Chương 1977: Bắt đầu truy bắt
Hành tinh Thần Nguyên.
Nơi đây từng là trụ sở của Liên minh Vũ trụ, nhưng đã trở nên hoang phế do chiến tranh.
Hiện giờ, các đại biểu của vô số nền văn minh tấp nập tham gia hội nghị nhắm vào tập đoàn Kiến Hành Quân, khiến cho hành tinh này khôi phục bộ dáng náo nhiệt như trước.
Mỗi lối vào bong bóng không gian đều được canh giữ bởi một hạm đội đỉnh cấp, tất cả các phi thuyền lưu thông qua lại đều phải thực hiện vô số bước kiểm tra khác nhau. Hơn nữa, đại diện của các nền văn minh cũng không được phép đi vào hành tinh Thần Nguyên bằng phi thuyền của mình, chỉ có thể vào sử dụng phi thuyền do Nền văn minh Bạch Tinh cung cấp.
Tất cả những điều này nhằm xác minh danh tính của toàn bộ sinh mệnh tiến vào bên trong hành tinh Thần Nguyên, nói một cách hoa mỹ là vì sự an toàn của các nhân vật quan trọng ở nơi này, nhưng thực chất chính là để ngăn chặn sinh mệnh của Kiến Hành Quân lên vào cuộc hội nghị.
Hồ Băng Tâm an toạ ở trên sô pha, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Hội nghị Tần Nguyên được bao người mong ngóng sắp bắt đầu, bà ta là người khởi xướng cũng là người chủ trì hội nghị.
Mặc dù có chút lo lắng, nhưng Hồ Băng Tâm vẫn duy trì phong thái tự tin như mọi khi.
Lúc này, hệ thống radar lượng tử tiên tiến nhất của nền văn minh Bạch Tinh đã bao trùm toàn bộ thiên hà Thần Nguyên, giám sát nghiêm ngặt mỗi một tấc không gian của khu vực này, vậy nên bọn họ có thể lập tức phát hiện ra bất kỳ dao động không gian và chiến hạm không rõ danh tính nào. Trước đó, đám quan giới cấp cao tại nền văn minh Bạch Tinh đã suy đoán rằng siêu năng lực giả cấp độ thiên hà của tập đoàn Kiến Hành Quân rất có thể là Trần Mặc. Bởi lẽ, khi ở Mộ Thị Thiên Tinh, Trần Mặc đã thể hiện những siêu năng lực đáng sợ, khiến cho trận chiến giữa hắn và Đồng Thanh vang danh khắp vũ trụ.
Thời gian trôi qua, Hồ Băng Tâm cũng dần dần nhận ra Trần Mặc chắc chắn là người đầu tiên sử dụng phương pháp nâng cấp siêu năng lực, cũng như mối quan hệ giữa hắn ta và sinh mệnh chiều không gian thứ tư.
Để có được phương pháp nâng cấp siêu năng lực, bà ta đã hạ quyết tâm lấy chính mình ra đặt cược.
Nếu thắng, nền văn minh Bạch Tinh sẽ thâu tóm tập đoàn Kiến Hành Quân về dưới trướng mình, dễ dàng vượt qua nền văn minh Hắc Đồng và nắm quyền thống trị vũ trụ. Nếu thua, nền văn minh Bạch Tinh mất đi bà ta, nhưng vẫn sẽ hoạt động ổn định dưới sự chỉ đạo của lão tù trưởng.
Nói cách khác, cho dù bọn họ thắng hay thua cuộc, thì kết cục của tập đoàn Kiến Hành Quân cũng không khả quan hơn là bao.
Hơn nữa, bà ta còn đi trước một bước, tuyên truyền tin tức rằng Trần Mặc đã độc chiếm công nghệ kỹ thuật vượt thời đại của Mộ Thị Thiên Tinh, khiến cho tập đoàn Kiến Hành Quân trở thành kẻ thù chung của vũ trụ, tự nhiên sẽ không tập trung tấn công nền văn minh Bạch Tinh.
“Bạch Lộ có phát hiện ra gì đặc biệt không?” Hồ Băng Tâm quay đầu hỏi Sư Minh ở bên cạnh. “Không có phát hiện gì? Sư Minh lắc đầu.
