánh nhau chứ."
Dù sao cũng phải nói lý lẽ một chút, không nói được lý lẽ mới đánh nhau.
Đào Đào ôm đùi cô bắt đầu làm nũng: "Con biết rồi con biết rồi mà, mẹ ơi hôm nay có phải chúng ta sẽ đi tìm bố không ạ? Tối nay chúng ta sẽ ăn cái gì vậy ạ?"
Vương Anh vừa tức giận và buồn cười, kéo con bé xuống: "Con không cần nói sang chuyện khác, nói con đó, sau này phải nói lý lẽ với người ta trước, nếu không nói được thì mới có thể động tay."
Cô cũng không định để con gái làm một bé gái nhu nhược để người khác trút giận, nhưng cũng không thể làm một người biết đánh nhau lại không biết nói lý lẽ được.
Dừng một chút, Vương Anh nói: "Hôm nay sẽ không đi tìm bố của con, chúng ta sẽ đến thăm chị Trình Ngọc của con."
Thực ra Vương Anh muốn đi hỏi thăm một chút về chuyện nhà ở của Trình Thục Phân.
Đến Bắc Kinh được mấy ngày, bây giờ chỗ ở cũng coi như yên tĩnh, Vương Anh cũng vô cùng thích. Nhưng dù sao cũng là nhà người ta cho thuê, ai biết khi nào thì người ta muốn lấy lại chứ.
Vương Anh muốn mua một ngôi nhà trước, đặc biệt là hai năm này, người quay về thành phố càng ngày càng nhiều, luôn có kiểu người muốn đuổi người ta ra khỏi nhà của họ.
Vương Anh muốn mua một ngôi nhà ở gần trường học, tạm thời sửa chữa lại trước.
Đồ dùng vật dụng trong nhà thì đợi đến khi đã xác định nhà ở, đến khi đó lại mua thêm là được.
Bây giờ nơi Trình Thục phán ở là vành đai thứ hai, có một tòa nhà có phong thái Tứ hợp viện, Vương Anh và Đào Đào từng đi qua một lần, lần này cũng quen thuộc mà đến cửa
Nhưng khi đến lại không đúng lúc, ở cửa có vài người đang tranh luận với cảnh vệ của Lam Việt.
"Cô giáo của chúng tôi ở đây, sao chúng tôi không thể đi vào chứ?"
"Anh cũng không đi vào bên trong nói một tiếng mà lại ngăn chúng tôi ở bên ngoài, sao lại không nói lý lẽ như vậy cơ chứ!"
"Chúng tôi đều là học sinh ở học viện kinh kịch của cô Trình đó!"
Ba người này nhìn có vẻ đều hơn hai mươi tuổi, dẫn đầu là một nữ thanh niên có mặt mũi nhìn khá đoan trang.
Cô ta mặc áo bành tô vải nỉ, nhìn không giống như đồ mới, chỗ cổ tay áo đều bị mài mòn lộ ra sợi bông.
Thời tiết như thế này, mặc áo bành tô vải nỉ vẫn sẽ hơi lạnh, nhưng cô ta lại rất hung hăng, miệng mở ra đóng vào, nói rất nhanh, khiến cảnh vệ không có chỗ để xen lời vào.
"Vị đồng chí này, chúng tôi thật sự là học trò của cô Trình, mấy năm nay chúng tôi đều rất nhớ cô giáo. Anh thấy chúng tôi cũng đến đây không ít lần rồi, vậy anh có thể châm trước một lần không, chắc chắn cô giáo sẽ không thể nào không muốn gặp chúng tôi được. Ngài cũng biết, quá khứ đó đều vì tất cả mọi người đều không dễ dàng, lúc ấy chúng tôi còn nhỏ tuổi. Cô giáo lại là một người hiền lành, chắc chắn sẽ không so đo với chúng tôi..."
