Chương 161: Mượn dao giết người

person Tác giả: Cô Đảm Mã Nghĩ schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:07 visibility 4,724 lượt đọc

Chương 161: Mượn dao giết người

Nếu như có người quen trong công ty lính đánh thuê, đối phương có thể bỏ qua khâu trung gian, tự mình tìm người ra tay, lính đánh thuê cũng sẽ được nhận trọn vẹn tiền thù lao thay vì phải trả một phần hoa hồng cho công ty.

Mặc dù tự mình hành động không phù hợp với quy tắc của bọn hắn, nhưng vì tiền, bí quá hoá liều cũng là điều dễ hiểu.

“Tuy nhiên, ta có tìm được thông tin của ngươi trong email của một nhân viên Academi.”

Mặc Nữ đột nhiên lên tiếng.

“Là của ai?”

“Berg, người gửi mail cho hắn chính là Taylor.”

“Gửi tài liệu về bọn hắn và nội dung email cho ta.”

Trần Mặc cảm thấy mình dường như đã bắt được một đầu manh mối, bây giờ chỉ cần lần theo manh mối này, rất nhanh sẽ có thể tìm được người muốn lấy mạng hắn.

“Vâng, anh Mặc.”

Mặc Nữ vừa nói xong, hai phần tài liệu cá nhân cộng thêm nội dung email cô vừa nhắc khi nãy đã xuất hiện trên màn hình máy tính của Trần Mặc.

“Sugar? Điều tra thêm tư liệu về tên Sugar này đi.”

Trần Mặc nói ra.

Khi xem xong thông tin của Taylor, hắn chắc chắn rằng mình không quen biết cũng chưa từng tiếp xúc với người này bao giờ.

Thế nhưng, ông chủ của Taylor lại làm hắn chú ý.

Một kẻ vẫn còn đang làm việc cho người khác, không thể nào nhàn rỗi không việc gì làm, tự tiện đi tìm lính đánh thuê gây phiền phức cho một người lạ mặt được.

Trần Mặc có cảm giác, nếu hắn mò theo sợi dây liên kết này, chắc chắn sẽ tìm ra chân tướng.

[Ronald Sugar, 67 tuổi, cựu CEO của công ty Northrop Grumman, hiện là một trong 8 thành viên cấp cao nhất trong hội đồng quản trị của công ty Apple......]

Thành viên hội đồng quản trị của Apple, nhìn thấy thông tin này, Trần Mặc lập tức hiểu rõ, nguyên nhân chủ yếu có lẽ là do mâu thuẫn giữa hắn và công ty Apple. Nếu không thì sao mọi chuyện lại trùng hợp như vậy được, sau khi Cook về nước, lập tức có người tới đây gây phiền phức cho hắn?

Đối phương muốn động thủ với hắn, có thể vì nhìn trúng công nghệ kỹ thuật trong tay hắn.

Tuy nhiên, lai lịch của đối phương khiến Trần Mặc khá đau đầu, nhưng hắn tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy được, bằng không về sau chắc chắn hắn sẽ phải gặp nhiều phiền phức hơn nữa.

“Hãy điều tra chi tiết Sugar cho ta, tốt nhất là về phương diện phạm tội và kẻ thù của ông ta.”

Trần Mặc suy nghĩ một lúc rồi nói ra. Đối phương ở Hoa Kỳ nên hắn không thể nào tiếp cận được, chỉ đành dùng kế mượn dao giết người. Dựa theo tình hình hiện tại của hắn, kế sách này chính là cách tốt nhất. Trần Mặc không tin những nhà tư bản ở vị trí cao như hắn lại chưa bao giờ nhúng chàm.

“Anh Mặc, thông tin ngươi cần đã tìm thấy rồi.”

Ngay khi Mặc Nữ vừa dứt lời, trên máy tính lập tức xuất hiện một tệp tin nén. Trần Mặc liếc mắt nhìn nội dung bên trong, da đầu bỗng tê dại cả lên.

Tất cả đều là thông tin đặc thù, hợp đồng giao dịch tư nhân cùng với các công ty lính đánh thuê, buôn lậu vũ khí, giết người, bắt cóc,... đi kèm với những tệp tài liệu, hình ảnh, video và ghi âm bí mật. Các người liên quan bao gồm các đối thủ cạnh tranh, các công ty lính đánh thuê và các quan chức chính phủ Hoa Kỳ.

Trần Mặc hiện tại đã chắc chắn 90% là Sugar là người động thủ với hắn.

“Cứ theo quy tắc cũ, dùng IP giả, gửi nặc danh các tệp tài liệu này cho những người được đề cập trong đó.”

Loại chuyện mượn dao giết người này, Trần Mặc rất tình nguyện làm.

Nếu để cho đối phương cảm thấy nhàn rỗi, hắn sẽ chuốc lấy phiền phức. Cho nên Trần Mặc phải khiến đối phương bận rộn đến mức không có cơ hội tìm mình gây phiền phức, lúc đó thì hắn mới có thể yên tâm.

