Chương 1926: Tiến hành thí nghiệm với Tác Mễ

person Tác giả: Cô Đảm Mã Nghĩ schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1926: Tiến hành thí nghiệm với Tác Mễ

Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật.

Sau khi tận mắt nhìn thấy siêu năng lực của Tác Mễ, Trần Mặc cảm ứng được động tĩnh của Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật, cho nên đi vào bên trong để xem thử.

Những giá sách cao lớn kéo dài đến vô tận, cũng với quả cầu Khoa Học Kỹ Thuật trôi nổi ở trung tâm Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật.

Sau khi Trần Mặc đi vào, quả cầu từ trên hạ xuống, lơ lửng trước mắt hắn.

Từ khi hắn ta lấy được cấp thẩm quyền [Nhân viên quản lý Khoa Học Kỹ Thuật - cấp độ Thần Thoại, quả cầu trung tâm Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật này biến thành trong suốt mềm mại, nhưng khi hắn trở thành sinh mệnh lượng tử, thì Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật đều không có gì thay đổi.

Trần Mặc vẫn luôn tìm cách để kích hoạt nhiệm vụ tiếp theo của nhưng hắn không thấy bất kỳ manh mối nào.

Cho đến khi “siêu năng lực thời gian” xuất hiện, Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật mới bắt đầu biến hoá, ánh sáng bên trong quả cầu Khoa Học Kỹ Thuật chuyển động nhanh hơn nhiều, hình thành lên mạng lưới tương tự như hệ thống hành tinh trong vũ trụ.

Tuân theo sự kích động trong lòng, Trần Mặc đưa tay chạm vào quả cầu.

Khoảnh khắc tiếp theo, một điều bất ngờ đã xảy ra

Ánh sáng rực rỡ của quả cầu bành trướng giống như mở ra thế giới mới, cả Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật xuất hiện chấn động nhẹ.

Thấy thế, Trần Mặc hơi động lông mày, lộ ra vẻ mặt sung sướng.

Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật đã lâu không có động tĩnh, nhưng bây giờ lại bắt đầu biến hoá.

Từng giá sách cao to toát ra vẻ sáng chói lạnh lùng và không hề thay đổi so với thời xa xưa, rốt cuộc cũng bắt đầu dịch chuyển, mở ra một con đường lớn dẫn vào sâu trong Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật.

Khoảnh khắc tiếp theo, Trần Mặc nhìn thấy quả cầu Khoa Học Kỹ Thuật rực rỡ sắc màu trước mặt phóng đi như một viên đạn, bay dọc theo con đường lớn, tiến vào sâu bên trong Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật.

Hắn ta không khỏi sửng sốt, sau đó ngước mắt nhìn con đường mới xuất hiện trong Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật.

Trần Mặc đứng ở giữa con đường lớn, cảm thấy cô đơn lạnh lẽo vô hạn, tưởng chừng con đường trước mắt là dòng sông thời gian vô tận. Khi bước về phía trước, hắn có thể nghe thấy tiếng bước chân của mình vang vọng giữa các giá sách.

Trần Mặc không biết mình đã đi được bao lâu, có lẽ là một phút, cũng có lẽ là rất lâu rồi. Trong con đường lớn này, hắn có một cảm giác rất đặc biệt, hoàn toàn không có khái niệm thời gian.

Trần Mặc đột nhiên dừng chân lại, trước mặt hắn là một cánh cửa.

Trần Mặc cảm thấy cánh cửa này trông khá giống với cánh cửa của Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật, nhưng vẫn có một chút khác biệt.

Nó có kết cấu đặc biệt, cùng với những đường nét hoa văn phảng phất như được tạo thành từ một loại vật chất nào đó, liên tục thay đổi mọi lúc mọi nơi.

Trần Mặc không còn xa lạ với cánh cửa này.

Lúc Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật xuất hiện biến hoá, cấp thẩm quyền dần dần tấn thăng, những

tin tức liên quan đến “cánh cửa” ở sâu trong Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật cũng xẹt qua trong đầu

Hắn từng hỏi Thư Lão cái gì ở phía sau cánh cửa, nhưng Thư Lão bảo hắn phải tự mình tìm hiểu. Bây giờ, cánh cửa này đã thực sự xuất hiện rồi.

Đây chắc hẳn đây là bí mật và sứ mệnh cao cả nhất của Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật.

Chuẩn bị tâm lý xong xôi, Trần Mặc giơ tay đẩy cửa.

Hå?

