Chương 61: Phân nhà

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,076 lượt đọc

Chương 61: Phân nhà

Lý bà tử hỏi Lý Anh: "Chuyện của con và Dược Tiến thế nào rồi?"

Lý Anh tiếp tục cắn hạt dưa nói: "Cứ như thế thôi ạ. Anh ấy nói chờ một năm nữa sẽ tới nhà ta bái phỏng."

Mặt mày của Lý bà tử hớn hở: "Vậy là tốt rồi, quá tốt rồi. Dược Tiến làm đầu bếp, sau này con gả cho nó chỉ có hưởng phúc mà thôi."

Nhà mẹ đẻ cũng có thể đi theo hưởng phúc nữa, trong tay đầu bếp có nhiều đồ vật, có thể nuôi người nhà trắng trẻo mập mạp có khi còn giàu lên không chừng.

Lý Anh văng nước miếng tứ tung, thổi phồng lên với mẹ mình: "Dược Tiến nói, chờ đến khi anh ấy lên làm đầu bếp sẽ đưa con đi ăn cơm trong tiệm! Ngày mai con sẽ đưa cho mẹ một cái móng heo lớn."

Nghe có móng heo hai mắt Lý bà tử liền tỏa sáng nhịn không được nuốt nước miếng, đừng thấy nhà bà ta ở trên trấn mà lầm những ngày tháng sống đều không quá tốt, nhà nhiều người muốn ăn cũng phải dè dặt.

Ba cô con dâu, hai người làm công, một tháng chỉ được chút đồng, còn thêm cả Vương Bình Bình chỉ biết ăn không ngồi rồi. Mấy đứa con trai cũng có tiền lương nhưng tiêu tiền nhiều thì không được. Mỗi lần đi ngang qua tiệm cơm Quốc Doanh ngửi thấy mùi thơm thôi đã đủ làm cho bà ta nhỏ nước miếng.

Giờ thì quá tốt, con gái nhỏ tìm được một đầu bếp, sau này nhà bà ta không cần phải đứng ngoài cửa ngửi mùi nữa!

Lý bà tử chỉ cho Lý Anh một chiêu: "Nếu năm sau nó muốn đến thì con hỏi nhà Dược Tiến có thể cho bao nhiêu lễ hỏi, chúng ta phải được ba mươi sáu đồng mới đồng ý. Chúng ta cũng không cần nhiều ít nhất phải có xe đạp và radio."

Lý Anh vỗ ngực đảm bảo với bà ta: "Nhất định! Trước đó khi gặp nhau anh ấy bảo sẽ tìm cách cho con vào tiệm cơm làm?"

Lý bà tử cực kỳ vui mừng: "Hả? Dược Tiến nói có thể tìm cho con một công việc ư?"

Lý Anh tốt nghiệp tiểu học thì không đi học nữa, mấy năm này chỉ ở nhà ngồi không, bằng cấp cô ta không cao, chưa từng chịu khổ cho nên rất khó để tìm việc.

Lý Anh nghe mẹ hỏi cảm thấy có hơi chột dạ, thật ra chuyện công việc của cô ta là lừa Tạ Dược Tiến.

Hai người bọn họ được bạn bè giới thiệu mới quen biết nhau. Lý Anh nói với Tạ Dược Tiến rằng bản thân làm công nhân ở xưởng làm phích nước nóng, hai người yêu đương mấy tháng nay mỗi lần Lý Anh hẹn gặp với Tạ Dược Tiến đều gặp trước cổng xưởng làm phích nước nóng.

Vì thế đến bây giờ Tạ Dược Tiến vẫn chưa biết cô ta không có việc làm.

"Chuyện đó là điều đương nhiên ạ. Chờ đến khi kết hôn anh ấy làm đầu bếp có thể cho con vào làm ở tiệm cơm."

Lý Anh nói làm cho Lý bà tử sửng sốt.

"Dược Tiến có năng lực đến thế ư?"

Lý Anh: "Anh ấy là đầu bếp trên tiệm cơm ở trấn, toàn bộ tiệm cơm đều do anh ấy nấu! Nếu anh ấy mà đi thì có ai thay thế nữa chẳng lẽ không có năng lực thì là gì?"