Có một nữ sinh ở bên cạnh gương mặt có chút phúc hậu cũng phụ họa: "Có phải là do con nhỏ ở bên trong đó bảo anh đến ngăn cản chúng tôi đúng không? Tôi biết ngay mà, con nhỏ đáng chết đó có nhiều tâm cơ. Mấy năm nay cô ta cũng xem như có quyền thế, giả vờ giả vịt, lừa cô giáo để cô giáo chỉ quen biết mỗi mình cô ta!"
Cô ta còn muốn nói gì đó nữa nhưng người đàn ông ở bên cạnh đã cau mày né cô ta ra.
Người đàn ông trẻ tuổi đặt thứ cầm trên tay xuống dưới đất, vẻ mặt tươi cười: "Tôi biết cô giáo nhất định không bằng lòng gặp chúng tôi, thứ này đành làm phiền ngài đưa cho cô giáo của tôi với, nói là học trò Chu Minh không có mặt mũi để gặp bà ấy, chỉ mong rằng cô giáo có thể tha thứ cho tôi..."
Vương Anh nhìn một trăm sắc thái của xã hội loài người, không khỏi thổn thức thay cho Trình Thục Phân.
Năm đó bà ấy xuống nông thôn, trong mấy năm đó không có một học trò nào gửi thư từ gì cho bà ấy, cũng chưa từng gửi đồ một lần nào. Chỉ có Trình Ngọc vẫn luôn ở bên cạnh bà ấy chịu khổ chịu tội.
Bây giờ bà ấy đã trở lại đây, đoán trước có Lam Việt ở đây, địa vị của Trình Thục Phân ở học viện kinh kịch được khôi phục cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Bây giờ những người học sinh đó muốn quay lại như trước kia, lúc trước thì kiêu căng bây giờ thì cung kính, thật sự ra vẻ cười làm lành.
Vương Anh cũng không đi qua đó, đợi đến khi những người này ầm ĩ cũng không vào được cửa được, cuối cùng chỉ có thể chỉ trích lẫn nhau mà hậm hực rời đi.
"Chu Minh, anh thật là không biết xấu hổ lại có mặt mũi mà nói ra những lời đó, năm đó không phải là anh đốt quần áo đi diễn của cô giáo à?"
"Thôi đi, Cao Văn cô thật không biết xấu hổ khi nói người khác như vậy, lúc trước không phải do cô và Nhị Mai, hai người các cô cùng viết giấy tố cáo gửi đi à? Cô còn được cô giáo nhặt về từ bên ngoài đó..."
"Tất cả đừng nói nữa, trở về suy nghĩ thật kỹ nên làm như thế nào đi chứ, ở trên đường lớn cãi nhau có đẹp mặt không?"...
Mấy người đó đi xa, lúc này Vương Anh mới phản ứng lại bản thân còn dẫn theo Đào Đào đến.
Vừa cúi đầu nhìn đã thấy Đào Đào cũng đang nhìn mấy người đó.
Vương Anh đang muốn nói vài câu với con gái, Đào Đào đã nói chuyện trước.
"Mấy cô mấy chú đó chắc chắn không phải là người tốt."
Vương Anh nheo mắt lại: "Sao con biết bọn họ không phải là người tốt."
Đào Đào thở dài: "Mẹ à mẹ thật là ngốc, nếu bọn họ thật sự là người tốt, sao bọn họ có thể cầm quà tặng về chứ?"
"Mẹ nhìn bọn họ đi, ngay cả quà tặng cũng mang đi, vậy chắc chắn là người rất keo kiệt. Mẹ từng nói, khi làm sai muốn xin lỗi thì phải thật lòng, nhưng mấy cô mấy chú đó không có chút thật lòng nào."
Đào Đào hiểu chuyện biết xin lỗi.
Đừng thấy cô bé ở nhà trẻ có rất nhiều người thích, nhưng mẹ của cô bé cũng rất nghiêm khắc đối với cô bé, có đôi khi cô bé làm sai chuyện gì đó, mẹ sẽ phạt, khi nghiêm trọng còn muốn đánh vào lòng bàn tay lấy đồ ăn vặt.
