Chương 292: Cuộc sống viên mãn
Một bảng hiệu giải thưởng màu vàng rực rỡ, ghi Giải Bạc
Từ Sương đã rất thỏa mãn, dù sao trận thi đấu lần này người đến tham gia đều là những đầu bếp của các nhà hàng nổi tiếng của Bắc Kinh.
Lấy giải thưởng không quan trọng, quan trọng là trong trận thi đấu có thể giao lưu tay nghề và học tập.
Vẫn chưa hết, Từ Sương còn lấy ra mấy tờ tiền mặt mới đẹp.
"Đây là tiền thưởng của lần này, có cả tiền thưởng của cuộc thi đấu và tiền thưởng của nhà hàng, tổng cộng là năm trăm tệ."
Tiền thưởng của trận đấu cũng không nhiều nhưng phía nhà hàng lại cho nhiều!
Ông chủ của Từ Sương mấy năm nay bị mấy nhà hàng lâu năm đó đè cho một cục tức, khó khăn lắm nhà hàng của bản thân mới có một đầu bếp có năng lực có thể đương đầu, ông hận không thể tự mình bỏ tiền túi phát tiền thưởng cho Từ Sương.
Vương Anh thích ý nhận lấy tiền: "Em đang định nói với anh, nghỉ hè năm nay của chúng ta em muốn về nhà cũ một chuyến."
"Khoảng thời gian trước không phải là em nhận được thư của đại đội trưởng đấy sao? Ông ấy nói với em, nói gần đây các Đại đội xung quanh đều đi học về thảo dược. Em mới nghĩ, chỗ đó của chúng ta ngoài có cây kim ngân, còn có mấy loại thảo dược khác cũng thích hợp để gieo trồng, vậy thì mấy giáo sư già của trường học có thể đi cùng với chúng ta một chuyến đến đó quan sát một chút."
Tuy rằng bây giờ mới đến giữa năm, quyết sách thật sự được thêm vào cũng phải đến cuối năm mới đưa xuống dưới, nhưng đối với Vương Anh mà nói, bây giờ bắt đầu làm một vài công tác chuẩn bị trước cũng không có gì phiền phức.
Người sáng suốt đã sớm nhìn ra, chính sách chỉ là vấn đề thời gian.
Lần này về quê, cũng chỉ có Vương Anh và Trình Ngọc, công việc của Từ Sương không thể bỏ được.
À không, còn có Mạch Miêu.
Mạch Miêu đến Bắc Kinh học đã được nửa năm, kiến thức được mở rộng, bây giờ đã rất thoải mái hào phóng. Gặp được Trình Ngọc, Vương Anh không khỏi hỏi thăm về việc xử lý chuyện trong nhà như thế nào.
"Bây giờ em đã thi vào Học viện Kinh kịch thì không nên để những chuyện này làm lỡ bản thân."
Đúng vậy, Trình Ngọc đã vào Học viện Kinh kịch, không chỉ vào được, còn giẫm đạp lên thể diện của mấy sư huynh sư tỷ đồng môn đó mà vào.
Lúc ấy Trình Thục Phân vì tránh bị nghi ngờ cũng không tham dự chấm điểm, nhưng lại ở phía sau sân khấu khóc không thành tiếng.
Tâm huyết cả đời này của bà ấy, toàn bộ đều đặt lên người của Trình Ngọc, cho dù bản thân không còn cơ hội lên sân khấu, đến cuối cùng bà ấy vẫn bảo vệ được một đốm lửa hạt giống nhỏ.
Trình Ngọc: "Bọn họ có từng đến, nhưng như vậy thì có thể làm sao chứ? Cảnh vệ của thầy sẽ ngăn cản bọn họ, bọn họ cũng không dám xông vào. Có đến Học viện Kinh kịch tìm em mấy lần, em cũng không cho phép. Hộ khẩu thì cũng xử lý xong rồi, em đã đi đến chỗ uy bản chuyển hộ khẩu ra ngoài rồi."
Vương Anh nghĩ thử, quả thật như vậy.
Bây giờ Trình Ngọc có Lam Việt và Trình Thục Phân che chở, dù bố mẹ ruột của cô có thật sự muốn đến gây chuyện, nhưng nhà thì không vào được, Học viện Kinh kịch lại có Trình Thục Phân. Bản thân Trình Ngọc cũng có bản lĩnh võ thuật, đương nhiên sẽ không sợ.
Trình Ngọc có chút ngại ngùng: "Cô giáo nói, đợi đến khi ăn Tết sẽ đăng kí sổ hộ khẩu cho em ở đây, để em làm con gái của bà. Đến lúc đó em sẽ đến chỗ anh Sương đặt mấy bàn, mọi người cùng đến nhé. Dẫn theo cả Mạch Tuệ và Mạch Nha nữa."
Gọi cô giáo nhiều năm nhưng ai cũng biết Trình Thục Phân luôn đối xử với cô như con gái của mình.
Có lẽ lần này Lam Việt và Trình Thục Phân sẽ chuẩn bị chính thức bổ sung thêm về phần hình thức.
Vương Anh: "Tốt quá, lần này trở về vừa lúc có thể nói một chút với Mạch Tuệ và Mạch Nha."
Mạch Miêu nhẹ gật đầu, trên mặt mang theo sự say mê nhìn ra ngoài cửa sổ.
Rời nhà mấy tháng, cô bé đã sớm nhớ đến mẹ và em gái ở nhà rồi.
Một chuyến đi này thu hoạch phong phú, có mấy giáo sư đi với Vương Anh, vốn được Vương Anh dẫn đến, cũng thấy khí hậu bên này không tốt lắm, cho rằng đến đây sẽ uổng công.
Nhưng tiến hành kiểm tra đo lường và tìm kiếm, mấy giáo sư già đều hai mắt tỏa sáng.
"Cấu tạo và tính chất đất đai của nơi này rất tốt!"
"Vậy mà lại có nhân sâm rừng này!"
"Cầm cây kim ngân đến đây trồng thì có hơi phung phí của trời rồi! Đặc biệt phía sau chân núi kia, nên được trồng nhiều loại dược liệu quý hiếm thì hơn."...
Một đám giáo sư cầm quyển vở ghi chép, tuyên bố nơi đây là nơi sản xuất tốt, nhất định phải được bảo vệ thật tốt, đối với sự thúc đẩy phát triển của ngành Trung y thì ảnh hưởng càng lớn.
Vội vàng chạy qua chạy lại một trận, người nhà của Vương Anh cũng đến đây, chỉ là không thấy bố con Vương Vĩnh Thuận và Vương Diệu Tông.
Ngay cả hai vợ chồng Điền Đại Trụ cũng không đi về phía chỗ mọi người tụ họp.
Vương Anh hiểu rõ, cho dù là bản thân hay là Mạch Miêu đều đã đến được nơi mà những người này không thể đến được.
Điền Hữu Phúc bây giờ đối xử với Vương Anh không chỉ như đang đối xử với một người trẻ đầy triển vọng, thử hỏi, có ai có thể vẫn luôn nhớ đến những người hương thân trong thôn chứ, đặc biệt là một nhà Vương Anh bây giờ từ lâu đã không còn sống trong thôn nữa.
