Chương 243: Thiên tài luôn khó hiểu

person Tác giả: Cô Đảm Mã Nghĩ schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:07 visibility 208 lượt đọc

Chương 243: Thiên tài luôn khó hiểu

Bài báo của Lý Thiết Quân vừa được lên sóng, số lượt nhấp và đọc lập tức tăng lên nhanh chóng. Công ty Kiến Hành Quân không hổ danh là đứa con cưng của giới truyền thông, chỉ trong một phút ngắn ngủi mà lượng truy cập thu về đã vượt mốc một ngàn, thật sự rất đáng nể.

Không chỉ có Lý Thiết Quân, các đơn vị truyền thông khác cũng nhanh chóng làm như vậy. Vất vả lắm mới có dịp bắt được tin tức của công ty Kiến Hành Quân, cho nên bọn họ không thể bỏ qua cơ hội này được.

Bài luận văn được công bố chưa được năm phút mà đã có hơn mười mấy đơn vị truyền thông đăng lại trên trang chủ của bọn họ.

Độ hot của robot vừa mới qua đi, bây giờ lại xuất hiện thêm một nghiên cứu dự báo động đất. Điều này có nghĩa, Trần Mặc đang tiến vào lĩnh vực này sao?

Quá trình tiến hóa của con người chính là quá trình chiến đấu với ông trời. Con người đã có thể dự đoán được các cơn bão, nên thảm họa thiên nhiên kinh khủng nhất hiện giờ chính là động đất.

Nếu có thể dự báo động đất dựa vào lý thuyết của bài luận văn này, thì Trần Mặc chắc chắn sẽ được xem như là một vĩ nhân lưu truyền thiên cổ.

Công ty Kiến Hành Quân hiện tại đã là một trong những doanh nghiệp đứng đầu trong nước. Bất kỳ sự kiện nào liên quan đến bọn họ đều sẽ là những tin tức hấp dẫn nhất. Cho nên, ngay sau khi tài liệu của Trần Mặc được công bố, một số ý kiến trái chiều bắt đầu thay phiên nhau xuất hiện.

Vô số nhà vật lý học cùng các chuyên gia địa chấn đã và đang nghiên cứu về đề tài dự báo động đất, tuy nhiên, sau bao nhiêu năm nỗ lực, bọn họ chỉ có thể cảnh báo trước mười mấy giây, mà kết quả cũng không được chính xác lắm.

Bây giờ Trần Mặc lại nghiên cứu ra trước, bọn họ còn biết để mặt mũi ở đâu? Với lại, nó cũng chỉ là một tài liệu trình bày lý thuyết trên giấy.

“Ý tưởng hoang đường! Khoa học là một ngành học đòi hỏi sự nghiêm túc và cẩn thận, lý luận mà không có số liệu thực nghiệm thì chỉ là lời nói suông. Bài luận văn này chỉ toàn là lý thuyết, bên trong nội dung không có một chút số liệu nào, làm sao có thể chứng minh tính xác thực của nó chứ?”

“Ta thừa nhận Trần Mặc là thiên tài máy tính, nhưng hắn không phải là một thiên tài toàn năng. Những người trẻ tuổi đừng nông nổi vì muốn có một chút thành tích mà trở thành Phương Trọng Vĩnh tiếp theo. Làm đến nơi đến chốn mới là phương châm đúng đắn dành cho các ngươi.”

Có chuyên gia đầu tiên lên tiếng, về sau càng có nhiều người khác đứng lên phát biểu ý kiến. Lập luận của mọi người đều thống nhất một cách đáng ngạc nhiên, tất cả bọn họ đều không coi trọng bài luận văn này.

Trần Mặc là một chuyên gia trong lĩnh vực máy tính, hắn cũng được coi là một nửa chuyên gia trong lĩnh vực vật liệu. Nhưng bọn họ chưa từng thấy Trần Mặc tiếp xúc qua lĩnh vực khoa học địa chấn, cho nên không ai tin tưởng Trần Mặc có thể viết ra một cái lý luận hữu dụng.

