Chương 1261: Đám Người Hiện Trạng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1261: Đám Người Hiện Trạng

Hôm đó, hội nghị kết thúc, Hạo Nhiên tiên cảnh dốc hết tinh nhuệ, ngược lại mấy vị chí cường giả ở lại, chờ thời.

Giữa bọn họ cũng có nhiều hoang mang, không hiểu, tâm tư rối bời.

Hoàng hôn buông xuống, vạn dặm sóng ánh chiều tà nhuộm đỏ Lam Hải.

Đế Đài cùng Bạch Oa ngồi trên một đỉnh núi, tắm mình trong ráng chiều, gió biển thổi lồng lộng. Nhìn về phía ráng mây nơi chân trời, Đế Đài bèn hỏi Bạch Oa:

“Cá con, ngươi nói...nàng thật có thể lên trời sao? Chính là tiểu cô nương tên Vô Ưu kia.”

Bạch Oa ngồi trên bờ sườn núi, đôi chân ngắn lủng lẳng ngoài vách đá, lười biếng đáp: “Có thể đi. Nàng chẳng phải là Hứa Khinh Chu bế quan đại đệ tử sao? Sư phụ nàng có thể, nàng hẳn cũng có thể.”

Đế Đài nửa tin nửa ngờ, ánh mắt lấp lánh, lại hỏi: “Vậy nàng có thể mang theo chúng ta cùng đi, ngươi tin không?”

Bạch Oa tặc lưỡi, không hề nghĩ ngợi, liền nói: “Ta thấy khó lắm.”

“Hả?” Đế Đài hơi hoang mang.

Bạch Oa chống cằm, giải thích: “Tự mình đi lên là một chuyện, mang theo mọi người đi lên lại là chuyện khác. Việc này đâu phải ăn cơm, bày vài cái bàn, xào vài món ăn, hô một tiếng khai tiệc, ai cũng có thể ngồi xuống gắp vài miếng. Đây chính là lên trời đó! Tóm lại, ta có lẽ đi được, nhưng ngươi thì chắc chắn không thể. Mà ngươi không đi được thì ta cũng chẳng biết làm sao...”

"Còn có hai con mãnh thú đen trắng kia, chúng nó cũng giống ngươi, khó lắm... Về phần những người khác..."

Giọng nói khựng lại, Bạch Oa không dám nói hết lời, bèn lấp lửng: “Khó nói lắm. Cũng có thể, có lẽ không thể. Hai người dùng kiếm và dùng thương kia thật không đơn giản. Ta ngửi được trên người họ khí tức quen thuộc, hoặc là sống quá lâu, hoặc là lai lịch cực lớn. Có lẽ họ có cách tự lên được, căn bản không cần đến nha đầu kia.”

Nói đến đây, Bạch Oa nhíu mày, Côn Bằng tự thấy có chút loạn, có cảm giác càng tô càng đen, dứt khoát khoát tay:

“Ai da, kệ đi! Giúp được thì ta giúp, không giúp được thì thôi vậy. Mấy tên khó lường này, cũng như hai ta, không nên thuộc về Hạo Nhiên. Nếu ta là họ, ta chẳng thèm lên trời, cứ ở nhân gian đợi, xuống một cái giết một cái, xuống hai cái giết một đôi. Lên trên đó đánh đấm gì, chậc chậc, chút thực lực này, thật sự quá sức, dù sao cũng hơi điên...”

Đế Đài chỉ cười, không phản bác, nhưng cũng không nói thêm gì.

Nàng ngẩn người nhìn trời.

Bởi vì nàng cũng muốn lên, nếu có thể.

Bất luận đúng sai.

Không màng bố cục.

Nàng chỉ là không muốn Hứa Khinh Chu chết mà thôi.

Thiếu niên kia là người tốt, mà người tốt không nên bị người khi dễ, càng không nên chết.

***

Dưới ánh trăng sao.

Trong một khu rừng trúc trên đảo, hai tiểu trúc linh cũng có nỗi khổ não giống Đế Đài. Đồng thời, hai tiểu gia hỏa còn lo lắng nhiều hơn, bởi vì bọn nó trộm đi ra ngoài.

Hắc Linh thở dài thườn thượt:

“Lỗ cô!”

