Chương 195: Diễn thuyết?

person Tác giả: Cô Đảm Mã Nghĩ schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:07 visibility 3,058 lượt đọc

Chương 195: Diễn thuyết?

Thân phận của Trần Mặc và Tiểu Ngư hoàn toàn không thể che giấu được nữa, rất nhanh đã bị bại lộ.

Trần Mặc vừa mới đến đại học Tân Hải chưa được bao lâu, trên diễn đàn trường học đã xuất hiện một bài đăng.

[Chủ tịch công ty Kiến Hành Quân chính là sinh viên năm tư của trường Đại học Tân Hải, Trần Mặc.]

Chủ bài viết này đã suy luận dựa trên tên của chủ tịch công ty Kiến Hành Quân, thân phận và tên của Trần Mặc, còn có cả danh tính trợ lý tổng giám đốc của Tiểu Ngư nữa. Sau khi liên kết những điểm này lại, rất dễ kết luận rằng, chủ tịch Trần Mặc của công ty Kiến Hành Quân chính là người vừa được hiệu trưởng đón tiếp.

Rõ ràng, chỉ có những người có địa vị cao như chủ tịch công ty Kiến Hành Quân thì mới được hiệu trưởng đích thân đón tiếp trịnh trọng như vậy.

Khi bài đăng này vừa xuất hiện, diễn đàn trường Đại học Tân Hải đột nhiên náo nhiệt hẳn lên. Căn cứ theo lời phân tích của bài đăng, 80-90% điều đó là sự thật. Chủ tịch của công ty Kiến Hành Quân trước giờ chưa xuất hiện trước công chúng, không ngờ hắn lại là sinh viên cùng trường với bọn họ.

“Đánh chết ta cũng không tin, người đứng sau công ty Kiến Hành Quân lại là sinh viên của trường chúng ta? Ngươi đang chọc cười mọi người đấy à?”

“Ta tin, ta từng làm việc ở phố ẩm thực, đã từng thấy Trần Mặc ở trong cửa hàng máy tính cũng ở trên phố ẩm thực, năng lực của hắn quả thật rất tốt. Bạn gái của hắn chính là cô gái ở bên cạnh, cô ấy thường tới đưa cơm cho hắn, bọn họ vô cùng ân ái với nhau. Ta thường xuyên ăn cơm chó của bọn họ, cho nên mới có ấn tượng sâu sắc như vậy.”

“Khó tin quá, một nhân vật truyền thuyết lại đang ở gần ta như vậy sao.”

“Ta là bạn cùng lớp với Trần Mặc đây, chúng ta vô cùng đồng tình với bài đăng này, bây giờ cả lớp ta đều đang phát điên.”

“Ta là bạn cùng lớp của Hà Tiểu Ngư, quả thật Tiểu Ngư đang làm trợ lý tổng giám đốc của công ty Kiến Hành Quân.”

“Ta muốn làm nhân tình của hắn!”

Bài đăng được rất nhiều sinh viên của Đại học Tân Hải chia sẻ trên vòng bạn bè của mình và bắt đầu bàn luận rầm rộ với nhau. Bọn họ không ngờ, người từng là bạn học của bọn họ lại là nhân vật phong vân như vậy. Hơn nữa, đây là lần đầu tiên thân phận của chủ tịch công ty Kiến Hành Quân bị vạch trần công khai, tuy rằng đó chỉ là suy đoán, nhưng đã có thể chắc chắn đến 90%.

Vòng bạn bè của sinh viên Đại học Tân Hải và diễn đàn trường học vô cùng náo nhiệt, bài đăng đó rất nhanh đã xuất hiện trên Weibo.

