Chương 179: Liên thủ phong toả
“Không thể để ta nói chuyện trực tiếp với hắn sao?”
Tô Quả cau mày, câu nói sau cùng đã biểu đạt rõ ràng sự bất mãn của chủ tịch công ty Kiến Hành Quân đối với bà, nhưng không phải vì chuyện khác, mà là vì sự cố của Cao Văn Văn.
“Chủ tịch đang bận, hiện tại không có thời gian.”
Khuôn mặt Tiểu ngư vẫn duy trì nụ cười lịch sự như cũ.
“Vậy khi nào chủ tịch của các người rảnh, xin hãy giúp ta xếp lịch, ta sẽ lại tới đây.”
“Chuyện này ta cũng không rõ, chúng ta không thể tự ý an bài lịch trình của chủ tịch.”
Tiểu Ngư mỉm cười trả lời.
“Vậy phiền chuyển lời tới chủ tịch của các người rằng ta thực sự xin lỗi vì sự cố tối hôm qua. Đây là danh thiếp của ta, bên trên còn có số điện thoại. Nếu chủ tịch của các ngươi có thời gian, hi vọng hắn có thể gặp mặt ta một lần.”
Trong lòng Tô Quả nhận thức rất rõ thái độ của Trần Mặc cũng như lý do hắn không chịu gặp mình, nhưng bà sẽ không bỏ cuộc như vậy. Bởi vì đã bỏ lỡ cơ hội tiếp cận nhân vật hàng đầu trong nước một lần, cho dù bây giờ chỉ còn một chút hy vọng, bà nhất định sẽ không buông tha.
Trên tầng cao nhất của tòa nhà, người mà Tô Quả đang mong muốn được gặp mặt lúc này đang ngồi ở trên ghế sô pha, hắn cầm ly cà phê do robot trợ lý đưa tới rồi yên lặng đọc sách.
Trần Mặc không thích gặp Tô Quả, cũng không muốn truy cứu chuyện này đến cùng. Nếu cứ khăng khăng làm vậy, danh tiếng của hoạt động từ thiện trong nước sẽ bị hủy hoại, mà hắn cũng không thu được lợi ích gì từ việc này, cho nên không cần thiết phải lãng phí thời gian.
“Anh Mặc, Triệu Mẫn gọi điện thoại tới.”
Trong lúc Trần Mặc đang đọc sách, giọng nói của Mặc Nữ đột nhiên vang lên.
“Nối máy đi.”
“Chủ tịch, ta có chuyện cần nói trước với ngươi. Khi nãy, người của công ty Altice, một tập đoàn viễn thông Châu u, đã thông báo với ta ngay trong đêm rằng bọn họ từ chối hợp tác với công ty Kiến Hành Quân.”
Cuộc gọi vừa kết nối, giọng nói của Triệu Mẫn lập tức vang lên, ngữ khí của cô có chút tức giận.
Trần Mặc đặt cuốn sách trên tay xuống, chân mày hơi nhướng lên khi nghe được tin tức này: “Ngay trong đêm? Bọn họ gấp gáp như vậy sao?”
“Trọng điểm chính là đây.”
Giọng điệu của Triệu Mẫn cũng thể hiện sự bất mãn sâu sắc.
Đôi bên vốn đã thương lượng xong hết tất cả trong ngày hôm nay, các điều khoản hợp tác đều đã được ấn định, toàn bộ chi tiết trong hợp đồng cũng đã được nêu rõ.
Vốn dĩ sáng mai chính là thời điểm ký hợp đồng chính thức, nhưng đối phương lại thông báo với cô rằng tất cả các điều khoản được thảo luận trong ngày hôm nay đều không còn giá trị, buổi lễ ký kết kia cũng bị hủy bỏ. Điều này có nghĩa, một là bọn họ muốn sửa đổi hợp đồng, hai là bọn họ không muốn hợp tác nữa.
“Vì sao lại có chuyện này?”
“Ta cũng không biết nữa, buổi đàm phán hôm nay của chúng ta diễn ra rất êm xuôi, thái độ của bọn họ cũng có vẻ chân thành. Ta tạm thời không hiểu vì sao đối phương lại thay đổi đột ngột như thế, có thể ngày mai bọn họ sẽ cho chúng ta một lời giải thích.”
Triệu Mẫn nói.
“Đột nhiên thay đổi quyết định sao? Chuyện này có chút kỳ lạ. Nếu việc hợp tác không thuận lợi thì cũng không sao, người cứ về nước trước đi, kế hoạch tiến vào thị trường châu u cũng có thể hoãn lại.”
“Ta biết rồi, ta gọi cho ngươi để thông báo trước thôi. Chuyến đi châu Âu lần này của ta, chỉ sợ không có thu hoạch gì lớn rồi.”
Đối phương đột ngột thay đổi quyết định, nhất định là muốn nhận được nhiều lợi ích hơn. Nhưng bọn họ không thể nhượng bộ đối phương trên phương diện này được. Nếu hai bên không thể thoả thuận với nhau, thì chuyến đi châu u lần này chỉ có thể trắng tay mà về.