Nhưng cô vẫn sẵn lòng dẫn mấy người giáo sư đến kiểm tra xem xét cấu tạo và tính chất của đất đai trên núi, sẵn lòng giúp mọi người tìm một con đường sống tốt hơn.
Vương Anh ở nhà cũ gần một tuần, không ngừng đẩy nhanh tốc độ hoàn thành công việc để về lại thành phố. Thật sự từ sau khi có con gái, cô chưa từng rời xa con gái một khoảng thời gian dài như vậy.
Mạch Miêu vẫn ở lại nhà đến hết kì nghỉ hè, kỳ thi đại học năm nay, tuy rằng Đại đội bảy chỉ có một người đỗ, nhưng trong các Đại đội xung quanh vẫn nổi trội hơn nhiều.
Mạch Miêu vốn từng bước quản lý thành tích của em gái bây giờ đã có mục tiêu, cô bé muốn cho hai em gái đều được học đại học! Vì thế kỳ nghỉ hè này Mạch Tuệ ở nhà xem như gặp nạn, bị Mạch Miêu nắm tai nhắc đến việc học bù.
Tiền Cúc Hoa: "Nghe lời chị cả của con đi!"
Bây giờ Tiền Cúc Hoa càng ngày càng hài lòng, sau khi Đại đội từ bỏ việc nuôi heo, chị ta cũng không nuôi heo cho Đại đội nữa mà là tự nhà mình nuôi mấy con heo. Ít làm việc, nhưng tiền bạc vì có thu nhập từ cây kim ngân nên cũng không ít.
Vốn tưởng rằng Mạch Miêu đi học đại học sẽ tốn nhiều tiền, không ngờ rằng Mạch Miêu vừa vào đại học đã bắt đầu vừa đi học vừa đi làm, tháng thứ hai đã bắt đầu viết thư bảo nhà không cần gửi tiền cho mình nữa.
Trường học có trợ cấp, cô bé còn có thêm thu nhập. Tiền Cúc Hoa cảm thấy đời này thật đáng giá, con gái lớn biết chăm sóc cô như vậy, còn tốt hơn nhiều so với việc có một trăm đứa con trai.
Mạch Miêu nhẹ giọng nói với Tiền Cúc Hoa: "Đợi thêm hai năm nữa, một nhà chúng ta đều lên thành phố nhé. Thành tích của Mạch Tuệ không được xem là quá tốt cũng không sao, con có nghe nói có Học viện điện ảnh và truyền hình gì đó, cũng giống với Học viện Kinh kịch của Trình Ngọc, cũng là nơi có thể học được bản lĩnh, bây giờ đã trở thành trường đại học. Mạch Tuệ của chúng ta có thể đến đó xem thử xem."
Theo tuổi tác lớn dần, Mạch Tuệ càng ngày càng dễ nhìn, cô bé đó cũng giỏi trang điểm. Trước kia Mạch Miêu luôn lo lắng em gái không lên đại học được, nhưng sau khi thấy qua việc đời, Mạch Miêu cảm thấy, đại học cũng có rất nhiều sự lựa chọn.
Tiền Cúc Hoa vẫn là câu nói đó: "Đều nghe lời của con!"
Bây giờ chị ta đi đến Công xã cũng thẳng lưng, có ai mà không biết chị ta nuôi được một đứa con gái là sinh viên cơ chứ?
Chị ta cũng muốn được mở mang thêm, bản thân từ nhỏ đến lớn, nơi xa nhất đi đến cũng chỉ có thị trấn, việc lớn của đời người đương nhiên là được nghe, thấy được, quen biết nhiều người hơn.
Mạch Miêu cầm lấy tay của mẹ: "Con sẽ để mẹ sống cuộc sống tốt đẹp hơn!"
Lần về quê này, Điền Đại Trụ cũng không nói cái gì nữa, cứ như vậy một hai lần, Mạch Miêu cũng chỉ từng thấy bóng dáng chợt lóe lên của Điền Đại Trụ ở trong thôn mà thôi.
Hối hận hay không hối hận, tất cả đều đã là quá khứ rồi.
Bây giờ Mạch Miêu chỉ có suy nghĩ, làm sao để mẹ và các em gái có cuộc sống tốt hơn.
Cuối năm nay, thời gian mùa đông lạnh lẽo, các loại tin tức giống như tiếng sấm lần lượt vang lên không ngừng.
Đầu tiên là hộ gia đình kiểu mẫu bao thầu trong thôn xuất hiện, tiếp theo là việc cho phép mua bán tư nhân, cuối cùng là tại Bắc Kinh xuất hiện một nhóm thanh niên tí thức quay về thành phố mở một quán bán trà.
Đừng thấy nó là việc làm ăn nhỏ, nhưng một ngày tính ra cũng phải bán được khoảng mấy trăm chén, tổng thu được một khoản kha khá.
Vương Anh mua được nhà ở, như ý lấy được khu nhà có ba lối vào ba lối ra.
Đoàn người Tiền Cúc Hoa đến dịp năm mới thì đến thành phố, trải qua cùng người một nhà Vương Anh, tham sự bữa tiệc nhận người thân của Trình Thục Phân và Lam Việt, chính thức nhận nuôi Trình Ngọc.
Tuy nhiên, hành trình về quê trong dự tính lại bị kéo dài thời gian, chủ yếu do chính sách mới vừa được ban hành, Điền Hữu Phúc thông báo Công xã vẫn chưa có định luận.
Vì thế Vương Anh lại phải đợi một năm mới dẫn theo được mấy người trợ lý của xưởng thuốc và Từ Sương hiếm khi có kỳ nghỉ cùng nhau về nhà.
Lúc ở sau núi kiểm tra xem xét, Vương Anh nhìn thấy mấy cái hồ cá cách đó không xa đã được xây dựng thêm, xúc động nói: "Cuộc sống trôi qua thật nhanh."
Từng cùng Từ Sương ở nơi đây trải qua cuộc sống bắt cá, mọi thứ giống như vẫn như ngày hôm qua.
Từ Sương chạm khẽ rồi nắm lấy tay của cô: "Không nhanh."
Những năm tháng chung sống ấy, anh đều muốn có thể nhấn phím chậm lại, để thời gian hạnh phúc này sẽ luôn dừng lại.
Đào Đào cách đó không xa đuổi theo một con gà rừng, trong miệng đang kêu: "Bố ơi! Mau giúp con bắt con gà với ạ!"
"Con muốn ăn gà rừng hầm nấm!"
Có lẽ câu chuyện xưa luôn sẽ đến lúc phải kết thúc, nhưng vào giây phút này, trong lòng Từ Sương chỉ có một suy nghĩ, cảm ơn em đã đến với cuộc đời của anh.
Hoàn toàn văn
(phần ngoại truyện về Mạch Miêu)
Tết Âm Lịch năm 1981.
Sau khi xe lửa leng keng leng keng đi một ngày một đêm, cuối cùng cũng nhả ra một làn khói trắng dừng ở một trạm nhỏ.