Công ty Kiến Hành Quân là một ông trùm công nghệ mới toanh, chỉ trong một thời gian ngắn mà bọn họ đã có thể sánh vai với các gã khổng lồ khác ở thị trường trong nước. Vậy nên, rất nhiều người vô cùng tò mò về thân phận của vị chủ tịch đứng đằng sau công ty Kiến Hành Quân, vì người này vốn chưa từng lộ diện công khai với truyền thông. Mọi người không ngờ thân phận của hắn lại bị thú vị đến như vậy, đây quả là một cơ hội tuyệt vời để mọi người tìm hiểu thêm về hắn.

Cộng đồng mạng bắt đầu bàn tán xôn xao về bài đăng này.

….

….

Tăng Kiến đang ngủ đến mức mụ đầu, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, thô bạo kéo hắn ra từ trong đống chăn mền.

Khoảng thời gian thực tập vừa rồi khiến hắn mệt chết đi sống lại, chủ biên vốn không coi hắn như là con người. Khó khăn lắm Tăng Triết mới có cơ hội trở về trường để chuẩn bị tốt nghiệp, nếu không đánh một giấc ngon lành thì chính là đang có lỗi với bản thân.

“Ai mà thiếu đạo đức như vậy chứ, mới sáng sớm đã gọi điện thoại rồi. Này, là ai đang gọi đó?”

Tăng Kiến túm lấy điện thoại, không thèm liếc màn hình một lần nào mà đã lên tiếng.

“Tăng Kiến!”

“ĐM, ngươi kêu ai vậy hả?

“Ngươi ngủ đến ngốc rồi phải không? Ta đang kêu ngươi đó.”

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói có chút hụt hơi: “Ngươi có phải là sinh viên của đại học Tân Hải không?”

“Chủ biên?”

Sau khi nhìn lại số điện thoại đang gọi đến, Tăng Kiến lập tức tỉnh táo trở lại: “Chủ biên, ta đúng là sinh viên của đại học Tân Hải đây, có việc gì sao?

“Trên Weibo đang có tin đồn chủ tịch của công ty Kiến Hành Quân là sinh viên tốt nghiệp cùng khoá với ngươi. Đúng dịp ngươi đang trở về trường học, nhớ phải lập tức theo dõi hắn để săn tin, xem xem có tin tức gì lớn không, sau khi trở về ta sẽ để ngươi lên làm nhân viên chính thức.”

“Công ty Kiến Hành Quân? Chủ tịch? Sinh viên tốt nghiệp?”

Sau khi cúp điện thoại, Tăng Kiến ngồi ở trên giường, sắc mặt của hắn có chút ngơ ngác.

Sau khi lấy lại tinh thần, Tăng Kiến mở điện thoại lên kiểm tra. Không bao lâu sau, hắn vội vã trèo xuống giường, nhanh chóng vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi mang theo máy ảnh chạy ra khỏi ký túc xá.

Hắn không phải là ngoại lệ, các phóng viên từ những vùng khác cũng đổ xô đến Đại học Tân Hải để săn tin.

Danh tiếng của công ty Kiến Hành Quân trong khoảng thời gian gần đây phát triển quá nhanh quá đáng sợ, bất kỳ tin tức nào có liên quan đến bọn họ đều trở thành điểm nóng tin tức.

Bây giờ lại đột nhiên xuất hiện tin đồn rằng chủ tịch của công ty Kiến Hành Quân là một sinh viên sẽ tốt nghiệp vào niên khoá năm nay. Nếu đây là sự thật, nó chắc chắn sẽ gây chấn động toàn nước.

Vị chủ tịch đó, rốt cuộc là thiên tài phương nào, sao lại có thể đưa một công ty vừa mới thành lập trở thành một trong những ông trùm công nghệ chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy chứ?

Thân là người trong cuộc, Trần Mặc đang cùng với hiệu trưởng đi dạo vòng quanh trường học, đây là lần đầu tiên hắn được hưởng loại hào quang lấp lánh như vậy. Cho dù đã rất quen thuộc với phong cảnh nơi này, nhưng Trần Mặc vẫn phải cắn răng chịu đựng mà đi cùng hiệu trưởng.

