Chương 1056: Kế hoạch đổ bộ Mặt Trăng của các quốc gia (2)
Đây là một phần của viện nghiên cứu hàng không vũ trụ, đồng thời cũng là bãi phóng tên lửa từ biển sâu của Nhật Bản. Nơi này đã hoạt động trong nhiều thập kỷ, và vẫn thực hiện kế hoạch phóng tên lửa hằng năm.
Edojo bình tĩnh nhìn bệ phóng của bãi phóng Myu, nội tâm chất chứa lý tưởng hào hùng.
Một đất nước với diện tích khiêm tốn lại có hai bãi phóng vũ trụ, chỉ một chi tiết nhỏ này cũng đủ chứng minh tham vọng của người dân ở đây chưa bao giờ là nhỏ.
Nhật Bản là một quốc gia thường xuyên xảy ra thiên tai, nhưng nguồn tài nguyên lại khan hiếm. Điều kiện môi trường khắc nghiệt đã khiến người dân phải đề phòng thảm hoạ mọi lúc mọi nơi, cho nên bọn họ luôn muốn tìm kiếm những vùng lãnh thổ mới.
Đúng vậy, bọn họ đang ấp ủ một tham vọng hoàn toàn không phù hợp với quy mô của bản thân.
Lúc này, sự xuất hiện của thời đại mới chính cơ hội trở mình của bọ.
Trung Quốc đã thành công đổ bộ trên Mặt Trăng, thu hoạch được các mẫu vật quý giá, thậm chí còn chuẩn bị chiếm đoạt ưu thế tiên phong trong thời đại mới.
Tài nguyên dầu mỏ ở trái đất không có phần cho bọn họ, nhưng Mặt Trăng thì khác. Chỉ cần bọn họ phát triển công nghệ khai thác helium-3 hoàn chỉnh, vậy thì nguồn khoáng sản quý hiếm vô tận ở đó sẽ được quy đổi thành tài phú vô tận, từ đó hoàn thành dã tâm của mình.
Trung Quốc có kế hoạch Hằng Nga, Hoa Kỳ có kế hoạch Đại Lực Thần, châu u có kế hoạch Ánh Rạng Đông, nước Nga có kế hoạch Yuri, nước Nhật bọn họ cũng có kế hoạch “Tsukuyomi” (Nguyệt Độc).
Trong thời đại hàng hải, một đảo quốc như vương quốc Anh đã trở thành một “đế quốc mặt trời không bao giờ lặn”, vươn lên và thống trị thế giới. Nếu Nhật Bản bọn họ đạt được thành công, thì cho dù không giành được danh hiệu “đế quốc mặt trời không bao giờ lặn”, bọn họ trở thành một trong những cường quốc trên thế giới.
(*) Cụm từ “đế quốc mặt trời không bao giờ lặn” đã được sử dụng để miêu tả những đế quốc với lãnh thổ rộng lớn đến nỗi luôn luôn có một phần lãnh thổ của nó nằm trong ban ngày.
Mấy năm nay, bọn họ vô cùng khổ sở bởi vì bị Hoa Kỳ chèn ép. Một khi thời đại đi đến giai đoạn chuyển giao, tình hình thế giới sẽ trở nên hỗn loạn, nhưng đó cũng là cơ hội để bọn họ cùng ngồi chung mâm với các cường quốc trên thế giới.
“Cục trưởng Edo, căn cứ vừa báo rằng việc chế tạo tên lửa đã đi tới giai đoạn cuối cùng, dự kiến sẽ hoàn tất trong khoảng một tháng nữa.” Một nữ trợ lý đi tới, ngắt ngang dùng suy nghĩ của Edojo.
“Ta biết rồi.”
Chờ cô ta đi rồi, Edojo vẫn tiếp tục nhìn bãi phóng.
Một tháng là một khoảng thời gian không dài cũng không ngắn.
