Chương 76: Một bé gái
Tiền Cúc Hoa đã sinh được một bé gái, tin tức này nhanh chóng được truyền đi trong đại đội.
Vợ Điền Nhị Trụ và mẹ của Điền Đại Trụ nghe được tin cũng mừng run lên, Tiền Cúc Hoa lại sinh thêm một đứa con gái nữa, đã là ba đứa con gái rồi!
Không nói đến việc cái nhà này tương lai đều phải dựa vào cháu trai, mà ngay cả việc đại bảo đẩy Tiền Cúc Hoa khiến cô ta sinh non cũng sẽ có thể lấp liếm được.
Mẹ Điền Đại Trụ gương mặt hớn hở: "Mẹ đã nói rồi Điền Đại Trụ không có số có con trai mà, vậy mà Cúc Hoa cứ nhất định không tin, như nào cũng quyết sinh, nhìn xem, mất mấy đồng tiền, còn tìm bà đỡ gọi Vương Anh nữa chứ, đến cuối cùng cũng không phải là sinh một bé gái sao? Càng chứng tỏ đây là vận mệnh sao."
Vợ Điền Nhị Trụ cũng rất vui vẻ, cô ta cùng mẹ chồng mình gây chuyện đến sau nửa đêm, buổi sáng hôm sau khi người đàn ông trở lại mới biết, thì ra Tiền Cúc Hoa thật sự sinh ra một đứa con gái!
Vợ Điền Nhị Trụ lập tức cảm thấy những điều mà cô ta cầu mong lòng mấy hôm trước nay đã trở thành hiện thực!
Mẹ chồng nàng dâu vốn đang cãi vã, hiện tại lại cùng nhau vui vẻ, không thể chờ nổi mà nói ra.
Mẹ của Điền Đại Trụ rất vênh váo tự đắc, gọi con trai cả tới, cẩn thận dặn dò: "Vợ của con cũng coi như là hết hi vọng đúng không? Cái số của cô ta đã định như vậy rồi, đẻ không được con trai đâu! Con cũng không tránh được số phận này đâu, sau này cứ yên tâm mà dựa vào cháu của con, con nhìn đại bảo lớn lên mà, sau này thằng bé có thể không hiếu thuận với con sao? Hơn nữa, những việc phiền phức của nhà con sau này, đều không phải để đại bảo gánh vác sao?"
"Ngày hôm qua vợ của con một bộ dạng không nghe lời kia, nhìn thật đáng sợ, con trở về phải nói với cô ta rõ ràng. Nếu cô ta còn như vậy nữa, sẽ không sinh được con trai đâu, chúng ta vẫn cho cô ta ăn uống đầy đủ chưa đuổi cô ta ra ngoài đã là rất tốt rồi. Bảo cô ta đừng có quá quắt!"
Mẹ Điền Đại Trụ nhớ tới hôm qua liền tức giận: "Còn có hai đứa con gái kia của con nữa, một đứa không nói gì đã chạy ra ngoài gọi người rồi, nó còn cho như vậy sẽ tốt hơn sao. Đứa còn lại đã to tiếng cáo trạng, tại sao lại như vậy? Mẹ là bà của nó đấy, còn bị một đứa tiểu bối như nó cáo trạng với đại đội trưởng sao?"
"Con trở về phải nói với vợ con, bảo cô ta đến tìm Điền Hữu Phúc, nói rằng bản thân cô ta không truy cứu việc đó nữa."
Mẹ Điền Đại Trụ gông sống lưng thẳng lên: "Cô ta cũng không xảy ra chuyện gì cả, ngày hôm qua em trai con còn phải vất vả chạy sang đại đội bên cạnh, khi trở về nửa người dưới đã ướt đẫm, lúc này vẫn còn đang ngủ kia kìa! Coi như đại bảo đẩy cô ta đi, em trai con cũng đền bù đủ cho cô ta rồi. Bảo cô ta không được truy cứu nữa!"
Điền Đại Trụ co rúm cả người lại, trước mặt người mẹ này anh ta hoàn toàn không nói tiếng nào, làm cho mẹ Điền Đại Trụ cảm thấy rất tức giận.
Bà ta thật sự không thích đứa con trai lớn này, ai có thể thích một cái đầu gỗ không nó quá ba chữ chứ!