Lời này không phải là Lý Anh khoe khoang mà Tạ Dược Tiến đã từng nói với cô ta như thế.

"Anh ấy còn nói lãnh đạo rất yêu thích anh ấy, chưa biết chừng sau này có thể đến huyện thành nữa đó."

Lý bà tử hít vào một hơi: "Vào huyện thành ư?"

Thời buổi này có thể vào huyện thành là chuyện không dễ dàng, bà ta không thể tưởng tượng được con gái mình chỉ tùy tiện tìm một đứa mà đã tìm được kẻ lợi hại như vậy.

"Vậy con phải nắm chặt cho mẹ, Dược Tiến này có công việc tốt nhất định sẽ có rất nhiều hồ ly tinh nhắm tới... Hay là con cũng đừng hỏi lễ hỏi chỉ cần Dược Tiến có công việc tốt thì chúng ta sẽ không chú ý đến điều này."

So với cái lễ hỏi tám mươi hay một trăm đồng kia đương nhiên có con rể làm đầu bếp quan trọng hơn.

Tiền tiêu xong rồi thì hết nhưng nếu có con rể làm đầu bếp thì chỗ tốt trong nhà chẳng phải sẽ càng nhiều hơn hay sao?

Lý Anh cũng cảm thấy mẹ mình nói đúng, cô ta không muốn sống trong nghèo đói nếu cưới được người đàn ông có tiền đồ thì chẳng phải nhân sinh sẽ thỏa mãn hơn?

Nói tiếp vẻ mặt Lý Anh đầy chuyện bát quái muốn nói với mẹ mình: "Mẹ có nhớ đứa em gái chị tam tẩu không?"

Đương nhiên Lý bà tử nhớ rõ, lúc trước bà ta có hơi do dự trước hai đứa con gái của nhà họ Vương, nhưng sau đó cảm thấy tâm địa của Vương Linh Linh hơi xấu xa nên đã chọn Vương Bình Bình.

"Con nói cho mẹ nghe, em gái của tam tẩu gọi là Vương Linh Linh nghe nói đã cưới chồng nhưng lại vào cửa làm mẹ kế nhà người ta."

Lý bà tử chưa từng nghe chuyện này nên nhanh chóng bắt lấy con gái hỏi.

Lý Anh: "Mẹ nói xem khi đó anh con kết hôn còn nói cô ta quá khôn khéo. Nhìn cũng chẳng thấy khôn khéo gì, nói là bản thân chọn người đã kết hôn lần hai còn có hai đứa nhỏ. Tuy tham gia quân ngũ nhưng nhà lại nghèo đến mức không có một xu dính túi, cô ta cứ một hai phải gả, đến nỗi xé rách mặt với bố mẹ."

Lý Anh biết chuyện của Vương Linh Linh chẳng có gì là lạ, cách làm này của Vương Linh Linh đã sớm bị truyền đi, nguyên nhân bị truyền đi không chỉ đơn giản là cô ta làm bậy mà còn nói cô ta chọn gia đình không tốt.

Triệu lão thái kia cảm thấy nhà mình có năng lực nên không muốn tiêu tiền cưới con dâu, chỉ là chọn để kết hôn. Còn khoe khoang khắp nơi nữa.

Lý bà tử càng thêm chướng mắt Vương Bình Bình, Lý Anh vẫn đang nói.

"Mấy hôm trước con thấy cô ta nhưng thảm lắm ngày trời đông thế này mà phải giặt đồ ở bờ sông đó."

Lý bà tử giật mình: "Sông đều bị đóng băng cả rồi mà? Cô ta cũng phải đi đến nói giặt đồ?"

Lý ANh: "Đương nhiên là thế rồi. Nghe nói bà mẹ chồng của cô ta rất ghê gớm..."

Lý bà tử ăn được một ngụm dưa nóng hổi không để ý đến cửa sổ bị kéo qua.

Vương Bình Bình đứng ngoài cửa, cả người như đứng trong hầm băng.

Cô ta có thể nào cũng không tưởng tượng được cuộc sống của bản thân này đã hư vô rồi giờ lại càng mông lung hơn.

