Chương 90: Trò vui

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 3,403 lượt đọc

Chương 90: Trò vui

Lần đầu tiên Vương Anh cảm giác được bản thân là nhân vật lớn, ai nhìn thấy cô cũng thở phào một hơi, vội vàng đuổi mọi người xung quanh đi để cô đi vào.

"Cô mau vào xem đi, bác trai của cô sợ phiền phức nên đã chạy lên núi trốn, kết quả không cẩn thận bị rơi xuống núi lại còn bị rơi xuống nơi hẻo lánh nữa, giờ người vẫn chưa tỉnh lại."

Vương Anh nghe hết đầu đuôi câu chuyện.

Chuyện Vương Diệu Tông ăn trộm gà bị người ta phát hiện!

Lý Xuân Quyên và Vương Diệu Tông bị đánh. Ha ha!

Người của Hội Cách Ủy đến áp giải Vương Diệu Tông đi. Hừ!

Vương Vĩnh Thuận thì bị rơi xuống núi. Đúng là đáng đời!...

Vương Anh thật sự thấy hối hận, hôm nay sao lại đi vào huyện thành làm gì thế không biết.

Cô có thể ở lại để xem náo nhiệt rồi!

Nhưng bây giờ cũng chưa muộn, Vương Anh dù không thấy đầu thì vẫn có thể thấy đuôi nha.

Cô nhanh chóng chạy về nhà, đem theo hòm thuốc đi.

Không phải cô có tấm lòng lương thiện đi cứu bác trai lấy ơn báo oán gì đó, Vương Anh không hề có cái loại tình cảm này.

Nhưng khi Vương Vĩnh Thuận tỉnh lại thấy cảnh này chắc chắn sẽ rất đặc sắc!

Ông ta tỉnh lại những nhà bị trộm gà chắc chắn sẽ đi tìm ông ta đòi lại, không đòi được thì sẽ đòi bồi thường tiền.

Vương Anh tỏ vẻ chuyện này không có gì là không thích hợp.

Cho nên bằng mọi cách cô phải làm cho bác trai tỉnh lại.

Quả nhiên khi Điền Hữu Phúc nhìn thấy Vương Anh trở về liền thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Mọi người ở trong đại đội nhìn Vương Anh với ánh mắt trông chờ, cô nhanh nhẹn châm kim xuống, ngay lập tức Vương Vĩnh Thuận đã tỉnh.

Ai nấy đều cảm thán lẫn ngạc nhiên vì y thuật của Vương Anh, mỗi người đều bắt đầu đòi nợ Vương Vĩnh Thuận.

Người đàn ông này đúng là tàn nhẫn, vợ và con trai bị đánh thừa sống thiếu chết vậy mà ông ta còn có tâm trí suy nghĩ đến việc chạy lên núi trốn.

Có bản lĩnh thì ở trên núi cả đời không xuống đi!

Xuống dưới thì phải đối mặt với tất cả mọi chuyện mà đứa con trai ngoan của ông ta đã làm ra.

Vương Anh làm xong lui thân thành công.

Thực ra cô có thể lý giải được tâm lý của Vương Vĩnh Thuận.

Vương Vĩnh Thuận là người sống dựa trên mưu kế của mình, ông ta chạy là vì biết Điền Hữu Phúc sẽ giải quyết chuyện này với mọi người. Có Điền Hữu Phúc ra mặt giải quyết có lẽ ai cũng sẽ chọn việc bồi thường tiền. Mặc dù vừa khó coi vừa khó nghe nhưng cũng chẳng là chuyện gì lớn.

Nhưng nếu ông ta ra mặt, mọi người chắc chắn sẽ túm tụm lại đánh ông ta một trận.

Ở nông thôn bắt được kẻ trộm đồ thì sẽ bị đánh rồi mắng cho mất mặt.

Vương Vĩnh Thuận không muốn bị đánh, dù ông ta đau lòng cho đứa con trai của mình nhưng ông ta không có ý chịu đòn thay con trai.

Da thịt của ông ta cũng rất quý giá, làm việc gì ông ta đều không nhịn được mà ăn xén của người ta thì làm sao ông ta có thể chịu đựng được việc bị người ta đánh chứ?

