Chương 136: Đường tại người đi, sự do người làm
Hứa Khinh Chu hít sâu một hơi. Hắn phát hiện mình càng ngày càng nhìn không thấu nha đầu này. Khi thì thông minh, khi thì ngốc nghếch, khi thì trầm ổn, lại thường xuyên giả ngu. Người khác giả ngu thì sơ hở trăm ngàn, còn nàng giả ngu lúc nào cũng đúng mực. Nếu mà đặt vào thời hiện đại, chẳng phải là một ảnh hậu sao?
Có điều hắn cũng không có tâm trạng mà giả vờ ngây ngốc với nàng, bèn nhíu mày nói: "Nói tiếng người xem nào?"
Hứa Khinh Chu có chút nghiêm nghị, đây là lần đầu tiên hắn đối với nàng như vậy.
Thương Nguyệt Tâm Ngâm thấy vị tiên sinh tính tình tốt này không vui, liền thu hồi vẻ tinh nghịch của mình, le lưỡi chân thành nói: "Linh thạch. Bọn hắn sở dĩ nguyện ý trung thành với hoàng tộc chúng ta, là bởi vì linh thạch."
"Linh thạch?"
"Ân, đúng vậy. Nhà chúng ta có một tòa khoáng mạch, trong linh mạch hàng năm đều có thể sản xuất mấy ngàn linh thạch. Hàng năm đều phát ra một lần, tiên sinh biết đấy, Phàm Châu linh khí mỏng manh, người tu hành đến Kim Đan kỳ liền sẽ gặp bình cảnh. Chỉ dựa vào hấp thu linh khí trong thiên địa để tu hành thì rất chậm. Nếu có linh thạch thì khác, nghe nói đây chính là kết tinh của linh khí, ẩn chứa linh khí nồng nặc, dùng nó có thể tăng nhanh tu vi. Bọn hắn vì linh thạch mà hiệu mệnh hoàng thất, còn Thương Vân Thị chúng ta cũng dựa vào linh thạch để nắm trong tay những người tu hành cường đại này."
Thương Nguyệt Tâm Ngâm chu môi nhỏ nhắn, tiếp tục nói: "Nói cho cùng, đây là một cuộc giao dịch, thuận mua vừa bán."
Hứa Khinh Chu nghe vậy tự nhiên là hiểu rõ. Người trong thiên hạ, nếu không vì danh thì ắt hẳn vì lợi. Với người tu hành mà nói, vương triều thế gian quyền lực chẳng có ý nghĩa gì, điều quan trọng là lợi ích.
"Thì ra là thế."
Thương Nguyệt Tâm Ngâm mím môi, nhỏ giọng nói tiếp: "Kỳ thật tiên sinh, những người kia không cần hỏi cũng có thể biết, chắc chắn là Ngụy Quốc Công phái tới."
"Chắc chắn vậy sao?" Hứa Khinh Chu hiếu kỳ hỏi.
"Ở Thương Nguyệt, ngoài hoàng huynh ra, còn ai có thể nuôi nổi nhiều cao thủ như vậy chứ? Ngoài Ngụy Quốc Công ra, ta không tìm được người thứ hai."
Thương Nguyệt Tâm Ngâm chậm rãi nói, đôi mắt buông xuống, khi nhắc đến Ngụy Quốc Công, trong đó rõ ràng mang theo một tia chán ghét.
"Tiên sinh có lẽ không biết, linh thạch ở Thương Nguyệt hàng năm đều chia làm ba phần. Một phần sẽ lưu lại, do hoàng huynh chi phối, một phần sẽ cấp cho mấy vị quốc công thân vương, tự nhiên còn có một phần nhỏ đem ra bán cho người trong thiên hạ, ai trả giá cao thì được, thu hoạch tiền tài sung vào quốc khố."
"Nghe Thẩm Hộ Vệ nói, trong đám người áo đen kia có hai tên Kim Đan cảnh, mấy chục Trúc Cơ cảnh. Nhiều người như vậy, chỉ có thể là Ngụy Quốc Công mà thôi."