Đông đảo các chuyên gia đầu ngành đều đứng ra phản đối, cũng có không ít cư dân mạng ra mặt chế giễu. Chỉ có chưa đến một phần mười đám đông đứng về phía Trần Mặc, cho nên tất cả các bình luận ủng hộ đều bị những lời mỉa mai, giễu cợt lấn át.

“Thượng đế nói: Xong đời, mỗi lúc ta “đi cầu” thì sẽ bị Trần Mặc phát hiện.”

“Bên trong Địa cầu, thần không khóc, quỷ không kêu, Trần Mặc bé nhỏ, cười ha ha, cười ha ha. Mời câu đối tiếp theo.”

“Dù biết không đáng tin cậy lắm, nhưng là người dân Tứ Xuyên, ta vẫn ôm một chút hy vọng và ủng hộ Trần Mặc, mong hắn sẽ trở thành một người vĩ đại.”

“Khi mặt đất rung chuyển do giường, ô tô, ngựa, động vật hoang dã, tàu cao tốc, máy bay chuyển động, vũ trụ sẽ tích trữ các năng lượng đó trả lại cho con người luôn một lần, từ đó dẫn đến động đất. Tại sao Nhật Bản lại có nhiều động đất đến vậy? Là vì bọn họ quay phim quá nhiều! Ta chợt cảm thấy suy đoán này qúa hợp lý.”

….

….

Tất cả các loại bình luận châm biếm cũng như các bài viết giễu cợt đua nhau xuất hiện trên khắp các diễn đàn và mạng xã hội, thậm chí bọn họ còn tràn vào cả Weibo chính thức của công ty Kiến Hành Quân.

Sự việc được đẩy lên cao trào trong tiếng chửi bới của cộng đồng mạng.

Trần Mặc chưa bao giờ nghĩ rằng một tài liệu mang tính học thuật như vậy lại có thể gây nên phản ứng lớn đến thế.Đây là lý do vì sao hắn muốn công bố nó trên các trang tạp chí khoa học có thẩm quyền lúc ban đầu.

Nếu bài luận văn xuất hiện trên những trang uy tín, điều đó có nghĩa nó đã được các chuyên gia trong ngành công nhận, từ đó tránh khỏi sự tranh luận của quần chúng phổ thông, tiếng vang cũng sẽ lớn hơn. Nếu không, nhiều người nghĩ đây chỉ là một trò cười.

Chủ đề động đất thật sự rất nhạy cảm vì nó liên đới đến rất nhiều thứ. Nhân loại đã trải nghiệm quá nhiều hậu quả do thảm họa thiên nhiên gây ra, mọi người đương nhiên sẽ rất quan tâm đến những tin tức như thế này.

Chỉ sau một ngày công bố, cánh phóng viên từ mọi miền đất nước đã lại tập trung ở cửa công ty Kiến Hành Quân, bọn họ đều hy vọng Trần Mặc có thể ra mặt để trả lời phỏng vấn.

“Ngươi có muốn trả lời bọn họ không?”

Triệu Mẫn đứng bên cạnh Trần Mặc, liếc nhìn đám phóng viên đang đứng bên ngoài công ty. Cô hiện tại cũng cảm thấy rất đau đầu.

Năng lực gây ra ồn ào của vị chủ tịch này không tầm thường chút nào. Hắn giống như một thỏi nam châm, đi đến đâu là thu hút thị phi đến đó. Hơn nữa, tầm ảnh hưởng của bài luận văn kia cũng đã vượt xa sức tưởng tượng của cô rồi.

“Hay chúng ta làm lớn chuyện thêm chút nữa đi?”

Trần Mặc nhìn đám phóng viên bên ngoài công ty rồi cười nói: “Làm chuyện này kinh động hơn nữa. Thử đánh cược một tỷ với bọn họ xem ta có thể làm ra máy đo địa chấn hay không.”

