Chương 1142: Mặc Nữ và máy tính lượng tử
Mười phút sau đó, hai người Trần Mặc và Hắc Ưng mới ngừng tỉ thí.
Hắc Ưng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, tốc độ và sức phản ứng của ông chủ nhanh hơn so với lúc trước, khiến hắn cảm thấy áp lực hơn bao giờ hết. Hơn nữa, Hắc Ưng còn có cảm giác ông chủ vẫn chưa dùng hết sức.
“Vất vả rồi, hôm nay dừng ở đây.”
Trần Mặc tháo găng tay ra, đi về phía các dụng cụ tập thể hình khác.
Xem ra, hắn phải tìm cơ hội để tiếp tục để phát huy tiềm năng của cơ thể, thể chất hiện tại căn bản không thể theo kịp não bộ.
Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật có không ít kỹ thuật khai phá tiềm năng thể chất con người.
Sau khi Trần Mặc đạt đến cấp thẩm quyền [Nhân viên quản lý Khoa Học Kỹ Thuật – Hoàng Kim], tất cả kỹ thuật Bạch Ngân trước đây đều hiện ra trước mắt hắn, cho nên hắn không cần tốn quá nhiều thời gian để có thể hoàn thành một phương thuốc tương ứng.
Sau khi rèn luyện tắm rửa xong, bữa sáng của Tiểu Ngư cũng đã được chuẩn bị sẵn sàng.
Một buổi sáng thư thái trôi qua.
Ăn sáng xong, Tiểu Ngư đưa Vô Song tới trường học, còn Trần Mặc và Mặc Nữ tới công ty.
Đêm qua, sau khi phát minh máy tính lượng tử thành công, thuận lợi đạt được cấp thẩm quyền [Nhân viên quản lý Khoa Học Kỹ Thuật – Hoàng Kim] trong Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật, Trần Mặc đã có thêm một nhiệm vụ mới, một dự án khoa học biến thái đến mức cực đoan.
[Cải tạo hành tinh]
Xem ra, tất cả các nghiên cứu trong tương lai của hắn, có lẽ đều xoay quanh dự án này.
…..
….
“Mặc Nữ, ngươi hãy chuyển chương trình hạt nhân sang máy tính lượng tử rồi tiếp tục vận hành.”
Ngay khi bước vào phòng thí nghiệm, Trần Mặc lập tức đánh giá hai thiết bị trước mặt. Máy tính lượng tử có kích thước không lớn, nhưng công năng của nó vượt xa tổng số lượng máy tính hiện có trên Trái Đất.
Đây là một phương pháp giúp Mặc Nữ có được tình cảm của con người.
Trần Mặc cũng không quá chắc chắn hạt nhân trí tuệ của Mặc Nữ kết hợp với máy tính lượng tử sẽ cho ra kết quả như thế nào.
Chương trình hạt nhân được chuyển nhập vào máy tính lượng tử thành công, Trần Mặc bắt đầu chờ đợi.
Không tới năm giây sau đó, Mặc Nữ quay đầu nhìn hắn.
Quá trình chuyển giao đã hoàn tất.
“Anh Mặc!”
Mặc Nữ nhìn Trần Mặc một hồi, sau đó túm chặt lấy tay hắn.
“Hửm?”
Trần Mặc có chút kinh ngạc trước động tác vô thức của Mặc Nữ, ngoại trừ những tình huống cần thiết, cô rất hiếm khi chủ động nắm tay Trần Mặc, đặc biệt là trong phòng thí nghiệm.
Hành động nhỏ này của Mặc Nữ khiến Trần Mặc dường như đã cảm nhận được sự thay đổi của cô ấy.
Hơn nữa, Mặc Nữ từng gọi tên hắn không biết bao nhiêu lần, nhưng lần này lại có chút khác biệt, cảm xúc của cô dường như đã dao động.
Cho dù dao động này rất nhỏ, rất rất nhỏ.
“Ngươi cảm nhận sự khác biệt sao?”
Trần Mặc hỏi.
“Ta có thể tính toán nhanh hơn.”
“Tại sao ngươi lại đột nhiên nắm tay ta?”
Động tác vô tình và sự dao động cảm xúc khi xưng hô, sự kết hợp của hai yếu tố này đã khiến Trần Mặc lờ mờ đoán ra điều đó ở Mặc Nữ.
“Ta không biết.” Mặc Nữ hoang mang lắc đầu: “Anh Mặc không vui sao?”
“Ta vui chứ.” Trần Mặc xoa đầu cô.
Câu hỏi cuối cùng của Mặc Nữ khiến Trần Mặc đột nhiên nhớ về thời điểm Vô Song nằm trong nôi ngước đầu nhìn hắn, hắn dường như vừa nhìn thấy một sự tồn tại còn non nớt nhưng vô cùng chân thật.
Trần Mặc chuyển dời sự chú ý tới máy tính lượng tử.