Con trai nhỏ vừa có thể nói ngon ngọt, còn có thể sinh cho bà ta đứa cháu trai béo tròn, bà ta cũng có chỗ để dựa vào trước bạn già, dựa vào gì còn không phải là tranh đua cháu trai sao?
Đại Trụ cũng chỉ có ba đứa con gái, dù sớm hay muộn đều sẽ phải gả ra ngoài cả thôi
Mẹ Điền Đại Trụ nghĩ đến đây, còn hỏi một câu: "Sáng nay con đưa cho Vương Anh và bà đỡ bao nhiêu điền?"
Điền Đại Trụ rụt cổ: "Đưa cho bà đỡ bốn đồng, lão Thẩm một đồng, còn Vương Anh chưa cho."
Năm đồng tiền đó!
Mẹ Điền Đại Trụ trong lòng đều đau, bà ta vuốt ngực hung hăng mắng: "Cái bà đỡ kia, trong thời gian sinh con! Bà ta cũng không giúp đỡ gì, vậy mà không biết xấu hổ đòi bốn đồng sao? Con là có nhiều tiền rồi đúng không?"
Điền Đại Trụ vẫn không nói gì, anh ta cũng không muốn đưa.
Sinh một đứa con gái, đừng nói đến việc anh ta phải đưa tiền, chính anh cũng không muốn nó sống nữa.
Nhưng lúc đó có Điền Đại Thụ ở đó, Đại Thụ còn là dân binh, ở trong đại đội cũng có chút uy tín, Đại Thụ đã trực tiếp nói với anh ta là muốn bốn đồng, nói chuyến này đi đến không dễ dàng, đi cũng không dễ.
Bà đỡ bị đánh thức lúc nửa đêm, lại phải đi qua tuyết lớn, ở trên nền tuyết đi suốt trong ba bốn giờ, cho bà bốn đồng cũng là điều đương nhiên.
Hiện tại Điền Đại Trụ đã có ba đứa con gái, ngay cả ý kiến của mình cũng không có dũng khí nói ra, chỉ có thể đưa ra bốn đồng.
Về phần một đồng của bà nội Điền, điều này đã sớm được thỏa thuận rồi, lại còn là người trong nhà, không cho cũng không được.
Nhưng còn Vương Anh rời đi sớm nên cũng chưa tính tiền cho Vương Anh.
Mẹ Điền Đại Trụ nói: "Thôi vậy đi, hai người kia đã cho rồi, còn Vương Anh thì thôi không cho. Nói đùa chứ, đỡ đẻ ra một đứa con gái, còn đưa tiền cái gì? Ban đầu ở xã hội cũ, đỡ được một đứa con gái một xu đều không cho."
Lời này nói ra đã không đúng rồi, nếu bà nội Điền ở đây, nhất định sẽ châm chọc cho hai câu. Đỡ được đứa con gái thì không trả tiền, lúc trước là thời đại nào chứ, khi đó không phải không trả tiền, mà là do mọi người đều không có tiền để trả. Mỗi người giúp một chút, bé trai thì được hai quả trứng gà, bé gái thì được một quả trứng gà.
Hiện tại đã là thời đại nào rồi!
Cuộc sống của nhà nào cũng khó khăn, nhưng việc không cho bà mụ tiền thì cũng chưa từng thấy.
Mẹ Điền Đại Trụ còn chưa nói hết.
"Con trở về nói với vợ lấy hai đồng tiền đi, em trai con hôm qua đã bị cảm lạnh, không cần bồi bổ sao? Còn có Đại Bảo nữa, thằng bé sợ đến mức nói sảng đến nửa đêm..."
Mẹ Điền Đại Trụ thật sự đau lòng, chỉ là bà đau lòng tiền và đứa cháu trai lớn thôi.
"Kêu cô ta lấy hai đồng tiền tới, cho em trai và cháu trai con bồi bổ thật tốt!"
Vợ của Điền Nhị Trụ đứng một bên nghe, cũng không tiếp lời.
Trải qua chuyện ngày hôm qua, hơn nữa Tiền Cúc Hoa còn sinh ra một đứa con gái, vợ của Điền Nhị Trụ trong lòng đã cảm thấy an tâm.
Trước kia, cô ta không thể không quan tâm Tiền Cúc Hoa sinh con trai hay con gái, nhưng hiện tại lại tốt rồi, Tiền Cúc Hoa đã sinh ra con gái. Chỉ bằng cái tốc độ năm năm một thai của cô ta, lần tiếp theo còn không biết bao giờ.
