Chương 1015: Cố ý khoe khoang

person Tác giả: Cô Đảm Mã Nghĩ schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1015: Cố ý khoe khoang

Phong Thanh Nhị và hai người trợ lý ngước đầu nhìn quanh trụ sở của Kiến Hành Quân, sắc mặt của bọn họ vừa cảm khái vừa hưng phấn.

Phong Thanh Nhị không ngờ Trần Mặc lại chấp nhận lời mời phỏng vấn riêng của mình, việc này giống như cánh bánh trên trời rơi xuống vậy. Cho đến bây giờ, cô ấy vẫn còn có chút cảm giác không thể tin nỗi.

Theo như thông tin điều tra, số lần Trần Mặc chủ động xuất hiện trước công chúng cũng không nhiều, chỉ có Mạng lưới Toàn Cầu và CCTV từng có cơ hội phỏng vấn riêng Trần Mặc, ngay cả Tạp chí Thời Đại nổi tiếng nhất thế giới cũng không thể hẹn gặp riêng Trần Mặc.

Hiện giờ, tập đoàn Kiến Hành Quân tham gia nhiều lĩnh vực kinh doanh đan xen chằng chịt, nền tảng khoa học kỹ thuật lại mạnh mẽ và vượt trội hơn bất cứ doanh nghiệp nào khác trong lịch sử. Cho dù cho bị Hoa Kỳ nhắm đến nhiều lần, bọn họ vẫn vững bền như núi Thái Sơn, từ đó có thể thấy được sức mạnh của tập đoàn này kinh khủng đến mức nào.

Kiến Hành Quân có thể phát triển hùng hậu như ngày hôm nay, chính là nhờ vào tài năng tuyệt đỉnh của người đàn ông này.

“Mời mọi người đi theo ta, anh Mặc ở bên trong.”

Khi đám người Phong Thanh Nhị đi đến tầng cao nhất, Mặc Nữ đứng ở ngay cửa thang máy để nghênh đón bọn họ.

Trên đường đi, Phong Thanh Nhị dùng ánh mắt kỳ quái để lén nhìn Mặc Nữ. Người phụ nữ này rất đẹp, dù là vóc người hay gương mặt cũng không có chỗ nào để bắt bẻ, hơn nữa, cô ấy còn gọi Trần Mặc là anh Mặc, chứ không phải là ông chủ.

Có lẽ quan hệ của hai người họ vô cùng đặc biệt, nhưng đây không phải là chuyện cô ta nên quan tâm.

Sau khi thu lại những suy nghĩ vụn vặt, Phong Thanh Nhị đi theo Mặc Nữ vào văn phòng của Trần Mặc.

Văn phòng này có diện tích khá lớn, phong cách bài trí cũng rất đơn giản, không có đồ cổ hay các bức họa nổi danh như những ông chủ lớn khác. Có điều, nơi đây lại trưng bày rất nhiều đồ vật công nghệ cao, ví dụ những món đồ chơi trang trí có thể chuyển động được, hoặc là những người máy cỡ nhỏ với nhiều tạo hình quái dị nằm trên bàn làm việc và khay trà, trông vô cùng đặc biệt và có phong cách riêng.

Nhìn thấy Trần Mặc ngồi ở trong văn phòng, Phong Thanh Nhị mỉm cười chào hỏi.

“Trần tiên sinh, chào ngài, ta là Phong Thanh Nhị.”

“Xin chào, Phong tiểu thư.”

Trần Mặc bắt tay với Phong Thanh Nhị, sau đó tiếp tục bắt tay đơn giản với hai người trợ lý của cô ta: “Mọi người ngồi đi.”

Một bức tường trong văn phòng đột nhiên di chuyển, để lộ một không gian có phong cách hoàn toàn trang trí khác biệt.

Nơi đây chính là thư phòng của Trần Mặc, trên tường có treo một bức tranh bầu trời đầy sao rất lớn cùng với vô vàn sơ đồ phác thảo máy bay, những món vật được bài trí trong phòng đều là các loại người máy kỳ dị như cũ.