Vương Vĩnh Thuận quyết tâm thoát khỏi khung cảnh khi ai ai cũng đang có sự xúc động sau đó sẽ xuống núi khi chuyện đã dần lắng xuống.

Đến lúc đó ông ta khóc rồi quỳ bồi thường tiền thì chuyện sẽ không sao cả.

Nhưng mọi việc lại không như ý nghĩ hoàn hảo của ông ta, có hai việc vượt ra khỏi dự đoán của ông ta. Một là có người dám đi tìm người của Hội Cách Ủy, sau đó vạch trần vấn đề đang xảy ra trong đại đội và Điền Hữu Phúc không quản được và cũng không muốn quản.

Cái thứ hai chính là ông ta không ngờ mình lại xui xẻo như vậy, khi lên núi chân bị dẫm vào chỗ trũng bị rơi nên bỏ lỡ thời gian xuống núi.

Nếu không phải Điền Hữu Phúc cho người đi lên núi lục soát thì lúc này ông ta vẫn đang còn bất tỉnh nằm trên đó đó! Càng về đêm thời tiết càng lạnh, nhiệt độ xuống thấp, nằm ở đó không chừng ông ta sẽ xảy ra chuyện mất.

Điều này khó nói là họa hay là phúc.

Vương Anh thấy Vương Vĩnh Thuận dần dần tỉnh lại.

Vương Vĩnh Thuận mới tỉnh lại phát hiện cả người đau nhức, chân ông ta được kẹp gỗ lại, mặc dù không ảnh hưởng đến gân cốt nhưng rất đau!

Đau đến mức ông ta muốn khóc.

Vương Anh vui sướng khi người gặp họa, cô đứng sang một bên chờ mọi người đi đòi nợ Vương Vĩnh Thuận.

Nháy mắt Vương Vĩnh Thuận bị sự tức giận của toàn bộ xã viên vây quanh, những người này mặc kệ Vương Vĩnh Thuận có đang bị đau hay không liền đi lên bắt ông ta bồi thường tiền.

"Con trai ông trộm mất một con gà mái của tôi. Ông phải bồi thường cho tôi ba đồng."

"Con trai ông trộm của tôi một con gà trống, ba đồng là quá ít, ít nhất phải là bốn đồng!"

"Nhanh bồi thường tiền cho chúng tôi mau!"...

Vương Vĩnh Thuận ứa mồ hôi lạnh ra, ông ta vừa mới tỉnh lại, vẫn chưa biết con trai đã bị bắt, vợ cũng bị kéo lên trạm y tế. Ông ta còn tưởng Điền Hữu Phúc cho người đi tìm ông ta.

Trong lòng ông ta nhanh chóng tổng hợp lại các sự kiện, sau đó cho mọi người sự an tâm.

"Được được được. Mọi người đều là người cùng quê hương thân thiết. Tôi nhất định sẽ không quỵt nợ. Là do tôi... Là do tôi không dạy bảo con trai cho tốt..."

Lời này nếu trước đây nói thì ai cũng thấy Vương Vĩnh Thuận bị liên lụy.

Nhưng bây giờ...

"Ha! Người cùng quê thân thiết? Người cùng quê thân thiết mà con trai ông còn dám ăn trộm gà?"

"Muốn mặt mũi à? Đáng tiếc con trai ông đã phá hủy hết tất cả rồi!"

"Mặc kệ ông nói gì phải trả ba đồng cho tôi nhanh lên!"

Vương Vĩnh Thuận ngây ngốc, hiện tại ông ta không biết phải làm sao.

Ánh mắt dừng lại trên người Vương Anh, đầu óc xoay chuyển đến trên người đang đứng ở kia.

"Tam nha đầu, tam nha đầu. Con mau giúp bác trai đi. Bác trai biết trước đây con ghi hận bác trai nhưng con hãy giúp bác trai nói vài câu. Bác trai thực sự không có tiền, con mau giúp bác trai với..."