“Trước mắt cứ như vậy đi, ngươi nghỉ ngơi sớm một chút. Nếu ngày mai bọn họ không có thành ý hợp tác thì ngươi cứ về nước trước, không cần phải dây dưa với bọn họ.”
“Được.”
Sau khi đặt điện thoại xuống, Triệu Mẫn xoa hai đầu chân mày rồi chậm rãi đi đến bên cửa sổ.
Lúc này trời đã về khuya, sông Đa-nuýp dưới ánh đèn dần trở nên mờ ảo mộng mơ, khiến người ta trở nên chìm đắm trong cảnh đêm nơi đây. Đây là một trong những ngóc ngách phồn hoa nhất của thế giới, nhưng đằng sau sự phồn hoa này lại ẩn chứa không biết bao nhiêu máu và nước mắt.
Châu u không yên bình giống như trong nước, đây vốn là khu vực bị kiểm soát bởi chủ nghĩa tư bản, cho nên lợi ích mới là điều tối thượng ở nơi này.
Sau khi bình tĩnh trở lại, Triệu Mẫn quay về giường rồi nằm xuống. Chuyến đi Châu u lần này của cô có lẽ đã bị chết yểu rồi, kế hoạch quốc tế hoá của công ty Kiến Hành Quân chắc sẽ mất thêm một khoảng thời gian nữa mới có thể thành công.
Triệu Mẫn quyết định không suy nghĩ nữa mà nhắm hai mắt lại. Lỡ có chuyện gì thì để ngày mai giải quyết!
Ngày hôm sau.
Triệu Mẫn rời khách sạn cùng đám người Julie, đoàn xe của bọn họ rất nhanh đã tới trụ sở chính của tập đoàn Altice.
“Ngài Combes, chúng ta cần một lời giải thích. Không phải hôm qua chúng ta đã đàm phán xong rồi sao, bây giờ chính là thời điểm ký hợp đồng chính thức, tại sao ngươi lại hủy bỏ giữa chừng như vậy?”
Khi vừa nhìn thấy giám đốc điều hành Combes của tập đoàn Altice, Triệu Mẫn lập tức cất cao giọng để chất vấn hắn ta. Triệu Mẫn có cảm giác như mình đang bị đùa giỡn, nên âm sắc của cô cũng không thân thiện cho lắm.
Buổi đàm phán ngày hôm qua kéo dài rất lâu, bọn họ phải rất vất vả mới có thể thống nhất các điều khoản trong hợp đồng, thế nhưng đối phương lại đạp đổ mọi thứ chỉ bằng một cú điện thoại đơn giản, cho dù là ai cũng không thể không tức giận.
“Triệu phu nhân, xin ngươi hãy bình tĩnh.”
Combes nghe người phiên dịch truyền đạt lại lời của Triệu Mẫn xong, hắn đẩy mắt kiếng, mỉm cười rồi chỉ vào vị trí đối diện bàn làm việc.
“Chúng ta hãy ngồi xuống bàn bạc lại nhé, bởi vì hội đồng quản trị của tập đoàn không đồng ý với một số điều khoản trong bản hợp đồng, nên ta cũng không còn cách nào khác.”
“Vậy bây giờ các ngươi muốn như thế nào?”
Triệu Mẫn ngồi xuống ghế, bình tĩnh lại rồi hỏi.
“Chúng ta quyết định thay đổi phương thức hợp tác. Chúng ta muốn mua 10% cổ phần công ty Kiến Hành Quân, các ngươi có thể dựa vào tài nguyên của chúng ta để phát triển, đồng thời loại bỏ Apple ra khỏi thị trường châu u với tốc độ nhanh nhất có thể. Nếu như vậy, chúng ta sẽ cùng nhau thu được nhiều lợi nhuận hơn nữa.”
Combes nói ra.
Hắn từng là giám đốc điều hành của Alcatel, cho nên hắn hiểu rất rõ thị trường phần mềm lẫn phần cứng viễn thông châu u. Hắn không thể không thừa nhận, điện thoại Mắt Hồ Điệp của công ty Kiến Hành Quân là một sản phẩm cực kỳ xuất sắc, nếu bọn họ có thể trở thành nhà phân phối độc quyền ở châu u, thì lợi nhuận có thể thu về chắc chắn không hề nhỏ.
(*) Alcatel là một thương hiệu thiết bị điện thoại di động của Pháp thuộc sở hữu của công ty điện tử tiêu dùng Phần Lan Nokia.
Chỉ là bản hợp đồng đó đã bị hội đồng quản trị bác bỏ, bọn họ muốn thu mua cổ phần của công ty Kiến Hành Quân để có thể nhận được lợi ích lớn hơn nữa. Một ít lợi nhuận từ việc phân phối độc quyền điện thoại Mắt Hồ Điệp không thể thỏa mãn được bọn họ.
