Chương 211: Cứu việ
Trong phòng làm việc, Trần Mặc đang ngồi trên ghế sô pha. Vương Hải sau khi đem máy nghe lén đặt lại vị trí cũ, lúc này đang đứng ở trước mặt của hắn.
“Thủ pháp đặt máy nghe lén và thiết bị theo dõi của người phụ nữ kia rất thành thạo. Ta hoàn toàn không nhìn thấy động tác của cô ta, hẳn kẻ này đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp. Ta là nhờ dụng cụ, kiểm tra cẩn thận từng ngóc ngách trên xe nên mới phát hiện ra đấy, chứ người bình thường căn bản không thể phát hiện những thiết bị này.”
Vương Hải nói.
“Vị trí nguồn thu tín hiệu của máy nghe lén là ở làng du lịch Lam Hải.”
Trần Mặc nói.
“Làng du lịch Lam Hải?”
Vương Hải nhíu mày.
“Ta có xem qua danh sách khách lưu trú của bọn họ rồi. Ba ngày trước, có một đoàn du khách nước ngoài tầm 50 người đã vào đăng ký nhận phòng tại đó, trong hai ngày gần đây cũng có không ít người ngoại quốc vào ở. Làng du lịch đó gần như là kín chỗ......”
Trong lúc Trần Mặc đang thảo luận với Vương Hải, Tiểu Ngư đi vào phòng làm việc để nhắc nhở hắn.
“Chủ tịch, có người tìm ngươi, hiện đang ở trong phòng tiếp khách.”
Tiểu Ngư nói.
Trần Mặc và Vương Hải liếc nhau, sau đó cùng Tiểu Ngư ra khỏi phòng làm việc: “Có biết người đến là ai không?”
“Bọn họ không nói ra thân phận của mình, chỉ nói có chuyện muốn bàn với ngươi.”
Tiểu Ngư không xác định, nói: “Có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?”
“Có thể có chuyện gì chứ? Hẳn là muốn tìm ta nói chuyện hợp tác thôi.”
Trần Mặc cười nói.
Rất nhanh, Trần Mặc và Vương Hải đã tiến vào phòng tiếp khách theo sự hướng dẫn của Tiểu Ngư. Vừa vào tới nơi, sau khi nhìn thấy rõ người đang ngồi trong phòng khách, cơ thể của Vương Hải chợt cứng đờ ngay tại chỗ, sâu trong đáy mắt chợt lóe lên một tia buồn bã.
“Anh Hải.”
Một người phụ nữ mặc quần áo thoải mái lập tức đứng dậy khi nhìn thấy Vương Hải, khuôn mặt cô ta lộ ra một nụ cười chua xót.
“Đồng Ngữ.”
Vương Hải than nhẹ một tiếng, trong âm thanh ẩn chứa cảm xúc áy náy cùng đau đớn, hắn cũng không dám nhìn thẳng vào mắt của cô gái ấy.
Trần Mặc nhìn Tiểu Ngư một cái, Tiểu Ngư hiểu ý, nhanh chóng rời khỏi phòng khách.
“Trần tiên sinh, ta tên là Dương Viễn Hào, chúng ta là cảnh sát, lần này tới đây là có một việc cần ngươi phối hợp.”
Thanh niên đeo mắt kính gọng đen đi cùng Đồng Ngữ cũng ý thức được bầu không khí bất ổn, hắn vội vàng chuyển chủ đề.
“Ngươi nói đi.”
Trần Mặc ngồi xuống ghế sô pha.
“Đồng Ngữ, ngươi nói đi.”
Dương Viễn Hào nhìn về phía Đồng Ngữ.
Đồng Ngữ điều chỉnh lại cảm xúc một chút rồi cũng ngồi xuống ghế sô pha: “Trần tiên sinh, hôm nay ngươi có gặp phải chuyện gì kỳ lạ không?”
Trần Mặc nhìn về phía Vương Hải, Vương Hải nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Sáng hôm nay, có một người phụ nữ cài thiết bị theo dõi và máy nghe lén trên xe của chủ tịch.”
Quả nhiên!
Đồng Ngữ và Trịnh Tấn liếc nhìn nhau rồi khẽ gật đầu. Trong khoảng thời gian này, Cục An ninh bọn họ đang theo dõi một gián điệp Nhật Bản ở thành phố Tân Hải. Vào ngày hôm qua, bọn họ phát hiện tên gián điệp này đang cố gắng liên hệ cùng với hai kẻ khác. Cũng căn cứ vào thông tin bọn họ vừa mới thu thập được, hai kẻ có liên hệ với tên gián điệp kia, đêm qua đã có hành động ở khu vực gần công ty Kiến Hành Quân.