Vì để tránh tình huống toàn bộ sinh mệnh trên hành tinh Thần Nguyên bị kiểm soát và không thể phát ra cảnh báo, Bạch Lộ hiện đang đảm nhiệm trọng trách giám sát thiên hà từ một nơi khác, sẽ nhắc nhở bọn họ nếu phát hiện ra điều bất thường.
Lúc này, Sư Minh không nhận được được bất kỳ nhắc nhở nào từ Bạch Lộ, điều có nghĩa là hành tinh Thần Nguyên không có vấn đề nào xảy ra.
Không biết vì sao, nhưng Sư Minh cảm thấy phu nhân lần này quá sức mạo hiểm. Kết cục sụp đổ của liên minh Tác Luân, cũng như hiện trạng bị phá huỷ một cách khó hiểu của những thiên hà nòng cốt tại tinh vực Bạch Tinh đã chứng minh rằng tập đoàn Kiến Hành Quân có ít nhất một siêu năng lực giả cấp độ thiên hà.
Đối với những nền văn minh lớn, công nghệ siêu năng lực chỉ đang trong giai đoạn phát triển, vậy nên siêu năng lực giả ở cấp độ đó chắc chắn đáng sợ hơn vũ khí không gian.
Tuy nhiên, quyết định này đã được thông qua bởi đội ngũ quan chức cấp cao quan trọng của nền văn minh Bạch Tinh, bao gồm lão tù trưởng. Thân là thuộc hạ, Sư Minh không có khả năng phản bác. “Phu nhân, hội nghị chuẩn bị bắt đầu rồi. Một gã thuộc hạ tiến đến báo cáo. “Đi thôi!” Hồ Băng Tâm chỉnh lại quần áo, tao nhã đứng dậy.
Trong hội trường bậc thang hình trọn khổng lồ, hàng triệu sinh mệnh từ khắp nơi trong vũ trụ ở một chỗ, bọn họ chính là đại diện cho các nền văn minh cao cấp trở lên.
tề tụ
Dựa theo trình tự địa vị, những sinh mệnh ngồi ở trung tâm hội trường chính là đại diện của các
nền văn minh cấp thần.
Đại diện của nền văn minh Hắc Đồng, nền văn minh Tử Vi và nền văn minh Lôi Thần đã có mặt. Đại diện của hai phe Ám Sâm Lâm và Hắc Sâm Lâm chiếm giữ bị ví của Hải Vô Tẫn và Ám Sâm Lâm trước đây, đại diện của Đế Quốc Ngàn Sao chiếm giữ chiếc ghế của nền văn minh Minh Thể.
Đại diện của các thế lực khác, bao gồm Liên minh Tinh vân, Vùng Đất Võ Tiên, nền văn minh Cự Nhân, nền văn minh Minh Hoả, Liên minh Ngũ Thành và nhiều nền văn minh đỉnh cấp khác đều sẽ an toạ ở những vị trí xung quanh.
Tuy nhiên, đại diện của một trong những thế lực cấp thần còn sót lại là nền văn minh Hải Vô Tẫn, cũng như nhân vật chính của cuộc họp này là tập đoàn Kiến Hành Quân đều không hề xuất hiện. Sự vắng mặt của Hành Quân Kiến không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng các phe phái đều có chút khó hiểu với động thái không tham gia của Hải Vô Tẫn. Dù sao thì những thế lực liên minh với tập đoàn Kiến Hành Quân đều cử đại diện tham gia hội nghị Thần Nguyên này, nhưng nền văn minh Hải Vô Tẫn lại không đưa bất kỳ người nào đến đây, cũng không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào với mọi người.
Ngoài ra, các phe phái cũng không thể khẳng định liệu nền văn minh Hải Vô Tẫn có đang ủng hộ tập
phải khó khăn ra sao, nền văn minh Hải Vô Tẫn cũng không hề viện trợ một binh một tốt nào. Do suy đoán không ra, nên các phe phái cũng không còn chú ý, chỉ coi như Hải Vô Tẫn vắng mặt. Khi Hồ Băng Tâm ngồi vào chỗ, hội trường vốn đã tràn ngập sóng ngầm đột nhiên trở nên im lặng, bầu không khí cũng trở nên quái dị.