Nghe Thương Nguyệt Tâm Ngâm giải thích, Hứa Khinh Chu cơ bản đã ghi tên Ngụy Quốc Công này vào sổ sinh tử của mình. Hắn muốn thay vị hoàng đế kia giải ưu, không cần nghĩ, Ngụy Quốc Công này sợ là muốn nhổ cái đinh trong mắt hắn đầu tiên.
Có điều thôi, hắn vẫn giả bộ không rõ, nói bóng gió: "Vậy cái Ngụy Quốc Công này thật là to gan, dám ám sát muội muội ruột của đương kim hoàng thượng, hắn không sợ ca ca ngươi diệt hắn sao?"
Thương Nguyệt Tâm Ngâm bĩu môi, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.
"Tiên sinh nói lời này thật là chẳng có ý nghĩa gì. Nếu mọi chuyện đơn giản như ngươi nói thì tốt rồi. Hơn nữa, người ta dám động thủ thì đã không sợ bị người biết, tự nhiên có cách đối phó ổn thỏa rồi. Dù sao người ta là quốc công cao quý, đâu phải kẻ ngốc."
Hứa Khinh Chu không thèm để ý, cười như không cười nhìn chằm chằm Thương Nguyệt Tâm Ngâm: "Không ngốc ư? Vậy thì đánh cho hắn ngốc luôn chẳng phải tốt sao?"
Mà Thương Nguyệt Tâm Ngâm cũng nhìn thẳng vào hắn, cười nói: "Tốt thôi, vậy thì xin nhờ tiên sinh."
"Xí, liên quan gì đến ta."
"Phốc... đương nhiên là có chứ!"
Vào đêm, bên một bờ suối, ánh lửa bập bùng.
Đi nửa ngày đường, hoang sơn dã lĩnh, cũng không tìm được chỗ nào có thể nghỉ chân. Thấy sắc trời đã tối, đám người đành tìm một nơi có nước để cắm trại.
Vừa rồi chưa kịp thu xếp ổn thỏa thì Tiểu Bạch Thanh Diễn đã tìm được đám người.
Thanh Diễn đem hai tên áo đen Kim Đan cường giả ném tới trước mặt Hứa Khinh Chu như ném gà chết. Thẩm Quân cũng như hơn mười hộ vệ may mắn còn sống sót đều kinh ngạc, mắt lộ vẻ lạ lẫm.
"Thật là mạnh mẽ."
"Tê, nhìn bộ dạng này, thương không hề nhẹ."
"Kim Đan cảnh ư? Quá thảm rồi."
Tiểu Bạch rất đắc ý, một tay chống nạnh, vuốt vuốt một sợi tóc dài màu bạc, tranh công nói: "Lão Hứa, ngươi muốn người, ta mang tới cho ngươi rồi đây, còn sống nhăn răng đấy nhé."
Thương Nguyệt Tâm Ngâm nhíu mày, Vô Ưu trợn mắt nhìn, đều nhìn về hai kẻ chật vật trên mặt đất.
"Không phải ta nói đâu nhé, mấy người này tuyệt đối không chịu nổi đòn. Ta còn chưa kịp ra sức thì đã không được rồi, còn là Kim Đan hậu kỳ nữa chứ, thật là phế vật. Ta nghiêm túc nghi ngờ, cảnh giới của bọn chúng là giả." Tiểu Bạch tiếp tục khoe khoang.
Lời này lọt vào tai hai kẻ đang nằm dưới đất, khóc không ra nước mắt. Cái gì mà Kim Đan cảnh giả tạo chứ, rõ ràng là ngươi quá mạnh mà thôi! Nói bọn hắn vô dụng thì đúng hơn.
Thẩm Quân mấy người ở đằng xa cũng lộ vẻ khó chịu.
Hứa Khinh Chu phất tay bên hông, một sợi dây thừng trói linh xuất hiện trong tay, tiện tay ném cho Thanh Diễn: "Làm tốt lắm, Diễn. Trói bọn chúng lại rồi để sang một bên, đừng ảnh hưởng tới việc ăn cơm."
Thanh Diễn gật đầu: "Vâng."