Không ai nói trước được, liệu đó có phải là thời điểm đế quốc của bọn họ bắt đầu vươn lên hay không.
…
…
Nam Mỹ, bờ biển Bắc Đại Tây Dương, Guyana là nơi đặt bãi phóng của Cơ quan Vũ trụ Châu u.
Lúc này ở bãi phóng thứ hai của Arian, mọi người đều đang bận rộn.
Với tư cách là Giám đốc của Cơ quan Vũ trụ Châu u, Jan Werner cũng có mặt tại hiện trường, theo dõi tiến độ chuẩn bị cho nhiệm vụ sắp tới.
Chẳng bao lâu nữa, tên lửa sẽ được vận chuyển tới đây để tiếp tục lắp ráp. Lần này, mục tiêu của họ chính là khởi động kế hoạch “Ánh Rạng Đông” vốn dĩ đã bị trì hoãn từ lâu.
Kế hoạch Ánh Rạng Đông là kế hoạch đổ bộ lên Mặt Trăng của châu u với nhiều điểm tương đồng với “kế hoạch Đại Lực Thần” trong Chương trình Không gian Mới của Hoa Kỳ. Nội dung chính của chương trình bao gồm:
Tiến hành một loạt các cuộc khám phá Mặt Trăng bằng thiết bị không người lái, bao gồm khám phá quỹ đạo Mặt Trăng, hạ cánh nhẹ nhàng và tiến hành thăm dò bề mặt Mặt Trăng.
Tiến hành các cuộc hạ cánh có người lái lên Mặt Trăng và thiết lập căn cứ trên Mặt Trăng.
Sử dụng căn cứ trên Mặt Trăng làm bàn đạp để tiếp tục hành trình thám hiểm sao Hỏa.
Bọn họ sẽ xem việc thăm dò Mặt Trăng như một bài tập kỹ thuật, thiết lập căn cứ trên Mặt Trăng, sau đó sử dụngMặt Trăng làm bàn đạp để phát triển cuộc đổ bộ có người lái lên sao Hỏa dựa trên sự phát triển của các nguồn tài nguyên trên Mặt Trăng.
Kế hoạch này vốn dĩ đã được đề xuất từ năm 2004, nhưng bị trì hoãn tới nay vì nhiều lý do khác nhau.
Sau khi vệ tinh Trí Tuệ 1 được phóng lên Mặt Trăng và hoàn thành sứ mệnh của mình, bọn họ cũng không tiến hành bất kỳ cuộc thăm dò Mặt Trăng nào nữa.
Mà trong thời gian đó, Trung Quốc đã vượt qua bọn họ, thuận lợi phóng thành công tàu Hằng Nga, trở thành quốc gia thứ ba đổ bộ trên Mặt Trăng.
Trong những năm gần đây, Trung Quốc đang phát triển với tốc độ nhanh đến đáng sợ.
Đầu tiên là cuộc đổ bộ lên mặt sau của Mặt Trăng, gần đây nhất là chuyến du hành vũ trụ gây ra nhiều sóng gió của tập đoàn Kiến Hành Quân, cuộc đua khám phá vũ trụ bắt đầu dậy sóng, khiến các nước trên thế giới không thể không quan tâm đến vấn đề này.
Các quốc gia ở châu u vẫn đang tranh chấp lợi ích với nhau, vậy mà nay cũng đành phải chấp nhận thoả hiệp và trở nên đoàn kết hơn, kế hoạch Ánh Rạng Đông bị trì hoãn lâu nay rốt cuộc đã có những bước tiến mới.
Không có tiến triển cũng không được được, chuỗi nhà máy điện hạt nhân của Trung Quốc sắp đi vào hoạt động, các nguồn tài nguyên trên Mặt Trăng đã trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.
Trước kia là kỷ nguyên của dầu mỏ, hiện giờ chính là kỷ nguyên năng lượng hạt nhân. Heli-3 chính là “dầu mỏ” thế hệ mới, không một ai muốn tụt lại phía sau trong cuộc đua này.
