Chương 74: Nhu nhược
Điền Hữu Phúc trầm mặt, cho đến bây giờ chuyện này chính là chuyện nhà, còn phải xem lập trường của Điền Đại Trụ như thế nào nữa.
Đại nha đầu và nhị nha đầu đã ngừng khóc, hai đứa bé nhìn sân đầy người nhất là người có biểu cảm lạnh lùng Từ SƯơng, hai đứa bé liền nấp vào bên người Từ Sương, khó có khi anh không đẩy hai đứa bé này ra.
Trong mắt đại nha đầu mang theo sự chua xót nhìn bố của mình, nhị nha đầu lại thể hiện sự tức giận lên gương mặt, cô bé không hiểu những lòng vòng của người lớn nhưng lớn lên trong hoàn cảnh này cô bé vẫn mẫn cảm phát hiện ra lúc bố nói chuyện.
Điền Đại Trụ há miệng thở dốc, anh ta rối rắm không biết làm thế nào cả.
Anh ta không thể chắc chắn cái thai lần này của Tiền Cúc Hoa là nam hay nữ, nếu Tiền Cúc Hoa sinh được con trai thì lúc này anh ta quyết liệt với mẹ và em trai thì không sao nhưng lỡ như là con gái thì sao?
Vẻ mặt khó xử của Điền Đại Trụ in hằn vào đôi mắt của hai đứa con gái, nhị nha đầu lại bắt đầu chảy nước mắt, cô bé nắm chặt lấy tay của chị, ở tròng lòng thầm nhủ từ này về sau cô bé sẽ mãi mãi hận bố của mình.
Bố và bà nội đều cùng một giuộc với nhau!!
Bất ngờ Từ Sương nói một câu thình lình: "Vừa nãy khi bọn tôi tới đây nghe thấy hai người họ khuyên Điền Đại Trụ đừng đi tìm bà đỡ đẻ."
Một câu này nói ra tuy nghe thì bình thường nhưng không khác gì sấm sét giữa trời quang.
Đừng nói là Điền Đại Trụ đang đứng ở giữa mấy người xung quanh cũng nghe thấy câu nói này, cũng đúng, mới đầu mẹ chồng em dâu đã bảo để cho bà Điền quản là được, cơ bản không muốn đưa tiền cho Tiền Cúc Hoa tìm đại phu cho dù là Vương Anh thì cũng là do đại nha đầu tự mình đi ra ngoài.
Điền Hữu Phúc nghiêm túc lại, mẹ của Điền Đại Trụ chưa kịp suy nghĩ cẩn thận thì vợ của Điền Nhị Trụ và người xem đã trợn tròn mắt lên.
Từ Sương có ý gì? Là nói hai người mẹ chồng em dâu này cố ý để cho Tiền Cúc Hoa chết ư?
Bà ta không có! Cô ta cũng không hề có ý đó!
Vợ Điền Nhị Trụ run rẩy mở miệng nói: "Anh đừng có mà bôi nhọ tôi. Tôi không hề nói không mời bà đỡ để đến. Đó là... Đó là do mẹ chồng tôi nói!"
Mẹ Điền Đại Trụ bỗng dưng bị vợ của Điền Nhị Trụ, người con dâu mà bản thân vẫn luôn thích đâm sau lưng khiến cho cả người sững sờ.
Cô ta không muốn gọi bà đỡ đẻ đến vì không phải tiền của anh cả đều phải dùng ở trên người của Đại Bảo hay sao? Hơn nữa, ở nông thôn có khối người đỡ đẻ được, Tiền Cúc Hoa đã sinh hai đứa con gái trải qua gian nan mới sinh được nhưng dù thế chẳng phải cuối cùng vẫn bình an à?
Vì sinh con mà mất hai đồng cho bà đỡ đẻ, thời tiết lại có tuyết rơi như thế có lẽ lại mất ba đồng tiền cơ bản là không đáng!
Mặt mày của Điền Đại Trụ đầy sự thống khổ, anh ta vì mẹ mà nuôi con trai của em trai mình, vậy mà bọn họ lại có ý định cho vợ của anh ta chết trong phòng sinh, tra tấn anh ta. Trong lòng Điền Đại Trụ gào thét.
Vì sao anh ta không có con trai? Sao anh ta không thể có được đứa con trai chứ?
Nếu anh ta có con trai thì nhất định anh ta sẽ không bị uất ức rồi hèn nhát như bây giờ, anh ta có thể lên tinh thần, vì con trai mà ra sức cạnh tranh. Anh ta sẽ trở thành một người bố ưu tú.
Một người tốt như anh ta dựa vào cái gì mà không thể có con trai cho chính mình?