Lời còn chưa dứt, Vương Anh đã đáp lại: "Bác trai, lời này của bác nói sai rồi, em trai họ Diệu Tông đã phạm sai lầm thì nhất định là phải chịu trách nhiệm. Nhà con đã sớm phân ra rồi cho nên chuyện này của nhà bác trai con không tiện dính vào. Hơn nữa, em trai họ đã bị người của Hội Cách Ủy bắt đi, vì thế con phải phân rõ giới hạn. Cậu ta trộm tài sản của tập thể lại còn xâm hại đến lợi ích của nhiều nhà. Con không dám đối nghịch với mọi người."

Vương Anh nói rất lý lẽ và rõ ràng, vốn dĩ còn có mấy người ngo ngoe ngay lập tức đều bị dẹp xuống, Vương Anh có tiền nhưng cô không rảnh đến mức gặp ai cũng cho. Với lại vừa nãy khi Vương Anh ra tay châm cứu đã khiến cho rất nhiều người nảy lên ý nghĩ.

Nếu xảy ra chuyện gì với đại phu của đại đội thì sau này lỡ nhà mình gặp phải chuyện gì còn có thể tìm ai giúp đỡ đây?

Cho nên dù không quen thấy Vương Anh mở miệng nói đáp nhưng ai cũng cam chịu đi tìm Vương Vĩnh Thuận đòi tiền.

Mà Vương Vĩnh Thuận khi nghe con trai đã bị người của Hội Cách Ủy dẫn đi thì sững người.

Sao lại dính đến Hội Cách Ủy?

Chỉ là trộm gà thôi mà sao lại dẫn người của Hội Cách Ủy đến?

Vương Vĩnh Thuận vẫn chưa nghĩ rõ ràng thì Điền Hữu Phúc đã nói toàn bộ cho ông ta biết.

Điền Hữu Phúc nói với Vương Vĩnh Thuận mười phút, rốt cuộc cũng khơi thông được suy nghĩ của ông ta.

Vương Vĩnh Thuận hàm hồ hỏi: "Đội trưởng, tôi sai tôi nhận nhưng sao có thể đưa con trai tôi đến Hội Cách Ủy chứ? Đấy chẳng phải sẽ làm hỏng tiền đồ của thằng bé ư?"

Có người ở bên cạnh cười nhạo nói: "Sao không được đưa đến Hội Cách Ủy? Tội trộm cắp không phải là trộm một con mà là trộm mười con chẳng lẽ không nên đi?"

Vương Vĩnh Thuận nghĩ trong đầu đương nhiên là không nên.

Chẳng lẽ Điền Hữu Phúc không ra mặt, thu tiền phạt của nhà bọn họ sau đó phân chia cho những ai bị trộm hay sao?

Vậy đưa đến Hội Cách Ủy làm gì?

Nhưng thấy mọi người vây quanh ai cũng hận Vương Diệu Tông thấu xương.

Ngoài chuyện trộm cắp ra thì chuyện mọi người tức giận chính là cho dù đại đội cách vách có nhóm người du thủ du thực* thì cũng không có ai dám làm việc trộm cắp tày trời như thế, không những trộm một con mà trộm tới tận mười con!

*Du thủ du thực: chơi bời lêu lổng, không có nghề nghiệp

Cho dù là đi trộm thì cũng hiểu được đạo lý tế thủy trường lưu*, cũng hiểu được thỏ khôn không ăn cỏ gần hang.

*Tế thủy trường lưu: Tế thủy trường lưu có nghĩa là nước chảy nhỏ thì chảy dài, sau sẽ dài trở thành 1 đoạn sông dài về sau nhằm ám chỉ đến việc nhà nhà nếu biết cách tiết kiệm – sử dụng tiền bạc vào đúng việc cần thiết thì chẳng bao giờ thiếu cả, đừng hoang phí ném tiền qua cửa sổ cho những thứ không đâu thì sẽ bao giờ lâm vào cảnh thiếu thốn – chật vật cả.

Nhưng Vương Diệu Tông thì sao?

Đã trộm gà trong đại đội lại còn trộm nhiều như thế.

Mấy năm nay ở chung với nhau tất cả người trong đại đội đều biết được điều kiện để gây án.

Mà đầu ngọn của cơn tức này là do hai vợ chồng Vương Vĩnh Thuận và Lý Xuân Quyên.

