Chương 1335: Văn hoá chiến giá
Nếu không phải vì tiếng kêu của con thú nhỏ, Trần Mặc cũng đã không mua nó, dù sao thì hiện tại hắn cũng không có tâm trạng nuôi một con thú cưng.
Sau khi tắm rửa xong, Trần Mặc bước ra phòng khách, chỉ thấy trên bàn có tiếng vang, hắn sững sờ. Con thú kia không bỏ chạy, thay vào đó, nó ngồi trên bàn cầm trái cây mà gặm.
Khi con thú thấy Trần Mặc xuất hiện, vội vàng quay lại, cảnh giác nhìn hắn.
Nó vừa thấy Trần Mặc cởi trần, vội vàng vứt trái cây đang cầm trên tay, giơ hai móng vuốt che mắt, dáng vẻ thẹn thùng rất giống loài người.
“…”
Trần Mặc suýt thì bật cười, đi tới trước bàn, nắm sau lưng con thú nhấc lên, mặc nó giãy giụa.
“Còn thẹn thùng? Chắc không phải là con cái chứ?” Trần Mặc giơ tay vạch lông giữa hai chân con thú ra, đúng là con cái, hắn nhéo nhéo cái mông nhỏ, vui vẻ cười nói: “Mông cũng mềm đó, thảo nào nhìn mặt ngươi có vẻ rất thanh tú.”
“Bi bi…”
Bị Trần Mặc xem chỗ đó, con thú nhỏ liều mạng kêu to hoảng sợ, vừa bối rối vừa tức giận, nó vùng vẫy tuyệt vọng. Hắn vừa mới đặt xuống, con thú nhỏ lại biến mất khỏi bàn, chạy ra cửa tức giận kêu to nhìn Trần Mặc như chỉ trích hắn.
Trần Mặc mỉm cười, không quan tâm tới nó, lấy ra quang não bắt đầu lập trình. Không có Mặc Nữ bên cạnh, Trần Mặc cần phát triển trí tuệ nhân tạo để hỗ trợ cho việc phát triển kỹ thuật sau này.
….
…..
Hôm nay Trần Mặc phải tới học viện Thanh Thủy để học.
Khi Trần Mặc tới lớp, hắn mở cuốn sách ra, nằm dài trên bàn, không nghe giảng bài mà bước vào Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật để tìm hiểu những kỹ thuật trong đó.
Đối với sinh mệnh bình thường, kiến thức được dạy ở đây rất cao cấp, nhưng đối với Trần Mặc, chúng đều thuộc cấp độ phổ thông.
Theo sự suy đoán của hắn, công nghệ thuộc cấp thẩm quyền [Người quản lý Khoa Học Kỹ Thuật — Tử Kim] của Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật đã ngang bằng với nền văn minh cao cấp, vượt qua công nghệ của nền văn minh Tam Nhãn. Nếu còn ở trái đất, nếu được cho thêm mười năm nữa, hắn nhất định sẽ chống lại sự xâm lược của nền văn minh Tam Nhãn một cách dễ dàng.
Đáng tiếc, đời này không có chữ “nếu”.
Bây giờ, Trần Mặc chỉ muốn tìm cách đánh bại nền văn minh Tam Nhãn, thoát khỏi tầm kiểm soát của bọn họ.
Mãi cho đến khi tan học, Trần Mặc mới ra khỏi Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật. Hắn đang định rời đi, thì cảm giác được có người đang tới gần mình, chính là Khả Nhi và Hoàn.
“Trần Mặc, ta hỏi ngươi một câu, lần trước ngươi đã lập trình hệ thống kiểm soát độ cao cho Thanh Điểu của Khả Nhi sao?” Hoàn tò mò hỏi.
Trần Mặc khẽ gật đầu: “Là ta, nó lại có vấn đề nữa à?”
Nhận được câu trả lời khẳng định, đôi mắt Hoàn lập tức sáng lên. Bây giờ, khi nhìn sinh mệnh hình người thấp bé trước mắt, cô ta đột nhiên phát hiện hắn ta có một loại phong vị đặc biệt, khí chất rất tuyệt vời l.
“Không có vấn đề gì.”
Khải Nhi nhanh chóng lắc đầu: “Ta muốn nhờ ngươi biên soạn một hệ thống kiểm soát độ cao cho bộ giáp mới nâng cấp của Hoàn, đương nhiên chúng ta sẽ trả thù lao.”
“Nếu ngươi có thể viết một hệ thống kiểm soát độ cao phù hợp, ta sẽ trả cho ngươi năm trăm nghìn tinh tệ.” Hoàn mong chờ nói.
“Năm trăm nghìn?” Trần Mặc sửng sốt.
Nếu là hai ngày trước, hắn sẽ vui vẻ giúp đỡ, nhưng bây giờ, hắn không thiếu chút tiền này. Nhìn thấy vẻ mặt của Trần Mặc, Khả Nhi hơi căng thẳng: “Được không?”
“Không có hứng thú.” Trần Mặc lắc đầu.
“Tại sao?”
