Chương 297: Chương 297

person Tác giả: Lâm Quả Đống schedule Cập nhật: 28/12/2025 11:51 visibility 2 lượt đọc

Chương 297: Chương 297

Hơn nữa, bà nội Lâm và ông nội Lâm làm công nhân cả đời, cũng tiết kiệm được không ít.

Bất kể nói thế nào, bà ta cũng coi là có tâm.

Cũng coi như thành toàn cái này một phần tâm ý nhà mẹ đẻ.

Trở lại Chương gia, Lâm Dư Dư liền cùng Lưu Á Cầm nói chuyện này, Lưu Á Cầm ngược lại là không nói gì, bà vẫn luôn biết, bà nội Lâm vẫn luôn tốt với cháu gái.

Nháy mắt đã qua năm mới.

Hai ngày này, Lưu Á Cầm mang theo vợ chồng Lâm Dư Dư về quê một chuyến, thấy ông ngoại bà ngoại, cháu gái trở về, còn kết hôn, khẳng định là muốn gặp ông ngoại bà ngoại.

Mùng bốn, Lưu Á Cầm đi theo vợ chồng Lâm Dư Dư đi thôn Phạm gia. Nói một lời chân thật, Chương Nham cũng muốn đi theo, nhưng là ông phải đi làm, không thể đi.

Trước khi đi, Lâm Dư Dư lại đi thăm bà nội Lâm, xem như tạm biệt.

Đến đầu năm buổi chiều, xuống xe lửa, vẫn là Ôn Hiền tới đón người. Hôm nay người ít, Ôn Hiền không có mang máy kéo, mà đi ô tô đến.

Lưu Á Cầm ngồi trên xe có chút khẩn trương, lập tức liền phải nhìn thấy thông gia, bà có thể không khẩn trương sao được?

Lâm Dư Dư cùng bà cùng một chỗ ngồi ở phía sau, nhìn ra được Lưu Á Cầm rất khẩn trương, cho nên cô nắm chặt tay bà. Nhìn thấy con gái trấn định như thế, Lưu Á Cầm cũng liền bớt khẩn trương.

Xe đến cửa nhà Lâm Dư Dư, nghe được tiếng xe, cha Ôn và mẹ Ôn cùng Lý Thu Hồng đều đi ra, bọn họ cũng đều biết Lưu Á Cầm sẽ đến, trước đó gọi điện thoại tới. Lưu Á Cầm vừa xuống xe, Mẹ Ôn liền nói: "Đây là bà thông gia a? thật giống Dư Dư." Hoàn toàn giống, xem xét liền có thể nhìn ra. Mà lại, Lưu Á Cầm mới khoảng bốn mươi tuổi vẫn là rất trẻ.

Lưu Á Cầm: "Tôi là mẹ Dư Dư, bà là mẹ Tiểu Ôn a? Cám ơn hai người sinh ra Tiểu Ôn ưu tú như vậy, Dư Dư có thể gả cho thằng bé, thật sự là phúc khí." Lưu Á Cầm nhìn xem trước mặt cười đến hòa ái lại ôn hòa của Mẹ Ôn, cũng rốt cục thở dài một hơi.

Mẹ Ôn cười nói: "Bà thật đúng là quá khen, tôi luôn buồn bực vô cùng về nó, nào có Dư Dư tốt, Dư Dư cứu Ôn Lễ, lại xuất sắc, con trai tôi lớn tuổi, có thể lấy được Dư Dư thế nhưng là nó đã tu luyện mấy đời phúc khí."

Gặp mặt thông gia, đều là khen con đối phương, cho nên đối với hai người mẹ khen nhau, Lâm Dư Dư cùng Ôn Sùng rất bình tĩnh.

"Mẹ.. " Sát vách cổng sân mở, Chương Long từ sát vách chạy đến.

Lưu Á Cầm nhìn thấy Chương Long cũng thân thiết, dù sao Chương Long là bà một tay nuôi nấng, còn phi thường tôn kính bà: "Tiểu Long, con lớn lên cao như vậy."