Con trai của hai người hỗn trướng, hai người làm cha làm mẹ không ngăn cản lại còn hùa theo, không báo.

Đặc biệt là mỗi khi bị trộm gà Lý Xuân Quyên không hẹn mà đi qua nhà mình một lần.

Vì vậy phải hợp lại đánh cả nhà các người một trận mới hả dạ!

Những nhà bị trộm gà đều nghĩ con trai ra tay còn cha thì ngồi ăn.

Đúng là một ổ chứa phần xấu mà!

Vương Vĩnh Thuận ý thức được sự việc đã xoay chuyển theo chiều hướng xấu, ông ta bắt đầu khóc lóc cầu xin: "Các vị hương thân à, tôi thực sự không có nhiều tiền để bồi thường cho các vị như thế... Lúc trước khi phân nhà các người cũng biết nhà tôi không có nhiều của cải để dành mà... Nếu không phải do quá đói thì tôi cũng không làm ra chuyện táng tận lương tâm..."

Mấy người xung quanh nghiến răng nghiến lợi: "Ông đói bụng là ông làm như thế? Có nhà ai mà không đói đâu? Cho dù là mùa đông nhà nào cũng không có đủ đồ mà lấp đầy bụng có nhà ai mà no cả bụng đâu? À, ông nói ông đói bụng là có thể đi trộm gà ăn à? Có phải ông đói đến mức muốn chết rồi không?"

Vương Vĩnh Thuận hoàn toàn im lặng, trong tay ông ta vẫn còn tiền nhưng làm sao ông ta có thể lấy ra được?

Lấy tiền ra đồng nghĩa với việc giải thích được lúc phân nhà với Vương Anh cả nhà họ thiếu túng quẫn bách. Hơn nữa ông ta biết con trai ông ta đã bị đưa vào Hội Cách Ủy, ông ta còn phải cầm tiền đi cứu con trai nữa! Chứ đừng nói đến việc trên người ông ta còn có vết thương muốn trị khỏi cũng cần phải có tiền!"

Vương Vĩnh Thuận hạ quyết tâm ông ta sẽ không cho!

Hoặc là những người này tìm Vương Anh, hoặc là mấy người này phải chờ!

Chờ tới khi ông ta cứu con trai ra!

Chỉ là mấy con gà nà đáng giá đem con trai của ông ta đi vào hang hổ hay sao?

Là người cùng một đại đội sao lại đối xử với ông ta như thế?

Trong lúc nguy cấp Điền Hữu Phúc đã lên tiếng.

Điền Hữu Phúc vẫn không tin Vương Vĩnh Thuận là người vô tội, người này có tâm tư quá nặng. Trước đây khi ông ta ngược đãi Vương Anh, ông ta vẫn không quên chừa lại cho bản thân một con đường lui, tát Lý Xuân Quyên một cái, ông ta rất hợp để diễn vai phản diện.

Ông ta nói không có tiền? Không có khả năng.

Điền Hữu Phúc: "Vương Vĩnh Thuận, tiền này hoặc là giờ cậu lấy ra hoặc là tôi sẽ cho người đến tính và trừ công điểm nhưng khi đã trừ công điểm thì đại đội sẽ trừ gấp đôi số điểm mà cậu đáng phải trừ."

Điền Hữu Phúc chướng mắt Vương Vĩnh Thuận, người này cho dù xuống đất cũng không thành thật. Đền bù gấp đôi công điểm cũng không đủ.

Nhưng không có cách nào khác, nháo nữa thì nói không chừng sẽ làm cho toàn bộ xã viên sẽ đem Vương Vĩnh Thuận nhét vào Hội Cách Ủy.

Đến lúc vứt ra vẫn là người của ông ấy.

Điền Hữu Phúc không tính sẽ quản Vương Diệu Tông, mặc kệ Vương Diệu Tông đi vào Hội Cách Ủy không thoát ra tầng da nào được.

Việc cấp bách bây giờ chính là phải giải quyết được việc của Vương Vĩnh Thuận, phải đưa tiền trả lại.

Việc còn lại như thế nào ông ấy không muốn quản nữa!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right