"Đã đến trạm Nam Thiệu, các hành khách cần xuống xe xin hãy lấy túi..."
Âm thanh từ radio vẫn chưa rơi xuống, các hành khách trên xe đã xôn xao đứng dậy.
"Người đằng trước đi cẩn thận một chút được không hả! Đừng chặn cửa nữa!"
"Túi của tôi đâu? Túi của tôi đâu rồi?"
"Đây là đứa con của ai vậy? Còn không nhanh ôm lên!"...
Tiền Mạch Miêu đứng dậy cầm lấy túi nhỏ của bản thân, túi màu xám tro bị người khác dẫm lên hai dấu chân, chiếc túi giống như quần áo trên người của cô, đều không bắt mắt chút nào.
Cô không rên lên một tiếng, xếp hàng trong đội ngũ muốn xuống xe. Không biết từ lúc nào có một bà lão xếp ở phía sau, Mạch Miêu nhìn lướt qua, sau đó lùi một bước, ý bảo đối phương có thể chen ngang.
Bà lão ấy toe toét cười, đi lên phía trước đứng, ngoài miệng đã bắt đầu chào hỏi: "Cô gái à, tôi vừa nhìn đã thấy cô là người tốt, so với những người vội vã xuống xe đó thì không biết tốt hơn bao nhiêu lần. Bây giờ thói đời đã thay đổi, mọi người cũng đều không còn hiểu việc kính già yêu trẻ..."
Bà lão nói liên miên cằn nhằn mai, muốn hỏi đáp với Mạch Miêu: "Cô gái à, cô là người ở thị trấn đúng không? Tôi đi đứng không tốt lắm, sợ là người trong nhà cũng không đến đón, chúng ta xuống xe có phải cũng thuận đường đúng không?"
Mạch Miêu vẫn không nói lời nào, cô lắc đầu, nhìn thấy bà lão ấy còn muốn tiếp tục thuyết phục cô. Cô nhăn lông mày, dứt khoát đi sang một bên khác để xếp hàng. Dù sao mỗi toa hành khách đều có hai bên có thể xuống xe, không hạn chế việc xếp hàng ở bên nào.
Cho dù như vậy, Mạch Miêu vẫn lo lắng.
Sau khi xuống xe cô nhanh chóng xoay quanh vài vòng, Mạch Miêu thấy phía trước có người mặc đồ bảo hộ đang duy trì trật tự, cô lập tức đi theo đối phương, một đường rời khỏi trạm xe lửa.
Ra khỏi trạm xe lửa đã là giữa trưa, ở cửa tràn đầy các loại tiếng ồn ào.
"Nhà ở của riêng mình, khách sạn nhỏ, có điện có nước, ở một đêm chỉ cần ba tệ."
"Trứng luộc nước trà! Trứng luộc nước trà đây!"...
Trong lúc nhất thời Mạch Miêu có loại cảm giác hốt hoảng.
Mấy năm này thời gian cô về quê không dài lắm nhưng mỗi lần đều sẽ cảm thấy quê hương thay đổi thêm một chút.
Lần trước khi cô trở về, trạm xe lửa rõ ràng không sôi nổi vui vẻ như vậy.
"Chị! Chị ơi!"
Mạch Tuệ nhảy lên không ngừng phía sau đám đông, Mạch Miêu nhìn thấy có hai người đồng hương đứng bên cạnh em gái, lúc này mới thở ra một làn khói trắng, vẫy tay đáp lời.
Thời gian trôi qua, bây giờ Mạch Tuệ cũng đã mười bảy tuổi rồi.
Mạch Tuệ mười bảy tuổi, vô cùng xinh đẹp.
Làn da như sứ trắng, đôi mắt vừa to vừa sáng. Nhìn từ xa, đã càng khiến Mạch Miêu thêm kiên quyết về suy nghĩ của bản thân.
Mạch Tuệ chen chúc đi lên phía trước, vui mừng ôm lấy cô: "Mẹ nói gần đến khoảng thời gian này chị sẽ trở về nên em cũng liên tục đợi ở đây ba tiếng rồi. Xem như là em đã đợi được chị rồi."
Mấy năm trôi qua, Đại đội vẫn chưa lắp đặt điện thoại như cũ, nhưng điện thì đã được làm thông từ năm ngoái, nhưng sau đó lại cãi nhau vì vấn đề có nhà máy do thôn làng mở ra thì nên cấp điện cho Công xã hay là các Đại đội, nên cấp cho các thị trấn ở phụ cận hay là các Công xã riêng biệt.
Ban đầu Công xã thấy Đại đội bảy có một Vương Vĩnh Phúc, mấy năm gần đây cũng có mặt mũi do có thêm mấy người sinh viên nên cũng không dám tranh giành.
Chỉ là lập tức sau đó việc khoán sản phẩm đến với các hộ gia đình, cùng với đó là việc hủy bỏ Công xã hóa. Lúc này Công xã ở bên kia mới bất chấp những chuyện khác, muốn tiếp quản độc quyền các nhà máy do thôn làng mở ra của Đại đội bảy.
Cãi cọ một hai năm, ngay cả ở trong huyện cũng có người đến hỏi, quyết định cuối cùng là sửa đường cho Đại đội bảy, sáp nhập với thị trấn ở sườn núi phía Tây.
Mạch Miêu quấn khăn quàng cổ cho em gái, xoa xoa bả vai của cô bé: "Em nói em kìa, bản thân chị trở về thì được rồi, cần gì em phải đến đón cơ chứ."
Mạch Tuệ lắc đầu: "Mẹ nghe radio nói, bây giờ bên ngoài rất hỗn loạn."
Đi cùng với việc không có thư yêu cầu giới thiệu, cũng không có sự quản lý nghiêm túc của các nền kinh tế quốc doanh, nhóm thanh niên trí thức cũng dần dần trở về thành phố, vấn đề an ninh trật tự của hiện tại cũng không thể so với trước kia.
Mạch Miêu vừa rồi ở trạm xe lửa, không tiếp xúc với bà lão kia cũng vì nguyên nhân này.
Lúc trước người ta đều lừa trẻ con, mấy năm này việc lừa gạt các cô gái trẻ tuổi cũng xảy ra rất nhiều. Mạch Miêu cố gắng hết sức khiến cách ăn mặc bên ngoài của bản thân xấu xí, lại mặc thêm cái áo bị rách, làm như vậy chỉ vì không muốn người khác ở trên xe lửa chú ý đến cô.
Hai người đi với Mạch Tuệ đều là họ hàng thân thích của Đại đội, một người hơi lớn tuổi một chút, một người thì lại lớn xấp xỉ với Mạch Tuệ.
"Chú hai, anh Thạch Đầu."
Khuôn mặt của người được gọi là chú hai cười ha ha nói: "Xem như đã đón được người rồi, đi thôi, đừng ở đây đợi lâu nữa."
