Chương 58: Ý tưởng ngu ngốc

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,599 lượt đọc

Chương 58: Ý tưởng ngu ngốc

Vợ chồng Vương Vĩnh Thuận đứng bên đường bắt xe, đứng chờ cả buổi trời mà không bắt được chiếc nào, vậy nên hai người chỉ đành ngược gió lạnh đi thẳng vào huyện.

Khi đến huyện thì trời đã tối om, hai người họ lần mò đường đến bệnh viện của huyện, không tốn bao nhiêu công sức đã tìm được Vương Diệu Tông.

Giây phút nhìn thấy Vương Diệu Tông, Lý Xuân Quyên không nén nổi nước mắt khóc thành tiếng.

Tiếng khóc mỗi lúc một lớn, làm cho các y tá ở phòng bệnh bên cạnh bị dọa hết hồn.

Y tá: "Ồn ào cái gì đấy? Bệnh viện cấm to tiếng làm ồn không biết à!"

Các phòng xung quanh đều là bị thương nhẹ, đâu đến mức phải gào thét thế?

Vương Diệu Tông hầu như bị nhằm hết vào mặt mà đánh, mặt mũi bầm tím, hai má sưng vù đến mức không nhìn ra hình dáng ban đầu. Nhưng bình tĩnh xem kỹ, thương tích không nặng, trông vết thương ngoài da doạ người, nhưng tĩnh dưỡng mười ngày nửa tháng thì không có gì đáng ngại nữa.

Nhưng chỉ với bộ dạng thế này thôi đã khiến tâm can Lý Xuân Quyên xót muốn chết, bà ta bổ nhào đến bên giường bắt đầu gào khóc: "Diệu Tông à! Sao thành cái bộ dạng thế này hả con? Có đau không chứ! Con là tâm can bảo bối ngắt ra từ người mẹ đấy! Tên khốn kiếp nào đánh con ra nông nỗi như vầy."

Vương Vĩnh Thuận vốn đang còn chút giận hờn con trai, sau khi nhìn thấy tình trạng thương tích thì cũng tan biến đi hết, con trai ông ta bị đánh ra nông nỗi này, cũng khiến ông ta không cầm lòng nổi.

Vương Diệu Tông trong người chỉ bị thương nhẹ, nhưng khi thấy Lý Xuân Quyên nước mắt nước mũi đầm đìa, cậu ta cũng giả vờ rất đáng thương: "Cha, mẹ, con đau chết mất thôi. Sao giờ hai người mới đến."

Lý Xuân Quyên ôm lấy đầu con trai khóc thút thít: "Mẹ tới rồi, mẹ phải đi đòi lại công bằng cho con! Kẻ nào đáng ghét nào đánh con thành như vậy, mẹ nhất định không bỏ qua cho hắn!"

Vương Vĩnh Thuận lặng lẽ ngồi bên giường bệnh: "Mẹ con nói đúng, chúng ta không thể bị người ta đè đầu cưỡi cổ thế được."

Vương Diệu Tông ho khù khụ hai tiếng, căm tức nói: "Thôi mẹ, kẻ đó sớm chạy mất tăm hơi rồi!"

Lý Xuân Quyên sửng sốt: "Không phải bảo có người giao cho đồn công an rồi sao?"

Vương Diệu Tông vỗ mạnh vào giường, mắt tối sầm: "Có cái rắm! Hắn là giả mạo thôi!"

Vương Diệu Tông hối hận rồi, hắn cầm 80 đồng của nhà đi, vốn là muốn mua đồng hồ. Trường học nay hỗn loạn, ngày nào cũng có thành phần tạp nham giả mạo thành học sinh trong trường, trong đám người xã hội này Vương Diệu Tông có quen biết hai tên hớn tuổi hơn cậu ta một chút.

Hai tên này nói với cậu ta, có thể giúp cậu ta tìm đồng hồ đã qua tay, nói là đồ cũ, chứ thực chất toàn là đồ mới, còn nguồn gốc, chắc chắn không phải kiếm bằng cách đường hoàng gì rồi.

Nhưng Vương Diệu Tông rất muốn có một cái đồng hồ đeo tay.

Ở trường chỉ có hai người có, chưa nói đeo lên tay trông khí phách thế nào, thì nữ sinh cũng đã lượn qua lượn lại mấy vòng.

Vương Diệu Tông nghĩ, cha bảo muốn tìm việc cho cậu ta, nhưng tiền của nhà lại không đủ để mua việc. Vậy còn không bằng cậu ta móc nối với một nữ sinh có gia cảnh tốt ở trường, dù sao ở cái tuổi này, học sinh năm hai trong trường cũng đã bắt đầu suy tính cho con đường tương lai rồi.

Nếu cậu ta có thể tìm được cô gái thuộc gia đình công nhân trong trấn, hai gia đình cùng gom tiền lại, như vậy không phải đã đủ tiền cho cậu ta vào huyện mua việc làm rồi sao?