Giây tiếp theo, Trần Mặc ngẩn ra.

Lòng bàn tay của hắn xuyên qua cánh cửa lớn, chạm tới phía sau cánh cửa mà không gánh chịu bất kỳ lực cản nào.

Trần Mặc cố gắng bước vào bên trong, lại phát hiện ra phía trước là khoảng sâu vô hạn của Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật, còn cánh cửa lại ở phía sau.

Chuyện gì thế này?

Một câu hỏi lớn hiện lên trong đầu Trần Mặc

Hắn quay đầu lại, duỗi tay chạm vào cánh cửa lần nữa, nhưng vẫn không chạm vào được.

Cánh cửa lớn trước mắt hắn như ở tựa như ở một thời không song song khác, cho dù nó ở gần trong gang tấc, nhưng hắn mãi mãi không thể chạm vào.

Trần Mặc lại thử lại, vẫn có kết quả như thế.

Lẽ nào hắn phải nắm vững siêu năng lực khống chế thời không, thì mới có thể chạm vào cánh cửa này?

Chỉ có thể là nguyên nhân này thôi.

Bởi lẽ, sự xuất hiện của cánh cửa này có liên quan tới không gian.

Thử thêm vài lần nữa, Trần Mặc rốt cuộc cũng từ bỏ.

Cánh cửa này thực sự giống như đang ở một thời không song song, hoặc là không gian thứ tư, Trần mặc không thể thoát khỏi trói buộc của chiều không gian hiện tại, không thể chạm tới không gian thứ tư, hay thời không song song.

Đợi khi nắm vững ba loại siêu năng lực khống chế thời gian, không gian và ý thức, hắn sẽ lại đến đây mở khóa sứ mệnh sau cánh cửa này.

Tuy nhiên, độ khó của nhiệm vụ này e là không thấp đâu.

Tác Mễ theo Mặc Nữ đi vào phòng thí nghiệm, đây là lần đầu tiên hắn tới nơi này.

Sinh mệnh bình thường của tập đoàn Kiến Hành Quân đều không biết tới sự tồn tại của phòng thí nghiệm.

Nơi này thoạt nhìn rất đơn giản, mang đầy phong cách khoa học kỹ thuật với đủ loại máy móc, thiết bị không biết tên, cũng như một vài ký hiệu, văn tự không rõ nguồn gốc, có điều Tác Mễ cũng biết rằng những thứ này chính là phương trình nghiên cứu.

Hắn từng nghe về câu chuyện truyền kỳ về ông chủ - người đã một tay dựng lên Kiến Hành Quân từ căn phòng thí nghiệm này.

Bây giờ, hắn cuối cùng cũng bước chân tới nơi làm việc ông chủ, cũng là nơi nòng cốt nhất, bí mật nhất của tập đoàn Kiến Hành Quân.

Nhìn thấy Trần Mặc tươi tỉnh xán lạn trong phòng thí nghiệm, Tác Mễ nhận ra ông chủ nhà mình chắc hẳn đang có chuyện vui, thế nhưng hắn vẫn có chút căng thẳng.

“Đây là phòng thí nghiệm của ta, ngươi cảm thấy sao hả?” Trần Mặc hỏi.

“Ta đều không hiểu.” Tác Mễ nói.

Hắn vốn coi ông chủ là thần tượng của mình, cho dù ông chủ vô cùng thân thiện, không hề làm cao, nhưng khi tiếp xúc với nhân vật trong truyền thuyết ở khoảng cách gần như thế, hắn vẫn chưa thể hoàn toàn mở lòng.

“Không hiểu là bình thường, ta nghiên cứu siêu năng lực trong phòng thí nghiệm này, mà số lượng sinh mệnh trong vũ trụ có thể hiểu được khái niệm siêu năng lực cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay” Trần Mặc nói: “Mặc Nữ nói với ngươi chuyện liên quan tới thí nghiệm lần này chưa?”

“Vâng, cô ấy nói hết rồi.”

Lúc nghe thấy ông chủ có thể sao chép siêu năng lực của mình, Tác Mễ không khỏi kinh ngạc. Sao chép siêu năng lực của người khác đích thị là một khả năng quá đáng sợ. Hơn nữa, ông chủ còn sở hữu rất nhiều siêu năng lực khác nhau, phảng phất như là thần linh rồi.