Thông qua máy quay, cảnh tượng này được phát sóng trực tiếp đến mọi ngóc ngách của vũ trụ. Đây là cuộc họp quy mô vũ trụ lớn nhất kể từ khi Lỗ Trùng xuất hiện.
Cùng lúc đó, một gợn sóng không gian dữ dội đột nhiên xuất hiện tại không gian bên ngoài hệ thiên hà Thần Nguyên, nó nhanh chóng lan rộng ra xung quanh quanh, từ từ để lộ hình dáng của một con tàu vũ trụ cỡ nhỏ với phần thân được khắc ký hiệu của tập đoàn Kiến Hành Quân.
Vào thời điểm Trần Mặc vừa mới xuất hiện, hệ thống radar bao trùm thiên hà Thần Nguyên lập tức phát ra âm thanh cảnh báo kịch liệt.
Nền văn minh Bạch Tinh canh gác thiên hà Thần Nguyên vô cùng nghiêm ngặt, chỉ cần phát hiện ra dao động không gian bất thường hoặc phi thuyền vũ trụ không rõ danh tính nào, bọn họ đều sẽ giương cung bạt kiếm.
Tất cả radar đều khoá chặt vị trí xuất hiện của Trần Mặc.
Bạch Lộ nhìn chằm chằm vào màn hình với dáng vẻ ung dung, bình thản. Hắn ta không ở trong hội trường tại hành tinh Thần Nguyên, mà đang ẩn nấp tại một thiên hà vô danh, chờ đợi con cá lớn là Trần Mặc.
Sau khi xác định ký hiệu Kiến Hành Quân trên phi thuyền, Bạch Lộ thu hồi ánh mắt, vớ lấy thiết bị liên lạc rồi cất giọng: “Phu nhân, phi thuyền của Kiến Hành Quân xuất hiện rồi.
Hồ Băng Tâm đang chủ trì hội nghị Thần Nguyên, nghe vậy liền lóe lên một tia hung quang trong
ánh mắt: “Có thể xác định là ai đến không?”
“Không thể.” Bạch Lộ nói.
“Ngươi hãy bắt đầu tiến hành kế hoạch đi. Hồ Băng Tâm bình tĩnh ra lệnh.
Bạch Lộ nở nụ cười: “Tuân mệnh”
Sau khi kết thúc trò chuyện, hắn ta lại nhìn chằm chằm vào màn hình, quan sát chiến hạm lẻ loi kia đang trôi nổi trong không trung. Ký hiệu của tập đoàn Kiến Hành Quân rất bắt mắt, phảng phất như một loại khiêu khích.
Đột nhiên, một dao động vô hình xuất hiện, rồi trải rộng ra từng ngóc ngách bên trong thiên hà Thần Nguyên.
Bạch Lộ khẽ nhíu mày, bất chợt có dự cảm chẳng lành, nhưng lại không thể nói ra được rốt cuộc là vấn đề gì. Tuy nhiên, hắn ta biết rõ tập đoàn Kiến Hành Quân nhất định sẽ cử người đến đây hoặc là phá hư hội nghị Thần Nguyên, hoặc là nhân cơ hội khống chế phu nhân.
Bất kể là điều gì, thì đều không phải thứ mà bọn họ mong muốn.
“Con mồi xuất hiện, tất cả chiến binh bắt đầu theo kế hoạch ban đầu, bao vây lấy phi thuyền tại toạ độ…” Bạch Lộ nhấn vào kênh liên lạc chiến bộ, hạ lệnh.
Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ thiên hà Thần Nguyên bị bao phủ trong một bầu không khí không thể giải thích được.
Hồ Băng Tâm vẫn bình tĩnh chủ trì buổi hội nghị nhằm vào tập đoàn Kiến Hành Quân.