Ý tứ của cấp trên rất kiên quyết, nếu công ty Kiến Hành Quân không chịu giao ra cổ phần thì không thể tiến vào thị trường châu u, và đương nhiên, bọn họ có thể làm được điều đó dễ dàng. Suy cho cùng, ở mảnh đất châu u rộng lớn này, các tập đoàn tư bản lớn đã sớm trở thành những vị vua không ngai.
“Không có khả năng, chúng ta tuyệt đối không bán cổ phần.”
Triệu Mẫn bình tĩnh trả lời. Đúng như cô từng đoán, đối phương quả nhiên muốn nhận được nhiều lợi ích hơn. Nhưng nếu mục tiêu của họ là cổ phần của công ty Kiến Hành Quân, điều đó rõ ràng bất khả thi.
“Triệu phu nhân, ngươi cần phải suy nghĩ thật kỹ, thị trường châu u rất lớn, có sự trợ giúp của chúng ta thì các ngươi mới có thể nhanh chóng gặm được miếng bánh này. Lợi ích của nó đáng giá hơn nhiều so với 10% cổ phần của công ty Kiến Hành Quân.”
“Chúng ta không có hứng thú, nếu quý công ty đã không muốn hợp tác, vậy ta chỉ có thể lấy làm tiếc.”
Triệu Mẫn đứng dậy, xoay người rời đi.
“Triệu phu nhân, nếu ngươi từ bỏ tập đoàn Altice, chẳng khác nào ngươi đang từ bỏ toàn bộ thị trường châu Âu, sau này muốn tiến vào e là còn khó khăn hơn nữa. Chỉ là 10% cổ phần thôi, chúng ta cũng chỉ sở hữu cổ phần để làm tin chứ không tham gia vào việc điều hành công ty.”
Combes cau mày khi thấy Triệu Mẫn rời đi một cách dứt khoát như vậy.
“Không có hứng thú, tạm biệt.”
Triệu Mẫn chào tạm biệt, mang theo đám người Julie lập tức rời đi.
Trần Mặc chắc chắn sẽ không đồng ý bán cổ phần của công ty Kiến Hành Quân ra, cho dù cô có tiếp tục bàn bạc thêm nữa thì cũng chỉ lãng phí thời gian mà thôi.
Thấy Triệu Mẫn dứt khoát rời đi như vậy, Combes lập tức gọi điện thoại: “Thưa ngài, công ty Kiến Hành Quân không chịu nhượng lại cổ phần.”
“Nếu không chịu cúi đầu thì cút về bụng mẹ đi.”
Một giọng nói quyết đoán vang lên trong điện thoại.
Ngay khi Triệu Mẫn vừa rời đi, những người đứng đầu các nhà mạng viễn thông lớn ở châu Âu đột nhiên nhận được thông báo, nhất định không được phép hợp tác với công ty Kiến Hành Quân.
Tin tức công ty Kiến Hành Quân đang bị các nhà mạng viễn thông lớn của châu u liên thủ phong toả lập tức lan truyền khắp nơi. Điều này có nghĩa, dòng điện thoại của công ty Kiến Hành Quân gần như không có khả năng tiến vào thị trường châu Âu.
Ở châu Âu, chính phủ không phải là người đưa ra quyết định cuối cùng, mà chính là các nhà tư bản lớn, các gia tộc và tổ chức công đoàn đã đưa các chính trị gia lên nắm quyền.
“Có vẻ như bọn họ đang muốn phong toả chúng ta.”
Buổi tối ở khách sạn, Triệu Mẫn nặng nề đặt điện thoại xuống, bọn họ vốn định tìm một công ty khác để hợp tác, kết quả lại xảy ra sự việc như vậy, kế hoạch ban đầu cũng tan thành mây khói.
Cô nhìn đồng hồ rồi bấm điện thoại gọi cho Trần Mặc.
“Chuyện thế nào rồi?”
“Đúng như ta dự đoán, người của tập đoàn Altice muốn thay đổi điều khoản hợp đồng, bọn họ đòi mua 10% cổ phần công ty Kiến Hành Quân.”
“Có thể đổi đối tác khác không?”
“Ta đã từ chối yêu cầu của bọn họ nên các nhà mạng lớn châu u đã liên kết với nhau để phong toả chúng ta, mục đích ngăn chặn công ty Kiến Hành Quân tiến vào thị trường châu Âu. Đám người tập đoàn Altice bất ngờ lật lọng, có lẽ cũng là trò quỷ của những gã khổng lồ viễn thông này.”
Triệu Mẫn nói.
“Có cách nào đối phó không?”
Trần Mặc hỏi.
“Thị trường phần mềm lẫn phần cứng viễn thông khắp lãnh thổ châu u đều nằm trong tay các nhà mạng này, bọn họ gần như độc chiếm toàn bộ thị trường. Chúng ta là người ngoài, căn bản không có khả năng phá vỡ vòng vây.”
Triệu Mẫn trả lời.