Chương 131: Khu rừng nhỏ
Thương Nguyệt hoàng thành, đêm dài thăm thẳm.
Trong phủ Ngụy Quốc Công.
"Ngụy Công, bên kia đã có tin tức, người thật đã tìm được, đang trên đường trở về, xin hỏi có nên động thủ không?" Một đại hán cao bảy thước cung kính bẩm báo.
Ngụy Quốc Công không buồn ngẩng đầu, vẫn chăm chú nhìn lá thư đang viết dở trên bàn. Mãi lâu sau, hắn mới rời mắt, toàn thân ngả người ra sau lưng ghế bành, nhắm mắt lại, bàn tay to xoa xoa khóe mắt.
"Thánh thượng bên kia có tin tức gì không?"
"Bẩm, Thánh thượng từ khi vào Trích Tinh hành cung đến giờ vẫn chưa xuất hiện. Người liên lạc bên trong báo về, cung chủ vẫn đang chú linh căn cho Thánh thượng, e rằng trong thời gian ngắn khó mà ra được."
"Ba tháng... A, tiểu hoàng đế này của chúng ta thật đúng là tham lam! Cũng được, cứ để hắn đi thôi. Mưu toan dùng sức người để cải thiên mệnh, chẳng lẽ lại là chuyện dễ dàng sao?"
Giọng nói trầm thấp tiếp tục vang lên, ngập ngừng một chút, Ngụy Quốc Công mở mắt, trong con ngươi sâu thẳm ánh lên vẻ sắc bén. Hắn nói tiếp:
"Động thủ đi! Người trong cung, không một ai được sống sót. Bất quá, vị tiên sinh kia, vẫn phải mời trở về."
Đại hán khó hiểu, bèn hỏi: "Ý Ngụy Công là?"
Ngụy Quốc Công khẽ nhếch mép, mang theo một nụ cười nghiền ngẫm. Ánh sáng dưới đáy mắt hắn khiến người ta run sợ.
"Tiên sinh này là bậc đại tài, giết đi thì đáng tiếc."
Đại hán cung kính đáp: "Thuộc hạ đã rõ."
"lui ra đi."
"Tuân lệnh!"
Đại hán quay người, bước nhanh ra khỏi điện, tiếng bước chân trầm thấp.
Đợi tiếng "Cạch, cạch, cạch" hoàn toàn tắt hẳn, Ngụy Quốc Công đưa tay lấy lá thư trên bàn, đưa lên ngọn nến đốt.
Lửa bập bùng trên trang giấy, chiếu lên khuôn mặt tinh anh của hắn, dục vọng trong mắt nồng đậm.
Hắn khẽ lẩm bẩm, lệ khí lan tràn:
"Thánh thượng a Thánh thượng, ngươi thật cho rằng thiên hạ này toàn là kẻ ngu ngốc sao? Ta nhẫn nhịn lâu như vậy, cũng đã đến lúc rồi."
"Vong Ưu tiên sinh có thể giải ưu lo của ngươi, cớ sao lại không thể tiêu sầu cho ta?"
"Ngươi luôn đề phòng cô, sợ cô tạo phản. Vậy thì cô sẽ làm đúng như ngươi mong muốn."
Trăng mờ gió lớn, bóng đen vụt qua. Trang thư bị đốt cháy lụi tàn, lặng lẽ rơi xuống đất, ánh lửa chập chờn, đốt cháy hết bản thảo, cuối cùng chỉ còn sót lại vệt tro tàn...
Mấy ngày sau...
Đoàn người Hứa Khinh Chu đã rời khỏi Thanh Châu, tiến vào địa giới mới.
Cả đoàn không nhanh không chậm tiến bước. Mặc dù trong đội ngũ, ngoại trừ Thương Nguyệt Tâm Ngâm ra, đều là người tu hành, ngựa cũng là loại thượng đẳng lương tuấn.
Theo lý mà nói, dù không thể bôn tập ngàn dặm một ngày, thì mấy trăm dặm cũng chẳng đáng là bao. Thế nhưng, mỗi ngày đi được trăm dặm đã là quá sức.
