Chương 72: Khó sinh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 540 lượt đọc

Chương 72: Khó sinh

Mẹ Điền Đại Trụ xông vọt lên: "Tìm ở chỗ nào đây? Làm sao mà tìm? Tuyết vẫn chưa ngừng rơi chờ bà đỡ đến có còn kịp không? Bà mau nghĩ cách đi, trước đây bà là bà đỡ của đại đội mà, Đại Trụ nhà chúng tôi cần người nối dõi."

Bà lão kia dậm chân: "Cúc Hoa lúc này mới bắt đầu sinh, bà mau đi mời bà đỡ đi, bảy tám tiếng đồng hồ cũng kịp, cái thai này nếu như chậm trễ thì..."

Lời còn chưa dứt thì người phụ nữ bên cạnh lão thái thái kia đánh gãy: "Số em dâu của tôi thật khổ. Sao số em lại khổ như thế chứ? Vất vả lắm mới có đứa con trai lại bị khó sinh."

Lời này của cô ta làm cho Tiền Cúc Hoa đang đau đẻ nằm bên trong tức giận đến mức không nói nên lời, chị ta vốn dĩ bị ngã dẫn tới sinh non, đã đau đến mức nghẹt thở rồi lúc này lại nghe thấy cái thai không ổn đã lo lắng giờ lại thấy em dâu nói bản thân này nọ thì tức giận gân cổ lên mắng.

Cứ như thế trong phòng truyền ra tiếng mắng, ngoài phòng là tiếng đáp lại ầm ầm, hai bên đối chiến làm cho cả người bà thím kia chảy đầy mồ hôi.

Vương Anh thầm nghĩ không ổn lúc này cũng hét cao giọng lên mắng, đem hết sức lực để mắng, mấy người không biết đây là phòng sinh sao?

Vương Anh giận dữ đi lên, Từ Sương giữ chặt cô, đưa hòm thuốc cho cô giữ: "Để anh."

Từ Sương cũng không hàm hồ, đi lên tách hai mẹ chồng nàng dâu đang chí chóe lên mặt đất đầy tuyết, lúc ấn còn dùng sức làm hai người ngã xuống.

"Ai da, đứa nào dám đẩy tao?"

Từ Sương: "Mấy người câm miệng được rồi đó, để vợ của tôi vào đó xem sao."

Lão thái thái nâng cổ lên cãi: "Tao đâu biết vợ của mày là cọng hành nào? Có phải mày bị bệnh gì không?"

Cô con dâu của bà ta nằm trên nền tuyết ngước mắt lên thấy rõ ràng người đứng ở đẩy ngã hai mẹ con chính là con trai út của nhà họ Từ, Từ Sương.

Mà vợ của anh là... Còn không phải là Vương Anh hay sao?

Người xung quanh thấy được người đang ôm hòm thuốc trong nhà Điền Đại Trụ, đó là vị đại phu mới nhậm chức ở đại đội, Vương Anh.

Vương Anh cũng nhìn hai người đang nằm trên mặt đất kia, một người phụ nữ khá là quen mắt, là cái bà thím hay đi nói xấu với Lý Xuân Quyên. Mỗi lần bà ta nói đều trợn con mắt trắng lên vì thế cô có ấn tượng rất sâu sắc.

"Mau mau mau, Điền Đại Trụ, con mau để cho Anh nha đầu vào xem đi!"

Mẹ chồng nàng dâu nóng nảy hét toáng lên.

"Cho cái đứa con gái tuyệt hậu này vào chẳng phải là xúc phạm người ta à?"

"Cô ta thì tính là cái gì? Còn không bằng mấy bà đỡ đẻ."

Vương Anh không đáp lại, cô đứng trước mặt Điền Đại Trụ, Điền Đại Trụ vốn dĩ đang chôn đầu vào đầu gối chậm rãi nâng đầu lên, từ thấp lên cao. Vương Anh đứng cạnh cửa, ánh mắt bình tĩnh.

"Anh là người nhà, hiện giờ vợ anh đang sinh con mà anh lại để cho cô ấy lâm vào hoàn cảnh khó sinh này?"

Trong lòng Vương Anh tràn đầy sự khinh bỉ: "Giờ tôi đi vào xem vợ của anh, nếu anh còn có lương tâm thì nhanh chóng tìm người đi tìm bà đỡ ở cách vách, anh ở lại đây, nếu sau lỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì anh còn phải đưa ra quyết định."

Vương Anh nhanh nhẹn bước vào trong phòng, mang theo hòm thuốc đi luôn.

Trong nhà Điền Đại Trụ mặc dù có đốt giường đất nhưng không ấm áp lắm, trong phòng đen xì chỉ có một cây đèn dầu.

Vương Anh thả hòm thuốc xuống, Tiền Cúc Hoa mặt đầy mồ hôi nhợt nhạt nằm trên giường: "Bà đỡ đẻ chưa tới, tôi xem qua cho chị trước, chi không đồng ý cũng phải đồng ý."