“Còn bao lâu nữa mới chế tạo tên lửa thành công?” Werner hỏi.
“Claude vừa trả lời, đội ngũ chế tạo tên lửa sẽ cần thêm mười ngày, tính cả thời gian vận chuyển nữa thì tổng cộng nửa tháng.” Trợ lý nói.
“Nửa tháng à? Vừa đúng lúc.” Werner nói.
Chỉ cần thiết bị thăm dò có thể đổ bộ lên Mặt Trăng, vậy thì những kế hoạch tương lai sẽ diễn ra suôn sẻ hơn rất nhiều, các nước đồng minh cũng nguyện ý cung cấp thêm chi phí nghiên cứu và phát triển cho bọn họ.
…
…
Trung tâm hàng không vũ trụ Baikonur được xây dựng vào năm 1955, đây là bãi phóng tàu vũ trụ và căn cứ thử nghiệm tên lửa của chính quyền Liên Xô cũ, vị trí nằm trên một vùng sa mạc của Kazakhstan.
Nơi đây từng là bãi phóng lớn nhất Liên Xô, đồng thời cũng là cũng nơi bắt đầu giấc mơ bay vào vũ trụ của con người.
Sau khi Liên Xô tan rã, Nga và Kazakhstan đã ký một hiệp ước cho thuê vào năm 1994, trung tâm hàng không vũ trụ Baikonur bắt đầu hoạt động trở lại từ đó. Trải qua mấy thập kỷ, nơi này vẫn là một địa điểm quan trọng đối với ngành hàng không vũ trụ của thế giới.
Mendelov ngẩng đầu nhìn lên tên lửa siêu hạng nặng đang sừng sững trên bệ phóng, mũi nhọn chĩa thẳng lên trời, người đàn ông già nua này không khỏi hoài niệm về chuyện cũ.
Tên lửa siêu hạng nặng này chính là thiết bị phóng thuộc dòng Gấu Bắc Cực mới nhất của Nga, tiền thân của nó là tên lửa N-1 mà Liên Xô cũ đã sử dụng trong kế hoạch đưa người lên Mặt Trăng lúc trước.
Vào năm đó, tên lửa N-1 được phóng ra 4 lần, nhưng tất cả đều thất bại vào phút chót, cho nên chính quyền Liên Xô cũ đành phải hủy bỏ kế hoạch đưa người lên Mặt Trăng.
Kế hoạch đổ bộ Mặt Trăng còn chưa kịp được khởi động trở lại, Liên Xô đã tan rã.
Nga thừa hưởng hầu hết các di sản của Liên Xô cũ, bao gồm thông tin kỹ thuật của tên lửa, ngoài ra còn có đội ngũ nghiên cứu viên và kỹ thuật viên kỳ cựu trong ngành hàng không vũ trụ.
Trong nhiều năm qua, Nga đã bí mật tiến hành công tác cải tiến và phát triển tên lửa N-1, sau nhiều thập kỷ miệt mài cố gắng, bọn họ cuối cùng cũng đã thành công.
Cuộc đua chinh phục vũ trụ ngày càng nóng bỏng và khắc nghiệt hơn, loạt tên lửa Gấu Bắc Cực sẽ là thiết bị cốt lõi trong kế hoạch không gian “Yuri” của bọn họ.
Chỉ bọn họ mới biết, vì loạt tên lửa Gấu Bắc Cực này, mà đội ngũ chế tạo tên lửa đã phải hứng chịu bao nhiêu đau khổ trong những năm qua.
Kỹ sư thiết kế ra tên lửa này chính là thầy của Mendelov, một con người vĩ đại đã dành cả cuộc đời cho tên lửa. Sau khi ông ấy ra đi, Mendelov đã tiếp quản công việc của thầy mình và dốc sức hoàn thiện thiết kế của tên lửa. Sau nhiều năm liên tục cải tiến thiết kế và thử nghiệm, công nghệ tên lửa của Nga rốt cục cũng đã phát triển toàn diện.