Chỉ vì Thương Nguyệt Tâm Ngâm cứ đi rồi lại nghỉ, chẳng hề sốt ruột.
Qua một thôn, nàng lại nhập thôn dạo một vòng. Gặp sơn sắc, nàng cũng dừng chân ngắm nhìn. Thấy khe nước, nàng cũng phải thưởng lãm một phen.
Nàng chẳng có chút ý tứ nào muốn vội vã hồi kinh phó mệnh, ngược lại càng giống như đang xuất kinh du ngoạn vậy.
Thật thoải mái tùy ý!
Rất có tâm cảnh "Đi đến nơi nước cạn, ngồi xem mây nổi".
Đối với điều này, dù là Hứa Khinh Chu tính tình điềm đạm cũng không nhịn được mà hỏi một câu: "Ngươi cứ trì hoãn thế này, hoàng huynh ngươi thật sẽ không trách cứ sao?"
Thương Nguyệt Tâm Ngâm đáp lại rất thẳng thắn:
"Sợ hắn làm gì? Chẳng lẽ hắn lại có thể tru ta cửu tộc chắc?"
Nàng nói, đã vất vả lắm mới ra ngoài được một chuyến, sao có thể bỏ lỡ cơ hội ngắm nhìn non sông tươi đẹp này chứ.
Nàng còn nói, nàng đang thay hoàng huynh nhìn xem thiên hạ này, thay tiên tổ Thương Nguyệt đi một vòng thiên hạ.
Để xem thịnh thế này có được như ý nguyện hay không.
Đối với lý do thoái thác này, Hứa Khinh Chu không thể phản bác.
Tuy là công chúa hoàng tộc, nhưng có lẽ quanh năm bị giam cầm trong thâm cung tường cao.
Hưởng thụ cuộc sống xa hoa lãng phí nhất dưới gầm trời này, nhưng lại mất đi tự do.
Có những thành viên hoàng thất, có lẽ cả đời cũng chưa từng rời khỏi Giang Nam.
Cái gì không có được thì vĩnh viễn khát khao, càng không có được thì càng mong chờ.
Bởi vậy, lý do của Thương Nguyệt Tâm Ngâm được Hứa Khinh Chu chấp nhận.
Mà hắn dĩ nhiên cũng chẳng vội vàng gì. Phương châm của hắn khi ngao du sơn thủy chính là "Đi từ từ, tùy tâm mà động, gặp sao yên vậy".
Thân này như chiếc thuyền hư trôi giữa đất trời, giang sơn nào mà chẳng tự do?
Bởi vậy cũng không có xung đột gì...
Cùng nhau đi tới, Thương Nguyệt Tâm Ngâm cũng hòa nhập với Vô Ưu và Tiểu Bạch. Đặc biệt là Vô Ưu và Tiểu Bạch, quan hệ ba người giờ đã là tỷ muội tương xứng.
Thật là hòa hợp!
Có lẽ đúng như Tiểu Bạch nói, người đẹp dễ tìm được tiếng nói chung.
Mà Thương Nguyệt Tâm Ngâm tính tình hiền hòa, thoải mái, thỉnh thoảng có chút trẻ con, khi chung sống không hề có cảm giác ưu việt của người tài trí hơn người, cũng không hề kiêu căng ngạo mạn.
Hơn nữa, Thương Nguyệt Tâm Ngâm tuy lớn tuổi hơn hai người, nhưng tâm tính lại luôn tỏ ra non nớt, cực kỳ giống một tiểu thư khuê các không màng thế sự.
Không, không phải giống như, phải nói nàng vốn dĩ chính là như vậy.
Ví như hiện tại, ngựa đang đi đường, bánh xe đang lăn.
Thành Diễn ngồi xổm trên nóc xe, lau chùi kiếm.
Hứa Khinh Chu đọc sách.
Nhưng ánh mắt hắn lại thỉnh thoảng liếc về phía trước, nơi ba người đang nô đùa.
Ba bà thành cái chợ.
Lần này là chơi đánh bài.