Lần trước khi cô tới Tiền Cúc Hoa hếch mũi lên trời coi thường cô, dáng vẻ đó Vương Anh vẫn đang còn nhớ, đến tận lúc này khi Tiền Cúc Hoa mím môi chết không chịu nói, chồng của chị ta ở bên ngoài không vào được với lại cả nhà có mẹ chồng em dâu quấy rối cho nên Vương Anh muốn điều chỉnh thái độ của mình một chút.

Cũng may dù Tiền Cúc Hoa nóng nảy khó ở nhưng không phải là người ngốc.

Người phụ nữ trung niên không lên làm bà đỡ đẻ là bởi vì tuổi đã lớn lại không tiếp nhận được thứ mới mẻ, mấy năm nay trên đại đội mỗi khi có ai sinh con cũng không đi tìm bà ta nữa cho nên rất ngượng tay.

Có Vương Anh ở đây tốt xấu gì bản thân cũng có chỗ dựa về mặt tinh thần.

Vì vậy không sợ Tiền Cúc Hoa thấy Vương Anh là đứa tuyệt hậu, dù nhiều dù ít thì lúc này chị ta cũng hiểu được Vương Anh là người duy nhất có thể giúp đỡ bản thân chị ta.

"Tôi đồng ý."

Tiền Cúc Hoa rơm rớm nước mắt, cầu xin: "Tôi cầu xin cô, xin cô hãy giúp tôi."

Vương Anh mở hòm thuốc ra, chào hỏi với bà đỡ kia: "Hôm nay hai người chúng ta sợ rằng sẽ phải đi qua quỷ môn quan một lần rồi."

Bà ta nhìn Vương Anh đi vào trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Nếu nhà họ Điền không gọi bà đỡ đến kịp thì e rằng một lát nữa bà ta sẽ không chống đỡ được.

Thực ra Điền Đại Trụ đưa mấy đồng tiền nhờ bà ta giúp đỡ, nếu đứa con này không sinh được, người lớn cũng xảy ra chuyện thì chẳng phải bà ta rất xui xẻo hay sao?

Cũng may giờ đã có Vương Anh ở đây, bà ta đứng bên cạnh giúp một tay, đợi mọi chuyện ổn thỏa rồi bà ta sẽ về nhà tu tâm tích đức cho mình.

"Gọi tôi là bà Điền là được rồi."

Vương Anh mở hòm thuốc, lấy ra bên trong hai bao tay cao su, đưa cho bà Điền một đôi: "Bà Điền, bà đeo cái này vào trước đi. '

Thời buổi này khi sinh con điều quan trọng nhất chính là phòng ngừa sản phụ bị nhiễm trùng.

Bà Điền nghe lời đeo bao tay cao su lên, nói tình huống của Tiền Cúc Hoa cho Vương Anh nghe: "Sinh non cộng thêm việc khó sinh, cô ta sau khi mang thai lại không chịu vận động, thêm việc nhiều năm chưa sinh con, sinh không được thuận lợi... Bị té ngã một cái giống như làm cho đứa bé không có sức lực."

Vương Anh sờ một đường từ vành bụng đi xuống, sờ xong biết bà Điền không nói sai, lúc này cho đến khi sinh còn cách một khoảng khá xa.

Nhưng nước ối trong bụng Tiền Cúc Hoa đã bị vỡ, chị ta đau đớn thở dốc, chị ta nói với Vương Anh: "đại nha đầu đầu và nhị nha đầu của tôi lúc sinh cũng là sinh hơn một ngày mới ra..."

Sinh con chậm là khoảng thời gian khó khăn nhất của người phụ nữ, có người phải ba bốn giờ mới sinh được có người phải qua cả một ngày mới sinh được. Tiền Cúc Hoa sinh hai đứa đều là sinh chậm nên đối với chuyện này đã chuẩn bị tâm lý.

Nhưng chuyện này giống nhau sao?

Lần này là sinh non, còn bị thương nữa!

Vương Anh thấy việc này rất khó để giải quyết, cho nên cô đi ra ngoài mở miệng đưa hai loại dược liệu cho Điền Đại Trụ: "Đi nấu nước sau đó nấu hai loại dược liệu này ở trên bếp để cho vợ của anh uống sau đó đốt giường đất nhà anh thêm nữa cho ấm."

Bên trong còn có sản phụ mà cả nhà lại lạnh ngắt.

Nhìn trên đồng hồ quả quýt giờ đã hơn tám giờ tối, thở dài một tiếng, cô nói với Từ Sương cứ đứng im ở đó: "Hay là anh về nhà trước nghỉ ngơi một lát rồi lại đến nhé?"

Vốn là một đêm cuối của năm cũ nhưng cả hai người đều phải ở lại chỗ này.

Từ Sương lắc đầu: "Anh ở bên ngoài chờ em."