Đến khi Trần Mặc tiến vào vũ trụ, Điện Kremlin lập tức ra lệnh cho Cơ quan Hàng Không Vũ Trụ Nga nhanh chóng khởi động “kế hoạch Yuri” để quay lại Mặt Trăng.
Bọn họ cũng đã nghe được thông tin tập đoàn Kiến Hành Quân đã thu hoạch được mẫu đá từ mặt sau của Mặt Trăng.
Tại thời điểm này, Trung Quốc là quốc gia duy nhất làm chủ công nghệ phản ứng nhiệt hạch có kiểm soát, bây giờ lại còn có khả năng hạ cánh lên Mặt Trăng. Nếu bọn họ không sớm tiến hành kế hoạch này, thì cho dù diện tích quốc gia có rộng lớn đến đâu, thì bọn họ cũng không còn chỗ đứng trong trường quốc tế.
Nga vốn duy trì nền kinh tế của mình bằng cách bán các nguồn tài nguyên năng lượng, nhưng sự xuất hiện của công nghệ phản ứng nhiệt hạch đã khiến bọn họ đánh mất ưu thế của mình, cho nên chính phủ buộc phải tập trung vào phương diện công nghệ cao.
Công nghệ thăm dò Mặt Trăng chắc chắn sẽ giúp ích cho họ, bởi vì thời đại của công nghệ phản ứng nhiệt hạch đã sắp diễn ra, và Mặt Trăng đích thị là một “mỏ dầu” khác, một “mỏ dầu” có kích thước bằng một hành tinh.
“Thầy ơi, tên lửa sắp được lắp ráp hoàn tất, chúng ta có thể rót nhiên liệu vào bất kỳ lúc nào!”
Một người trung niên mặc áo nghiên cứu đi tới, báo cáo tiến độ.
“Trong giai đoạn tiếp theo, chúng ta phải dựa vào Thượng Đế rồi.”
Mondelov ngẩng đầu nhìn tên lửa Gấu Bắc Cực trên bệ phóng, khẽ nói.
Tiền thân của tên lửa Gấu Bắc Cực vốn dĩ là một câu chuyện đau lòng, hơn nữa đây là lần phóng thử cuối cùng, nếu bọn họ tiếp tục thất bại thì những nỗ lực bao năm qua đều đổ sông đổ biển hết. Chỉ cần phóng thử thành công, bọn họ mới có thêm lòng tin vào sứ mệnh đưa người lên Mặt Trăng.
…..
…,
Sự kiện tập đoàn Kiến Hành Quân thu hoạch mẫu đá Mặt Trăng đã ảnh hưởng đến tiến độ thực hiện kế hoạch khám phá Mặt Trăng trên khắp toàn cầu.
Không chỉ Hoa Kỳ, Nga và châu u, mà cả Ấn Độ cùng Nhật Bản và Israel, tất cả các quốc gia có tham vọng và năng lực đều đang khua chiêng gõ mõ đẻ chuẩn bị cho kế hoạch đổ bộ lên Mặt Trăng, bởi vì không ai muốn tụt lại phía sau trong cuộc đua mang tính bước ngoặt này.
Hai nhà máy điện hạt nhân do tập đoàn Kiến Hành Quân xây dựng sắp sửa hoàn thành, công nghệ phản ứng nhiệt hạch có kiểm soát sẽ sớm được áp dụng thực tế, điều ày có nghĩa là thời đại phản ứng nhiệt hạch sắp mở ra, các nguồn tài nguyên trên Mặt Trăng sẽ trở thành đối tượng để toàn cầu tranh giành.
Những kế hoạch kể trên đều là những tổ kén đã ấp ủ từng lâu, nay hoá thành bướm rồi vỗ cánh bay xa.