Chương 1856: Rắc rối của nền văn minh Minh Thể
Lòng bàn tay của Tiểu Ngư phủ lên thái dương của Trần Mặc, hai người hiện đang ở trong trạng thái siêu phàm. Bọn họ nhắm chặt hai mắt, kết nối ý thức với nhau thông qua năng lực đặc biệt, nhìn thấy những hình ảnh trong tâm trí tương tự như nhau.
Nhưng người chiếm thế chủ đạo là Tiểu Ngư.
Cô đang cố gắng hết sức phóng thích siêu năng lực của chính mình, để cho Trần Mặc có thể hiểu được tính chất đặc thù và phương thức vận chuyển của loại siêu năng lực này, từ đó mô phỏng lại
nó.
Xét về mặt lý thuyết, Trần Mặc có được cơ thể lượng tử, căn bản không gì không làm được, nhưng xét về phần siêu năng lực, thì hắn vẫn chưa chạm đến được siêu năng lực của Tiểu Ngư, vẫn cần một chiếc chìa khóa để có thể mở ra cánh cửa của siêu năng lực ấy.
Bây giờ, Trần Mặc đang cố gắng mở cánh cửa ấy, một khi thành công, hắn sẽ có được siêu năng lực
Ý thức vẫn còn đang tiếp tục quay cuồng.
Trần Mặc và Tiểu Ngư cảm giác thân mật hơn bao giờ hết, tâm hồn bọn họ dường như đã hòa quyện vào nhau.
Loại cảm giác này vô cùng đặc biệt, phảng phất như hai người yêu nhau tiến hành tiếp xúc thân mật nhất, không hề giữ lại chút gì, chính là sự giao lưu từ tận sâu trong linh hồn, vượt qua cả rào cản thân thể.
Trần Mặc đang cố gắng hết sức bắt chước lại những dao động trong ý thức của Tiểu Ngư, đây chính là phương thức thay đổi hoàn toàn hướng đi của cuộc chiến tranh vũ trụ hiện tại. Lúc này, hắn bất chợt nhìn thấy thể ý thức của Tiểu Ngư đang nhảy nhót liên hồi theo một quy luật nào đó, nhưng lại như chẳng có bất kỳ quy luật nào.
Một phần ý thức của Trần Mặc đang lặng lẽ biến đổi, chậm rãi đồng bộ với ý thức của Tiểu Ngư.
Chiến trường trải dài hàng trăm tỷ km, từng chùm ánh sáng nổ tung cùng những mảnh xác vỡ vụn ngập tràn khắp không gian vũ trụ, tạo nên cảnh tượng tĩnh lặng mà thê lương mỹ lệ. Ngoài ra, một dòng cỗ máy chiến tranh đều đặn gia nhập vào chiến trường, khiến cho sinh mệnh trông có vẻ cực kỳ nhỏ bé.
Bom laser, người máy chiến tranh, chiến hạm, chiến giáp, vũ khí không gian và hàng loạt các loại vũ khí khác tựa như chiến binh quả cảm chẳng sợ điều chỉ, chúng cứ thế đưa đón, rượt đuổi và chiến đấu quyết liệt với nhau trong không gian vũ trụ đổ nát hoang tàn, cuối cùng đồng quy vu tận. Sự xuất hiện của mỗi một vụ nổ mãnh liệt đều đi kèm với bức xạ độc hại và vô vàn mảnh vụn, ngay hệ hằng tinh ngay bên cạnh cũng có thể bị phá hủy thành đống đổ nát chỉ trong nháy mắt.
Dường như lúc này đây, vũ trụ đang lặng lẽ soạn nên một khúc tráng ca vang vọng trong tâm trí của mỗi sinh mệnh chứng kiến cảnh tượng này.
Kể từ thời điểm bắt đầu, thì cuộc tổng tấn công này đã được định sẵn là phải có một bên bị hủy diệt thì mới có thể dừng lại.
Minh A cảm thấy vô cùng áp lực.
Tuyến phòng thủ xung quanh Lỗ Trùng căn bản không có góc chết, bọn họ đã phát động một cuộc tiến công siêu mãnh liệt, nhưng hầu như không gây ra bất kỳ thương vong nào. Đối phương chẳng khác nào con côn trùng đập mãi không chết, nhìn thì như lâm vào hiểm cảnh, nhưng lần nào cũng có thể ngăn được đòn tấn công của bọn họ.
Xét về thủ đoạn bố cục, cũng như thực lực chiến thuật, thì vị tổng chỉ huy của phe đối phương tuyệt đối không thua kém gì hắn ta.
Ngoài ra, đám binh lính của phe đối phương cũng sở hữu thực lực mạnh mẽ, các chiến giáp sư sát thủ của phe bọn họ âm thầm xâm nhập vào phòng tuyến đối diện đều sẽ bị nhanh chóng phát hiện và lập tức bỏ mạng.
Tại sao lại là kết quả này chứ?
