Chương 283: Tai hoạ của Lâm Thư

person Tác giả: Cô Đảm Mã Nghĩ schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:07 visibility 3,986 lượt đọc

Chương 283: Tai hoạ của Lâm Thư

Thành phố Giang Nam, trong một tiệm cà phê Internet.

Lâm Thư đặt con chuột trong tay xuống, từ trong tủ lạnh lấy ra một chai coca ướp lạnh, rồi vội vàng chạy đến máy 83. Sau khi đưa chai nước cho người thanh niên đang chơi game, cô lại chạy về bàn phục vụ, dán mắt vào màn hình máy tính.

Lâm Thư đã làm việc bán thời gian ở đây được mấy tháng rồi, cô không nghĩ ra nhiều cách để kiếm tiền, tiền thưởng trong cuộc thi lập trình máy tính của Công ty Kiến Hành Quân là hy vọng duy nhất của cô.

Thể lệ giải thưởng cuộc thi lập trình máy tính của Công ty Kiến Hành Quân đã được công bố. Tiền thưởng của giải nhất là 200 vạn, phí thu mua phần mềm được tính riêng, hai giải nhì có số tiền thưởng là 800 ngàn, năm giải ba có số tiền thưởng là 300 ngàn, còn giải khuyến khích trị giá 10 ngàn. Chỉ cần cô lọt vào top tám là có thể nhận được tiền thưởng, em trai sẽ có tiền chữa bệnh.

Kể từ khi Lâm Thư quyết định học ngôn ngữ lập trình chữ Hán, mấy tháng qua, cô đều đắm chìm trong thế giới ngôn ngữ lập trình này mỗi ngày. Vì nhà không có máy tính nên cô chỉ có thể làm việc ở tiệm net để có thể dùng chùa thiết bị ở đây.

Lâm Thư vẫn còn là học sinh, cho nên các quán cà phê Internet đều không muốn thuê cô. Sau khi năn nỉ rất nhiều chỗ, chủ quán nơi này mới đồng ý cho cô ở đây làm công việc bán thời gian.

Ở đây cách trường không xa, cô đều đến đây để phụ giúp sau khi tan học. Khi trong tiệm nhiều khách, cô phải tính phí internet, đưa đồ uống, lúc rảnh rỗi thì cô liền ngồi trước máy tính học lập trình ngôn ngữ chữ Hán. Lâm Thư còn cố tình tham gia hội nhóm liên quan đến ngôn ngữ lập trình chữ Hán để học hỏi kinh nghiệm của những người khác.

Mấy tháng nay, cho dù mưa hay nắng, Lâm Thư cũng làm đến 11 giờ khuya mới chịu về. Cô đã mua hết thảy ba bộ tài liệu sách ngôn ngữ lập trình chữ Hán do Công ty Kiến Hành Quân đổi mới, vì thế mà đã tiêu hết số tiền dành dụm ít ỏi của mình. Trong giờ học thì cô đọc sách ngôn ngữ lập trình, sau giờ học thì cô đến đây để xem các video giảng dạy rồi sau đó học lập trình phần mềm.

Lâm Thư đã xem đi xem lại các video hướng dẫn và sách tài liệu của công ty Kiến Hành Quân không dưới năm lần. Tuy học những cái này rất mệt, nhưng vì cô có một mục tiêu quan trọng nên vẫn luôn tiếp tục cố gắng. Chỉ có kiên trì thì em trai cô mới có hy vọng sống tiếp.

Lâm Thư cũng không biết mình nên làm gì khi tham gia cuộc thi lập trình máy tính của Công ty Kiến Hành Quân, vì nếu muốn tham gia thì cô phải lập trình ra một phần mềm. Trong nhóm giao lưu, cô thấy đâu đâu cũng là những thí sinh tham gia thi đấu với tư cách đoàn thể.

Sau vài tháng mất ăn mất ngủ, cô đã từ một người mới trở thành một người khá thông thạo loại ngôn ngữ lập trình chữ Hán này.

Nhờ có sự nỗ lực của cô trong khoảng thời gian này, mã lập trình chữ Hán giống như kiến chiếm đầy phần mềm biên dịch trên máy tính. Nhìn thấy những đoạn mã lít nhít bên trên màn hình, trong lòng Lâm Thư yên tĩnh trở lại, sau đó lại tiếp tục chuyên tâm gõ mã.

Lâm Thư không thể thiết kế một trò chơi có quy mô lớn, chỉ có thể một phần mềm diệt virus, cô hy vọng sản phẩm này sẽ thành công. Một khi nó thành công và được công ty Kiến Hành Quân nhìn trúng, cô mới có hy vọng chữa bệnh cho em trai.