“Vâng, đã gửi đi thành công.”

“Hãy theo dõi Berg, Taylor và Sugar, nếu bọn hắn còn có động thái nhằm vào ta thì lập tức báo cho ta biết.”

Trần Mặc ra lệnh. Sau khi giao phó xong mọi chuyện, hắn mới tới phòng thí nghiệm, tiếp tục lắp ráp robot.

Đêm đó, Trần Mặc đến bệnh viện và đưa Tiểu Ngư về biệt thự của mình để tiếp tục chăm sóc cho cô.

….

….

Bên kia bờ đại dương.

Trong một khu trang viên sang trọng tại Carolina.

Một người đàn ông da trắng, tóc vàng húi cua, mũi ưng, đang ngồi ở trong thư phòng, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Những người đã từng gặp qua hắn chắc chắn sẽ biết thân phận của hắn.

Prince, xuất thân từ đội đặc nhiệm SEAL, hiện tại đang là tổng giám đốc đương nhiệm của công ty Academi, công ty Blackwater trước đây cũng là do một tay hắn thành lập.

Sắc mặt của Prince rất khó coi, giống như một con sư tử đang bốc hỏa.

Sáng nay ngủ dậy, hắn vừa mở hòm thư ra, đột nhiên nhận được một email đính kèm rất nhiều tệp tin, đó đều là những chứng cứ phạm tội của Sugar bao gồm việc buôn lậu vũ khí và giết người diệt khẩu. Tuy nhiên, điều làm cho tâm trạng của Prince trở nên tồi tệ, chính là trong đống tệp tin này còn có vài tài liệu liên quan tới hắn.

Cách đây một khoảng thời gian, có một cựu nhân viên của công ty đã buộc tội Prince tham gia buôn lậu vũ khí và giết người. Bây giờ toàn bộ bằng chứng này của sự việc lần đó đều đã bị tìm ra, hơn nữa còn được gửi đến hòm thư của hắn để uy hiếp.

Đọc xong một lượt tất cả, Prince cảm thấy có chút may mắn, những thông tin này phần lớn là nhằm vào Sugar và nhiều người khác. Có lẽ người gửi email này đang muốn mượn tay hắn để đối phó với Sugar.

Nghĩ tới đây, sắc mặt của Prince càng trở nên khó coi hơn nữa. Cảm giác bị người khác lợi dụng như thế này rất khó chịu, nhưng hắn bắt buộc phải ra tay. Vì trong số những nạn nhân của bọn hắn có một vài nghị viên cấp cao, nếu như Sugar xảy ra chuyện, hắn sẽ có khả năng bị liên lụy. Đây tuyệt đối không phải là chuyện tốt.

“Chết tiệt.”

Prince đem con chuột trong tay đập về phía màn hình máy vi tính, sau đó hít một hơi thật sâu để điều chỉnh lại cảm xúc. Xong xuôi, hắn lấy điện thoại di động và bấm số của Sugar.

“Ronald, ta nghĩ chúng ta cần nói chuyện với nhau một chút.”

Điện thoại vừa kết nối, Prince u ám nói ra.

“Không cần hàn huyên đâu, Randy vừa điện thoại cho ta rồi.”

Ở đầu dây bên kia, Sugar nhìn chằm chằm màn hình máy tính với khuôn mặt xám xịt như tro tàn. Những thông tin bên trên khiến ông ta vô cùng sợ hãi. Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây?

Đó là điều duy nhất mà hắn muốn biết. Còn về chuyện những bằng chứng này từ đâu ra và vì sao chúng lại bị lộ ra ngoài, hắn cũng không còn tâm trí để cân nhắc nữa.

“Hắn cũng biết? Bây giờ ngươi định làm như thế nào?”

Sắc mặt của Prince càng thêm khó coi.

“Ngươi nói ta nên làm cái gì đây? Randy nói rằng các đặc vụ liên bang cũng đang trên đường đến chỗ của ta.”

Sugar lúc này không còn chút tinh thần nào, cứ như thể già đi thêm mười tuổi vậy. Khuôn mặt vốn đã nhiều nếp nhăn, nay lại càng thêm dày đặc hơn.

“Chính ngươi hiểu rõ, vì người nhà của ngươi mà hãy suy nghĩ một chút.”

Đầu dây bên kia truyền tới một thanh âm lạnh như băng: “Có một số việc, ngươi hiểu rõ hơn ta mà.”

“Ta đã biết, xin hãy bỏ qua cho người nhà của ta.”

Giọng nói của Sugar không hề mang theo một tia oán trách nào.

Sau khi cúp máy, Sugar ngơ ngác nhìn khẩu súng lục tinh xảo trên bàn, đôi tay già nua run rẩy cầm nó lên.

Bùm!

Một tiếng súng vang lên, kết thúc một buổi sáng yên bình trong trang viên hào hoa này.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right