Tuy rằng Mạch Miêu và Mạch Tuệ đều sửa lại họ, nhưng Tiền Cúc Hoa vẫn như trước kia không về nhà mẹ đẻ ở, mà vẫn ở chỗ móng nhà được Đại đội phân cho, có hai gian phòng. Mạch Miêu và Mạch Tuệ vẫn gọi những người bên nhà họ Điền đó là người thân.
Đoàn người trở về nhà, không còn giống như trước kia, lần này là ngồi máy kéo để về nhà.
Mạch Tuệ lảm nhảm nói chuyện với chị gái: "Cái máy kéo này là do Đại đội trưởng của chúng ta mua vào mùa xuân đó, thật có khí thế mà."
Thùng xe của máy kéo đi đến thị trấn ở sườn núi phía Tây, dừng cũng không dừng trực tiếp đi qua sườn núi, xuôi theo đó cũng lộ ra con đường mới được sửa chữa trực tiếp chạy thẳng về Đại đội bảy.
"Đây là con đường mà chị Anh quyên góp đúng không?"
Mạch Tuệ: "Đúng rồi, thuận tiện hơn, đợi con đường này sửa xong, đến khi Đại đội chúng ta thu hoạch thuốc cũng không cần phải đi quanh co nữa, trực tiếp theo đường từ thị trấn là có thể đến đây rồi."
Sau khi Vương Anh rời khỏi nhà cũ cũng không quên Đại đội, gần như dẫn theo các giáo sư đến đây xem dược liệu, sau đó lại giúp Đại đội xây dựng nhà máy dược phẩm của riêng mình, sau khi sở hữu tư nhân hóa, Vương Anh bỏ vốn lấy ba mươi phần trăm cổ phần của nhà máy dược phẩm.
Mạch Tuệ: "Đúng rồi chị, bây giờ Đại đội của chúng ta cũng không còn gọi là Đại đội nữa, bây giờ chúng ta là thị trấn sườn núi phía Tây rồi."
Cả bản thân cô bé cũng quên mất, trước kia luôn cảm thấy cuộc sống ở trấn trên rất tốt, bây giờ không ngờ rằng bản thân cũng trở thành người của trấn trên.
Đúng như vậy, bây giờ Điền Hữu Phúc đã là phó Trưởng trấn.
Máy kéo về đến nơi, hai chị em gái nhảy từ trên xe xuống.
Một đường chào hỏi trở về nhà.
"Mạch Miêu về rồi đấy à?"
"Ôi, sinh viên về nhà đấy ư?"
"Mạch Miêu về nhà ăn Tết đấy à?"...
Thẳng một đường đi về nhà, từ xa đã có thể nhìn thấy nhà mình có khói bếp tung bay.
"Mẹ của chúng ta mua thịt với cá, đã bắt đầu chuẩn bị rồi."
Mạch Miêu xách hành lý vào cửa, lúc trước Tiền Cúc Hoa làm việc trong nhà máy dược phẩm của Đại đội, năm ngoái cuối cùng cũng tích góp được chút tiền, mua hai gian phòng, cách nhà của Vương Anh không xa lắm.
Con gái về nhà, Tiền Cúc Hoa vui mừng không biết phải làm sao mới tốt, mua chút thịt heo chuẩn bị làm món ngó sen kẹp, còn làm thêm một đĩa nhỏ món thịt heo chiên giòn*, cá cũng mua về rồi nuôi ở trong vại, đợi đến khi con gái về thì làm.
Mạch Miêu vừa vào cửa, Tiền Cúc Hoa đã lao ra ngoài.
"Cuối cùng cũng về nhà rồi, con có đói không? Mẹ đang nấu cơm đây rồi!"
Món ngó sen kẹp đã làm xong từ lâu, trực tiếp để ở trong nồi hấp chín, mặc dù không đủ độ vàng và giòn nhưng ăn vào lại mềm dai, mùi vị cũng không tệ. Còn món thịt heo chiên giòn thì dùng cà chua nấu canh, lại cho thêm chút ớt cay, thịt chiên giòn được bỏ vào nước canh chua cay, có thể ăn thịt cũng có thể uống nước canh.
Từng lát thịt cá, bỏ vào trong nồi hấp chín sơ qua một chút, để trên sợi mì, lại làm thêm một chút canh đầu cá, thành bát canh cá màu trắng sữa thơm ngon.
Tiền Cúc Hoa gọi một tiếng: "Mau đi gọi Mạch Nha về nhà thì chúng ta có thể bắt đầu ăn cơm!"
Mạch Nha với gương mặt đen xì bước vào nhà, nhìn thấy chị cả thì nhào đến ôm lấy, Mạch Miêu ghét bỏ trên mặt cô bé đều là bùn đất: "Sao có thể nghịch ngợm bẩn đến trên mặt thế này vậy?"
Mạch Nha cười hì hì, sợ bị Tiền Cúc Hoa mắng, vội vã chạy nhanh đi rửa tay.
Người một nhà ngồi vào chỗ của mình, thoải mái ăn bữa cơm đoàn viên, mỗi người đều rất vui vẻ.
Một năm trôi qua, Tiền Cúc Hoa khó tránh có chút đau lòng hỏi thăm từng chút việc nhỏ về việc học hành của con gái.
Mạch Miêu không có chút không kiên nhẫn nào nói: "Đều tốt ạ, năm nay có thể tốt nghiệp rồi, học kỳ sau con phải đi thực tập ở trường."
Ba năm này ở đại học, Mạch Miêu vẫn luôn giữ được thành tích tốt như khi học ở cấp ba, đơn vị thực tập được phân công cũng không tệ, cô sẽ làm cô giáo ngữ văn trong một khu trường Trung học ở Bắc Kinh.
Tiền Cúc Hoa: "Vậy thì tốt rồi, nếu con có thiếu tiền thì phải nói, bây giờ cuộc sống của gia đình mình cũng tốt hơn rồi, không thiếu chút tiền đó."
Tiền Cúc Hoa không chỉ nuôi heo, còn có tiền ở nhà máy do thôn làng mở rộng và vườn trái cây, bây giờ đã không cần chỉ dựa vào việc trồng trọt mà sống qua ngày nữa. Đất trong nhà không trồng trọt nữa, bà đã sớm cho người khác thuê để trồng trọt rồi.
Mạch Miêu lắc đầu: "Thật sự không thiếu ạ."
Thành tích của cô tốt, hai năm này cô ở ngoài trường dạy thêm cho mấy học sinh cấp ba phải học lại, một tháng không đi làm thì mới ít tiền hơn so với những người đang đi làm.
Chẳng qua cô cũng không nhắc đến chuyện này, ngược lại hỏi thăm chuyện trong nhà.
"Tất cả mọi chuyện trong nhà vẫn tốt, chỉ có Mạch Tuệ, thành tích bây giờ của con bé không bằng con, nhưng cô giáo của con bé cũng nói, nó vẫn có thể thi vào trường Đại học được... Mạch Nha những cái khác thì đều ổn, nhưng da của nó..."
Mạch Miêu muốn nói lại thôi, Tiền Cúc Hoa nhìn ra tâm sự của con gái: "Có phải con có lời muốn nói đúng không?"