Thế là Vương Diệu Tông liền cuỗm 80 đồng trong nhà đi, thiết nghĩ cậu ta cũng không lấy nhiều, 80 đồng đủ để mua lại một cái đồng hồ cũ, nắm chắc cục diện trong tay trước.

"Kết quả là hai tên đó không có cái đồng hồ nào cả, bọn chúng còn tẩn con một trận, cướp tiền chạy xong định bỏ chạy!"

Vương Diệu Tông nghiến răng nghiến lợi: "Sau đó trong lúc đánh con có người trông thấy, bọn chúng sợ người kia tìm dân quân tới. Thế là một tên trong đó cố ý diễn một màn hành hiệp trượng nghĩa, tên còn lại thì thừa nhận chính hắn là người ẩu đả."

Vương Diệu Tông tức mà không làm được gì, lúc ấy cậu ta bị đánh đau đến nhe răng không thốt ra nổi lời nào, miễn cưỡng chứng kiến hai tên hề kia diễn qua diễn lại trước mặt mình.

Phần sau diễn ra như chuyện hiển nhiên, tên kia diễn tròn vai người hùng thấy cướp ra tay tương trợ rồi uỷ thác người qua đường đưa cậu ta vào bệnh viện, lại nhờ người đến đại đội thông báo cho bố mẹ cậu ta. Sau đó giả vờ lôi kéo đưa tên còn lại đi báo cảnh sát, thực chất là cùng nhau tẩu thoát mất rồi!

Vương Diệu Tông bị tên nọ cố ý đánh cho bất tỉnh mới nhờ người đưa đi bệnh viện, đến lúc cậu ta tỉnh lại, giải thích kỹ càng chuyện mình gặp phải, thì sự tình đã không cách nào vãn hồi được nữa.

Bệnh viện giúp cậu ta báo cảnh sát, nhưng chuyện này không có chứng cứ, người cũng sớm chạy mất không biết ở nơi nào mà lần. Cộng thêm đối phương dựng lên màn kịch đó, đã tranh thủ nắm bắt thời cơ tốt nhất để bỏ chạy, hiện tại không biết tiền đã trôi dạt đến phương trời nào rồi.

Vương Vĩnh Thuận hai mắt vô hồn: "Ý của con là... 80 đồng toàn bộ bị bọn chúng cuỗm đi mất rồi?"

Vương Diệu Tông rụt cổ: "Không chỉ 80 đồng, còn tất cả chỗ tiền trên người con với phiếu ăn..."

Vương Vĩnh Thuận ngồi không vững, ông ta trượt khỏi giường bệnh ngã ngồi xuống đất, tiền dư của ông ta vốn chỉ còn 180 đồng, mà giờ lại đúng 100 đồng.

100 đồng thì đủ làm tích sự gì!

Ngay cả tặng quà cáp mở rộng mối quan hệ cũng chưa chắc đủ dùng!

Vương Diệu Tông nuốt một ngụm nước bọt: "Cha, con đây là muốn tìm cho cha một đứa con dâu để cùng gánh vác một phần khó khăn giúp nhà ta."

Vương Vĩnh Thuận: "Thế đã tìm được chưa?"

Vương Diệu Tông: "... Không phải là do không có đồng hồ hay sao, cha, cha nói nếu con có đồng hồ đeo trên tay, chắc chắn có thể tìm được một cô gái..."

Không chờ Vương Diệu Tông nói hết câu, bởi vì mặt Vương Vĩnh Thuận lúc này chỉ còn lại sự hờ hững.

Lý Xuân Quyên cũng tát cho con trai hai cái: "Sao con lại hồ đồ thế chứ, cái đồng hồ đó khó kiếm cỡ nào, bọn chúng thêu dệt chuyện mà con cũng tin sái cổ!"

Vương Diệu Tông vẫn không chịu thua: "Sao thế được, con nghe nói người có đồng hồ ở trường con là mua từ bên này mà."

Vương Vĩnh Thuận trong nháy mắt mà như già đi chục tuổi: "Mày chỉ biết mỗi đồng hồ, tao bảo với mày là vào huyện làm công nhân thời vụ, chờ bên này tuyển dụng chính thức, tao thu xếp ổn thoả cho mà tại sao mày không nghe theo? Bây giờ tốt rồi, tiền bay mất rồi, sau này có muốn đi lại con đường này khó càng thêm khó, muốn vào huyện sống không dễ đâu con ạ."

Vương Diệu Tông đang bước vào thời kỳ phản nghịch, không những không biết suy tính thiệt hơn mà còn thể hiện sự thách thức, vừa nghe Vương Vĩnh Thuận nói thế đã bất mãn ra mặt: "Làm theo lời cha, thì con phải đợi đến năm nào tháng nào, bây giờ họ tuyển công nhân ít như thế... Con kiếm một cô vợ cùng san sẻ không được sao? Nếu không được thì ở lại trấn tìm việc vậy."