“Ngươi không phải người Trái Đất phải không? Ta muốn làm chuyện lớn hóa nhỏ chứ không muốn nổ tung luôn Trái Đất đâu.”

Triệu Mẫn thật sự cạn lời với Trần Mặc, nếu cô thật sự liều lĩnh làm theo ý hắn thì công ty sẽ bị ảnh hưởng rất lớn, chuyện này không phải chuyện đùa.

Trần Mặc hỏi lại: “Ngươi muốn ta thu hồi tài liệu lại sao? Khi Einstein đưa ra thuyết tương đối thì cũng không có ai công nhận cả, thời gian chính là câu trả lời tốt nhất.”

“Ta không có kêu ngươi thu hồi tài liệu lại.”

Bây giờ Trần Mặc vẫn chưa chứng minh bài luận văn mình đưa ra là đúng, nếu để hắn thu hồi lại thì giống như công ty Kiến Hành Quân đang có tật giật mình, lúc đó nhất định sẽ có thêm nhiều lời mỉa mai hơn nữa.

Từ khi thành lập đến bây giờ, công ty Kiến Hành Quân đã hứng chịu tình huống bạo lực mạng không dưới một lần. Có vô số người háo hức mong chờ công ty Kiến Hành Quân xảy ra chuyện, để rồi thò tay xé một miếng thịt để ăn.

Đối với những gã tư bản đó, công ty Kiến Hành Quân chính là cái gai trong mắt bọn họ. Một bài luận văn mà có thể gây nên ồn ào như vậy, ngoài những yếu tố khách quan của quần chúng, chắc chắn còn có công lao thúc đẩy của nhóm người này.

“Ngươi muốn trả lời thế nào thì tùy ngươi, ta sẽ cho người công bố ra ngoài, miễn là đừng làm mọi chuyện rối tung lên là được.”

Triệu Mẫn đầu hàng.

“Lỗ Tấn nói, thiên tài luôn khó hiểu.”

Trần Mặc lắc đầu, sau đó kết luận chuyện này bằng một câu triết lý. Công nghệ dự báo động đất này xuất phát từ Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật, hắn không cho rằng thư viện sẽ tiếp nhận và lưu trữ một loại kỹ thuật bị lỗi.

Triệu Mẫn bị Trần Mặc chọc cười.

“Vậy ta sẽ dùng lời này của để trả lời bọn họ.”

Triệu Mẫn cười nói.

Vò đã mẻ không sợ vỡ, chuyện lớn bao nhiêu thì cũng đã lớn rồi. Một bài luận văn cũng không làm nên chuyện hại nước hại dân gì, càng không thể làm gì được công ty Kiến Hành Quân.

“Sao cũng được.”

Trần Mặc nói.

“Ta sẽ để Tiểu Ngư tùy ý trừng trị ngươi, nếu không ta sẽ trừ tiền lương của cô ấy.”

Triệu Mẫn nói giỡn.

“Ha ha, ngươi đang đe dọa ông chủ đó hả? Ngươi có tin bây giờ ta trừ tiền lương của ngươi liền không?”

Trần Mặc cũng bị Triệu Mẫn chọc cười.

Một câu nói đùa đơn giản khiến bầu không khí dịu đi rất nhiều.

Sau khi xác nhận quyết định của Trần Mặc, Triệu Mẫn mới rời khỏi văn phòng của hắn. Cô có cảm giác, việc quản lý công ty chính là đi chùi đít cho Trần Mặc.

Không lâu sau khi Triệu Mẫn rời đi, trên Weibo chính thức của công ty Kiến Hành Quân cập nhật một tin tức: “Chủ tịch nói: Lỗ Tấn nói, thiên tài luôn khó hiểu.”

Sau khi công ty Kiến Hành Quân đưa ra phản hồi chính thức, ngay lập tức thu hút được sự chú ý của đông đảo cư dân mạng. Câu nói của Trần Mặc đã gây ra một làn sóng tranh cãi khác trên Internet.