Rơi vào đường cùng, Mạch Miêu đành phải nói: "Con nghĩ, nếu như Mạch Tuệ không có chuyên ngành nào muốn học, thật ra có thể thi vào Học viện Điện ảnh..."
Mạch Tuệ kích động nắm chặt nắm tay ở dưới bàn.
Mạch Miêu nhìn thấy ánh mắt không quá tán thành của mẹ, cô giải thích: "Bây giờ không giống như xã hội cũ nữa, Học viện Điện ảnh cũng là nơi đàng hoàng, nếu thi vào trường văn hóa thì cũng phải nghiêm túc đọc sách."
Lời này năm ngoái khi cô trở về đã từng nói qua chút suy nghĩ của mình với em gái, nhưng các cô đều chưa có cách chính xác để thuyết phục Tiền Cúc Hoa.
Đến bây giờ, mắt thấy chỉ còn một tháng nữa đã đến kỳ thi Đại học, nếu không nói nữa thì sẽ muộn mất.
Tiền Cúc Hoa do dự hết lần này đến lần khác: "Vậy thì có thể làm được cái gì? Có phải khi ra trường sẽ coi như không có bằng tốt nghiệp đúng không?"
Người của thế hệ trước, suy nghĩ vẫn dừng ở trường Đại học, quốc gia bố trí công việc, dù cho thế nào đi nữa cũng sẽ đạt được kết quả như ý như vậy mới là Vương đạo.
Nếu Mạch Tuệ đến Học viện Điện ảnh gì đó, khi ra trường không có được một công ăn việc làm ổn định thì làm sao đây.
Mạch Miêu thấy vậy, đành phải xuất ra đòn sát thủ: "Trước khi con về đã hỏi qua chị Anh rồi, chị ấy nói Mạch Tuệ rất thích hợp, đến khi ấy nếu không thể diễn phim, thì có thể học tập thêm để trở thành cô giáo ở lại trường dạy cũng được."
Vừa nói ra lời này, lập trường của Tiền Cúc Hoa lập tức thay đổi.
Trước kia những lời Vương Anh từng khuyên bà, bà đều bằng lòng nghe. Bây giờ Vương Anh nói Học viện Điện ảnh không tồi, vậy Tiền Cúc Hoa lập tức cảm thấy đây cũng là một cơ hội.
"Nếu là như vậy, vậy ngôi trường đó phải báo danh như thế nào? Chúng ta phải tìm ai đây?"
Lúc này Mạch Miêu mới nói ra mục đích chính lần này bản thân trở về nhà: "Năm sau, một nhà chúng ta sẽ lên Bắc Kinh. Chị Anh nói, sư phụ của anh Từ Sương có quen biết với một cô giáo ở Học viện Điện ảnh, có thể chỉ dẫn một chút cho Mạch Tuệ của chúng ta, đến khi đó Mạch Tuệ có thể trực tiếp ở Bắc Kinh học chuyên ngành ấy, sau này lại trở về thi lớp văn hóa cũng được."
Tiền Cúc Hoa nghe vậy thì vui mừng: "Như vậy là tốt rồi, mẹ và Mạch Nha không đi có được không? Chúng ta đi thì có thể giúp được cái gì cơ chứ, hơn nữa trong nhà vẫn còn phải cho heo ăn với đi học nữa mà."
Mạch Miêu kéo tay của mẹ, vẻ mặt dịu dàng nói: "Không được, mẹ cũng đi đi."
Tiền Cúc Hoa: "Mẹ đi... Mẹ đi cũng không giúp cho các con được cái gì hết!"
Đại khái bố mẹ làm việc đều có trạng thái tâm lý như vậy, họ mong ngóng đứa con có thể bay cao bay xa hơn, rồi lại tự ti bản thân không thể theo kịp bước chân của bọn trẻ, chỉ có thể ở lại quê hương đợi các con trở về.
Mạch Miêu: "Không phải như vậy đâu, mẹ à, bây giờ ở Bắc Kinh đã từ bỏ các hạn chế, năm nay anh Từ Sương cũng quyết định muốn mở một nhà hàng rồi, chị Vương Anh nói, mẹ đến đó có thể làm nhân viên phục vụ cũng được, nếu như mẹ không làm được, chúng ta lại đi tìm công việc khác cũng không sao hết."
Mạch Miêu không muốn để mẹ của mình ở lại nông thôn, bây giờ Bắc Kinh thay đổi mỗi ngày, nếu bây giờ mẹ của cô không đi ra ngoài kia, chẳng lẽ đợi đến khi cô kết hôn sinh con, mẹ mới đi một chuyến đến rồi cảm thán một lần thành phố thay đổi quá lớn, sau đó vẫn luôn ở lại quê hương sống qua ngày hay sao?
Tiền Cúc Hoa bị lời Mạch Miêu nói có chút cảm động, nhưng nghĩ đến những điều xa hơn như vậy, bà lại lùi lại một bước lớn.
Mạch Nha vẫn luôn ăn cơm, xen mồm nói: "Mẹ ơi, con cảm thấy lời chị nói rất tốt, chúng ta đi cũng tốt, bớt cho người già nào đó đến cửa nhà chúng ta đứng nữa."
Mạch Miêu nhăn hàng lông mày: "Ông ta đến cửa nhà chúng ta đứng à?"
Lúc này Mạch Nha mới biết bản thân nói sai, im lặng cúi đầu nhìn chằm chằm hạt gạo trong bát.
Tiền Cúc Hoa thở dài, giải thích: "Chuyện ấy, đứa con trai của Điền Đại Trụ đó, sau lần ầm ĩ kia, bố ruột của người ta tìm đến cửa, nhất định muốn đổi lại con trai con gái. Ầm ĩ lớn một trận, cảnh sát cũng phải đến đây. Cuối cùng vẫn là để Điền Đại Trụ trả con trai cho nhà người ta, lại đón con gái ruột của góa phụ Dư về. Năm ngoái Điền Đại Trụ đã ly hôn với góa phụ Dư, con gái cũng không cần nữa."
"Ông ta ly hôn rồi thì thường xuyên đợi đến lúc em gái của con tan học thì chặn con bé lại, mẹ từng mắng ông ta hai lần, ông ta không chặn nữa. Biến thành mỗi ngày đều đến đứng ở cửa nhà, thỉnh thoảng còn muốn cướp lấy việc tát nước trong nhà của mẹ nữa... Mẹ vẫn luôn không đồng ý, nhưng người này vẫn không nói lời nào, im lặng đến lại im lặng rời đi."
Lần đầu tiên trong suốt cuộc đời, Tiền Mạch Miêu cảm thấy tức giận không kiềm chế được.
"Ông ta làm như vậy là có ý gì? Ông ta cố ý nghe theo sự chỉ điểm của người trên thôn à?"
Lúc trước ầm ĩ lớn như vậy, ba chị em Mạch Miêu đã nói rõ từ lâu là sẽ không nhận ông ta. Bây giờ lại tính toán chuyện gì đó, ông ta ly hôn rồi, trở thành một người trắng tay nên quay đầu muốn vào nhà này ở à?
