Chương 1336: Nhược Thủy thu hồi
Đám người nghe thấy vậy, bèn tìm theo tiếng mà nhìn lại.
Nhưng đập vào mắt bọn hắn, cách biệt một ranh giới, giữa bầy rắn Nhược Thủy đang gào thét, trên vách đá của trận pháp kia, có dính chặt một tấm da người.
Nó giống hệt một miếng cao dán da chó, đang bất lực kêu lên về phía bọn hắn.
“Này, ta nói mấy vị kia, các ngươi đã nói chuyện đủ chưa vậy? Ta còn chưa đi vào được cơ mà...”
Đám người nghi hoặc, mắt ai nấy đều lộ vẻ hoảng hốt.
Giang Độ nghiêng đầu một cái.
Tiểu Bạch trợn tròn mắt.
Thanh Diễn gãi đầu một cái.
Tiên nhẹ nhàng nhíu mày.
Tiểu Bạch hỏi: “Nó là?”
Giang Độ đáp: “Là một miếng da.”
Thanh Diễn hỏi: “Ở đâu ra?”
Giang Độ nói vội: “Ta kéo về đấy.”
Tiểu Bạch và Thanh Diễn nhìn sang Giang Độ, ánh mắt đầy ẩn ý.
Lý Tam khẽ nói: “À thì, ta gặp hắn trên đường, hắn bảo là quen biết tiên sinh, bèn đi theo ta đến, mà lợi hại lắm cơ...”
Tiên hỏi: “Gọi cái gì?”
Lý Tam ngẫm nghĩ một lát, rồi lắc đầu.
Tô Lương Lương nhìn Nghiêm Mặc đang dán trên vách trận pháp, khác với những người khác, nàng thế mà lại trưng ra vẻ mặt hả hê, lẩm bẩm nói nhỏ: “Ngươi cũng có ngày hôm nay hả.”
Xoạt xoạt xoạt ——
Đám người nhìn về phía Tô Lương Lương.
Tô Lương Lương cất đi vẻ mặt tinh nghịch, ho nhẹ một tiếng, rồi giới thiệu: “Hắn tên Nghiêm Mặc, các ngươi có thể gọi hắn Lão Mặc, hắn không phải người đâu.”
Tiểu Bạch: “Đã nhìn ra.”
Tô Lương Lương bổ sung thêm một câu: “Hắn là tiểu đệ của tiên sinh nhà ngươi, là trợ thủ đắc lực nhất tại Tiên Vực đấy.”
Thanh Diễn nghiêm túc nói: “Chẳng trách, vậy hẳn là rất lợi hại rồi, có thể so tài với ta đấy.”
“Liên quan quái gì tới ngươi chứ.”
“Ta cũng là trợ thủ đắc lực nhất của tiên sinh cơ mà.”
“Ngươi đánh thắng được ta?”
“Ưm... vậy thì là trợ thủ nam số một.”
“Cắt...”
Nhìn thấy mấy người kia lại trò chuyện, Nghiêm Mặc đến mức muốn tự tử luôn. Đây là loại người gì vậy chứ? Đã lúc nào rồi mà còn mẹ nó so bì!
Nhất là bốn người đi cùng Tô Lương Lương.
Một người thì lạnh như băng, chẳng mấy khi nói chuyện.
Một cô nương khác thì trông đơn thuần, nhưng vừa mở miệng cũng đơn thuần không kém.
Còn có đôi tên dở hơi này, từng người một dù rất lợi hại, thế mà lại cũng không bình thường chút nào.
Trước đó, khi hắn vừa gia nhập chiến trường, đã chú ý tới sự tồn tại của mấy người kia, ngay cả khi đang liều mạng tranh đấu, bọn hắn vẫn rất không đứng đắn.
Có điều, nghe Lý Tam nói, những người này, trừ cô nương lạnh lùng kia ra, những người còn lại đều do Hứa Khinh Chu nuôi lớn.
Hắn bèn thắc mắc.
Hứa Khinh Chu là một người đọc sách trầm ổn như vậy, làm sao lại nuôi ra đám trẻ con, đứa nào cũng quái gở hơn đứa nào thế này?
Thật vô lý!
“Ta nói này, các ngươi có thể đừng tán gẫu nữa không? Mau nghĩ cách cứu ta với chứ! Nếu còn nói nữa, ta sẽ bị hút vào trong mất!”
Hắn sốt ruột hoảng hốt thúc giục nói.
Tiểu Bạch và Thanh Diễn chấm dứt màn cãi vã thường ngày.
Một đám người theo bản năng nhìn về phía Tiểu Bạch, ý rằng đang chờ Tiểu Bạch quyết định đó mà.
Dù sao, tiên sinh không có mặt.
Không Lo cũng không ở đây.