Minh A biết được vị tổng chỉ huy của phe đối phương chính là Tóc Bạc năm đó đã dẫn dắt đoàn chiến giáp Hắc Phong Diệp tiêu diệt nền văn minh Đại Hà.
Tuy rằng đã nghe nói đến rất nhiều thành tựu của cái tên Tóc Bạc này, nhưng hắn ta cũng không để ý cho lắm.
Một tên tướng quân hoang dã chưa từng trải qua nền giáo dục bài bản, không hề có điều kiện và tài nguyên của nền văn minh thần cấp, cho dù có tài giỏi đến đâu, thì thì vẫn có chút chênh lệch so với hắn ta
Nhưng lúc này, Minh A không thể không thay đổi suy nghĩ của chính mình.
Cuộc chiến tại toà thành Sử Long vô cùng quan trọng, chính là cuộc chiến để nền văn minh Minh
Thể lập uy với toàn thể vũ trụ, cũng là trận chiến liên quan đến tương lai của hắn ta, hơn nữa còn là cơ hội báo thù rửa hận cho người chị Minh Nguyệt. Vì lẽ đó, Minh A tuyệt đối không cho phép bản thân thất bại.
“Đại nhân, theo sự thúc tiến của chiến trường, chúng ta có lẽ đã đến lối vào Lỗ Trùng rồi. Radar cũng cho thấy đối phương còn một phòng tuyến cuối cùng, chúng ta chỉ cần phá được phòng tuyến này, là có thể chiếm được lối vào Lỗ Trùng”
Một tên phụ tá hưng phấn báo cáo với Minh A.
Minh A gật đầu, duy trì vẻ mặt bình tĩnh như cũ.
Trong chiến tranh, nếu như không xác định được toàn bộ kẻ địch đã bị tiêu diệt hoàn toàn, hơn nữa còn là một kẻ địch ngoan cường như vậy, thì sẽ không bao giờ được coi là thắng lợi.
Đột nhiên, Minh A thay đổi sắc mặt khi nhận được một đoạn tin tình báo gửi về từ chiến trường. Một chiến bộ đột nhiên xuất hiện ở đó, khiến cho hắn ta vô cùng ngạc nhiên.
Chiến bộ Minh Đồ.
Chiến bộ này do nền văn minh Minh Thể đầu tư toàn bộ kỹ thuật với chi phí cực lớn, vậy mà lại bị Minh Đồ mang đi, quy hàng vào trận doanh của Trần Mặc, thậm chí còn tàn sát toàn bộ phái đoàn
nền văn minh Minh Thể.
Hành động phản bội của Minh Đồ đã khiến nền văn minh Minh Thể trở thành trò cười trong vũ trụ. Minh A biết rõ thân phận của Minh Đồ - một người máy có ý thức đặc biệt được tạo ra bằng kỹ thuật công nghệ.
Khi còn ở nền văn minh Minh Thể, Minh Đồ là một tên cuồng chiến tranh im lặng kiệm lời, ngày nào cũng trốn một góc để nghiên cứu các loại binh thư, chiến pháp. Hắn ta vốn là một tướng tinh đỉnh tên thuộc hạ sự bồi dưỡng của nền văn minh Minh Thể, vậy mà bây giờ lại trở thành một thanh đao sắc bén chĩa vào bọn họ.
Trong các cuộc chiến tranh giả lập ở học viện quân sự, Minh A và Minh Đồ có chiến tích tương
đương nhau, nhưng xét về danh tiếng trong vũ trụ, thì hai người này lại khác nhau một trời một
vực.
Minh A là thiên chi kiêu tử của nền văn minh Minh Thể, đối tượng sùng bái của vô số sinh mệnh, cũng là bộ mặt của nền văn minh Minh Thể. Mà Minh Đồ lại rất kín tiếng, hầu như chưa từng xuất hiện trước mặt công chúng, hơn nữa cũng không có bạn bè, thậm chí còn bị âm thầm theo dõi phòng bị khắp nơi trong nền văn minh Minh Thể.
Hai người có hoàn cảnh khác nhau, thế nên cũng có phong cách hành sự không hề giống nhau. Minh A đánh tới đâu chắc tới đó, từng bước xâm chiếm đối thủ, có thể khiến đối thủ dần dần lâm
vào tuyệt vọng.
Mà Minh Đồ lại ngập tràn sát khí mãnh liệt, đặc biệt am hiểu thủ đoạn đánh úp kẻ địch. Kể cả trong tình huống cực đoan nhất, hắn ta còn không từ thủ đoạn để giành được chiến thắng, bao gồm cả kế sách “vườn không nhà trống”.
Minh A nghiên cứu phong cách chiến đấu của Minh Đồ, biết được Minh Đồ có thể sẵn sàng hủy diệt toàn bộ chòm sao của một thiên hà chỉ để ngăn chặn kẻ địch thay thế cứ địa.
Thủ đoạn coi sinh mệnh như con sâu cái kiến như vậy, đã từng khiến quan chức cấp cao trong nền văn minh Minh Thể khiếp sợ không thôi.