Mạch Miêu khẽ động suy nghĩ, kéo Mạch Tuệ hỏi: "Người trên thôn có phải đều nói chuyện gì đó không?"
Nếu không phản ứng của Tiền Cúc Hoa khi nghe cô nói muốn đưa mọi người lên thủ đô sẽ không phải chỉ có như thế, mà nên trực tiếp xua tay từ chối.
Mạch Tuệ cắn răng một cái: "Có thể nói gì chứ, rốt cuộc ông ta cũng là bố ruột của chúng ta, người trong thôn thấy ông ta không vợ không con, con người cũng hiền lành, còn cười làm lành cong lưng uốn gối với chúng ta, người đến khuyên mẹ của chúng ta đều thành mấy nhóm."
Dù sao Điền Đại Trụ vẫn là người của nhà họ Điền, bây giờ ông ta cái gì cũng không có, không quan tâm nhìn về mặt tình nghĩa hương khói, thực sự xuất phát từ việc cân nhắc thử, người trong thôn cũng cảm thấy không bằng Tiền Cúc Hoa ở cùng với Điền Đại Trụ.
Bọn họ khuyên Tiền Cúc Hoa, đều nói cái gì mà "Vợ chồng cũ vẫn tốt hơn", "Lãng tử quay đầu quý hơn vàng".
Tiền Mạch Miêu không nén được tức giận: "Ông ta ngay cả con gái của góa phụ Dư cũng không cần, cái gì mà lãng tử quay đầu cơ chứ!"
Nếu thật sự là lãng tử quay đầu, vậy ông ta nên nhìn đứa con gái ở trước mặt ông ta, mà không phải ba người các cô.
Tiền Cúc Hoa có thể chửi mắng Đại hội Đại biểu nhân dân toàn quốc không phân phải trái, nhưng tư tưởng lúc bây giờ lại không như vậy, đều cảm thấy làm vợ chồng trẻ bầu bạn bên nhau nửa đời người, có ba đứa con gái không chịu thua kém, nhìn như thế nào Điền Đại Trụ cũng đều không phải là một người tốt, nhưng cũng đáng thương không ít.
Tiền Cúc Hoa cũng không thể mắng chửi tất cả bà con có quan niệm như vậy một trận được.
Trên thực tế, thậm chí Tiền Cúc Hoa cũng bị lay động đã có suy nghĩ quay về nhà mẹ đẻ.
Nhưng sau khi trở về, công việc của bà ở nhà máy dược phẩm chắc chắn không thể tiếp tục làm nữa, nhà máy do thôn làng mở ra vốn chỉ tuyển người ở chính thôn làng đó. Hơn nữa, cho dù về nhà mẹ đẻ, cũng cách nơi này cũng không bao xa, đến khi ấy Điền Đại Trụ đến đó, người bên nhà mẹ của bà bên đó chẳng lẽ sẽ không nghĩ như vậy ư?
Tiền Mạch Miêu lập tức hạ quyết tâm, cô hỏi Tiền Cúc Hoa: "Mẹ à, sau khi ăn Tết xong, chúng ta sẽ đến Bắc Kinh! Mẹ yên tâm, chúng ta đến nơi ấy chắc chắn có thể sống tốt mà!"
Vả lại cho dù không nói đến những người bạn của cô ở bên đó, chỉ riêng tiền lương mà cô đi làm và tiền dạy thêm, cô cũng có thể chống đỡ cuộc sống của cả nhà.
Bây giờ Điền Đại Trụ như vậy, cũng khó giải quyết, ông ta cái gì cũng không nói, một mực giả vờ thê thảm như vậy, nếu Tiền Cúc Hoa ở lại quê, sợ rằng cho dù không bị lay động, cuối cùng cũng khó tránh khỏi không chống đỡ được.
Tiền Cúc Hoa được con gái khuyên đi khuyên lại, cuối cùng cũng có đủ dũng khí: "Vậy thì đi thôi, mẹ cũng chưa lớn tuổi, trong thành phố không cho phép nuôi heo, nhưng mẹ có thể làm vài việc buôn bán nhỏ. Mẹ nghe người ta nói bây giờ trong thị trấn có người bán trứng luộc nước trà ở cửa trường học cũng kiếm được không ít tiền. Đến khi đó mẹ cũng sẽ đi bán trứng luộc nước trà."
Ba đứa con gái, cũng không thể để tất cả gánh nặng của hai đứa nhỏ đặt lên trên người của đứa lớn được, từ nhỏ Mạch Miêu đã là một người biết quan tâm chăm sóc cho bà, bà cũng đau lòng cho con gái chứ.
Người một nhà đưa ra quyết định, năm sau đã vội vàng chuẩn bị. Nhưng khi nói với bên ngoài vẫn là bảo Tiền Cúc Hoa đi chung với Mạch Tuệ đến Học viện Điện ảnh.
Mạch Miêu thấy Điền Đại Trụ ở trong đám người, nhã nhặn nói: "Chỉ là đi cùng Mạch Tuệ đến tham gia cuộc thi mà thôi."
Điền Đại Trụ ở phía sau đám người nhẹ nhõm thở một hơi.
Điền Hữu Phúc biết rõ mọi chuyện lại lắc đầu.
Lúc trước thấy Điền Đại Trụ là một người thành thật, nhưng bây giờ xem ra người thành thật này lại chơi trò lừa gạt, thật sự khiến trong lòng người khác càng hoang mang.
Vốn nếu ông ta không đi làm phiền mấy mẹ con nhà người ta, đợi đến khi ông ta về già, Mạch Miêu và Mạch Tuệ sẽ nhớ đến lúc nhỏ rồi sẽ cấp tiền dưỡng lão cho ông ta cũng không phải không thể.
Nhưng ông ta lại tự cho mình là đúng, đá góa phụ Dư và đứa con gái khác đi, đến nịnh bợ Tiền Cúc Hoa, thành công khiến mấy đứa con gái đều chán ghét muốn cách xa ông ta một chút.
Bây giờ Tiền Cúc Hoa cũng đã đi rồi, Mạch Tuệ có chị Anh giúp đỡ, cuộc sống của gia đình nhà người ta cũng càng ngày càng tốt lên. Về sau ông ta còn muốn giúp đỡ chuyện gì đó, cách xa vạn dặm, ai sẽ phản ứng lại ông ta cơ chứ.
Cây mía cũng không phải có hai đầu ngọt, sớm biết sẽ như vậy, năm đó cần gì phải cắt đứt mọi chuyện quyết tuyệt như vậy chứ.
Trước kia thì không quan tâm, bây giờ lại ảo tưởng muốn dùng nước miếng của người trong thôn ép người nhà bọn họ đi vào khuôn khổ. Đừng nói Mạch Miêu học ở đại học, ngay cả Tiền Cúc Hoa tính tình nóng nảy cũng không thể đồng ý.
Mạch Miêu đặt xong vé xe, mấy mẹ con nhìn về phía cảnh vật ở bên ngoài cửa sổ dần lùi về sau.
Trong mắt Mạch Tuệ đều là hướng đến tương lai: "Nếu như em có cánh thì tốt rồi, em có thể xem mọi cảnh vật trong nước rồi."