Một nhà anh chồng hiện tại đều phải nịnh bợ mình, cô ta cần gì phải mở miệng xin xỏ?
Hơn nữa, vẫn còn mẹ chồng ở đây cơ mà.
Mẹ chồng chắc chắn sẽ ngăn chặn được những việc này, cô ta đầu cần phải nhúng tay vào làm gì?
Điền Đại Trụ yên lặng không lên tiếng, xoay người rời đi.
Ở trong nhà Điền Đại Trụ, Tiền Cúc Hoa đã ngủ cả buổi sáng, thời điểm giữa trưa mới tỉnh.
Những bà đỡ kia vẫn chưa đi, họ đang chờ cô ta tỉnh xem cô ta có thể cho đứa bé uống sữa được không, còn nữa đứa bé được sinh non, họ phải đợi đứa bé ổn định mới rời đi.
Đại nha đầu và nhị nha đầu, đại nha đầu đang nấu thức ăn cho mẹ và em gái ở bên ngoài nhà, vào buổi sáng cha phát hiện bản thân lại có thêm một cô con gái, đầu tiên đã quỳ gối trên nền tuyết khóc một lúc lâu, sau đó liền ra khỏi cửa đến nhà cũng chưa bước vào, không biết đa đi đâu rồi.
Hai đứa nhỏ hôm qua chỉ ăn hai cái bánh bao, lúc này đã đói bụng. Đại nha đầu sợ mẹ tỉnh dậy không có gì ăn sẽ không thể cho em gái mới sinh của mình ăn, nên cô đã tự làm một số loại bánh linh tinh từ bột.
Nhị nha đầu nằm trên giường nhìn em gái.
TRẻ sơ sinh mới sinh ra không lớn một chút nào, hơn nữa Tam Nha lại là đứa bé sinh non, khi chào đời con bé giống như một chú mèo con vậy.
Nhị nha đầu phồng má, con bé nhẹ nhàng chạm vào miệng em gái. Sự mềm mại của trẻ con, khác hoàn toàn xúc cảm khi chạm vào khuôn mắt của chính mình.
Nhị nha đầu hơi nản lòng, con bé không hiểu tại sao nhật định phải có em trai, nhưng chị đã nói với cô rằng có em trai thì cả nhà mới có thể ngẩng cao đầu. Nếu có em trai, cha sẽ đối xử các cô tốt hơn, mẹ cũng không cần nhịn giận với bà nội và dì hai như bây giờ nữa.
Mặc dù Nhị nha đầu không hiểu, nhưng điều đó cũng không ngăn được con bé mong chờ một người em trai.
Không phải con bé muốn được ăn ngon mặc đẹp, cô chỉ hy vọng mẹ có thể mắng bà nội và dì hai! Đặc biệt là Đại Bảo đó! Khi có em trai, con bé sẽ kêu em trai đi đánh Đại Bảo, lấy lại những quả trứng gà mà cậu ta cướp của mình!
Nhưng mà...
Tại sao lại là một em gái chứ?
Nhị nha đầu có chút buồn bực, trực giác của con bé đã cho biết rằng cha không thích em gái, nghe được tin mẹ sinh em gái, cha đã quỳ trên mặt đất khóc.
Thôi kệ, cha khóc thì khóc đi, dù sao cha cùng bà nội và dì hai là một đám.
Nhị nha đầu sợ hãi nhất là mẹ khóc, nếu cả mẹ cũng không thích em gái...
Em gái có phải quá đáng thương rồi không, không có ai thích con bé cả.
Nhị nha đầu sờ đầu em gái nhỏ, nghĩ thầm, nếu cả mẹ cũng không thích em, con bé sẽ miễn cưỡng chia một chút tình cảm của chị gái cho em gái, sau đó con bé cũng sẽ thích em gái một chút nữa.
Đại nha đầu làm xong cơm, lại luộc thêm một quả trứng gà cho Tiền Cúc Hoa, đợi đến khi Tiền Cúc Hoa tỉnh lại, xung quanh người cô ta đã có ba đứa con gái, hai đứa lớn dựa vào giường đất để sưởi ấm, còn đứa nhỏ thì ghé vào bên cô ta ngủ.
Bà đỡ thấy cô ta đã tỉnh cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, Tiền Cúc Hoa ngủ rất sâu, một lần ngủ đã đủ mười giờ, bà lo lắng làm sao có thể cho đứa bé kia ăn được.