“Lỗ Tấn nói: Im lặng ơi im lặng à! Nếu không bùng phát trong sự im lặng, thì chỉ có thể chết đi trong sự lặng im. Và ta chợt phát hiện ra một bí mật động trời.”

“Lỗ Tấn nói: ta chưa từng nói như vậy.”

“Lỗ Tấn không phải là mẫu chốt, mấu chốt là sự tự tin của Trần Mặc từ đâu mà đến, tự cho rằng hắn là thiên tài?”

“Einstein nói: Để trừng phạt ta vì tội khinh thường uy quyền, số phận đã biến ta thành một kẻ có quyền. Ta tin rằng, Trần Mặc sẽ là người sở hữu quyền lực tiếp theo.”

Trên Weibo chính thức của công ty Kiến Hành Quân, cuộc tranh luận về bài luận văn của Trần Mặc được chia thành ba phe, một phe ủng hộ, một phe phản đối và một phe trung lập. Phe đối lập chiếm 70%, giành được thế thượng phong tuyệt đối.

Dù ở thời điểm nào cũng vậy, trước khi những thứ mới mẻ có thể chứng minh giá trị của nó, bị người đời nghi vấn là điều không thể tránh khỏi. Những lý luận mà không xuất phát từ thực tế thì sẽ không bao giờ thuyết phục được người khác.

Ngoài ra, không có một chuyên gia có thẩm quyền nào sẵn sàng đứng ra bênh vực Trần Mặc, điều này khiến cho bài luận văn của hắn càng thiếu tính xác thực.

Sự kiện bài luận văn lần này đã lấn át sức nóng của vụ việc robot thông minh, cuộc tranh luận về bài luận văn của Trần Mặc vẫn đang ở đỉnh điểm của sự sôi trào. Bởi vì ý nghĩa của việc nghiên cứu dự báo động đất quá lớn, cho nên kéo theo đủ loại lời nói chế giễu từ khắp mọi nơi.

Ở trong biệt thự, Tiểu Ngư ngồi trên sô pha lướt điện thoại, dáng vẻ của cô có chút ủ rũ. Phát hiện ra sự khác lạ của Tiểu Ngư, Trần Mặc để cuốn sách trên tay xuống, vươn đầu liếc nhìn màn hình điện thoại trong tay cô.

“Vì chuyện này mà không vui ư?”

Trần Mặc chỉ vào mẩu tin trong điện thoại.

“Ta chỉ là không hiểu, tại sao bọn họ lại phải độc mồm như vậy, nếu không tin thì có thể cười trừ rồi cho qua, có cần phải bình luận chế nhạo như vậy không?”

Tiểu Ngư nói.

“Miệng là ở trên người của người khác, không cần quan tâm đến nó.”

“Nhưng mà ta cảm thấy khó chịu.”

“Sớm muộn cũng có một ngày, ta sẽ khiến tất cả những thứ này trở thành những bài báo ca ngợi ta. Nếu ngươi thấy khó chịu thì đừng xem nữa, sau này rồi xem sau.”

Trần Mặc cười cầm lấy điện thoại của Tiểu Ngư xuống: “ Đừng trốn ở trong nhà nghịch điện thoại nữa, đi thay quần áo, cùng ta đi ra ngoài thư giãn đi.”

Bỏ qua những lời bàn tán trên mạng, cuộc sống của Trần Mặc trở lại sự bình yên vốn có.

Trong nửa tháng tiếp theo, công ty Kiến Hành Quân không đưa hề đưa ra bất kỳ phản hồi nào về bài luận văn “Nghiên cứu dự báo động đất” của Trần Mặc trên Internet, cho nên sức nóng ngôn luận cũng dần dần giảm xuống.

Tuy nhiên, bài luận văn của Trần Mặc vẫn còn trên trang web chính thức của công ty Kiến Hành Quân, thỉnh thoảng cũng sẽ bị một vài người rảnh rỗi lôi lên lại.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right