Khả Nhi và Hoàn cùng nói, rất là khó hiểu trước sự từ chối không chút do dự của Trần Mặc: “Tiền ít quá sao? Ta có thể đưa ra cái giá cao, ngươi cứ việc nói!”
“Không phải, ta không thiếu tiền.” Trần Mặc thản nhiên nói.
Lần này, Khả Nhi và Hoàn đều rất ngạc nhiên.
Lần trước, Khả Nhi trông thấy Trần Mặc lái chiếc mô tô cấp thấp nhất, trông hắn chẳng có vẻ gì là giàu có.
“Khả Nhi, nhờ ngươi, giúp ta một lần đi!”
Hoàn đi tới cạnh Khả Nhi, khẽ thì thầm.
“Không được!”
“Chỉ một lần thôi, ta xin ngươi! Trần Mặc này rất cừ khôi, chẳng phải ngươi cũng có thiện cảm với hắn sao? Ngươi chịu giúp ta, thì nhất định sẽ thu hoạch được thứ gì đó đặc biệt. Hay là, tối về ta mát xa cho người…”
“Ai cần ngươi mát xa?”
Nghe vậy, gương mặt màu hồng nhạt của Khả Nhi đỏ bừng như một quả táo chín, chủng tộc này thể hiện sự xấu hổ quá mức rõ ràng, Trần Mặc không nhịn được mà nhìn xem một chút.
“Trần Mặc, ngươi có thể giúp cô ta một lần được không? Một lần thôi!”
Khả Nhi mở to mắt hỏi, cực kỳ căng thẳng.
“Không được.”Trần Mặc vẫn lắc đầu.
Nghe vậy, Khả Nhi bất lực nhìn Hoàn, ánh mắt tràn đầy thất vọng, thể hiện sự bất lực của cô ta.
“Bạn học Trần Mặc, giúp ta một lần thôi, Khả Nhi sẽ lấy thân báo đáp nha!”
Hoàn đặt tay lên eo Khả Nhi, cười ẩn ý rồi đẩy cô ta về phía Trần Mặc.
Trần Mặc sững sờ, chỉ cảm thấy hai vật mềm đụng vào mặt mình phảng phất mùi thơm đặc biệt.
Khả Nhi vốn cao hơn hai mét, lúc này đụng phải Trần Mặc, dẫn đến tình huống hơi xấu hổ.
Hả?
Trần Mặc vội vàng lùi lại một bước, đỡ lấy Khả Nhi.
Tất cả đều là sinh vật hình người, có cấu tạo cơ thể giống nhau, nhìn Khả Nhi đỏ bừng cả người, một mực ôm ngực, Trần Mặc đã biết mình vừa mới đụng vào chỗ không nên đụng.
Tình chị em plastic, nói bán là bán, bầu không khí quái dị khiến Trần Mặc hơi xấu hổ.
“Được, ta giúp ngươi một lần, nhưng không cần dùng thân thể để hứa hẹn.”
Trần Mặc không khỏi cảm khái, nếu hắn tiếp tục không đồng ý, thì cô gái này sẽ làm ra chuyện động trời gì nữa đây.
Lần này, làn da của Khả Nhi đỏ tới mức sắp chảy máu.
Trần Mặc ngồi trên mô tô bay, đi theo hai người họ về phía nam của học viện Thanh Thủy. Trên đường đi, hai người mặc chiến giáp có vẻ nhưng đang đấu võ mồm, về phần bọn họ nói cái gì, Trần Mặc không có cách nào biết được.
Đích đến của ba người bọn họ là một nhà xưởng nghiên cứu cỡ lớn. Khi đến nơi, Trần Mặc ngóng nhìn bốn phía, chợt phát hiện mình chưa từng đến đây bao giờ.
Tuy nhiên, điều đó cũng là chuyện bình thường, hắn đến học viện Thanh Thủy không bao lâu, mà quy mô của nơi này có thể so với một thành phố, hơn nữa hắn cũng không có hứng thú khám phá nơi đây.
Đám người ở xung quanh đều là học viên của học viện Thanh Thủy, bọn họ tụ tập thành từng nhóm ba nhóm bảy xì xào, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cười hưng phấn.
Sự xuất hiện của Hoàn và Khả Nhi thu hút sự chú ý của mọi người, mà người theo sát phía sau bọn họ là Trần Mặc cũng lây nhiễm một chút hào quang, nhưng hắn cũng không quá quan tâm, dù gì đã quen với việc bị theo dõi.
Hắn bước vào nhà xưởng, trông thấy đủ loại áo giáp, người máy và các linh phụ kiện nằm rải rác khắp nơi, mùi kim loại thoang thoảng trong không khí.
“Đây là nơi tập trung những người đam mê sửa đổi chiến giáp học viện Thanh Thủy, những nhân tài xuất sắc nhất trong lĩnh vực nghiên cứu phát triển chiến giáp cũng thường tới đây.”
Hoàn mặc chiếp giáp đã đáp đất an toàn, bắt đầu giới thiệu cho Trần Mặc, người mới tới lần đầu.
Làn da Khả Nhi vẫn còn đỏ chút, Trần Mặc có chút hoài nghi liệu bản thân có liên quan đến cuộc trò chuyện của hai người trên đường đi hay không.