Vương Anh soa đầu của cô bé: "Bây giờ con đã hiểu chưa? Có lúc xin lỗi không nhất định có thể nhận được sự tha thứ, nhưng nếu như không thật lòng sám hối thì sẽ càng không có người nào chấp nhận tha thứ cho hết."
Những người học trò đó của Trình Thục Phân thật sự biết hối hận sao?
Chuyện hối hận là thật. Nhưng sự hối hận đó là sự sám hối về sự sai lầm của bản thân, tình thế ép buộc, không thể không hối hận đúng không?
Chuyện này thật sự có ý nghĩa sâu xa.
Vương Anh dẫn theo Đào Đào đi đến cửa, cảnh vệ xác minh thân phận của cô mới để cô đi vào.
Ngôi nhà mà Trình Thục Phân đang ở hiện tại là của chính bà ấy, từ lúc bà ấy được minh oan, sau khi trở lại thành phố, sản nghiệp lúc ban đầu cũng đều được trả lại một phần, ngôi nhà này cũng là của chính bà ấy.
Vương Anh nhiều khu nhà ở có ba lối vào ba lỗi ra, tuy rằng không phải lần đầu tiên đến đây nhưng cô vẫn cảm thấy trong lòng thoải mái.
Có lẽ do vừa bị nhóm học trò của mình làm phiền lòng, lúc Vương Anh gặp Trình Thục Phân, hốc mắt của bà có hơi ửng đỏ.
"Đào Đào, muốn ăn kẹo sữa không nào?"
Cơm trưa Đào Đào đã sớm tiêu hóa hết, bây giờ bụng đã sớm kêu ùng ục.
"Có ăn ạ! Cháu cảm ơn!"
Bà ấy cho Đào Đào một đĩa bánh ngọt và kẹo sữa để dỗ con bé im lặng, hai người lớn mới bắt đầu nói chuyện chính.
Vương Anh nói đến cảnh xảy ra trước cửa nhà vừa rồi, Trình Thục Phân cười gượng nói: "Bây giờ tôi mới coi như hiểu rõ được, cái gì là nghèo khổ ở phố xá sầm uất không người hỏi thăm, giàu có ở nơi núi sâu thẳm thì có bà con xa."
"Những người vừa rồi đứng ở cửa đó, năm ấy đều là những học trò tâm đắc của tôi. Trong đó có một đứa trẻ mồ côi tôi nhặt được trên đường, cũng có đứa trẻ tôi thấy căn bản của con bé cũng không tệ, thuyết phục bố mẹ của con bé đưa đứa trẻ nhà nghèo ấy đến đây."
"Mấy năm đó bọn họ đều ở trong khu nhà này, tôi quản lý việc ăn ở dạy dỗ, dạy dỗ khá tốt, khi đó học viện kinh kịch cũng bắt đầu thay đổi chế độ xã hội, tôi lập tức đưa bọn họ đến đó."
"Bản thân tôi cũng không mong một ngày nào đó bọn họ có thể báo ơn cho tôi, chỉ là tôi cảm thấy sư phụ truyền thừa từ đời này sang đời khác, tôi không nỡ chặt đứt truyền thừa ấy. Bọn họ đuổi tôi ra khỏi thành phố cũng không có vấn đề gì, nhưng bọn họ lại đốt trang phục đi diễn của tôi, điều đó khiến trong lòng tôi rất khó chịu."
Trình Thục Phân nói đến trang phục đi diễn, trong lòng khó nén được sự đau buồn: "Bọn họ cũng phải kiếm sống, cũng biết thứ đó giúp chúng ta yên thân gửi phận. Bọn họ học nửa đời người, sao ngay cả trang phục đi diễn cũng đốt, trong lòng bọn họ có còn cái gì khác không cơ chứ?"
Vương anh vỗ vỗ tay của bà ấy: "Vẫn còn có Trình Ngọc... Vừa rồi tôi nhìn bọn họ, thấy những người đó sợ rằng kiến thức cơ bản cũng không còn nữa, chị không nên đau lòng nhiều như vậy. Bọn họ gai mắt chén cơm này, vậy sớm muộn gì cũng không ăn được chén cơm này nữa."