“Xem ra suy đoán của chúng ta là đúng. Trần tiên sinh, có người muốn tìm ngươi gây phiền phức, ”
Đồng Ngữ nói: “Ngươi xem có phải là người phụ nữ này hay không.”
Đồng Ngữ lấy ra một tấm ảnh, sau đó đưa cho Trần Mặc.
“Cô ta lúc đó trang điểm rất đậm, đoán chừng cũng có đeo tóc giả, cho nên ta không thể xác định danh tính được.”
Trần Mặc liếc mắt nhìn tấm ảnh, cô gái trong bức hình có phần giống với người phụ nữ đã chặn xe hôm nay, đặc biệt là đôi mắt kia. Hắn có thể chắc chắn bảy phần, đây chính là kẻ mà sáng nay hắn đã gặp phải.
“Được rồi, chúng ta đã biết.”
Đồng Ngữ gật gật đầu: “Máy nghe lén và thiết bị theo dõi do cô ta để lại có ở đây không? Chúng ta cần phải lấy về, để sau này làm chứng cứ.”
“Vương Hải, ngươi đưa cô ấy đi lấy đi. Ta cho ngươi nghỉ nửa ngày, buổi chiều trở về trước giờ tan sở là được.”
Trần Mặc nói.
“Cảm ơn chủ tịch.”
Vương Hải nói.
“Vậy thì Trần tiên sinh, chúng ta làm một bản ghi chép đơn giản đi.”
Dương Viễn Hào nói.
Vương Hải và Đồng Ngữ đi đến hầm đỗ xe, cả một đoạn đường hai người không nói lời nào. Trong mắt Vương Hải hiện lên sự đau đớn cùng áy náy, không dám nhìn thẳng Đồng Ngữ.
“Vì sao lại trốn tránh ta?”
Đồng Ngữ hỏi.
“Xin lỗi.”
Vương Hải bình tĩnh mở miệng: “Ta đã có lỗi với chị của ngươi rồi, cho nên không thể lại có lỗi với ngươi nữa.”
“Nhưng ngươi đã có lỗi với ta rồi.”
Đồng Ngữ cắn môi: “Ngươi đây là đang trốn tránh trách nhiệm, ngươi có còn là đàn ông hay không? Chị ta nhờ ngươi chăm sóc cho ta, thế nhưng ngươi lại trốn tránh ta, đây chính là chăm sóc ta sao?”
“Đó là chuyện ngoài ý muốn. Thật xin lỗi, ta muốn yên tĩnh thêm một khoảng thời gian, sau này ta sẽ cho ngươi đáp án. Chứ hiện tại, ta vẫn chưa có cách đối mặt với chuyện này.”
Khuôn mặt của Vương Hải lộ ra vẻ áy náy.
“Vậy ta chờ đáp án của ngươi.”
Đồng Ngữ kiên định nói ra.
Nhìn thấy cô như vậy, Vương Hải thầm thở dài một tiếng, sau đó hắn cũng không nói thêm nữa, chỉ dẫn đường cho Đồng Ngữ đi về hướng hầm đỗ xe.
“Ngươi nhất định phải lấy máy nghe lén và thiết bị theo dõi đi sao? Nếu hai kẻ đó phát hiện máy nghe lén biến mất, chắc chắn chúng sẽ đề phòng.”
Vương Hải nói: “Vì sao các ngươi lại không bắt bọn chúng?”
“Việc này liên quan đến sự vụ ngoại giao của hai nước, chúng ta cần phải thận trọng hết sức có thể. Chỉ khi nào nắm giữ đầy đủ các chứng cứ, chúng ta mới có thể bắt người.”
“Các ngươi vẫn còn chưa có đủ chứng cứ?”
Vương Hải hỏi.
“Không có. Bọn chúng làm việc rất cẩn thận, người mà chúng ta theo dõi, mất mấy tháng cũng không thu được từ hắn bao nhiêu chứng cứ đáng kể.”
Đồng Ngữ nói: “Vừa hya, lần này chúng ta có thể nhờ phía công ty Kiến Hành Quân các người đánh rắn động cỏ, bắt buộc bọn chúng phải lộ diện, như vậy chúng ta sẽ có thể kết án.”
“Chuyện này cẩn thận một chút.”