“Rất tốt.”
Trần Mặc nhìn quanh, thản nhiên nói.
“Rất nhiều người đam mê chiến giáp tụ họp ở đây, cho nên ngươi có thể thấy nhiều chiến giáp với đủ loại hình dạng khác nhau, cũng như một số cuộc thi sử dụng chiến giáp vì mục đích giải trí.”
Hoàn nhiệt tình giới thiệu cho Trần Mặc.
Trần Mặc vẫn tỏ vẻ thờ ơ, không quá động lòng.
Sự thông dụng của việc sử dụng chiến giáp đã mang đến vô vàn khả năng cho thế giới này.
Giải trí trên không càng thú vị hơn so với dưới mặt đất, ví dụ như các cuộc tỷ thí bằng chiến giáp, chặng thi vượt chướng ngại vật bằng chiến giáp, cuộc đua tốc độ bằng thiết giáp, những điều này đã làm cho các ứng dụng của chiến giáp trở nên thú vị hơn, đồng thời cũng góp phần phổ cập văn hóa chiến giáp khắp nơi nơi.
Trần Mặc nghe nói, vào năm đó, nền văn minh Tử Vi đã dùng cách này để thành lập hệ thống văn hóa chiến giáp.
Loại phương pháp kể trên quả thực rất mới mẻ.
Khu vực này bao gồm ba xưởng nghiên cứu, một xưởng là phòng thí nghiệm nghiên cứu phát triển, xưởng điều chế và xưởng sửa chữa, nơi nào nơi đấy đều có kích thước rộng lớn và đầy đủ tiện nghi.
Các phòng thí nghiệm và mỗi phân xưởng ở đây đều đã được thuê bởi những câu lạc bộ chiến giáp của học viện Thanh Thủy.
Ngoài ra còn có một số đấu trường cỡ lớn, bãi thử nghiệm và khu vực tập luyện.
Đối với những người đam mê chiến giáp trong học viện Thanh Thuỷ, đây là nơi tụ tập ngoại khóa tuyệt vời nhất.
Tốc độ, điên cuồng, nhiệt huyết cuồng bạo, tràn đầy hormone.
Sau khi nghe giới thiệu, Trần Mặc cũng phải than thở, nền văn minh Tử Vi đã tìm ra cách thức giúp cuộc sống trở nên hào hứng hơn, mà con đường này cũng là chính xác.
Mặc dù ngôi sao Thanh Thủy là một hành tinh bị giam cầm, nhưng xét về phương diện văn hóa, nó cũng đã kịp kế thừa hệ thống văn minh chiến giáp từ liên minh vũ trụ thời bấy giờ.
Ba người bước tới xưởng sửa chữa, vừa đi vừa ngắm nhìn vài bộ giáp xinh đẹp trong tủ kính ở hai bên.
“Ôi, em gái, sao hôm nay rảnh rỗi tới chỗ ta vậy?” Sinh mệnh đang sửa lại bộ giáp, chợt quay đầu nhìn ba người bọn họ, sau đó lập tức mỉm cười tươi rói, để lộ hàm răng ố vàng, da dẻ của hắn ta cũng úa vàng như nghệ tươi.
“Cút!” Hoàn thản nhiên nói: “Sự cố chiến giáp Thanh Điểu của Khả Nhi lúc trước, ta còn chưa tính sổ với ngươi!”
“Đừng nóng, ta cũng mới tập tành tân trang chiến giáp lần đầu, còn đây là…?”
Tên da vàng như nến nhìn Trần Mặc, vội vàng chuyển chủ đề.
“Hắn là sinh vật hình người đã lập trình lại hệ thống kiểm soát độ cao của Thanh Điểu. Lần này đến đây, ta muốn ngươi lấy bảo bối lần trước mà ta nhờ ngươi sửa chữa trước đó, để hắn ấy biên so một hệ thống kiểm soát độ cao.” Hoàn nói.
“Đại thần, người anh em!” Tên da vàng nghệ kia lộ ra vẻ mặt sùng bái, bộ dạng càng lúc càng hèn mọn: “Người anh em đang làm ở đâu? Có muốn tham gia câu lạc bộ chiến giáp Quất Thú của ta không?”
Hoàn có chút không kiên nhẫn, lập tức mắng nhiếc: “Đừng có thấy sang mà bắt quàng làm họ.”
Trần Mặc là người mà cô ta phải bán chị em tốt mới mời được, nếu hắn ta rời khỏi đây, cô ta không chắc mình còn có thể tiếp tục mời được hay không.
Trong mắt Hoàn, tính cách của Trần Mặc có chút kỳ quái.
“Bà cô già khó tính, ngươi cứ hung dữ như vậy thì sẽ ế đến già, không hề dịu dàng như Khả Nhi!”
“Biến!”
“…”
Tên da vàng nghệ bất đắc dĩ, dẫn cả ba người vào một xưởng nhỏ riêng biệt.
Lúc này, một bộ chiến giáp màu hồng đang treo lủng lẳng trên cửa sổ có, hoàn toàn giống với màu da của Hoàn và Khả Nhi.