“Như mọi người đã biết, Trần Mặc độc chiếm di thư của Mộ Thị Thiên Tinh, từ đó nắm giữ khoa học kỹ thuật mạnh mẽ nhất trong cuộc đời của Mộ Thị Thiên Tinh - chính là bí mật liên quan đến siêu năng lực và sinh mệnh của chiều không gian cao hơn, tập đoàn Kiến Hành Quân rõ ràng cũng đã làm chủ loại kỹ thuật đó, vì thế mới có thể thành lập được chiến bộ siêu năng lực với sức mạnh cực kỳ đáng sợ…
י,
Bà ta đang ra sức kiến tạo phiền toái cho tập đoàn Kiến Hành Quân, cho dù kế hoạch lần này của nền văn minh Bạch Tinh thành công hay thất bại, thì Kiến Hành Quân chắc chắn phải bị kéo vào vũng lầy.
Đây là cạm bẫy liên hoàn của bà ta đối với Trần Mặc, bất kể đối phương cho đến đây hay không, thì đều phải đối mặt với nan đề này.
“Vì lẽ đó, ta kiến nghị các thế lực đứng đầu Liên minh Vũ trụ trước đây thành lập nên các chiến bộ và quân đoàn liên hợp nhằm phát động một cuộc tấn công chống lại Kiến Hành Quân, ép buộc bọn
hắn phải giao nộp vô điều kiện “di thư Thiên Tinh”, cũng như phương pháp thăng cấp siêu năng lực và bí mật về chiều không gian cao hơn cho toàn bộ sinh mệnh trong vũ trụ…
Giọng nói của Hồ Băng Tâm tràn đầy nội lực, nhưng vẫn vô cùng quyến rũ, lay động tâm hồn, khiến cho người nghe bất giác trở nên kích động.
Đột nhiên, một cảm giác kỳ lạ bao trùm lấy mỗi một sinh mệnh có mặt trong hội nghị.
Mọi người ngẩng đầu lên theo bản năng, liền nhìn thấy bóng dáng Trần Mặc chậm rãi hiện lên trong màn chiếu ba chiều ở trung tâm hội nghị.
“Không tệ, không tệ.
Sự xuất hiện của Trần Mặc dấy lên hàng ngàn ngọn sóng trong hội trường, khiến cho những kẻ nhát âm thầm sợ hãi.
gan
Lúc này, hình ảnh của Trần Mặc cũng xuất hiện trong chương trình sóng trực tiếp, truyền khắp vũ
Toàn bộ sinh mệnh ngồi cạnh máy chiếu đều bất giác nín thở.
Trần Mặc nhìn xung quanh, sau đó nhắm thẳng vào Hồ Băng Tâm “Ta không ngờ ngươi vậy mà lại đích thân xuất đầu lộ diện! Trước đó, ta còn cho rằng ngươi sẽ dùng thế thân để xuất hiện ở nơi
này cơ đấy”
Không biết vì lý do gì, Hồ Băng Tâm không khỏi cảm thấy hoảng sợ khi bị Trần Mặc nhìn như thế. Ban đầu, bà ta còn có phần nắm chắc, nhưng bây giờ, bà ta lại đột nhiên mất tự tin.
“Trần Mặc, ta không nghĩ sẽ gặp lại ngươi trong tình huống như này” Hồ Băng Tâm giả vờ bình tĩnh: “Giao nộp công nghệ của Mộ Thị Thiên Tinh ra đây, chúng ta có thể đàm phán.
“Ngươi nói dối quá nhiều, vậy nên tự coi đó là sự thật rồi sao?” Trần Mặc nhìn thẳng vào Hồ Băng
Tâm.
Chỉ trong nháy mắt, Hồ Băng Tâm nhất thời trở nên mơ màng, phảng phất không thể làm chủ được chính mình.
Nhìn thấy cảnh tượng này, đám quan chức cấp cao của nền văn minh Bạch Tinh ngồi xem chương trình phát sóng trực tiếp đều biến sắc, ngay cả lão tù trưởng cũng không ngoại lệ.
“Băng Tâm bị khống chế ý thức rồi, mà Trần Mặc cũng cắt đứt tín hiệu phát sóng trực tiếp tại thiên hà Thần Nguyên. Lão tù trưởng lập tức hạ lệnh: “Bắt đầu truy bắt”