“Ta lại hận bản thân không bị thương, chí ít còn có người chăm sóc.”
“Đừng nói như vậy.”
Vương Hải cùng Đồng Ngữ đi đến dưới hầm đỗ xe, đem máy nghe lén và thiết bị theo dõi bỏ vào trong chiếc hộp nhỏ được đặc chế bằng sắt.
Tại làng du lịch Lam Hải, Noda nhìn màn hình máy tính trước mặt, sau khi xác định tín hiệu của máy nghe lén và thiết bị theo dõi đã bị mất, sắc mặt của hắn lập tức trở nên khó coi.
“Mieko, ngươi đang ở đâu?”
Noda cầm điện thoại di động lên, trực tiếp gọi Mieko để hỏi.
“Ở bên công ty Kiến Hành Quân.”
“Máy nghe lén và thiết bị theo dõi đã mất tín hiệu, e là đã bị bọn hắn phát hiện rồi.”
Noda nói: “Hành động của ngươi bị bại lộ sao?”
“Không có khả năng, bây giờ ta về ngay.”
Mieko cúp điện thoại, cô ta nhìn tòa nhà công ty Kiến Hành Quân phía trước một lát rồi mới bắt taxi rời đi.
Sau khi Mieko quay trở về phòng, cô nhìn máy tính một lúc, sắc mặt bỗng trở nên âm trầm. Rõ ràng hành động của mình rất hoàn hảo, nhưng không hiểu sao lại bị bại lộ, người bình thường căn bản sẽ không nghĩ đến chuyện có máy nghe lén dưới gầm xe.
“Sự thật đã chứng minh, mấy cái phương pháp quái quỷ gì đó của ngươi hoàn toàn vô dụng.”
Noda khinh thường nói: “Chúng ta đã bị bọn hắn phát hiện, nếu bây giờ cứ tiếp tục tiếp cận thì giống như đang tự tiết lộ thân phận của mình. Ngươi còn muốn làm gì tiếp theo đây?”
“Ngươi có ý kiến gì không?”
Mieko chau mày: “Kế hoạch trực tiếp bắt cóc thì chắc chắn không được rồi, chúng ta ai cũng không thể đi, đây là Trung Quốc đó.”
“Vậy thì đi trộm thôi. Còn nếu như không thành công nữa, chúng ta cũng chỉ đành thực hiện kế hoạch cuối cùng.”
Noda nói: “Nếu nhiệm vụ lần này không hoàn thành, khi chúng ta trở về sẽ phải đối mặt với kết cục như thế nào, ắt hẳn ngươi cũng biết rõ.”
“Làm sao trộm được?”
Ánh mắt của Mieko lộ vẻ do dự.
“Làm sao trộm được? Đột nhập vào rồi trộm chứ sao nữa.”
Noda cười hắc hắc: “Chỉ cần lấy được ổ cứng của kho dữ liệu, thì chúng ta có thể hoàn thành được nhiệm vụ. Còn những chuyện khác, chúng ta không cần để ý tới.”
Kế hoạch ban đầu của Mieko là muốn tiếp cận Trần Mặc, tiếp đó *, tóm được nhược điểm của hắn rồi uy hiếp. Đây là thủ đoạn mà cô quen dùng nhất, những người nổi tiếng thông thường vừa thích tiền lại vừa sĩ diện, cho nên cách này đặc biệt hiệu quả với bọn họ. Nhưng Mieko không ngờ rằng kế hoạch của mình lại chết từ trong trứng nước.
Lúc này, Mieko chỉ hy vọng kế hoạch đi trộm của Noda có thể thành công, bằng không, bọn họn thật sự phải dùng đến biện pháp cuối cùng.
Lần này cấp trên đã hạ lệnh sinh tử cho bọn họ. Nếu có thể đem món đồ đó về, bọn họ sẽ tận hưởng cuộc sống vinh hoa phú quý, không lo cơm ăn áo mặc. Còn nếu không, những người kia tàn nhẫn đến chừng nào, chắc có lẽ không có ai hiểu rõ hơn bọn họ.
“Vậy lập kế hoạch đi.”
“Muốn có được phần mềm trợ lý di động thông minh, chúng ta phải vượt qua bốn cửa ải. Đầu tiên là đội bảo vệ của toà nhà, đám người này thường sẽ đi tuần tra nửa tiếng một lần. Thứ hai là camera giám sát, cái này là rắc rối nhất, trong tòa nhà này gần như không có góc chết, tất cả mọi nơi đều nằm trong tầm quay chụp của camera.