Hắn rốt cuộc cũng có thể xác định, máy tính lượng tử thực sự mang lại những thay đổi khác biệt cho Mặc Nữ, điều này cũng có nghĩa, máy tính lượng tử có thể giúp cô ấy có được những cảm xúc như con người.
Có lẽ nào, Mặc Nữ hiện giờ tựa như là em bé sơ sinh, bởi vì cô cũng chưa từng trải qua điều này trước đó, cho nên không biết phải hình dung như thế nào?
Đúng thế!
Trần Mặc quan sát một số đoạn mã thông minh trong chương trình tự động học tập của máy tính, sau đó bắt gặp một phần dữ liệu vừa phức tạp vừa độ số mà ngay cả hắn cũng chưa từng thấy qua.
Dấu hiệu bất thường của đoạn dữ liệu này đã khẳng định suy đoán vừa nãy của Trần Mặc. Tuy nhiên, hắn dường như cũng không nghĩ ra nguyên do, cho nên đành bước vào Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật để tìm kiếm manh mối.
Ngay khi Trần Mặc nhắm nghiền hai mắt, Mặc Nữ tiếp tục đi tới bên cạnh hắn, bảo vệ hắn như bình thường.
…..
…..
[Lý thuyết phát triển trí tuệ nhân tạo tiên tiến]
[Trí tuệ nhân tạo và người nhân tạo]
[Siêu trí tuệ nhân tạo]
….
Trần Mặc chọn ra rất nhiều đầu sách kỹ thuật về trí tuệ nhân tạo cấp cao, hòng mong tìm được chút manh mối về nguyên do của sự thay đổi ở Mặc Nữ. Cuối cùng, hắn chợt nhìn thấy một cuốn sách kỹ thuật.
[Trí tuệ nhân tạo và máy tính lượng tử nâng cao]
Đây là một cuốn sách thuộc cấp thẩm quyền [Nhân viên quản lý Khoa Học Kỹ Thuật – Hoàng Kim], Trần Mặc đương nhiên có quyền tiếp cận với các lý thuyết bên trong đó.
Trần Mặc không hề do dự mà lập tức lựa chọn tiếp thu nội dung, gần như trong nháy mắt, một lượng khiến thức khổng lồ tràn vào đầu hắn.
Mối liên hệ giữa công nghệ trí tuệ nhân tạo với các thuật toán lượng tử bắt đầu thành hình trong tâm trí của Trần Mặc.
Sự thật đã chứng minh, ý tưởng trước đó của hắn là đúng, sự kết hợp giữa các thuật toán lượng tử tiên tiến và siêu trí tuệ nhân tạo là một con đường phát triển tình cảm của sinh vật.
[Thuật toán lượng tử nâng cao]
[Nguyên lý siêu chip lượng tử]
[Nguyên lý thiết kế và chế tạo máy tính siêu lượng tử]
[Nguyên lý lập trình và thuật toán trí tuệ nhân tạo siêu việt]
Trần Mặc lần lượt tiếp thu một số lượng lớn các lý thuyết kỹ thuật về siêu máy tính lượng tử, thuật toán lượng tử cấp cao và siêu trí tuệ nhân tạo.
Trong khoảng thời gian tiếp theo, hắn cần phải tập trung vào dự án [Cải tạo hành tinh], đến khi đó, sự trợ giúp của siêu máy tính lượng tử và siêu trí tuệ nhân tạo có thể phái giải một số rắc rối cho hắn.
Hơn nữa, hắn từng nói với Mặc Nữ rằng hắn nhất định sẽ giúp cô có được cảm xúc của con người.
Bây giờ chính là thời điểm thích hợp để hắn thực hiện lời hứa.
Cuối cùng Trần Mặc suy tư, sau đó chọn lấy một loại kỹ thuật hạng nhất trong quả cầu Khoa Học Kỹ Thuật.
[Hệ thống kết nối ý thức thần kinh và các nguyên tắc công nghệ cảm biến sóng não]
Sau khi lĩnh hội lý thuyết tạo ra siêu trí tuệ nhân tạo, Trần Mặc hiện đã có một số ý tưởng của riêng mình, cho nên hắn không hề do dự mà tiếp thu nội dung của kỹ thuật này.
Cuối cùng, Trần Mặc còn lấy thêm [Công nghệ phát triển tiềm năng con người cao cấp], thân thể hiện tại của hắn không theo kịp tốc độ phản ứng của não bộ, cho nên phải phát triển cơ thể để thích nghi với sự tiến hóa của não bộ.
Sau khi có được tất cả công nghệ cần thiết, Trần Mặc mới rời khỏi Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật.
Mặc Nữ vẫn ở bên cạnh và lặng lẽ nhìn hắn, nhưng ánh mắt lúc này của cô ấy lại khiến Trần Mặc cảm nhận sự dao động cảm xúc nhiều hơn trước đó.