“Ta sao chép siêu năng lực của ngươi, cũng sẽ không tạo ra tổn hại gì với siêu năng lực của ngươi, nói không chừng còn có thể đẩy nhanh tốc độ thăng tiến siêu năng lực cho ngươi. Vì lẽ đó, ngươi không cần lo lắng! Tuy nhiên, ta cần theo dõi ý thức não bộ của ngươi, không tránh khỏi việc nhìn

thấy chuyện riêng tư của ngươi trong suốt quá trình này.

Về phương diện này, ta sẽ bồi thường cho ngươi bằng cách giúp cho người nhà ngươi, kể cả vợ con ngươi sau này, đều được khai phá siêu năng lực vô điều kiện. Ngoài ra, ngươi có thể đưa ra bất kỳ yêu cầu nào với ta, chỉ cần điều đó nằm trong khả năng của ta, không gây hại đến lợi ích chung của Kiến Hành Quân, thì ta đều sẽ cố hết sức thỏa mãn ngươi.

“Không cần, thực sự không cần đâu”

Tác Mễ vội vàng xua tay: “Ta cảm thấy vô cùng vinh dự khi có thể giúp đỡ ông chủ! Hơn nữa, ta có được siêu năng lực này là nhờ vào dược phẩm mà học viện siêu năng lực dưới trướng tập đoàn Kiến Hành Quân cung cấp. Nói cách khác, nếu như không có ngài, thì ta cũng chỉ là một trong vô số những sinh mệnh bình thường trong vũ trụ”

“Ta nói lời thì sẽ giữ lời! Sau này, nếu như ngươi có khó khăn hay yêu cầu gì, thì cứ mang theo cái thẻ này đến gặp ta.

Trần Mặc đưa một thẻ kim loại đặc biệt cho Tác Mễ: “Ngoài ra, ngươi có thể tìm tổng giám đốc Triệu Mẫn, cô ấy nhất định sẽ giúp ngươi. Nếu như ngươi không cần dùng đến tấm thẻ này, thì cứ để nó lại cho con, cháu ngươi cũng được.

“Cảm ơn ông chủ. Tác Mễ không còn khách sáo, cẩn thận nhận lấy tấm thẻ mà Trần Mặc đưa cho

Tấm thẻ này được làm từ một loại vật liệu không rõ nguồn gốc, nhưng có chút nặng tay và xúc cảm lạnh lẽo, có biểu tượng tập đoàn Kiến Hành Quân ở mặt trên và chữ ký của Trần Mặc ở mặt sau, trông vô cùng đơn giản nhưng lại ẩn chứa ý nghĩa phi phàm.

Nếu hắn nói với bạn bè rằng thứ này là do ông chủ đưa cho mình, thì bọn họ chắc chắn sẽ ngưỡng mộ đến chết mất.

Hơn nữa, đây là tín vật, đại diện cho lời hứa từ ông chủ, vì vậy giá trị của nó không cần nói cũng

biết.

“Chúng ta không nên nói nhiều lời khách sáo nữa, cần phải vào vấn đề chính rồi! Ngươi chuẩn bị sẵn sàng chưa?”

“Chuẩn bị xong rồi? Tác Mễ kiên định gật đầu.

“Đợi một lát nữa, ngươi cứ giải phóng toàn bộ siêu năng lực của bản thân, không cần lo lắng về bất cứ điều gì khác. Nếu như ngươi cảm thấy mệt mỏi, thì cứ việc dừng lại.

Trần Mặc dẫn hắn tới ngồi lên một cái ghế, gắn hai máy cảm biến trên trán hắn.

“Ngươi đừng lo lắng, hãy cố gắng thư giãn hết mức, cũng đừng chống cự nếu bạn cảm thấy mình

đang bị theo dõi. Ta sẽ kết nối với ý thức não bộ của ngươi, có thể nhìn thấy ký ức ngươi, cảm nhận được những thay đổi trong siêu năng lực của ngươi trong suốt quá trình này.

Siêu năng lực của Trần Mặc đã đạt đến cấp độ tinh cầu, cao hơn nhiều so với Tác Mễ, cho dù Tác

Mễ chống cự, thì Trần Mặc cũng có thể nhìn thấy ký ức của hắn. Chẳng qua nếu như Tác Mễ chống cự kịch liệt, thì có lẽ đại não của hắn sẽ bị thương.

“Vâng” Tác Mễ nghiêm túc gật đầu.

Mặc Nữ từng nói chuyện này với hắn.

Trần Mặc cũng đi tới phía sau hắn, bàn tay đặt trên đầu hắn.

“Chúng ta bắt đầu”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right