Chương 1282: Vô Ưu cùng tai

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1282: Vô Ưu cùng tai

Xác nhận xuất phát từ đồng tông đồng nguyên, lại bởi vì thần niệm biến thành, cho nên khi đối mặt với tôn này từng khiến cho vĩnh hằng Viễn Cổ sinh linh cùng Chân Linh sợ như sợ cọp (đại hung), Vô Ưu trong lòng không hề có nửa điểm gợn sóng.

Một lần nữa thân ở mảnh thế giới mà trong mơ nàng đã vô số lần thấy qua, tâm thần bất định cùng bất an ban đầu cũng giữa bất tri bất giác biến mất không dấu vết.

Mà cự vật to lớn trước mắt thậm chí khiến Vô Ưu cảm thấy có chút thân thiết, phảng phất như một ảo giác...

Là huyết mạch tương liên ư?

Hay là như lời nó nói, con của ta?

Vô Ưu lơ lửng trên hư vô trời cao, không có chút nào muốn tới gần, nàng cách không nhìn nó, nói ngay vào điểm chính: “Thanh âm kia trong mộng, là ngươi?”

Nó đáp: “Là... Cũng không phải, ngươi nói là, cũng có thể.”

Vô Ưu nhíu mày, hỏi lại: “Ngươi chính là tai?”

Cự vật suy nghĩ một chút, ý vị sâu xa nói: “Tai? Cũng coi là đi.”

Vô Ưu biết mà vẫn hỏi: “Vì sao ngươi ở chỗ này?”

Đối mặt với những câu hỏi không ngừng của Vô Ưu, nó lạ thường kiên nhẫn, hai con ngươi nhìn khắp bốn phía, chậm rãi nói: “Vì sao ở chỗ này ư?... Như ngươi thấy đấy, ta bị người phong ấn tại nơi này, đã mất đi tự do. Kỳ thật, ngươi biết, ta không muốn ở lại đây, không phải sao?”

Nó hỏi ngược lại, Vô Ưu không đáp, mà tiếp tục truy vấn: “Vì sao một mực gọi ta đến, gọi ta đến rốt cuộc là vì cái gì?”

Vô Ưu lại một lần nữa biết rõ còn cố hỏi, là thăm dò, cũng là để chuẩn bị.

Nó lại phủ nhận: “Ta không có.”

Vô Ưu thoáng kinh ngạc.

“Ân?”

Nó nói: “Nói thật, ngay từ đầu, ta thậm chí còn không nhớ rõ sự tồn tại của ngươi. Ngươi đến, không phải do ta kêu gọi, mà là do sâu thẳm trong nội tâm ngươi triệu hoán. Từ rất nhiều năm trước, khí tức của ngươi đã đứt đoạn, ta vốn cho rằng ngươi đã chết, giống như bọn họ, mãi đến về sau, ngươi lần đầu tiên nhập mộng, ta mới phát hiện, thì ra ngươi còn sống, đồng thời thành tựu nổi bật, lấy là tiên cảnh, ân...ngươi rất đặc thù, so với những hài tử khác đều đặc thù.”

Nó ngừng lại, suy nghĩ một chút rồi tiếp tục: “Không hề giống ta.”

Vô Ưu nghe như lọt vào sương mù, lạnh lùng hỏi: “Ta vì sao phải giống ngươi?”

“Bởi vì ngươi, chính là ta.”

Vô Ưu lâm vào trầm mặc ngắn ngủi.

Mà nó từ đầu đến cuối im ắng, cùng nàng giữ im lặng, dường như không đành lòng nhiễu loạn suy nghĩ của nàng.

Một lúc sau.

Vô Ưu với đôi mắt bình tĩnh tự giới thiệu: “Ta tên là Hứa Vô Ưu.”

“Sau đó thì sao?”

Vô Ưu phun ra một ngụm trọc khí, trực diện đôi mắt của cự vật: “Ta đến, là muốn nói cho ngươi biết, ta không phải vì trở thành ngươi mà đến. Ngươi là ngươi, ta là ta, ngươi là tai, ta là Hứa Vô Ưu.”

“Cho nên?” Giọng nói của nó từ đầu đến cuối rất bình tĩnh, không nghe ra nửa điểm tâm tình chập chờn, giống như một cái máy móc bình thường.

Vô Ưu nghĩ ngợi, cuối cùng lại muốn nói rồi thôi, lắc đầu: “Không có gì.”

Nó tựa hồ thấm nhuần tâm tư của Vô Ưu, với nó mà nói, khi Vô Ưu đứng trước mặt nó, liền giống như dòng suối nhỏ thanh tịnh, dòng nước chảy chậm rãi, lại thanh tịnh thấy đáy.

“Vậy... ta đã biết, ngươi có thể đi.”

Vô Ưu sững sờ, không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm vào tai trước mắt.

Trăm phương ngàn kế gọi ta đến.

Hao hết tâm lực để ta nhập mộng.

Hiện tại ta đã đến, theo lý thì đây chính là điều nó chờ mong, nhưng bây giờ, nó lại bảo ta đi, điều này hoàn toàn không hợp với suy đoán của ta.

Thấy Vô Ưu ngạc nhiên, âm thanh kia chủ động giải thích: “Ngươi hôm nay đi, nhưng rồi ngươi vẫn sẽ trở lại, hoặc là giống như hiện tại, hoặc là bằng một vài phương thức khác mà ngươi không biết...”

Vô Ưu nuốt một ngụm nước bọt, cảm giác bị nhìn thấu này giống hệt như khi nàng đứng trước vực sâu trong mộng.

Tựa như soi gương.