Vương Linh Linh đã nghĩ thế nào thế! Cô ta gả cho một người nào mà cứ phải gả cho kẻ lấy lần hai? Cô ta không cảm thấy sẽ liên lụy người nhà ư? Hơn nữa cô ta làm mẹ kế rồi những ngày cô ta trải qua không tốt sau này chẳng phải sẽ càng bị chị em dâu chèn ép sao?

Vương Bình Bình khổ không nói được.

Một đầu thầm mắng Vương Linh Linh một mặt khác đang hỏi bản thân lúc trước nghĩ thế nào mà gả qua đây?

Bầu trời đầy tuyết nhưng Triệu lão thái nhắc mãi trong nhà không có ai làm đậu hũ, bắt buộc Vương Linh Linh phải xay bột đậu nành ngoài trời lạnh buốt.

Cối xay bị đẩy hết vòng này đến vòng khác, Vương Linh Linh chỉ cảm thấy bản thân cô ta giống như bột này vậy. Ngày tháng đều bị chiếc cối giã nát, cả người bị giày vò không yên thân.

Từ trên xe nghe chuyện của Vương Anh, Vương Linh Linh biết ngày sau chắc chắn sẽ không được sống ổn. Đương nhiên cô ta đang sống trong khoảng không đầy sự đè nén.

Nhưng Triệu lão thái muốn tra tấn cô ta, một chút đạo lý cũng không nói.

Trong khoảng thời gian gần đây việc trong nhà ngoài ngõ đều phải làm hết, bình thường còn bị Triệu lão thái chỉ thẳng mũi mắng, ăn cơm cũng chỉ được ăn canh suông, nuốt trọn cơn tanh tưởi vào bụng.

Vương Linh Linh than trời than đất, cô ta sắp chịu không nổi nữa.

Cô ta cứ nghĩ mình gả qua đây lấy lòng hai đứa nhỏ là được không ngờ rằng gả lại đây phải làm bà quản gia, người giúp việc!

Đây chẳng phải là không muốn cô ta sống nữa hay sao!

Vương Linh Linh nổi giận, dựa vào cái gì mà bắt cô ta phải làm chuyện này?

Cô ta trọng sinh trở về đáng lẽ mọi chuyện nên vừa ý!

Cho dù cô chọn Triệu Quân để sau này cuộc sống tốt lên nhưng cô ta không muốn phải chịu cái khổ này.

Vương Linh Linh ném rổ lên trên mặt đất, các chị em dâu bên cạnh hoảng sợ: "Mày phát điên cái gì thế?"

Triệu lão thái bắt Vương Linh Linh làm việc còn sắp xếp các chị em dâu tới trông coi, mặc dù chị em dâu không vui vì bị đông lạnh nhưng thấy Vương Linh Linh nhàn rỗi cả ngày cũng cảm thấy không có gì là không tốt.

Vương Linh Linh ném rổ đi, đậu nành bên trong vương vãi khắp nơi.

"Mày chờ đó tao sẽ đi nói với mẹ."

Vẻ mặt của chị em dâu vui sướng khi có người gặp họa, chạy nhanh vào phòng.

Vương Linh Linh bất chấp tất cả, tay không đi vào nhà.

Tới cửa Vương Linh Linh đã nghe thấy Triệu lão thái lớn giọng mắng: "Cô ta phản rồi! Dám hất chân sau của tao!"

Vương Linh Linh giận dữ đi vào, nhào lên đánh nhau với chị em dâu. Hai người túm tóc đá chân, Triệu lão thái gõ cái bàn dậm chân mà mắng.

Cuối cùng khi tách ra, khóe miệng của Vương Linh Linh bị trầy một miếng còn chị em dâu bị xước ở khóe mắt.

"Có phải mày bị bệnh hay không?"

Vương Linh Linh cười lạnh: "Tao bị bệnh đó! Sao nào? Tao đã nói với bọn mày rồi, nếu tao không được sống yên ổn thì cả nhà này cũng đừng hòng mà sống yên! Sau này mày bảo tao giặt đồ tao sẽ ném đồ mày vào hố phân, nếu mày kêu tao nấu cơm tao sẽ bỏ thuốc chuột vào trong đó. Cả nhà này đừng sống nữa chết hết đi! Chỉ cần tao và hai đứa nhỏ còn sống là được!"