Vương Vĩnh Thuận: "Con gái trên trấn? Mày cũng dám mơ tưởng, đại đội chúng ta cả trăm người, mà có gặp con gái nhà ai trên trấn gả về đây không? Người ta không biết vào huyện cưới chồng chẳng nhẽ không biết về trấn mà tìm à?"

Vương Diệu Tông: "Thế cha còn cách nào khác không? Tiền đã mất rồi, bây giờ có thể làm được gì nữa?"

Vương Vĩnh Thuận ngồi trên đất, bây giờ ông ta cũng không biết phải làm gì.

Vương Diệu Tông cứ nhằm ngay lúc này mà nói chuyện: "Cha, cha đi nộp viện phí cho con đi, trên người con hết tiền, tiền của bệnh viện còn đang nợ đấy."

Vương Vĩnh Thuận:...

Sống còn ý nghĩa gì nữa đây! Chi bằng ông ta chết quách đi cho rảnh chuyện!

******

Ngày thứ hai sau khi kết hôn, Vương Anh dậy trễ hơn bình thường, lúc tỉnh dậy cô phát hiện mình vẫn được Từ Sương ôm trong tay, Từ Sương nhìn thì có vẻ gầy gò, nhưng cánh tay cũng có cơ đấy, gồng lên là thấy ngay tĩnh mạch xanh tím hiện rõ trên da.

Phản ứng đầu tiên của Vương Anh là, tĩnh mạch này dễ lấy ven máu.

Nhịn không được mà đưa tay ra sờ, rõ ràng là động tác rất nhẹ nhàng, bỗng sau lưng truyền đến giọng nói nhỏ nhẹ nhưng cũng rất từ tính.

Cô vừa định quay người, cánh tay Từ Sương siết chặt lại.

"Tỉnh rồi?"

Từ Sương thế mà không bị lạ giường, dụi đầu ngọ nguậy bên cổ Vương Anh, trước khi bầu không khí trở nên mờ ám liền đứng dậy.

"Em nằm thêm một lát đi, anh đi đun nước."

Vương Anh mơ màng nằm trên giường, nhìn Từ Sương bận rộn đi qua đi lại bên ngoài cửa sổ.

Chẳng mấy chốc, Từ Sương mang nước nóng vào, hỏi cô: "Bữa sáng ăn gì?"

Kỳ thực cũng không tính là sáng sớm nữa, Vương Anh nhìn đồng hồ quả quýt treo ở bên giường: "Gộp ăn sáng với ăn trưa luôn, tuỳ tiện nấu chút gì là được."

Cách vách không có tiếng động, đôi vợ chồng trẻ sau khi thức dậy thấy thoải mái hơn mọi ngày, Vương Anh lén đổ một ít nước suối vào bình nước trong nhà. Trước đây cô không cho Từ Sương uống là vì sợ Từ Sương nghi ngờ, bây giờ hai người ở chung rồi, cô thêm ít nước suối vào bình, hai người có thể uống cùng.

Đã qua nửa buổi trưa, hai người ăn cơm trễ.

Cháo hạt kê cho thêm ít đậu phộng không tách vỏ, một đĩa cải thảo xào, màn thầu thập cẩm ăn kèm củ cải muối, cuối cùng là một đĩa thịt lợn rừng xào khoai tây.

Vương Anh ăn một cách ngon lành, cháo hạt kê vừa sánh vừa dẻo, đậu phộng luộc chín nhừ, cải thảo chua cay cực kỳ kích thích, củ cải muối giòn sực, ăn cùng với khoai tây xào vừa chín tới và thịt lợn, hương vị đủ đầy.

Hai người ăn cơm xong, cũng không vội ra ngoài, Từ Sương xếp quần áo của mình cùng chỗ với quần áo của Vương Anh, tiếp đến hai người đi cho lợn ăn.

Vương Anh vẫn nghĩ đến mấy con cá trên núi: "Hay là hai ngày tới chúng ta lên núi bắt?"

Cô sợ đi trễ, ao cá lúc đó bị đóng băng, rất khó bắt.

Từ Sương: "Qua thêm vài ngày nữa, đợi trời sắp có tuyết chúng ta đi."

Tranh thủ bắt cá lúc tuyết vừa rơi, đem về rồi đào một cái hố huyết trong sân, bỏ cá vào đó đông lạnh, thế là ăn được cả mùa đông rồi.

Vương Anh háo hức nghĩ về ngày tháng ăn không hết cá, trông chờ đếm từng ngày trên đầu ngón tay.

Kết quả là vừa qua bốn, năm ngày sau, bầu trời bắt đầu âm u, mặt trời bị che khuất, không khí tràn ngập gió lạnh rét thấu xương. Từ Sương ước lượng một chút, cảm thấy trời sắp có tuyết rơi dày. Hai người nhân lúc nhà cách vách chưa trở về, cùng lên núi bắt cá.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right