Nhiều năm sau, Mạch Tuệ đã trở thành một ngôi sao nữ nổi tiếng, cầm được các giải thưởng lớn của phim điện ảnh và truyền hình. Cô ấy của lúc này vẫn luôn nhớ rõ câu nói mà bản thân từng nói khi ngồi trên xe lửa.
Cô ấy đã được chắp thêm đôi cánh, mỗi lần bay đều có thể bay đến nơi mà bản thân muốn đến.
Năm 1985.
Vương Anh vừa mới làm xong bài tập chuyên ngành, ngược ánh mặt trời to lớn trở về nhà.
Khu nhà Tứ hợp viện nhỏ với phong cách cổ kính cách trường học không xa, Vương Anh tránh ánh nắng khắp nơi bước vào cửa.
Phía trước sân có một nhóm bà lão đang ngồi nói chuyện, Từ lão thái đang giẫm lên máy khâu, còn có thể dành thời gian nói nói cười cười với người khác.
Nhìn thấy con dâu về nhà, Từ lão thái đã nói: "Trong tủ lạnh có món tôm chanh mà bố Đào Đào bảo đồ đệ mang đến đây đấy, dưa hấu thì vừa mới bỏ vào, có lẽ vẫn chưa đủ lạnh đâu."
Vương Anh trả lời một tiếng, mở cửa tủ lạnh, quả nhiên, trong tủ có một cái chậu nho nhỏ đựng món tôm chanh thanh mát, dưa hấu tạm thời không thể ăn, nhưng lại có một lon Coca.
Đầu tiên cô nếm thử một miếng tôm, chua chua cay cay, quả nhiên thanh mát không ngấy.
Cô bưng luôn lon Coca và món tôm chanh ra ngoài, Vương Anh ngồi một chỗ ở chỗ hướng ra cửa thứ hai, gió mát lạnh xuyên qua phòng, khiến cô cảm thấy dù không có điều hòa cũng không phải không nhịn được.
Cô vui vẻ thoải mái ngồi đến chập tối, chân trời được tô điểm những ráng mây.
Đào Đào vừa mới tan học lập tức trở về nhà.
Cô bé thấy mẹ ăn rất vui vẻ, lao lên trước há miệng lớn: "A-"
Vương Anh đút cho cô bé hai miếng.
Đứa bé ăn xong bắt đầu xoi mói: "Rất chua, lần này chanh bố chọn không ngon."
Vương Anh khẽ nhéo cái mũi của cô bé: "Ăn phần của con đi."
Cũng không biết làm sao, con bé Đào Đào ấy, có lẽ ăn quá ngon, trình độ kén ăn lại còn hơn cả Vương Anh.
Đào Đào bỏ cặp sách xuống, hoạt bát đến trước mặt mẹ như hiến vật quý: "Mẹ ơi, hôm nay chúng ta ăn cái gì ạ?"
Vương Anh: "Buổi tối chúng ta sẽ đến nhà hàng, chị Trình Ngọc và chị Mạch Miêu của con mời chúng ăn cơm."
Đào Đào giơ hai tay lên bắt đầu hoan hô: "Tốt quá, tốt quá đi! Con muốn bố làm món thịt Bảo tháp cho con!"
Thịt bảo tháp làm vừa tốn thời gian vừa tốn sức, còn là một món ăn của Quốc yến, bây giờ Từ Sương tự mình mở nhà hàng, cũng dẫn đồ đệ đến, đã rất ít khi tự mình bắt tay làm.
Nhưng những buổi tụ họp gặp mặt người thân bạn bè, Từ Sương vẫn sẽ thỏa mãn một chút mong muốn của con gái.
Vương Anh thúc giục Đào Đào thay quần áo, bản thân cũng thay một bộ váy màu xanh nhạt.
Lại nói tiếp bây giờ cô cũng đã hơn ba mươi tuổi rồi, nhưng vẫn nhìn giống như khi hai mươi tuổi, một nhà ba người đi trên đường, thậm chí người khác còn cho rằng anh trai và chị dâu dẫn theo em gái.
Từ lão thái tan làm, từ trong sân đi qua đây.
Mấy năm này thay đổi hoàn cảnh chung quanh, Từ lão thái từ lúc mới bắt đầu cũng giúp mấy người hàng xóm làm mấy bộ quần áo cho bọn trẻ con, bây giờ đã bắt đầu trở thành nhận đơn làm quần áo. Dẫn dắt một nhóm người nội trợ ở xung quanh cùng giúp cắt quần áo, bà còn chỉ dẫn người ta may vá, có máy khâu, lại thường xuyên qua lại, trước sân nhà cũng coi như một phân xưởng quy mô nhỏ.
Từ lão thái có công việc, bây giờ cũng là bà lão trẻ trung xinh đẹp, mặc một bộ áo váy cổ đứng có cài cúc, gương mặt rất có sức sống.
Cả gia đình ra khỏi nhà, khóa cửa trước sân, đi về phía nhà hàng.
Nhà hàng mà Từ Sương mở, vẫn lấy địa chỉ cũ của nhà hàng mà bản thân anh làm việc.
Khi đó kinh doanh của nhà nước chuyển thành kinh doanh tư nhân, Từ Sương là một đầu bếp lớn như vậy, ngược lại không cần lo lắng chỗ làm, có rất nhiều nhà hàng muốn mời anh đến.
Năm 1978. sau khi Từ Sương từng tham dự Quốc yến một lần, vài năm này lại được không ít giải thưởng, dần dần cũng có hai lần đảm đương trách nhiệm chính thức tiếp đãi Quốc yến của khách nước ngoài, bây giờ giá trị con người của anh đã không còn như lúc ban đầu.
Vì thế vào cái năm kinh doanh của nhà nước chuyển thành kinh doanh tư nhân ấy, Từ Sương đã chiếm được phần lớn cổ phần, nắm lấy quyền kinh doanh của nhà hàng của riêng mình.
Bây giờ chi nhánh thứ hai của nhà hàng cũng bắt đầu mở rộng.
Mấy người Vương Anh đến nhà hàng, không cần nhân viên phục vụ dẫn đường cũng đã đi đến ghế lô ở tầng hai.
Một nhà Mạch Miêu, một nhà Trình Ngọc đã đến từ lâu.
Bữa tiệc lần này là chúc mừng bộ phim truyền hình đầu tiên của Mạch Tuệ được phát sóng.
Bây giờ Tiền Mạch Tuệ đã tốt nghiệp, vào năm tư đại học đã diễn bộ phim này, đảm nhiệm vai nữ chính.
Vương Anh đến chỗ ghế lô, sắc mặt Mạch Tuệ đỏ hồng nghe người lớn nói chuyện.
"Chị Anh đến rồi, mau ngồi đi! Vừa nãy ở dưới tầng có người còn hỏi xin chữ ký của Mạch Tuệ đó."
Vương Anh ngồi xuống, Đào Đào cũng đi một bước nhảy ba bước chạy đến trước mặt Mạch Tuệ, hai con mắt như ngôi sao sáng: "Chị Mạch Tuệ ơi, em cũng muốn!"