Chương Long hốc mắt ửng đỏ: "Con đều cưới vợ sinh con, đương nhiên so trước kia cao lớn hơn."

Lý Thu Hồng: "Mọi người tất cả vào đi, trong nồi cơm còn nóng, mẹ Dư Dư hai người đói bụng không, tới trước ăn cơm."

Lâm Dư Dư: "Mẹ, đây là mẹ nuôi con."

Lưu Á Cầm vội vàng nắm chặt Lý Thu Hồng tay: "Chị, những năm này đều là rất đa tạ chị, Dư Dư nhà tôi xuống nông thôn nhờ có chị chiếu cố."

Lý Thu Hồng: "Em nhưng đừng nói như vậy, chị lớn tuổi, đều là dư Dư đang chiếu cố chị."

Chẳng được bao lâu, bí thư cũng tới, dù sao Lưu Á Cầm là mẹ kế Chương Long, cũng coi là mẹ chồng Phạm Mỹ Lan. Chương Long là Lưu Á Cầm một tay nuôi nấng, bà đương nhiên là mẹ chồng. Cho nên nhà bí thư đương nhiên muốn đến chào hỏi.

Lưu Á Cầm vui vẻ sống trong thôn Phạm gia, bởi vì nhà Lâm Dư Dư không có đủ phòng nên Lưu Á Cầm sống trong nhà Chương Long kế bên. Lưu Á Cầm và Chương Long sống với nhau 16 năm, bà không thấy có chỗ nào mất tự nhiên. Nói một câu khó nghe thì không có chỗ nào trên cơ thể Chương Long mà bà chưa thấy qua. Nếu bên ngoài có con riêng hay tình nhân, có khả năng không thích hợp. Đôi khi có những yêu cầu cấm kị nhưng Chương Long là người bà nuôi lớn, không cần phải chú ý cái này.

Lưu Á Cầm thích trẻ con nên rất cưng chiều chúng. Bé con nhà Chương Long thích bà nội ôm cô bé, với lại bà có đủ kinh nghiệm nên Lưu Á Cầm ở đây làm Phạm Mỹ Lan nhẹ nhàng hơn.

Nơi Lưu Á Cầm thích nhất là hội trường lớn của thôn Phạm gia, vì ban ngày mọi người bắt đầu làm việc nên người rất ít nhưng tới buổi tối, mọi người đều cùng nhau ngồi bên trong xem TV, mang đồ tới, cắn khoai lang đỏ được sấy khô, không khí càng sôi động hơn.

Ngày này, Lưu Á Cầm nhắc tới một chuyện với mẹ Ôn: "Thông gia Dư Dư và con rể không có bái đường là vì chưa có gia đình hai bên. Chúng ta đều ở đây liền giúp bọn chúng bái trời đất đi."

Mẹ Ôn vừa nghe: "Này cũng được." Điều bà tiếc nuối nhất là con trai không tổ chức hôn lễ. Nếu hai đứa ở chỗ này tổ chức hôn lễ cũng được.

Lưu Á Cầm: "Vài ngày nữa con rể lại phải đi, ngày mai chúng ta kêu hai đứa tới bái trời đất? Tôi đã chuẩn bị quần áo cho Dư Dư, là sườn xám màu đỏ rực." Lúc bà kết hôn vào năm mười năm trước, thời đó người ta còn mặc sườn xám để kết hôn. Lần này, trước khi tới thôn Phạm gia trộm làm một bộ sườn xám cho con gái nhưng vẫn luôn không lấy ra nên Lâm Dư Dư cũng không biết việc này.

Mẹ Ôn: "Được, mặc vậy mới kết hôn được."

Cho nên chờ tới lúc ăn cơm chiều, Lâm Dư Dư từ Sở Vệ Sinh trở về mới biết chuyện này. Về chuyện này thì cô tình nguyện, còn cảm thấy hơi thú vị.

Ôn Sùng đương nhiên sẽ không phản đối, bái trời đất ở nông thôn là nghi thức quan trọng khi hai người kết hôn.