Bạch Linh thì tâm tư lại lớn hơn:

“Lộc cộc, lộc cộc —— (Sợ cái gì, cùng lắm thì ăn đòn, chẳng lẽ đau hơn ngươi đánh ta chắc?)”

“Rầm rầm!”

Hắc Linh nhìn đồng đội vô tư lự rót rượu, một đầu hai chuyện lớn.

Bất đắc dĩ lắc đầu, Hắc Linh nghiêng mình nằm sấp xuống.

Đôi mắt nhìn lên ngân hà, sâu thẳm, suy tư.

Rời khỏi trời đảo, đặt chân nhân gian, ắt không tránh khỏi bị trách phạt.

Nếu thật sự lên trời, đến lúc đó trở về, tuyệt đối chẳng tốt đẹp gì.

Thế nhưng, đã trốn ra ngoài rồi, nếu không nhìn nhiều, làm chút chuyện thì thật uổng phí.

Ở điểm này, nó và đệ đệ Bạch Linh đồng lòng nhất trí.

Hơn nữa.

Vừa nghĩ đến có thể lên trời, lòng nó ẩn ẩn chờ mong, không kìm nén được.

Tự do là thứ rất huyền diệu.

Bị nhốt ở trời đảo lâu như vậy, bọn nó thật ngán ngẩm.

Lý Thái Bạch và Tô Thí Chi sống ở nhân gian Hạo Nhiên còn như vậy, huống chi hai bọn nó, tuổi tồn tại so với hai người kia còn hơn nhiều.

Cũng chỉ là phần lớn thời gian ngủ vùi, lại không ai quấy rầy.

Nên cảm thấy thời gian trôi qua nhanh hơn.

Nhưng gần ba ngàn năm nay, bọn nó lại phát hiện thời gian dài ra, ngủ cũng mất hứng, rất khó hiểu.

Tất cả bắt đầu từ khi Hứa Khinh Chu rời đi.

Theo lời đệ đệ Bạch Linh thì: chờ đợi khiến thời gian dài dằng dặc, người động phàm tâm sẽ có vô số phiền não, khó mà vui vẻ.

Hắc Linh thấy rất có lý.

Lời này cũng rất chuẩn, không giống đệ đệ nó có thể nói ra, nên hỏi nghe được ở đâu.

Nó nhớ Bạch Linh đã rất kiêu ngạo đáp:

“Trong sách đọc!”

Còn nói, người ta phải đọc nhiều sách. Hứa Khinh Chu bảo, nếu không đi vạn dặm đường, đọc vạn quyển sách cũng như nhau.

Tiên Trúc bí cảnh, Vong Ưu trà lâu, Hứa Khinh Chu khi rời đi không phá hủy, đồ đạc bên trong vẫn còn, là cố ý để lại cho bọn nó.

Ban đầu Hắc Linh chỉ nghĩ Bạch Linh đến đó là để lén uống rượu, không ngờ nó lại học hành thật.

Thật bất ngờ!

Tóm lại, đã ra rồi thì cứ thuận theo tự nhiên, nghĩ nhiều chỉ thêm phiền não.

Cứ xem đã.

Nếu có đánh đấm thì đánh, không có thì đợi vài ngày nữa, Hứa Khinh Chu chắc sẽ trở lại thôi, dù sao bọn nó đã ước hẹn, vạn năm sau, Nam Hải lại mở, hắn sẽ đến đón bọn nó.

Hiện tại.

Bọn nó tự đi ra.

Không cần Hứa Khinh Chu đón.

Vậy nên không gặp được, hẳn là chỉ do thời gian chưa tới thôi.

***

Hạo Nhiên Chủ Đảo, tiên thụ chi đỉnh.

Dược, Ác Mộng, Tô Lương Lương và Giang Độ Trường ở lại nơi này.

Tựa như khi Giang Độ còn là trái trứng, ba người cũng trông coi nàng như vậy.

Chỉ thiếu một tiên sinh đọc sách.

Bọn họ cũng có những băn khoăn, ưu phiền riêng. Hơn nữa, cả bốn người đều rất mong ngóng chuyện lên trời, mỗi ngày rảnh rỗi lại lo sợ bất an.

Tiếc thay.