Cô bé đã xem qua bộ phim mà chị Mạch Tuệ diễn rồi đó, bên trong bộ phim chị Mạch Tuệ mặc chiếc váy đỏ rất là đẹp luôn.
Mạch Tuệ có hơi không quen, thời điểm mà cô ấy diễn phim này cũng không biết sẽ nổi như vậy, bây giờ lại có người muốn xin chữ ký của cô ấy, chuyện này thật sự quá...
Vương Anh: "Không tệ không tệ, vậy chúng ta nên chúc mừng thật tốt cho Đại minh tinh của chúng ta thôi."
Mặt mày của Tiền Cúc Hoa rất dễ chịu: "Không thành vấn đề, chút nữa để Mạch Tuệ chụp hình chung với mọi người."
Nhà hàng này của Từ Sương có một máy chụp ảnh, có một vài khách hàng sau khi đến đây sẽ muốn chụp ảnh bên cửa sổ, trong nhà hàng cũng sẽ có nhân viên phục vụ có thể giúp chụp ảnh, một tấm ảnh thì tính hai tệ, cũng coi như là kiếm chút tiền.
Tiền Cúc Hoa đến trong thành cũng được bốn năm năm rồi, khi vừa mới đến, bà cảm thấy như đang gây thêm quá nhiều phiền toái cho Vương Anh, xấu hổ không muốn gây thêm phiền phức cho đối phương, bà dứt khoát bày sạp bán trứng luộc nước trà trên đường.
Trứng luộc nước trà có không ít người mua, Tiền Cúc Hoa nhìn thử cảm thấy có triển vọng, dứt khoát làm bán thêm đồ kho.
Món kho này là do tự bà làm, tuy rằng không thể so với tay nghề của Từ Sương nhưng cũng không tệ.
Đặc biệt là bà nuôi heo nhiều năm, biết đâu là thịt heo ngon, khi mua đều là mua thịt ngon, món kho bán ra bên ngoài, đến năm thứ hai thì đã có thể kiếm được nhiều tiền hơn so với việc Mạch Miêu đi làm cô giáo.
Sau đó Từ Sương lại chỉ dẫn cho bà thêm một chút nguyên liệu để kho, hương vị lại càng ngon hơn, năm ngoái đã bắt đầu mở một quán làm đồ kho.
Trình Ngọc lấy đũa: "Sớm biết như vậy, em cũng muốn đi học diễn phim một chút rồi!"
So với sự thuận lợi của Mạch Tuệ, cô ấy học Kinh kịch hai năm nay tuy rằng không có gập ghềnh gì nhưng dù sao môi trường xung quanh cũng không có con đường thênh thang giống như Mạch Tuệ.
Trình Thục Phân: "Miệng con thì nói như thế, thế sao lần trước gọi con đi diễn phim con lại không đồng ý chứ?"
Trình Ngọc kinh ngạc, than thở nói: "Bộ phim đó viết không hay, con không muốn đi."
Lam Việt ở bên cạnh nhìn hai mẹ con cãi nhau, dỗ dành nói: "Vậy đợi bố giới thiệu cho con mấy người quen nhé? Thật ra bố có quen biết mấy người lãnh đạo, con nhà bọn họ cũng muốn đi đóng phim."
Trình Ngọc vội vàng xua tay: "Thôi thôi, nếu thích hợp có thể tìm Mạch Tuệ thử xem, con vẫn không quen ánh đèn lớn như vậy."
Vương Anh: "Trình Ngọc muốn quay phim cũng được, nhưng phải chọn kịch bản hay chút, có thể quay nhiều cảnh đánh nhau."
Trình Ngọc lập tức có tinh thần: "Vẫn là chị Anh hiểu em!"
Cái kiểu diễn khóc khóc buồn buồn không cần dùng sức mạnh ấy, nếu có thể nhẹ nhàng thoải mái đánh một trận mồ hôi đầm đìa, vậy cô ấy chắc chắn sẽ đồng ý!
Người mấy nhà bọn họ tụ tập chung một chỗ, một chút cũng không có không khí xa lạ, cùng nhau nói tình hình gần đây của bản thân.
Từ Sương cũng đúng lúc đi vào: "Mọi người có muốn ăn cái gì nữa không, bây giờ tôi sẽ đi làm."
Một bàn đồ ăn này anh sắp xếp đồ đệ làm hơn nửa, món còn lại đều là do anh tự mình làm.
Đào Đào giơ tay lên: "Bố ơi, con muốn ăn thịt Bảo tháp!"
Từ Sương không cần suy nghĩ trực tiếp đồng ý: "Được."
Trình Ngọc: "Anh Sương, em muốn ăn món gà thần tiên!"
Từ Sương: "Chấp nhận."
Thịt Bảo tháp tầng tầng lớp lớp, chất thịt nhẵn nhụi, béo mà không ngấy. Càng nhìn càng thấy vui tai vui mắt, Đào Đào đặc biệt biết ăn, cầm lấy bánh lá sen ăn chung với thịt heo cải chua, kẹp thịt Bảo tháp ở bên trong, lại để rau chua khô ở phía trên, từ từ cắn một miếng, trong miệng la hét kêu ăn ngon.
Gà thần tiên là một loại gà hấp, thịt gà hấp xong có mùi thơm phả vào mũi.
Trình Ngọc vừa ăn vừa cảm thán: "Tay nghề của anh Sương thật tuyệt vời, em ở nơi khác thì không được ăn thịt gà ngon như vậy."
Lam Việt cũng không nhịn được động đũa nhiều thêm mấy cái.
Ăn xong bữa cơm, chủ và khách đều vui vẻ.
Tiễn bước mọi người, người một nhà Vương Anh lắc lư trở về nhà.
Ánh trăng màu bạc phủ kín trên mặt đất.
Từ lão thái được Đào Đào đỡ đi ở phía trước, Vương Anh và Từ Sương thì đi ở phía sau cùng.
Bỗng nhiên Từ Sương nhắc về quá khứ.
"Em có còn nhớ năm em tặng đèn pin cho anh không?"
Một năm ấy, Vương Anh tặng cho anh một cái đèn pin, trong khi hai người ở trong sơn động u tối, bốn phía vô cùng tối tăm, chỉ thấy một đoạn đường bằng phẳng ở phía trước.
Vương Anh cười nói: "Em nhớ chứ."
Có một số chuyện rất lâu trước kia cô đã không nhớ nữa nhưng những chi tiết khi yêu nhau, cô vẫn nhớ rất rõ ràng.
Tác giả có lời muốn nói:
Đến đây thôi, chuyện xưa cũng đến lúc dừng rồi. Lúc trước tôi từng nói muốn viết phiên ngoại về chuyện xưa của Lam Việt và Trình Thục Phân, sau đó lại suy nghĩ về số chữ một chút, quyết định sẽ viết ở một quyển truyện khác, số từ sẽ nhiều hơn một chút, trả phí chương cũng không thích hợp lắm. Đến lúc đó tôi sẽ trả luôn một lần cho mọi người.