Đây là Hứa Khinh Chu truyền thụ cho Tam Oa, Thương Nguyệt Tâm Ngâm tiếp xúc vào liền lên cơn nghiện. Không có việc gì làm, nàng liền lôi kéo Tiểu Bạch và Vô Ưu vào một trận tuyệt đấu.
Bất quá, phải nói rằng cô nương này tâm tính không tệ, tư duy logic kín kẽ. Nàng có tài năng rất cao trong lĩnh vực bài poker, học được không mấy ngày đã hoàn toàn nghiền nát Nhị Oa.
Dù Tiểu Bạch đôi khi không nói Võ Đức, vụng trộm dùng kim đan để nhìn trộm bài chủ chốt trong tay Thương Nguyệt Tâm Ngâm, nàng vẫn cứ thua.
Tiểu Bạch rất phiền muộn vì điều này.
Thế nhưng càng như vậy, nàng càng không phục, vì vậy đánh cả nửa ngày không phân thắng bại.
"Ha ha, ta lại thắng rồi! Nhanh, Tiểu Bạch dán lên."
Tiểu Bạch oán hận liếc đối phương một cái, rất không tình nguyện dán một tờ giấy lên trán đã sớm không còn chỗ trống, không cam lòng nói:
"Chơi lại!"
"Chơi thì chơi, hôm nay ta sẽ dán đầy mặt ngươi!" Thương Nguyệt Tâm Ngâm tràn đầy tự tin.
Vô Ưu thì bĩu môi, rất không tình nguyện nói:
"Thôi đi mà, đánh cả ngày rồi, hu hu hu, nghỉ một lát đi."
Bất quá hiển nhiên, cả hai đều không thèm để ý đến cảm xúc của nàng, cứ như không nghe thấy gì vậy.
Hứa Khinh Chu vừa đọc sách vừa nhẹ nhàng lắc đầu, nhỏ giọng thầm thì:
"Chậc chậc, quả thật có chút thiên phú."
Phải biết, trí thông minh của Tiểu Bạch và Vô Ưu đâu có thấp!
Điều đó đủ để thấy Thương Nguyệt Tâm Ngâm này thật sự là thiên phú dị bẩm.
Mà sở dĩ Vô Ưu và Tiểu Bạch thất bại, cũng không phải thật sự vì không thông minh bằng nàng.
Chỉ là vì Nhị Oa dù sao tuổi còn nhỏ, không có nhiều suy nghĩ như vậy, từ đó cũng không có nhiều tính toán.
Còn Thương Nguyệt Tâm Ngâm thì khác, nhìn như vô hại, dưới lớp da ngây thơ mơ hồ kia lại cất giấu một tâm hồn giảo hoạt như hồ ly.
Đối với điều này, Hứa Khinh Chu cũng có chút hiếu kỳ, một tiểu cô nương, sao lại có tâm tư nặng nề như vậy?
Chẳng lẽ sinh ra là con gái của hoàng gia, cũng không thể không đối mặt với tranh đấu sao?
Vậy thì miếu đường Thương Nguyệt này thật sự là loạn, tuyệt không đơn giản.
Không bao lâu, đoàn xe tiến vào một khu rừng trúc rậm rạp. Ánh nắng bị lá trúc che khuất, trong xe tối sầm lại.
Đi được một nén hương, rừng trúc vẫn chưa hết.
Bỗng nhiên, xe ngựa phía trước dừng lại, tuấn mã hí vang.
Ngoài xe gió nổi lên từng trận, gợi lên rừng trúc xào xạc, lá trúc bay tán loạn khắp trời.
Hứa Khinh Chu theo bản năng nhíu mày. Ba nàng cũng dừng trò chơi trong tay, thần sắc trở nên ngưng trọng.
Rèm xe được vén lên. Bọn hộ vệ đã cảnh giác, vũ khí bên hông đã rút ra ba phần, hàn quang tụ hiện.
Thương Nguyệt Tâm Ngâm nhíu mày, có lẽ vì không vui, thấp giọng hỏi: "Thẩm Hộ Vệ, sao lại dừng?"
Thẩm Quân Ngưng nghiêm giọng nói: "Công chúa, không khí không ổn, phía trước trong rừng có người!"
"Không chỉ một."