Chương 237: Giao tiế
Sau khi Ngũ Hạ Quyền đi rồi, bầu không khí cũng trở nên ngượng ngùng.
"Chắc ngươi hiểu được ý của chú ta chứ?"
Ngũ Băng mở miệng, giọng điệu cô ta vẫn lạnh lùng như trước: "Ta không thích mấy tên phú nhị đại hống hách."
Trần Mặc muốn cười nhưng cười không nổi, chỉ có thể lắc đầu: "Ngươi về nước chưa được mấy ngày nhỉ?"
Đây là lần đầu tiên có người nói hắn là phú nhị đại, thật ra Trần Mặc cũng muốn làm phú nhị đại đấy chứ, chỉ là hắn không có số đó.
"Nếu ngươi muốn theo đuổi ta thì có thể bỏ cái suy nghĩ đó đi được rồi, ta không có hứng thú với ngươi."
"Ta nghĩ ngươi đã có hiểu lầm gì đó về chuyện này rồi, thật xin lỗi."
Trần Mặc xấu hổ sờ sờ mũi, hắn cầm ly nước trái cây và ngồi trên sô pha. Cô gái này phỏng chừng đã có định kiến với hắn, cho rằng hắn là phú nhị đại muốn theo đuổi mình. Mặc dù cô ta cũng có chút nhan sắc, nhưng tính cách còn kém hơn Tiểu Ngư của hắn nhiều lắm.
Vì muốn nể mặt viện sĩ Ngũ, cho nên hắn mới xã giao làm quen một chút với cháu gái của ông ta, rốt cuộc cô gái này dường như có hơi kiêu ngạo.
Nhưng tuổi còn trẻ như vậy mà đã có hai học vị tiến sĩ ở những trường đại học top đầu, cô ấy thật sự giỏi giang hơn những người bình thường rất nhiều, nếu có kiêu ngạo thì cũng là điều bình thường.
Hai người cũng không nói gì thêm nữa. Trần Mặc thầm nghĩ, những buổi giao lưu như thế này mà không có ai đến làm phiền là đã quá tốt rồi.
Nhưng mọi chuyện không như hắn mong muốn, hắn vừa mới ngồi chưa được bao lâu thì một giọng nói đã vang lên bên tai.
"Trần tiên sinh, thật trùng hợp quá."
Một cô gái đang lễ phục dạ hội màu rượu đỏ ôm sát, để lộ cơ thể như rắn nước. Ánh mắt quyến rũ như hồ ly, đôi môi đỏ mọng màu lửa cháy, vòng cổ bảo thạch phát ra ánh sáng rực rỡ dưới ánh đèn làm nền phụ trợ cho chiếc cổ thiên nga trắng. Khi nhìn thấy người phụ nữ này, trong đầu Trần Mặc hiện ra hai chữ, báu vật.
Trần Mặc cũng không có cảm giác gì nhiều, chỉ nhìn thoáng qua người phụ nữ đang đi tới rồi cười lịch sự với cô ta.
"Ta là Nhan Như Vũ, rất vui được làm quen với Trần Tiên Sinh."
Nhan Như Vũ liếc mắt nhìn Ngũ Băng một cái, sau đó nở nụ cười tươi rồi khom người ngồi xuống bên cạnh Trần Mặc. Từ góc độ này, hắn có thể thấy rõ ràng bắc bán cầu trắng tuyết và rãnh biển Mariana.
"Sao Trần tiên sinh lại ngồi một mình ở chỗ này vậy? Chắc ngươi đang rất chán, hay là chúng ta trò chuyện với nhau đi."
Nhan Như Vũ mỉm cười nhìn Trần Mặc. Ngũ Băng lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn một cái, cô ta hừ nhẹ một tiếng rồi đứng dậy rời đi.
"Chú ơi, ta về nhà trước đây."
Ngũ Băng đi đến bên cạnh Ngũ Hạ Quyền rồi nói ra.
"Sao mới nói chuyện một lúc mà đã bất hòa với Trần Mặc rồi?"
Trong mắt Ngũ Hạ Quyền hiện lên một tia khó hiểu.
"Nói chuyện không hợp. Chú à, sau này ngươi không cần giới thiệu đàn ông cho ta nữa đâu, ta còn chưa tới mức phải vậy, ta sẽ tự mình tìm."