“Không ngờ chúng ta vẫn gặp nhau ở trên chiến trường, đáng tiếc không phải chiến hữu mà lại là kẻ thù”
Minh A thở dài một hơi, hắn ta thông cảm với quá khứ của Minh Đồ, nhưng vì tương lai của nền văn minh Minh Thể, bất cứ chuyện gì cũng không còn quan trọng đối với hắn ta.
“Đại nhân, không ổn rồi.
Một giọng nói nhuốm đầy sợ hãi lọt vào tai Minh A.
Hắn ta quay lại nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một tên thuộc hạ đang run rẩy dâng lên tập tư liệu tình báo trong tay.
Nhìn thấy hình ảnh xuất hiện trong tư liệu tình báo, Minh A lạnh ngắt tứ chi, bắt đầu mất bình tĩnh và trở nên hoảng hốt.
Hắn ta biết tại sao chiến bộ Minh Đồ lại đột nhiên xuất hiện.
“Nền văn minh Minh Thể gặp rắc rối rồi.
Võ Đế báo tin tình báo cho Vũ Đế và Úy Đế bên cạnh với vẻ mặt nghiêm nghị.
Nền văn minh Minh Thể lựa chọn rút lui khỏi chiến trường Lỗ Trùng thuộc toà thành Sử Long ngay
khi phòng tuyến cuối cùng của tập đoàn Kiến hành Quân sắp sửa bị phá vỡ.
Đây rõ ràng là cuộc chiến sinh tử, hai bên đều đã trả giá rất lớn, vậy mà nền văn minh Minh Thể lại từ bỏ ngay giây phút cuối cùng.
“Chúng ta phải làm gì đây?” Úy Đế trầm giọng nói.
“Vũ đệ, ngươi nói xem nên làm gì đây?” Võ Đế quay đầu hỏi.
Trong ba người bọn họ, Vũ Đế là tướng tinh trời sinh, am hiểu chiến thuật hơn hai người bọn họ.
Vũ Đế nhìn tình báo, suy nghĩ một lát rồi nói:
“Rút bớt trú quân đang giằng co với tập đoàn Kiến Hành Quân, tạm ngưng việc quấy rối bọn họ, củng cố phòng tuyến xung quanh thiên hà, sau đó chuẩn bị…”
“Xem ra bọn họ không để lãng phí tin tức chúng ta cung cấp”
Nhìn tin tức tình báo được truyền về, Diễm liền để lộ ý cười trên khuôn mặt.
Tình hình hiện nay không khác suy đoán của hắn là bao.
“Tổng chỉ huy của đối phương nắm bắt thời cơ khá tốt, ra tay ngay thời khắc chiến bộ Minh A tấn công Lỗ Trùng. Tuy nhiên, chiến bộ Minh Đồ cũng gánh chịu thiệt hại nặng nề, trở nên rối loạn.
Ấn đường Đồng Thanh cũng toát lên vui sướng.
“Trải qua trận chiến này, Minh Thể đã không còn là mối đe dọa nữa rồi.
Diễm nói như đã dự tính được từ trước: “Trong bảy nền văn minh thần cấp, Ám Sâm Lâm và Minh Thể đã rơi đài, Hải Vô Tẫn không có ham muốn tranh đoạt. Trong khi đó, dưới sự cai trị của Lôi Đình, nền văn Minh Lôi Thần không ngừng phát triển, theo sát ngay sau chúng ta. Mà nền văn minh Bạch Tinh cũng có căn cư ổn định, cũng như tiềm lực phát triển không nhỏ.”
“Còn nền văn minh Tử Vi thì sao?”
Đồng Thanh hỏi.
“Nền văn minh Tử Vi là nền văn minh thần cấp cổ xưa nhất, nhưng lại rơi vào lối mòn của các giai cấp nội bộ, trở nên trì trệ suy tàn. Hơn nữa, nhóm lãnh đạo của bọn hắn cũng không đoàn kết một lòng, tương tự nền văn minh Minh Thể, chỉ là trông có vẻ không tệ hại như nền văn minh Minh Thể
Chừng nào nền văn minh Tử Vi còn chưa giải quyết xong những gia tộc cổ xưa ăn sâu bén rễ trong bộ máy quyền lực, thì cũng không thể nào uy hiếp đến chúng ta. Suy cho cùng, không phải người
Tử Quân Chi tính tình ôn hòa, không đủ thủ đoạn, lại có quá nhiều mối bận tâm. Hơn nữa, ông ta cũng không đủ danh vọng và thực quyền để chống đỡ nền văn minh Tử Vi, khiến cho nền văn minh Tử Vi vẫn luôn trì trệ, duy trì hiện trạng như vậy.
Nếu Minh A giành chiến thắng, hắn ta càng có khả năng hợp nhất nền văn minh Minh Thể. Trong khi đó, Tử Quân Chi cũng không có thành tựu đặc biệt nào để đề cao danh vọng và thâu tóm quyền lực, còn La mập mạp có vẻ như cũng không muốn đi quản cái cục diện rối rắm này lắm.