Điền Hữu Phúc thấy vẻ mặt đau khổ của anh ta, mắt ngập nước, nhưng lại không có dáng vẻ kiên định của Điền Đại Trụ nhịn không được hít một ngụm tức giận.
Tới nước này rồi mà còn có ý nghĩ ngu ngốc như thế, có thể thấy người này đúng là đã hết thuốc chữa.
Cứ cho rằng bản thân có con trai là sẽ trở thành nhân vật lớn, khả năng của mình thì hạn hẹp mà cứ đổ cho tình thế đổ cho hoàn cảnh. Khi có con trai rồi chỉ bằng với sức bây giờ của anh ta thì cũng không thể vì con trai mà làm nên chuyện lớn gì!
Điền Hữu Phúc: "Hai người các người lấy cái bút lại đây."
Chuyện con nít đẩ người lớn nhưng cũng do hai người lớn tiêm nhiễm những điều xấu xa, cho nên lập trường tâm địa có vấn đề.
Nếu Tiền Cúc Hoa sinh thuận lợi thì được, sau đó chỉ phạt nhẹ là xong, nhưng nếu Tiền Cúc Hoa có chuyện gì thì trên đại đội sẽ xử lý hai người kia.
Điền Hữu Phúc bảo mẹ Điền Đại Trụ và vợ Điền Nhị Trụ đi ra để hai người đó đi xem Tiền Cúc Hoa. Tiền Cúc Hoa tốt thì hai người chỉ bị phạt nếu Tiền Cúc Hoa không tốt thì hai người cứ chờ đi theo Lão Cẩu đi, đi dọn phân.
Vương Anh ở trong phòng nghe xong toàn bộ câu chuyện nói với Tiền Cúc Hoa đang tái nhợt nằm trên giường.
"Hai đứa con gái của chị thật ra đối với chị rất tốt đó."
Hai đứa con gái chưa lớn lắm nhưng đứa lớn đã biết đi ra ngoài tìm người đến cứu, đứa nhỏ đã biết nói chuyện vì mẹ.
Sinh được đứa con như thế không uổng công đã chịu đau đớn.
Tiền Cúc Hoa cay mày đau đớn nước mắt chảy xuống róc rách.
Chị ta đối xử với hai đứa con gái không tốt nhưng kết quả là Từ Sương chỉ là một người ngoài và hai đứa con gái của chị ta lại nói chuyện cho mình.
Chị ta gặp khó khăn, chồng lại không thể dựa vào, mẹ chồng em dâu rắp tâm hại người, công đạo đều phải nhờ hai đứa con gái đòi lại.
Vương Anh không nói thêm gì nữa, trong lòng cô thấp thỏm. Thai này của Tiền Cúc Hoa có thể sinh thuận lợi hay không thì...
Cô cũng không biết đứa nhỏ là nam hay nữ nhưng nữ vẫn hơn.
Dù Tiền Cúc Hoa luôn mong mỏi có đứa con trai, có con trai thì có thể sống thẳng lưng ở nhà này không bị em trai chồng bóc lột nữa nhưng khi đó ngày tháng của đại nha đầu và nhị đầu sẽ ra sao?
Nếu là con gái Tiền Cúc Hoa có thêm đứa con gái thứ ba chẳng phải rất tốt hay sao? Chồng của cô ta có thể đứng lên hay không?...
Buổi tối trôi qua rất lâu, hàng xóm dỏng tai nghe chuyện bát quái xong từng người về nhà nghỉ ngơi. Điền Hữu Phúc cũng không chịu nổi nữa dặn dò sáng mai ông ấy sẽ đến đây nếu có việc gì gấp thì nhớ đến báo cho ông ấy biết.
Vợ của Điền Nhị Trụ và mẹ của Điền Đại Trụ cũng đã rời đi, lúc đi hai người vẫn còn xụ mặt, trước khi về còn ầm ỹ một trận.
Vương Anh thức đến hai giờ sáng, Từ Sương ở bên ngoài cửa gọi cô ra ăn miếng cơm.
Vốn dĩ là ngày cuối của năm cũ, Từ Sương đã chuẩn bị một bàn đồ ăn lúc này nếu đưa đến thì không thích hợp. Từ Sương liền dành thời gian về nhà một chuyến, đưa hai màn thầu kẹp thịt tới, một cái bỏ thêm đồ ăn bên trong. Và thêm ly sữa đậu nành còn thừa buổi sáng.
Vương Anh ăn ngấu nghiến xong cuối cùng đưa nửa cái cho nhị nha đầu đứng bên cạnh.