Thương Nguyệt Tâm Ngâm thấy Thanh Diễn lôi hai người đi, hiếu kỳ hỏi: "Tiên sinh định xử trí bọn chúng như thế nào? Muốn..."
Nàng đưa ngón tay ngọc nhỏ dài lên cổ, làm động tác giết người. Với khuôn mặt đó, trong ánh lửa, lại có chút đáng yêu.
Hứa Khinh Chu vừa thêm củi vào bếp cho Vô Ưu, vừa lơ đãng nói: "Ngươi không phải nói trong hoàng thành, Kim Đan cảnh cộng lại cũng chỉ có 20 người thôi sao? Hai người này cứ giữ lại đi, coi như ta tặng quà ra mắt cho hoàng huynh ngươi."
Thương Nguyệt Tâm Ngâm giật mình: "Tiên sinh định dùng bọn chúng sao?"
Hứa Khinh Chu cười nhạt một tiếng: "Đối phó với địch nhân, có ba loại biện pháp. Hạ sách nhất là giết, đơn giản và thô bạo nhất."
"Loại thứ hai, trung sách, trước tru tâm, sau đó giết chết, như vậy hả giận hơn." Nói rồi nụ cười của hắn trở nên có chút tà mị, tiếp tục nói: "Còn thượng sách, không giết, để hắn quay lại bán mạng cho ngươi, móc tim móc phổi vì ngươi, có cảm giác thành tựu nhất, ha ha."
Thương Nguyệt Tâm Ngâm trừng to mắt. Không thể phủ nhận, những lời Hứa Khinh Chu nói, nàng tuy mới nghe lần đầu, nhưng đạo lý đúng là như vậy, có điều...
"Tiên sinh, ngươi thật sự cảm thấy người như vậy có thể sử dụng được sao? Bọn chúng có nghe lời ngươi không?"
Hứa Khinh Chu nhún vai, bình tĩnh nói: "Đường tại người đi, sự do người làm. Quân tử cứ làm hết sức mình, mặc kệ thiên mệnh."
Không đợi Thương Nguyệt Tâm Ngâm đáp lời, Tiểu Bạch vội vàng nói: "Yên tâm đi, được thôi. Dù sao đây cũng đâu phải lần đầu tiên, hắn thường xuyên làm như vậy."
Hứa Khinh Chu cũng không phủ nhận.
Thương Nguyệt Tâm Ngâm cũng không hỏi nữa, bởi vì sự tự tin trong đáy mắt Hứa Khinh Chu khiến không ai có thể nghi ngờ.
Đúng lúc này, Tiểu Vô Ưu giơ cái thìa lớn lên, cười nói: "Ăn cơm thôi!"
Hứa Khinh Chu đứng dậy, liếm môi: "Thơm quá, ăn cơm trước đã."
Thanh Diễn nghe vậy, vèo một cái, từ bên kia chạy tới, thuần thục lấy bát của mình.
"Lão Nhị, đem bồn thu lại, tỷ đã bảo ngươi thu lại cái bồn rồi cơ mà!"
"Ta không làm!"
"Được rồi, tỷ tỷ, đừng cãi nhau nữa. Ta làm nhiều lắm, đủ ăn mà."
Thương Nguyệt Tâm Ngâm cũng tiến tới gần, đưa đầu, giơ cao bát: "Thơm quá thơm quá! Hảo tỷ muội, cho ta xới trước đi. Theo quy củ ăn tiệc, ta là người ngoài, ta ăn trước, hì hì."
"..."
Dưới ánh trăng, một đám người ồn ào, vui vẻ hòa thuận.
Không yên tĩnh, nhưng lại ấm áp.
Chỉ có hai tên Kim Đan cường giả bị trói trên một thân cây, nhìn cảnh tượng trước mắt mà lòng tràn đầy bi thương.
Nhìn hai kẻ tâm ngoan thủ lạt vừa nãy, giờ đây lại mang vẻ hiền lành, nội tâm của bọn chúng sụp đổ hoàn toàn.
"Đây rốt cuộc là một đám người gì vậy..."