Tuy nhiên, các cuốn sách trên giá bên trong căn phòng này khiến cho Phong Thanh Nhị cảm thấy có chút ngạc nhiên, tất cả đều là các loại tài liệu tham khảo hoặc văn bản phổ cập tri thức, ngoài ra còn có các câu truyện viết về các đại thần trong giới vật lý.

Những sách vở này, cô ta có xem cũng chả hiểu.

“Thời gian có hạn, bắt đầu đi.”

“Vâng, Trần tiên sinh.”

Phong Thanh Nhị vội vàng ngồi xuống, nhiếp ảnh gia cùng đi với cô ta tới đây cũng vội vàng lắp đặt máy ảnh.

Thời gian của Trần Mặc rất quý giá, cho nên bọn họ chỉ có thể phỏng vấn trong vòng mười lăm phút.

“Trần tiên sinh, trang web Wikipedia từng công bố một ít tài liệu liên quan đến những lời đồn trên mạng của ngươi, tổng giám đốc Triệu và cả tập đoàn Kiến Hành Quân. Theo suy đoán của rất nhiều người, tất cả những sự tình vừa qua đều là sự sắp đặt của một cơ quan tình báo trực thuộc quốc gia nào đó, ngươi nghĩ sao về chuyện này?”

Phong Thanh Nhị đi thẳng vào chủ đề.

Đoạn thời gian trước đó, cơn sóng gió bủa vây tập đoàn Kiến Hành Quân đã gây ra cơn náo động vô cùng lớn, khiến cho Trần Mặc phải mai danh ẩn tích, không hề xuất hiện bên ngoài.

Vì lẽ đó, thế giới bên ngoài vô cùng tò mò suy nghĩ của những người trong cuộc như Trần Mặc.

“Ta cũng nhìn thấy các tin tức đó rồi. Tuy nhiên, “nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí”, chúng ta không làm chuyện gì thẹn với lương tâm, cho nên các thế lực bên ngoài tạo ra bao nhiêu lời đồn đi chăng nữa thì cũng phí công. Ta và tổng giám đốc Triệu đã trao đổi về chuyện này rồi, đây cũng là một bài kiểm tra cho tập đoàn Kiến Hành Quân. Và như mọi người có thể thấy, chúng ta đã làm rất tốt trong bài kiểm tra này.”

(*) Nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí: người nhân thấy vậy gọi là nhân, người trí thấy vậy gọi là trí; cùng một vấn đề, mỗi người có cách nhìn nhận đánh giá khác nhau; mỗi người mỗi ý.

“Cũng trong chính thời gian đó, chúng ta thấy cư dân mạng nhằm vào ngươi, chửi bởi gia đình và nhân viên của ngươi, ngươi đã làm gì vào thời điểm đó? Tại sao ngươi không ra mặt để làm sáng tỏ mọi việc? Ngươi có suy nghĩ gì về vấn đề bạo lực mạng hiện nay?”

“Bạo lực mạng vẫn luôn tồn tại từ khi công ty ta được thành lập cho đến tận bây giờ. Trong lúc những lời đồn lan truyền khắp nơi, ta luôn ở trong phòng thử nghiệm để nghiên cứu phát minh kĩ thuật mới. Còn với thủ đoạn bạo lực mạng này, ta luôn lựa chọn ngó lơ. Dù sao đi nữa, đối với những người đang giả vờ ngủ, dù chúng ta kêu to đến cỡ nào thì bọn họ cũng sẽ không tỉnh.

Có điề, tình hình trên mạng bây giờ đã phức tạp hơn nhiều so với trước đây, mức án phạt cho hành động bịa đặt phỉ báng vẫn quá thấp, cho nên một số người vẫn xem không gian mạng là nơi để bọn họ phát tiết sự bất mãn trong tâm hồn mà không chút kiêng dè.”