Trong số những người này, thì Tiểu Bạch là người có quyền phát biểu nhất.
Thế nhưng Tiểu Bạch lại không nghĩ vậy.
Nàng bối rối nói: “Không phải chứ, các ngươi nhìn ta như vậy làm gì?”
Giang Độ nói: “Bạch di, phải làm sao đây?”
Tiểu Bạch trợn mắt trắng dã: “Ta biết làm sao được chứ! Các ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai đây?”
Giang Độ mắt to chớp chớp, chân thành nói: “Thế nhưng ngươi là tướng quân mà.”
Tiểu Bạch khẽ giật mình.
Thanh Diễn với giọng điệu to lớn nói: “Đại tướng quân của Hạo Nhiên Tiên Cảnh đó.”
Tiểu Bạch run lên.
Tiên nói: “Vong Ưu Quân Thống soái tối cao.”
Tiểu Bạch hít sâu một hơi.
Tô Lương Lương nói: “Là Hạo Nhiên Tam....”
Nàng nói đến một nửa, Tiểu Bạch đã đưa tay cắt ngang, hai mắt sáng ngời, ánh mắt lóe lên sự nhiệt huyết vô tận: “Ta hiểu rồi, năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao, ta sẽ nghĩ cách!”
Đám người không nói.
Nghiêm Mặc lo lắng.
Tiểu Bạch suy nghĩ sâu xa.
A ha!
Hồi lâu sau, hai mắt Tiểu Bạch sáng bừng lên, nàng nắm tay trái đập vào lòng bàn tay phải: “Có rồi!”
Đám người chờ mong.
Nghiêm Mặc nhìn ánh mắt lanh lợi kia của Tiểu Bạch, chẳng biết tại sao, lại bất giác rùng mình một cái.
Giờ này khắc này, dòng Nhược Thủy khô cạn ba ngày kia, đã giam cầm tất cả thần tiên và Đế giả trong thế gian, không phân biệt Thiên Khải hay Đế tộc, thậm chí liên lụy cả những tu sĩ Nhân giới trên bầu trời gần chiến trường Hạo Nhiên Nhân Gian, cũng không một ai may mắn thoát khỏi.
Tất cả đều bị những ánh sáng hình rắn do Nhược Thủy biến thành lôi cuốn, giam giữ trên trời cao.
Trong lúc nhất thời, chiến trường náo động triệt để yên tĩnh lại, chỉ còn lại tiếng chửi rủa vang khắp thế giới.
Bọn hắn không thể động đậy lúc này, trong lòng vừa uất ức vừa hoang mang, vừa không cam lòng lại vừa sợ hãi.
Bọn hắn không rõ sau đó sẽ xảy ra chuyện gì.
Thế nhưng tất cả đều hiểu rõ, chắc chắn sẽ chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Đặc biệt là những ai từ đầu tới cuối không hề nghĩ tới việc tham dự tất cả chuyện này, cả Tiên Nhân lẫn tu sĩ, thì oán khí càng nặng nề, khóc cũng không có chỗ để khóc, ai nấy đều oan ức hơn cả Đậu Nga.
“Mẹ nó, lão tử trêu ai ghẹo ai.”
“Hủy diệt đi, mệt mỏi.”
“Lão tặc thiên, ngươi mắt bị mù.”
Tại Hạo Nhiên Nhân Gian, một đám người phàm trần thì lại khác, bọn hắn may mắn vì mình ở tại Hạo Nhiên Nhân Gian, chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, đã thoát khỏi hai lần sát kiếp.
Đồng thời, bọn hắn cũng thay các lão tổ tông nhà mình ở bên ngoài nhân gian mà toát mồ hôi hột.
Lòng bọn hắn từ đầu tới cuối cứ treo lơ lửng nơi cổ họng.
Bị nhốt toàn là Đế giả, thần tiên nhà mình mà, hỡi ôi! Nếu bọn hắn mà không còn, thì cái nhà Tiên Vực này, bọn hắn thật sự không cần trở về nữa, sớm muộn gì cũng tan rã thôi...
“Làm sao bây giờ, lão tổ tông không sao chứ?”
“Ngươi mù hả, thế này mà gọi không sao à, ngươi không thấy sao?”
“Phải làm sao, phải làm sao!”
“Chúng ta cứ đứng nhìn như vậy thôi sao?”
“Nếu không thì ngươi muốn làm gì? Ngươi ra ngoài đó làm được gì?”
“Nếu không chúng ta đi cầu xin hai vị Hạo Nhiên kia đi, để bọn hắn mau cứu lão tổ tông của chúng ta, dù sao thì chúng ta cũng cùng một phe mà.”