Lông mày Triệu lão thái dựng lên: "Mày dám?"

Chưa từng có người nào dám đe dọa bà ta như thế, mấy đứa con dâu đều bị bà ta dạy bảo cho ngoan ngoãn hẳn ra.

Vương Linh Linh: "Sao tôi lại không dám? Con trai bà đã lĩnh chứng với tôi, nếu bà dám tra tấn tôi nữa thì tôi sẽ tố cáo bà ngược đãi tôi!"

Triệu lão thái ôm ngực kêu to: "Mày muốn tao bị tức chết đúng không? Mày có còn là con người nữa hay không? Cút cút cút, nhà của bọn tao không cần đứa con dâu như mày!"

Vương Linh Linh: "Bà muốn đuổi tôi đi? Trời ạ! Tôi và con trai bà là quân hôn, bà bảo con trai bà ly hôn tôi thử xem!"

Triệu lão thái không đề phòng bỗng nhiên bị làm khó dễ, bà ta làm gì biết yêu cầu của quân hôn cho nên chỉ cảm thấy Vương Linh Linh đang nói bậy: "Mày nghĩ tao không dám à? Mày muốn sống ở trong cái nhà này nữa ư? Mày đã không làm người còn muốn chiếm tổ, nhân lúc còn sớm thì mau cút đi! Tiểu tam nhà tao còn có rất nhiều nha đầu khác cầu tới cửa kìa."

Mấy ngày nay trong lòng Triệu lão thái đều cảm thấy hối hận khi đã chọn Vương Linh Linh mà bỏ qua Vương Anh, người có điều kiện tốt như vậy. Lúc này Triệu lão thái dứt khoát nói tiếng lòng của mình ra: "Mày nhìn mày đi so với Vương Anh thì kém vạn phần! Tao đúng là mắt mù mới cho mày vào cửa!"

Trong cơn giận dữ Vương Linh Linh đã quát lên: "Cô ta tốt thì bà đi tìm cô ta đi, đừng trách tôi không nhắc nhở bà, người ta đã sớm kết hôn rồi! Con trai bà đã cưới tôi vào nhà này, nói đúng hơn là muốn tôi quản hai đứa nhỏ, nhưng bà có nghĩ thử xem Vương Anh có nguyện ý tới làm mẹ kế không?"

Triệu lão thái tức đến nỗi ngồi trên mặt đất: "Mày làm tao tức chết rồi! Mày làm tao tức chết rồi! Lão đại lão nhị đánh cô ta cho mẹ!"

Vương Linh Linh trừng mắt một cái: "Bà dám không? Nếu bà đánh tôi thì tôi sẽ đi tìm binh đội, tìm quân ngũ của con trai bà!"

Lúc này Triệu lão thái mới phát hiện cô con dâu này là dạng người gì, Vương Linh Linh nói mấy câu đã khiến cho Triệu lão thái nằm trên giường cả ngày.

Một ngày này Vương Linh Linh không làm cái gì cả cô ta chỉ nằm trong phòng cân nhắc về ngày sau.

Hai đứa nhỏ công bằng mà nói thật ra không thể trách bọn chúng. Đều là gia đình ở chung với nhau nên đứa nhỏ mới bị chị em dâu dỗ dành nói như thế.

Còn cả Triệu lão thái lấy gì mà tra tấn cô ta? Triệu Quân ở bộ đội mỗi tháng đều gửi tiền về gia đình, cô ta là vợ của Triệu Quân, theo lý thuyết thì mấy người chị em dâu kia phải hầu hạ cô ta mới đúng!

Vương Linh Linh nghĩ rồi lại nghĩ trong lòng nảy sinh một ý nghĩ.

Phải phân nhà.

Cô ta muốn sống những ngày tốt đẹp cho nên không thể ở chung nhà với mấy người này nữa.

Nhất định phải phân nhà.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right