“Chuyện những bức ảnh đó bị lan truyền ra ngoài có mang đến áp lực hay phiền phức gì cho ngươi hay không?”

“Không có, ta và Triệu Mẫn biết những bức ảnh kia là giả, không cần phải bàn cãi gì thêm. Vợ của ta cũng phát hiện ngay khi vừa nhìn thấy chúng, chúng ta vốn dĩ không hề bị quấy nhiễu chút nào. Hơn nữa, công việc của ta cũng có chút bận rộn, ta không thể để những chuyện vụn vặt này làm phiền tới mình.”

“Chính vào sáng sớm hôm nay, giới truyền thông nước ngoài với cộng đồng mạng đang bàn tán xôn xao về sự xuất hiện của một máy bay bí ẩn ở Trung Tâm Hàng Không Phi Kiến. Ngươi vừa tiết lộ, trong lúc những tin đồn thất thiệt lan truyền khắp nơi, ngươi đang tập trung nghiên cứu phát minh kỹ thuật mới trong phòng thí nghiệp, đó có phải là những kỹ thuật liên quan đến chiếc máy bay kia hay không? Ngươi có thể tiết lộ một chút tin tức về tiến độ phát minh của chiếc máy bay đã tới đâu rồi được không?”

Phong Thanh Nhị mong chờ.

Đây đích thị là một tin tức quan trọng, nhưng Trần Mặc có chịu tiết lộ hay không thì phải xem đã.

“Ngươi nói đúng. Trong thời điểm đó, ta quả thật đang nghiên cứu chiếc máy bay đó, tiến độ phát minh cũng đã tiến vào giai đoạn cuối cùng rồi. Vì lẽ đó, khi ngươi hỏi ta có bị làm phiền bởi những chuyện kia hay không, ta đã khẳng định bản thân không hề bị làm phiền, bởi vì vẫn đang bận hoàn thành các công đoạn cuối cùng của quá trình chế tạo chiếc máy bay đó.

Ngoài ra, chiếc máy bay này đã bước tới giai đoạn thử nghiệm, một số dân mạng cũng đã lan truyền một số hình ảnh và video liên quan đến điều này. Nếu công nghệ hiện tại không phát sinh vấn đề gì nữa, thì chúng ta sẽ thành công sớm thôi.”

Đối với những câu hỏi không liên quan đến kỹ thuật, Trần Mặc cũng không có giấu giếm làm gì, mà cũng không cần thiết phải giấu giếm.

Phong Thanh Nhị cũng không ngờ Trần Mặc lại thoải mái đến như vậy, cứ thế mà trả lời hết những câu hỏi này của cô ta.

Cô vốn tưởng Trần Mặc sẽ trả lời qua loa những câu hỏi thuộc chủ đề nhạy cảm này, nhưng không ngờ hắn lại trả lời rất nghiêm túc.

“Căn cứ trên những bức ảnh và video được đăng trên internet, rất nhiều cư dân mạng đã suy đoán đây không phải là một chiếc máy bay hàng không dân dụng bình thường. Vậy rốt cuộc, chiếc máy bay này có công dụng là gì thế? Ngươi có tiện tiết lộ một chút hay không?”

Phong Thanh Nhị có chút chần chờ với câu hỏi này, e sợ mình sẽ hỏi trúng thông tin cơ mật.

Nếu Trần Mặc có yêu cầu, cô có thể loại bỏ câu hỏi này cũng được.

“Không có gì là không tiện, đợi đến khi máy bay hoàn thiện, chúng ta nhất định sẽ công bố đáp án của câu hỏi này với công chúng. Nhưng nếu ngươi đã hỏi, ta cũng sẽ tiết lộ một ít tin tức sớm hơn tại đây thôi.