Tô Lương Lương đã sớm biết chân tướng, bản thân căn bản không đi được.

Còn Giang Độ thì hoàn toàn không biết phải làm sao mới lên được.

Về phần Dược và Ác Mộng.

Bọn họ vốn có cách lên, chỉ là phải trả chút giá thôi.

Nhưng bây giờ, chẳng hiểu vì sao, có lẽ do kiếp khởi không dứt, hoặc là Vĩnh Hằng Điện gia cố phong ấn, thủ đoạn của bọn họ vô dụng.

Đúng vậy.

Bọn họ không lên được.

Dược và Ác Mộng đều không được.

Đệ tử của Hứa Khinh Chu nói có thể lên được, thật hay giả, bọn họ không rõ. Nhưng ngoài tin tưởng thì cũng chẳng còn cách nào khác.

Chỉ có thể chờ đợi.

Tin tốt duy nhất có lẽ là Ác Mộng vẫn chưa chết.

Chứng tỏ Hứa Khinh Chu còn sống.

Giang Độ bơ vơ đếm sao, thấy Ác Mộng nằm dài dưới gốc cây, nhắm mắt bất động...

Một lúc lâu sau, nàng nhíu mày, nhặt một hòn đá to bằng nắm tay, ném tới.

Bành! ——

Trúng phóc.

“Ái u!”

Ác Mộng kêu thảm, giật mình tỉnh giấc.

Lo lắng trong mắt Giang Độ dần tan đi: “Còn tốt.”

Cứ như vừa hốt hoảng một trận.

Ác Mộng nghiến răng nghiến lợi:

“Con mẹ nó ai làm... Tô Lương Lương, có phải ngươi không?”

Tô Lương Lương ngơ ngác, rất vô tội.

Giang Độ yếu ớt giơ tay, thành thật: “Ta làm.”

Ác Mộng thấy là Giang Độ, một bụng lửa giận cố nén trở về. Đây là nha đầu mình trông nom từ bé mà, đánh một chút thì sao?

Cũng có chết ai đâu.

Lập tức thay đổi sắc mặt, dịu dàng hỏi: “Tiểu Độ, sao ngươi đánh ta?”

Giang Độ chân thành: “Ta sợ ngươi chết!”

Ác Mộng: “...” Khóe miệng co giật.

—— Ngươi sợ Hứa Khinh Chu chết thì có.

Dược và Tô Lương Lương dĩ nhiên biết tâm tư của Giang Độ, bật cười.

Dù đã thành thần tiên, vẫn đơn thuần như trẻ con.

Ác Mộng không nỡ giận Giang Độ, không dám giận Dược, chỉ có thể trút bực dọc lên Tô Lương Lương, trừng mắt rồi mắng xối xả:

“Tô Lương Lương, ngươi cười cái rắm, tin lão tử đánh rụng hết răng của ngươi không?”

Tô Lương Lương ngơ ngác, hậm hực: “Chó chết, ta trêu ngươi hồi nào.”

Ác Mộng: “Ngậm miệng!”

Tô Lương Lương: “Ta không, ta không sợ ngươi.”

Ác Mộng: “Muốn đánh nhau không?”

Tô Lương Lương đứng lên, một tay ôm Kiếm Lâu: “Nhào vô đi, coi ta có gọt ngươi không.”

“Ồ, ghê gớm?”

Thấy hai người giương cung bạt kiếm, Giang Độ thận trọng nói: “Mộng thúc, xin lỗi, lần sau ta không ném đá nữa, hai người đừng ầm ĩ.”

Ác Mộng lập tức thay đổi sắc mặt, ôn tồn:

“Đâu thể trách ngươi được, cứ ném đi, không liên quan gì tới ngươi, ta chỉ là đơn thuần thấy con nhỏ kia khó chịu.”

Tô Lương Lương càng tức: “A a a! Phân biệt đối xử, cẩu vật, bà đây liều mạng với ngươi.”

Ác Mộng khiêu khích: “Nhào vô đi, gia cho ngươi chấp hai chân.....”

Dược thở dài, mặt đầy bất đắc dĩ, sinh không thể luyến:

“Hại, đều là mấy chục vạn, mấy triệu tuổi cả rồi, còn như trẻ con, đau đầu quá.”