“Cứu nỗi gì, ngươi không thấy tấm da người kia, còn đang dính ở chỗ nào đó sao? Bọn hắn làm sao có thể cứu được, cho dù có thể cứu ra, cũng không được mang vào Hạo Nhiên đâu.”
Bọn hắn cứ lo lắng mãi, tiếng nói chuyện loạn xạ một mảnh, có người cầu nguyện Trời Cao có tình, có người lo nghĩ, khổ sở suy tư, nhưng vô luận là loại nào, chung quy cũng chỉ là lo sợ hão huyền, bọn hắn chẳng làm được gì cả.
Thế giới đã yên tĩnh đi nhiều.
Thế nhưng tiếng vọng trên bầu trời lại chưa từng đứt đoạn, bầu không khí ngột ngạt, tựa như mây trên màn trời hôm nay, từ khi rời Nhân Gian cho tới bây giờ, chưa từng có một khắc tan đi...
Ước chừng một khắc đã trôi qua.
Hoặc là ngắn hơn một chút.
Chẳng ai cố ý để ý tới.
Chỉ nghe trên bầu trời, một tiếng thần ngữ cổ xưa vang vọng.
“Thu!”
Sau đó, những dòng Nhược Thủy vẫn đứng yên bất động kia đã có hồi đáp, chúng đầu tiên nổi lên gợn sóng, sau đó giống như nhận được một lời triệu hoán nào đó, đồng loạt lôi cuốn các thần tiên và Đế giả đang bị nhốt, bay vút lên đỉnh thương khung.
Muôn vạn dòng đổ về, rót lên màn trời, dày đặc, cảnh tượng cực kỳ tráng lệ.
Các tu sĩ đang mắc kẹt sâu trong đó, chẳng làm được gì, chỉ có thể mặc cho số phận an bài.
“Thảo ngươi mẹ?”
“Cứu ta!”
Sưu sưu sưu!
Giống như lúc ánh sáng rắn xuất hiện, đến đột ngột, đi cũng nhanh chóng, chỉ trong nháy mắt, thế giới bỗng chốc tối sầm lại.
Ánh sáng Nhược Thủy biến mất không còn tăm hơi.
Thế giới trở lại màu tối.
Nhìn lên bầu trời, trong màn sương xám nặng nề, vô số luồng khí xoáy đang quay cuồng, cho thấy Nhược Thủy đã từng đến, rồi lại đi.
Trong toàn bộ thế giới, cũng chỉ còn lại một vệt ánh sáng, đột ngột đứng sừng sững trên màn trời nơi Nhân Gian và Tiên Vực giao nhau.
Đó là một tấm da người, đang ngâm trong một vùng Nhược Thủy phát ra ánh sáng, trên tấm da người kia cột một sợi dây thừng, đầu kia của sợi dây thừng thì nằm trong Hạo Nhiên Nhân Gian.
Tiểu Bạch và những người khác siết chặt lấy sợi dây thừng.
Giống như đang chơi diều vậy.
Chỉ là giờ này khắc này, bất kể là tấm da người hay những người dưới đất, thì biểu cảm lại đều có chút dữ tợn.
Thấy cảnh tượng đó, đám người nói thầm.
“Biết chơi thật đấy nha!”
“Cái này cũng được...”
Tiểu Bạch liếc nhìn Bách Lý Kiếm Hàn và Thương Hà Ân Tú đang xem náo nhiệt, nàng hô lớn: “Nhìn cái gì mà nhìn! Còn không mau tới giúp một tay đi...”
Ba người vội vàng chạy nhanh tới, gia nhập vào đội ngũ.
Thấy vẫn chưa đủ, Tiểu Bạch cuối cùng nàng cũng đưa mắt nhìn về phía một đám người phàm trần kia.
Với giọng điệu của người bề trên, nàng ra lệnh: “Còn các ngươi nữa, chỉ biết đứng nhìn, không biết làm gì sao? Tin hay không ta sẽ đuổi hết các ngươi ra ngoài?”
Đám người trong lòng run sợ, cũng chẳng thèm bận tâm đến việc lão tổ nhà mình mới vừa thăng thiên, vội vàng phóng tới.
Tô Lương Lương vừa nảy ra một ý niệm.
Sợi dây trói tiên hóa thành ngàn vạn sợi.
Quần tiên nắm lấy dây thừng, tại chốn nhân gian, đối kháng với Thần Minh.
“Nhanh hỗ trợ!”
“Ta đến giúp ngươi!”
“Tính ta một người.”
“Nội ơi, hôm nay liều chết một phen!”
Mọi người đều xúc động, ý chí chiến đấu sục sôi.
Chỉ có Nghiêm Mặc, tấm da người kia, thì đau đớn dữ tợn.
“Đại gia ngươi, muốn nứt ra rồi!”