“Bạn học Trần Mặc, ta đang có một yêu cầu quá đáng muốn nhờ ngươi.”

Khưu Quốc Phong xoa xoa tay, ngẫm nghĩ một lát rồi mở lời nói.

“Hiệu trưởng, ngài cứ nói.” Trần Mặc nói.

“Nhà trường sẽ chuẩn bị một buổi lễ trao tặng vào ngày mai với sự chứng kiến của đông đảo sinh viên. Đến lúc đó, ngươi có thể lên sân khấu diễn thuyết một chút được không, để cho các học đệ học muội trong trường noi theo tấm gương tốt của ngươi?”

Khưu Quốc Phong mở lời mời Trần Mặc, người đứng trước mặt ông hiện là nhân vật cao cấp, ngày thường muốn mời hắn diễn thuyết là điều rất khó, nên ông tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy.

“Cái này ta muốn từ chối cũng không được.”

Trần Mặc ngẫm nghĩ một hồi rồi vẫn gật đầu.

“Vậy ta xem như ngươi đồng ý rồi nhé, để ta cử người đi thu xếp.”

Khưu Quốc Phong tươi cười mừng rỡ. Đại học Tân Hải thật sự rất vinh hạnh khi có một sinh viên ưu tú như Trần Mặc, nên ông ta vui vẻ như vậy là điều dễ hiểu.

“À, ngươi có thể đại diện tất cả sinh viên làm lễ tốt nghiệp không?”

“Hiệu trưởng, ta sẽ không đến buổi lễ tốt nghiệp đâu, ngươi nhường cơ hội này cho bạn học khác đi.”

Trần Mặc cười nói.

“Vậy cũng được.”

Khưu Quốc Phong gật gật đầu.

Bọn họ vừa đi vừa nói chuyện phiếm suốt dọc đường. Sau khi dạo quanh một vòng trường học, cái gì nên xem đều đã xem hết rồi, Trần Mặc mới dẫn theo tiểu Ngư, nói lời cáo biệt với hiệu trưởng và các giáo viên rồi rời khỏi.

“Bây giờ ngươi là người nổi tiếng ở trong trường rồi.”

Tiểu Ngư đưa điện thoại đến trước mặt của Trần Mặc, bên trên là đủ loại bài đăng trong diễn đàn trường học, tiêu đề của những bài đăng này hầu hết đều liên quan đến Trần Mặc. Ngoài ra, trên các trang mạng xã hội cũng xuất hiện không ít tin tức bàn về thân thế của hắn, và những tin tức đó đều đang rất hot. Một khi tin tức này được xác nhận là thật, hắn sẽ là sinh viên tốt nghiệp cường đại nhất của trường Đại học Tân Hải, đồng thời cũng là một huyền thoại mới của thế hệ này.

“Ngươi xem cái này đi.”

Tiểu Ngư khẽ cười rồi đưa một mẫu tin trên diễn đàn đến trước mặt Trần Mặc.

“Chuyện phong lưu ít người biết của Trần Mặc”

Nhìn thấy mẫu tin này, Trần Mặc cảm thấy dở khóc dở cười, quả nhiên là người sợ nổi danh heo sợ mập mà. Hắn chỉ mới quay về trường được nửa ngày, thế mà đã có đủ loại truyền thuyết xuất hiện khắp nơi rồi. Nếu như không phải nhìn thấy mấy mẩu tin này, hắn cũng không biết chính mình đã từng làm qua nhiều chuyện như thế. Phiền phức hơn nữa, cảnh tượng hiệu trưởng đón tiếp hắn cũng đã bị chụp lại và đưa lên trên mạng, không còn nghi ngờ gì nữa, hắn bây giờ đã bị tất cả mọi người trong trường biết đến.