Mẹ và em dâu của Điền Đại Trụ là hai người không làm cho người khác bớt lo được, vừa nãy sau khi Vương Anh đi vào đã mắng xối xả ngập đầu, đến khi Từ Sương liếc mắt mới im miệng.

"Nên gọi đại đội trưởng đến đây thì hơn."

Vương Anh gật đầu. Nhà họ Điền không bình thường, con dâu sinh con mà mẹ chồng em dâu còn ở bên ngoài hết mắng rồi quấy. Rõ ràng là có chuyện gì đó.

Từ Sương lạnh lùng nhìn Điền Đại Trụ vẫn đang đứng lặng không nhúc nhích kia, cho dù được Vương Anh giao nhiệm vụ thì cả người thẫn thờ khó hiểu, trong lòng anh cảm thấy vô cùng khinh bỉ loại đàn ông này.

Đang nói thì Điền Hữu Phúc tới.

Có Điền Hữu Phúc ở đây vì thế mẹ Điền Đại Trụ và em dâu lập tức co người lại.

Vương Anh vội vàng vào trong chăm sóc cho Tiền Cúc Hoa, để Từ Sương lại bên ngoài với Điền Hữu Phúc.

Điền Hữu Phúc đội tuyết đến đây, đại nha đầu quấn khăn quàng cổ, mũi chảy nước, khuôn mặt nhỏ tràn nước mắt lạnh như băng, cô bé không dám khóc vì sợ sẽ bị lạnh thêm.

Từ Sương nói qua tình huống cho Điền Hữu Phúc biết: "Đại đội trưởng sắp xếp người đi tìm bà đỡ đi, Vương Anh là đại phu của đại đội ta nên mấy chuyện này vốn không cần cô ấy ra mặt cho nên vẫn nên nhờ người qua đây giúp một chút."

Điền Hữu Phúc đồng ý, đang định chuẩn bị gói Điền Đại Trụ đi.

Từ Sương ngăn lại: "Điền Đại Trụ không thể đi, anh ta phải ở lại chỗ này lỡ xảy ra chuyện gì còn đưa ra quyết định."

Giờ phút này Từ Sương vẫn nhớ rõ vừa nãy Vương Anh đã nói những gì nên anh kịp thời ngăn Điền Hữu Phúc lại.

Điền Hữu Phúc cũng cảm thấy có lý, chỉ vào người em trai của Điền Đại Trụ là Điền Nhị Trụ nói: "Cậu đi đi!"

Điền Nhị Trụ bị vợ kéo lại đây, từ lúc bắt đầu vẫn luôn làm nền trang trí bỗng dưng bị người ta gọi tên liền ngây ngốc tại chỗ: "Tôi? Tôi không muốn đi!"

Tuyết lớn đang rơi không ngừng như thế nếu như thì chẳng khác nào chôn nửa người dưới đống tuyết ấy, đi một chuyến là mất bảy tám đồng hồ như thế là đông cứng thành tượng luôn đó!

Vợ của Điền Nhị Trụ cũng phản đối kịch liệt: "Sao lại bảo chồng tôi đi? Vợ ai người đó lo, vợ của anh ta sinh con sao không bảo anh ta đi?"

Vừa nói vừa chỉ ngón tay đến trên mũi của Điền Đại Trụ.

Mẹ của Điền Đại Trụ cũng run rẩy theo: "Bảo Đại Trụ đi đi! Đại Trụ con mau đi đi! Vợ con sinh con sao có thể để cho em trai chịu tội thay được, con mau đi nhanh đi nhanh chóng đi gọi người tới."

Điền Hữu Phúc: "Đã đến nước này rồi mà còn đẩy đi đẩy lại, các người là người một nhà, anh trai phải ở lại đây túc trực lỡ có chuyện mà đưa ra quyết định, bảo cậu đi thì đi đi, tôi sẽ bảo Đại Trụ cầm đèn pin soi đường cho cậu một đoạn."

Cơ thể Điền Đại Trụ cường tráng, được làm dân binh, cho nên thể trạng của anh ta vô cùng tốt.

Điền Nhị Trụ vẫn đang cảm thấy ấm ức vì bị ép buộc: "Bảo Đại Trụ đi là được rồi cần gì phải gọi thêm cả tôi chứ?"

Mặt Điền Hữu Phúc dựng đứng lên, hận không thể lấy roi quất cho anh ta một trận: "Đó là anh trai cậu, là cháu của cậu, cả nhà đều phải có trách nhiệm giúp đỡ cho Đại Trụ chứ? Cậu không đi mà còn bảo người khác đi vậy mà vẫn còn mặt mũi để hỏi được."

Không riêng gì đại đội trưởng Điền Hữu Phúc có ý kiến mà mấy người nhà họ Điền có bối phận cao đi lên đá Điền Nhị Trụ một cái: "Nhanh chạy đi cho tao!"

Điền Nhị Trụ bị đá vào hai chân, quỳ trên mặt đất đầy tuyết xin tha: "Chú ba, chú ba con đi con đi mà chú đừng đạp nữa!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right