Ngũ Băng nói.
"Trần Mặc là một chàng trai có điều kiện vô cùng tốt, ta phải mặt dày mới tìm được một cơ hội như vậy cho người. Ngươi cũng đã đến tuổi trưởng thành rồi, lỡ như sau này không có ai chăm sóc thì sao?"
Sắc mặt Ngũ Hạ Quyền nghiêm nghị.
"Ta sẽ tự chăm sóc bản thân, ngươi yên tâm."
Ngũ Hạ Quyền thấy vậy thì biết mình không thể đóng kịch được nữa. Ông ta luôn coi đứa cháu gái nhỏ này như con gái ruột, chỉ là cô ấy lại vô cùng lạnh lùng đối với người ngoài, nếu cứ tiếp tục như vậy thì tới vấn đề cá nhân cũng khiến ông ta phải lo lắng rồi.
"Chú à, ta đi về trước đây, bài luận văn của ta còn vài chỗ cần phải hoàn thiện thêm."
Ngũ Băng nói.
"Ừ, ngươi về trước đi."
Ngũ Hạ Quyền thở dài một tiếng, nhìn về phía của Trần Mặc.
"Thật xin lỗi, ta vào toilet một lát.”
Trần Mặc mỉm cười lễ phép với Nhan Như Vũ rồi đứng dậy rời đi. Người phụ nữ này có lẽ là tiểu thư giao tiếp, hay còn được gọi là gái hồng lâu, trực giác nhắc nhở hắn không nên dính vào những người như vậy.
Hơn nữa, ngoại trừ Nhan Như Vũ, Trần Mặc còn cảm nhận được thêm vài người phụ nữ khác cũng đang theo dõi mình. Nếu để những người này nhìn thấy hắn đang ngồi đơn độc, chắc chắn bọn họ sẽ đến đây bắt chuyện. Dù sao đi nữa, đàn ông vừa trẻ tuổi vừa triển vọng như vậy cũng không có bao nhiêu người. Nếu có một tên đã bày sẵn ở đây thì tại sao bọn họ lại không thử chứ?
"Chủ tịch Trần."
Trần Mặc vừa mới đi ra đã đụng phải Dư Thừa Nam: "Lại đây ngồi đi."
Trần Mặc không từ chối, gặp được người quen thì vẫn tốt hơn là phải tự ngồi một mình.
"Năm nay có nhiều người hơn năm trước, có phải ngươi cảm thấy nơi này cũng không mang lại lợi ích gì nhiều đúng không?"
Sau khi ngồi xuống Dư Thừa Nam mở miệng nói.
"Đúng vậy."
Trần Mặc không tỏ rõ ý kiến.
"Đối với tình huống của chúng ta, có rất nhiều thứ đòi hỏi yếu tố tài nguyên và quan hệ. Nếu có quan hệ, nhiều chuyện sẽ đạt hiệu suất nhanh hơn dự kiến. Sự việc mà ngươi gian nan cực khổ làm suốt nửa tháng, chỉ cần câu nói của một số người thì đã giải quyết xong, đó chính là ưu điểm của quan hệ.
Ở thời đại này, nếu chỉ dựa vào bản thân thì rất khó làm nên chuyện lớn. Với mỗi một sản phẩm, ngươi có rất nhiều con đường để quảng bá, tuy nhiên, dù bây giờ đang là thời đại Internet, nhưng quan hệ và tài nguyên vẫn không thể thiếu được, còn chuyện hợp tác thì luôn là chủ đề muôn thuở. Đương nhiên, công ty của ngươi chính là ngoại lệ lớn nhất.”
Sự phát triển của công ty Kiến Hành Quân không thể được định nghĩa bằng tư duy thông thường, đồng thời cũng đã phá vỡ rất nhiều quy luật chung trong giới kinh doanh. Vậy nên, bọn họ không nắm rõ giá trị của tài nguyên và các mối quan hệ cũng là điều dễ hiểu.
Dư Thừa Nam cũng biết rõ, Trần Mặc không thể nào buông tha trợ lý di động thông minh trong giai đoạn này, cho nên hắn cũng rất thức thời mà không nhắc đến chuyện đó nữa.
Hai người cứ thế trò chuyện như đang ở chốn không người.