Hôm nay là một ngày quan trọng.

Hình thức ban đầu của phần mềm diệt virus mà cô viết đã sắp hoàn thành. Chỉ cần hình thức ban đầu này thành công, thì nó này sẽ là sản phẩm mà cô mang đi tham gia cuộc thi lập trình ngôn ngữ chữ Hán của công ty Kiến Hành Quân.

Sau hai tiếng đồng hồ, động tác của Lâm Thư mới dừng lại. Sau khi kiểm tra và sửa lỗi, Lâm Thư nhìn dãy mã dày đặc trên phần mềm biên dịch, trong lòng có một loại dự cảm không tốt. Không hiểu vì sao, cô cảm thấy kinh hãi không lý do

Có lẽ là chính mình quá căng thẳng rồi, Lâm Thư an ủi chính mình.

Sau khi lưu đoạn mã cuối cùng, Lâm Thư không chờ đợi thêm nữa mà tạo chương trình ứng dụng ngay lập tức .

Hôm nay là cuối tuần, trong tiệm cà phê Internet có không ít khách, còn có rất nhiều học sinh. Ngoại trừ thỉnh thoảng có người đến nạp tiền và mua đồ uống, không ai chú ý đến cô ở trong quầy, quản lý ở bên cạnh cũng đang chăm chú nghịch điện thoại.

Lúc này, trái tim Lâm Thư nẩy lên một cái, đặt con chuột vào ô biểu tượng lập trình ứng dụng, nhịp tim của cô bắt đầu tăng nhanh. Sau đó, cô cắn răng đúp chuột vào lập trình ứng dụng, hai mắt gắt gao nhắm chặt.

Thời gian dường như dừng lại, Lâm Thư từ từ mở mắt ra, nhìn thấy màn hình trống rỗng, cô liền sửng sốt.

Không thấy rồi?

Bạch bạch bạch…..

Một giây sau, cả tiệm bắt đầu ồn ào lên, tất cả máy tính, từng máy từng máy một, toàn bộ màn hình đều nhảy ra. Đang chơi game đến thời khắc mấu chốt nhất, giao diện trò chơi liền biến mất, mọi người tại chỗ ngồi liền loạn hết cả lên.

“Quản lý mạng? Xảy ra chuyện gì vậy? Xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao trò chơi lại rớt rồi?”

“Đậu xanh rau má! Bọn ta đang đấu xếp hạng, đang đánh đến trụ thạch anh cuối cùng rồi đó.”

“Trận chung kết pubg của ta…”

“@#¥%”

Đủ loại tiếng chửi rủa vang lên, bên trong toàn bộ tiệm internet, giao diện trò chơi của mọi người biến mất, trên mặt mỗi người đều mang đầy vẻ tức giận.

“Từng ô từng ô biểu tượng lần lượt biến mất, hình như nhiễm virus rồi.”

Sau một tiếng la sợ hãi, mọi người đều tập trung chú ý vào màn hình máy tính. Quả nhiên, biểu tượng ứng dụng trên màn hình máy tính đang từng cái từng cái biến mất, sau khi tất cả các biểu tượng đều biến mất thì màn hình bị đứng lại, chuột cũng không thể di chuyển.

Quản lý đang nghịch điện thoại liền hoàn hồn trở lại, hắn hốt hoảng nhìn máy chủ, quả nhiên cũng nhìn thấy các biểu tượng trên màn hình lần lượt biến mất.

“Mọi người đợi chút, để ta đi hỏi chuyện gì đang xảy ra.”

Quản lý vừa gọi điện thoại vừa khởi động lại máy chủ. Tuy nhiên, máy chủ vừa bật lên, bên trên vẫn là một màn hình trống không có biểu tượng. Sau khi các máy tính khác được bật, màn hình cũng trống không như vậy, tất cả mọi ứng dụng đều biến mất.

Lâm Thư nhìn ứng dụng chương trình diệt virus duy nhất trên màn hình máy tính của mình, ánh mắt hoảng hốt. Hình như cô đã tạo ra tai họa lớn rồi.

“Lâm Thư, trên màn hình của ngươi có phần mềm gì vậy?”

Quản lý đang chuẩn bị dùng máy của Lâm Thư để kiểm tra vấn đề thì lập tức nhìn thấy trên màn hình máy tính chỉ có một ứng dụng diệt virus.

Bên ngoài tiệm net, các máy tính ở những server khác cũng xuất hiện tình trạng như vậy. Tình trạng này nhanh chóng lan đến mọi ngóc ngách của thành phố Giang Nam.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right