Trung Tâm Hàng Không Phi Kiến là một trung tâm hàng không vũ trụ, cho nên mục tiêu của ta chính là vùng không gian bên ngoài Trái Đất. Vì lẽ đó, ta đã tự tìm tòi và nghiên cứu chế tạo ra chiếc máy bay này như là một công cụ để thám hiểm vũ trụ trong tương lai. Vậy nên, chiếc máy bay kia được xác định là máy bay vũ trụ.”

“Hít…”

Phong Thanh Nhị bị dọa cho sợ hãi, không ngờ mình vừa hỏi ra một tin tức quan trọng như vậy.

Hay là Trần Mặc đang cố ý tiết lộ tin tức này cho cô ta?

Tuy nhiên, đây không phải là vấn đề mà cô ta cần phải suy nghĩ, cho dù Trần Mặc cố ý khoe khoang đi chăng nữa, thì đây cũng là một tin tức quan trọng.

Không đợi cho Phong Thanh Nhị hỏi thêm, Trần Mặc đã tiếp tục mở miệng.

“Đương nhiên, nghiên cứu của ta cũng chỉ là tự phát nhất thời, nhưng một trung tâm hàng không vũ trụ lớn như vậy cũng không thể để không vô ích trong khoảng thời gian còn lại được. Chúng ta là doanh nghiệp tư nhân, việc duy trì một trung tâm hàng không vũ trụ đòi hỏi một nguồn tài chính khổng lồ, tuy rằng tập đoàn Kiến Hành Quân có sự nghiệp và gia tài đồ sộ, song cũng không thể nuôi cơm một người không chịu làm việc.

Kỳ thật, kể từ khi bắt đầu xây dựng Trung Tâm Hàng Không Phi Kiến, chúng ta đã có phương pháp kinh doanh phù hợp. Việc nghiên cứu chiếc máy bay này cũng là chuyện nằm trong kế hoạch của chúng ta. Chiếc máy bay này vốn là phương tiện vũ trụ, một khi phát triển thành công, nó có thể đưa nhân loại tiến vào vũ trụ.

Tương lai, Trung Tâm Hàng Không Phi Kiến sẽ nhắm vào các dự án đưa người dân bình thường lên vũ trụ để du lịch không gian. Ngoài ra, chúng ta còn có thể nhận sứ mệnh phóng vệ tinh thương mại, thám hiểm không gian và các loại thí nghiệm trong không gian.”

Là một thông tin vô cùng khủng khiếp.

Phong Thanh Nhị cảm giác hôm nay bản thân đã thu hoạch phong phú đến bất ngờ.

Khi tin tức này tuồn ra ngoài, mỗi một thông tin đều sẽ vô cùng vang đội.

Máy bay vũ trụ!

Du lịch vũ trụ!

Tất cả đều là tin tức lớn.

Thời gian 15 phút có chút ngắn ngủi, những tin tức lớn không ngừng xuất hiện khiến Phong Thanh Nhị liên tục bị chấn động xuyên suốt buổi phỏng vấn.

Giữa buổi phỏng vấn, Phong Thanh Nhị còn hỏi Trần Mặc liệu có cần cắt bỏ thông tin bảo mật nào trong số những tin tức này hay không, Trần Mặc cười xoà rồi bảo “không”, khiến cô cảm thấy yên tâm không ít.

Mãi tới tận khi rời khỏi trụ sở chính của tập đoàn Kiến Hành Quân, Phong Thanh Nhị mới chậm rãi thoát khỏi trạng thái chấn động của mình.

“Ngày hôm nay đúng là mùa bội thu của chúng ta rồi.”

Nhiếp ảnh bên cạnh nói.

“Đúng là được mùa bội thu.”

Phong Thanh Nhị đồng ý, gật đầu: “Mau mau đi về toà soạn, chúng ta cần phải chỉnh sửa video phỏng vấn ngay thôi.”

Mà ở nơi khác, Trần Mặc cũng bảo Mặc Nữ đi thông báo với một đơn vị truyền thông khác, kêu cô ấy chuẩn bị tiếp nhận lời mời phỏng vấn tiếp theo.