“Trong trường hiện tại đang có rất nhiều ký giả đến chờ đưa tin, chứng tỏ vô số người đã biết chuyện của ngươi. Ngày mai ngươi còn phải lên sân khấu để diễn thuyết nữa chứ. Xem ra, kể từ ngày hôm nay, ngươi không thể sống khiêm tốn được nữa rồi.”

Tiểu Ngư nói ra, thái độ cười trên nỗi đau người khác.

“Ta có thể làm gì được chứ?”

Trần Mặc bất lực nói: “Thân phận của ta bị lộ ra ngoài ánh sáng chỉ là chuyện sớm muộn. Thôi, không nói chuyện này nữa, bây giờ ngươi phải về ký túc xá đúng không?”

“Đám người Nhược Hi và Đồng Đồng đều đang đợi ta, bây giờ ta phải quay về một chuyến. Ngươi vẫn nên trở về chuẩn bị cho bài diễn thuyết cho buổi lễ trao tặng vào ngày mai đi.”

Tiểu Ngư nói.

Trần Mặc đưa tiểu Ngư đến dưới lầu ký túc xá, sau đó quay người đi về phía ký túc xá của chính mình.

Ngẫm lại, đúng là Trần Mặc đã rời đi rất lâu rồi, tuy rằng mối quan hệ của hắn và đám người trong ký túc xá còn thiếu chút nữa mới được xem là anh em chí cốt, nhưng cũng có thể coi nhau như những người bạn tốt. Vì vậy, lần này Trần Mặc trở về lại trường, hắn không trở về ký túc xá là không được.

Bây giờ đang là thời gian lên lớp, trong ký túc xá không có bao nhiêu người, cũng không có ai chú ý đến hắn.

Lúc này, trong phòng ký túc xá đang đông đủ năm người, nhưng không một ai còn tâm trạng chơi game, bọn hắn đều đang thảo luận về chuyện của Trần Mặc.

Trần Mặc ở cùng một phòng ký túc với bọn họ từ lúc mới vào trường đến giờ. Kết quả là bọn họ ở trong trường đại học dạo chơi mấy năm, còn hắn lại lột xác trở thành một cao phú soái.

Đúng là không có so sánh thì không có đau thương, tâm trạng chơi game ban đầu của bọn họ đã bị tiêu tan hết sạch.

“Không ngờ tên nhóc Trần Mặc này che giấu kỹ thật đấy.”

Tên Mập mở lời đầu tiên: “Đợi hắn ta trở về, nhất định phải đánh tên nhóc nhà giàu này một phen.”

“Ta tán thành.”

Lưu Đức nói.

“Ta tán thành.”

Ngưu Lỗi cường tráng đứng ở bên cạnh nhấc quả tạ nói.

“Ta cảm thấy, kêu hắn bao chúng ta ăn gà cũng không tồi.”

(*) gà ở đây không phải là thức ăn.

Phổ Nguyên ở bên cạnh chắp tay trước ngực nói ra, dáng vẻ của hắn ta khiến đám người còn lại bĩu môi khinh thường.

“Kêu nữ thí chủ của ngươi đi.”

“Ai muốn kêu nữ thí chủ vậy?”

Một thanh âm vang lên, Trần Mặc từ ngoài cửa đi vào.

Nhìn thấy Trần Mặc, đám người trong phòng nhất thời ngơ ngẩn một lúc, sau đó liếc mắt đánh giá Trần Mặc một lượt, bọn họ muốn xem thử tên nhóc này giờ đã thay đổi ra sao. Vừa rồi vẫn còn đang thảo luận về Trần Mặc, bây giờ hắn đã quay về, bọn họ lại không biết nên nói gì.

Ánh mắt của năm người bọn họ khiến cho trong lòng Trần Mặc có chút sợ hãi: “Các người nhìn chằm chằm ta làm gì?”

“Ngươi thật sự là chủ tịch của công ty Kiến Hành Quân sao?”

Tên mập hỏi.

“Đoán đúng rồi.”

Trần Mặc vừa cười vừa trả lời.

Quả nhiên!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right