Thế nhưng.

Nàng không thể nhìn thấu chính mình trong gương, còn hình ảnh trong gương lại giống như biết được tất cả tâm sự của nàng, khiến nàng rất không thoải mái.

Dứt khoát, Vô Ưu liền không thừa nước đục thả câu nữa, thẳng thắn hỏi: “Ngươi không muốn rời khỏi nơi này sao?”

Lần này, đối diện với câu hỏi của Vô Ưu, nó chưa từng thấy không trả lời, mà hỏi ngược lại nàng: “Ngươi nói ngươi tên là Hứa Vô Ưu?”

Vô Ưu thoáng giật mình, gật đầu: “Đúng vậy.”

“Vì sao lại gọi cái tên này?”

Vô Ưu nhíu mày, thản nhiên đáp: “Sư phụ ta đặt.”

Nàng biết, nó biết rõ còn cố hỏi, nhưng nàng vẫn thuận theo ý nó, đáp lại một lần.

Nó lại hỏi: “Vì sao lại là Hứa Vô Ưu, không phải tên khác?”

Hồi ức lóe qua trong đầu, thời gian quay lại ngàn năm trước.

Năm đó Lẫm Đông, tuyết rất lớn, gió cực hàn, lần đầu gặp sư phụ, dáng tươi cười cực ấm...

Trong mắt Vô Ưu mờ mịt, không biết vì sao mà tán, rồi một vòng may mắn bất ngờ lấp đầy, khóe miệng cũng phác họa lên một đường vòng cung, nàng chậm rãi trần thuật: “Bởi vì sư phụ họ Hứa, người mong ta quãng đời còn lại vô ưu vô lự, cho nên, ta tên là Hứa Vô Ưu.”

“Mong ngươi quãng đời còn lại vô ưu... Ý nghĩa tốt đẹp.” Nó nói.

Vô Ưu khó nén ý cười.

Nó lại hỏi: “Nhưng ngươi thật sự vô ưu vô lự sao?”

Vô Ưu ngưng lại, không lên tiếng.

Nó lại nói: “Sơn vốn không sầu, bởi vì tuyết trắng đầu; nước vốn không lo, bởi vì gió nổi lên nhăn... Ngươi vốn do ta sinh ra, ban cho ngươi dung nhan khuynh thành, ban thưởng ngươi tư chất tuyệt thế, nhưng bởi vì thiếu niên kia, mà nhíu mày nhăn trán, thủ hộ, nửa đời đến tận đây đều là uổng công. Cuộc đời ngươi, chưa từng vô ưu, gọi vô dụng vô năng mới đúng chứ, Hứa Vô Dụng, Hứa Vô Năng, ha ha.”

Vô Ưu nắm đấm thoáng siết chặt, nhìn chằm chằm vào cự vật trước mắt: “Đó là việc của ta, không liên quan gì đến ngươi.”

Nó lại không hề hay biết, tiếp tục biết mà vẫn hỏi: “Hứa Khinh Chu, sư phụ của ngươi tên là Hứa Khinh Chu, đúng không?”

Vô Ưu mắt cúi xuống.

Nàng cũng không cảm thấy kỳ quái.

Bởi vì nàng do tai mà sinh, ở một mức độ nào đó, nó biết quá khứ của nàng, biết hết thảy về nàng, chỉ cần nó muốn.

Giống như câu nói vừa rồi của nó, chính là xuất phát từ miệng sư phụ.

Nó biết.

Chỉ là vì nó biết mà thôi.

“Ngươi thích hắn?” Tai không hiểu thấu hỏi.

Vô Ưu mặt không đổi sắc, thuận miệng đáp: “Thích!”

Nàng nói thích, không phải loại thích đó.

Tai nói: “Ta đã gặp thiếu niên kia, ba nghìn năm trước, ta đã thoáng nhìn hắn từ xa. Hắn đi ngang qua nơi này, nghịch hành Tội Châu, ân...ngoài ngươi ra, hắn là sinh linh duy nhất còn sống mà ta thấy được sau nhiều năm đến đây. Lúc đó ta cho rằng hắn là một đạo thần niệm của ta, đáng tiếc, không phải. Bất quá ta đã ngửi thấy khí tức của ngươi trên người hắn, cho nên ta đã tỉnh lại từ giấc ngủ mê, nhìn thẳng hắn một chút.”

“Hắn đến vội vàng, đi gấp gáp, nhưng không thể phủ nhận, hắn rất ưu tú, ngươi thích hắn, chẳng có gì lạ. Ngươi tuy là do ta mà sinh ra, nhưng chung quy tuổi còn quá nhỏ bé, giữa phàm thế nữ tính sinh linh, gặp thiếu niên như vậy, vừa gặp đã cảm mến, chuyện đương nhiên...”

Vô Ưu nhíu mày, phản bác: “Ta thích hắn, là vì hắn là sư phụ ta, không phải như ngươi nghĩ.”

Tai cười nói: “Không quan trọng, tình cảm thôi, thân tình, hữu nghị, tình yêu, đều là những cái cớ của phàm linh. Trong mắt ta, tất cả chỉ là một chữ tình mà thôi, mặc kệ là loại nào, đều là nhược điểm, đều nên bị vứt bỏ. Giống như ngươi, nếu không phải vì tình cảm ngươi dành cho hắn, ngươi đã không đẩy cánh cửa kia ra. Đương nhiên, nếu không có hắn, có lẽ ngươi cũng đã mất sớm, cho nên, theo lý, ta cũng nên cảm tạ hắn một chút mới phải, dù sao hắn đã chăm sóc ngươi vẫn tốt đấy chứ....”