Thứ ba là phòng máy nằm ở tầng cao nhất tòa nhà, bên ngoài có trang bị ổ khoá điện tử có chức năng nhận diện khuôn mặt và dấu vân tay, chỉ có những nhân viên cấp cao của công ty Kiến Hành Quân mới có thể đi vào nơi này. Cuối cùng, kể cả khi thành công tiếp cận mã nguồn trợ lý di động thông minh, chúng ta vẫn cần phải có mật khẩu trao quyền.”
Noda ném tập tài liệu lên bàn với vẻ mặt u ám.
“Chuyện này rắc rối hơn chúng ta nghĩ nhiều, rõ ràng là không thể đột nhập trực tiếp mà không bị bại lộ thân phận được mà. Đội bảo vệ của toà nhà này nghiên cấm người lạ ra vào tòa nhà, cho nên chúng ta không có cách nào đột nhập vào bên trong, khống chế hệ thống giám sát tuần tra mà không bị bọn họ phát hiện ra được. Hơn nữa, chỉ có hai chúng ta thực hiện nhiệm vụ này, quả thật có chút hơi quá sức.”
“Nói như vậy, kế hoạch của ngươi cũng vô dụng rồi sao.”
Mieko nói.
Noda cũng không tức giận với lời mỉa mai của cô ta: “Chúng ta tìm người cứu viện đi.”
“Tìm ở đâu?.”
“Chính là người đã từng liên hệ với chúng ta đó? Bây giờ ta sẽ nhắn với cấp trên, kêu hắn hợp tác với chúng ta trong khoảng thời gian này. Dù sao đi nữa, hắn cũng quen thuộc với thành phố Tân Hải hơn chúng ta.”
Noda bấm một dãy số trên chiếc điện thoại vệ tinh
Đại sứ quán Nhật Bản.
Inada Tsunan đang xem tin tức liên quan đến Trung Quốc. Nếu muốn làm việc ở đây, hắn cần phải hiểu rõ về người dân bản địa, nếu không thì sẽ dễ chuốc lấy phiền phức.
Trong lúc hắn đang tập trung đọc tài liệu thì chiếc điện thoại trong ngăn kéo vang lên.
Inada Tsunan nhíu mày, hắn vội vàng cầm lấy điện thoại di động, sau khi nhìn thấy dãy số trên đó, hắn nhanh chóng lấy ra một quyển chi chú mật mã.
Một lúc sau sau, Inada rốt cuộc cũng hiểu được nội dung của tin nhắn. hắn khẽ cau mày, nhóm gián điệp ở thành phố Tân Hải cần người cứu viện sao?
Inada Tsunan suy nghĩ một lúc rồi soạn tin nhắn rồi gửi lại.
“Cấp trên báo rằng, chúng ta sẽ nhận được câu trả lời trong vòng hai ngày tới.”
Noda nhìn vào đoạn tin nhắn đã được mã hóa một lần nữa, sau đó lập tức xóa ngay: “Rắc rối quá, cứ bắt cóc đe dọa cho rồi. Không phải vừa dứt khoát vừa đơn giản hay sao? Sao mọi người cứ thích mua dây buộc mình thế?
“Ngươi suốt ngày chỉ biết bắt cóc thôi, ngươi có bao giờ nghĩ đến việc chúng ta sẽ rời khỏi đây bằng cách nào chưa?”
Mieko lạnh lùng phản bác.
“Ngươi cho rằng chúng ta đến đây du lịch sao?”
Noda tức giận nói: “Cấp trên đã từng căn dặn khi giao nhiệm cho chúng ta, nhất định phải dùng đủ mọi cách phải đem phần mềm trợ lý di động thông minh này về.”
“Bằng mọi cách không có nghĩa là tự sát nha? Ngươi nghĩ xem, sau khi bắt cóc chủ tịch một công ty lớn như vậy, ngươi có thể lành lặn rời khỏi thành phố này sao? Ngươi nghĩ đây là nhà ngươi à?”
Mieko lạnh nhạt hỏi lại.
“Chỉ cần chúng ta không bị bắt tại chỗ thì sẽ chạy được thôi.”
Noda không thèm quan tâm đến vấn đề này.
Mieko lạnh lùng liếc hắn một cái rồi về phòng của mình. Nhìn bóng lưng của cô, Noda khẽ liếm môi, đôi mắt của hắn lóe lên tia sáng mập mờ.