Đại nha đầu túm tay nhị nha đầu lại, không cho nhị nha đầu nhận: "Chị, bọn em không đói bụng, chị cứ ăn đi."
Trong lòng Vương Anh đau xót, có hai cô con gái hiểu chuyện như thế sinh ở nhà người ta không chừng chính là bảo bối đấy.
Không khỏi đưa màn thầu cho hai cô bé, Vương Anh nhìn sắc trời: "Có lẽ sắp sáng rồi, giờ bà đỡ đẻ cũng sắp đến khi đó phải làm nhiều việc đấy."
Vương Anh ở bên trong vừa điều chỉnh hô hấp cho Tiền Cúc Hoa vừa châm cứu cho Tiền Cúc Hoa, còn phải chú ý đến thời gian mà mấy bà đỡ đến khi nào.
Bởi vì cửa tử cung mở chậm nên Vương Anh đành xoa bóp nhẹ nhàng như theo cách đã được học trước đây, điều chỉnh phương pháp cho Tiền Cúc Hoa.
Trước không có chỗ sinh sản, Vương Anh vuốt vị trí của đứa bé, bà Điền khiếp sợ, sợ là sinh khó hoặc sinh sai vị trí rất nguy hiểm.
NHìn thấy Vương Anh dùng biện pháp điều chỉnh vị trí thai nhi, bà Điền tán thưởng không thôi, nói bản thân bà ta trước đây đi theo bà đỡ đẻ học phương pháp xoa bóp nhưng vẫn không học được.
Hai người ở trong phòng trấn thủ, Từ Sương và Điền Đại Trụ ở bên ngoài.
Chờ đến khi Vương Anh trở ra hít thở không khí thì trong lòng Từ Sương là hai đứa bé đang ngủ say.
Đại nha đầu và nhị nha đầu không chịu đi vào trong ngủ, nên đành ngủ ở trên ghế. Từ Sương thấy hai đứa mặc ít ỏi nên ôm vào trong ngực mình.
Thấy Vương Anh đi ra, Từ Sương đang muốn nói gì đó nhưng lại nuốt trở vào.
Vương Anh rót nước uống, suốt cả đêm nước ấm đã trở lạnh, chỉ để lại cảm giác buốt giá xuống bụng.
Bỗng nhiên trong phòng truyền đến âm thanh của bà Điền: "Cửa tử cung mở rồi mau Vương Anh, mau lên, cửa tử cung mở rồi!"
Vương Anh ném chén nước xuống chạy vọt vào, người cũng ngây ra, vừa nãy chỉ kém chút nữa chắc có lẽ là hai người sau mới được sao giờ cửa tử cung mở rồi?
Vương Anh đi vào nhìn nhanh chóng quyết định: "Bắt đầu đi!"
Cửa tử cung đã mở, cho dù bà đỡ không đến thì cũng không thể nhét đứa bé vào bụng lại được.
Tiền Cúc Hoa đã đau cả một đêm, lúc này kêu cũng chẳng có tinh thần, Vương Anh đưa canh thuốc đã hầm cho chị ta ở dưới bếp lên cho chị ta uống, may sao nửa đêm Điền Đại Trụ đã cho chị ta hai cái bánh bao trứng, vì thế bây giờ cũng không thiếu sức.
Vương Anh và bà Điền bận rộn trước sau, Điền Đại Trụ ở bên ngoài đi đi lại lại, đại nha đầu và nhị nha đầu cũng nhìn chằm chằm lò lửa.
Mặc dù ít người nhưng so với tối qua trường hợp này nên phải tuyệt đối im lặng.
Cũng may Vương Anh xoa bóp có hữu hiệu, cơ thể của nhóc con thuận lợi đi ra, hơn một giờ rốt cuộc nghe thấy âm thanh khóc nỉ non của trẻ con.
Mà lúc này, Điền Nhị Trụ kiệt sức đi đến trước mặt Điền Đại Trụ, trong tay Điền Nhị Trụ vẫn còn cầm tay người phụ nữ trung niên, ồn ào gào lên: "Bà đỡ đẻ tới rồi!"
Bà đỡ đẻ mới vừa vào cửa đã nghe thấy âm thanh khóc của trẻ sơ sinh.
Hả? Vậy là đến đúng lúc đuôi ư?
Vương Anh lau mồ hôi trên trán, đưa đứa con còn đỏ hỏn cho Tiền Cúc Hoa nhìn qua.
Điền Đại Trụ đứng ngoài cửa, đẩy đổ cái ghế. Anh ta nhịn không được vọt vào phòng sinh gân cổ lên hỏi.
"Sinh rồi? Sinh rồi ư? Là con trai à?"