Sau khi Lâm Dư Dư cùng Ôn Lễ đồng ý, Lưu Á Cầm và mẹ Ôn còn có Lý Thu Hồng bàn bạc chuyện làm hỉ sự. Mặc kệ là đồ ăn thế nào, dù sao vẫn phải kêu mọi người tới uống rượu mừng, tạo bầu không khí sôi nổi.

Với lại, đồ ăn vẫn phải có. Tuy bây giờ không mua thịt heo được nhưng không có thịt heo thì dùng thịt gà. Ngày hôm sau, hôn lễ còn vô cùng sôi động vì rất nhiều người trong thôn tới. Tuy mọi người tiếc đưa thịt nhưng có thể đưa thực phẩm khác nên họ Lâm rất nhiều thực phẩm trong nhà.

Nhưng mà vẫn có người đưa thịt, nhà thư ký và đại đội trưởng liền tới đưa thịt gà. Ngay cả nhà Phạm Quốc Đống cũng đưa tới một con gà rồi tiếp theo là nhà Lâm Dư Dư, nhà Lý Thu Hồng, nhà Chương Long nên không thể không nói, có rất nhiều thịt để nấu ăn. Họ còn thuận tiện dùng mỡ gà xào với rau làm đồ ăn càng thơm.

Hôn lễ vào buổi tối, Ôn Sùng mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn, Lâm Dư Dư mặc sườn xám màu đỏ rực. Dưới nến đỏ, hai người thực hiện nghi thức nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường là cha Ổn, mẹ Ôn, Lưu Á Cầm và Lý Thu Hồng. Lâm Dư Dư mời Lý Thu Hồng đi nhưng thật ra Lý Thu Hồng không muốn đi.

Tiệc rượu tổng cộng có mười bàn nhưng mỗi bàn sôi nổi khác nhau. Trong sân có đèn điện nên không sợ tối.

Buổi cơm này ăn tới 8 giờ chiều, thật lâu không có sự kiện sôi động trong thôn. Tiệc rượu kết thúc, nhóm phụ nữ ở lại hỗ trợ thu dọn. Lâm Dư Dư và Ôn Sùng bị đưa vào phòng tân hôn.

Có lẽ hôm nay, vi thực hiện nghi thức nên Lâm Dư Dư đặc biệt có cảm giác mình thật sự gả chồng.

Ôn Sùng tắm xong bước vào phòng, nhìn Lâm Dư Dư nằm trong ổ chăn thật dày và chỉ chỉ lộ ra một cái đầu."Hôm nay vui vẻ không?"

Lâm Dư Dư: "Vui vẻ. Trước đây, em còn nghĩ làm hôn lễ kết hôn nhất định là rất mệt nhưng bản thân kết hôn lại có ý nghĩa khác." Trước đây, cô thật sự cảm thấy kết hôn rất mệt. Lúc cô còn ở thế giới trước, chú rể và cô dâu phải đi kính rượu các bàn nên thật sự chịu không nổi. Tuy nhiên, hôm nay là ngày mình kết hôn, lại cảm thấy rất có ý nghĩa, còn không giống nhau.

Ôn Sùng xốc chăn lên giường: "Đúng là chúng ta nên tổ chức hôn lễ sớm một chút." Anh không chú trọng cái này và anh phát hiện cô cũng không chú trọng cái này nên anh không có nói ra. Hôm nay lại thấy cô rất thích, anh cảm thấy mình sơ sót.

Lâm Dư Dư: "Không liên quan tới anh, em không thèm quan tâm tới vụ này. Chuyện hôm nay là xảy ra ngoài ý muốn, dù em không quan tâm nhưng vẫn cảm thấy rất vui sướng. Giống như khi chúng ta đi chơi, tới một địa điểm thì dù có một số nơi chưa đi qua, chúng ta đều cảm thấy không sao cả. Nếu như đi, trùng hợp địa điểm này lại có nhiều thứ để chơi, vậy mới càng thú vị."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right