Chương 308: Tấn công đồng loạt

person Tác giả: Cô Đảm Mã Nghĩ schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:07 visibility 1,106 lượt đọc

Chương 308: Tấn công đồng loạt

"Người anh em Trần Mặc, vẫn khỏe chứ?"

Điện thoại di động vừa được kết nối thì giọng nói đầy nồng nhiệt của Lý Thành Chi vang lên.

"Đừng có điên. Bây giờ ta không thiếu phiền phức, ngươi tìm ta có chuyện gì?"

Trần Mặc hỏi.

"Ta có chuyện muốn nói trước với ngươi."

Lý Thành Chi nói: "Mạng lưới cảnh báo động đất toàn quốc đã thông qua thử nghiệm. Năm ngày sau, hệ thống này sẽ chính thức khởi động. Buổi ra mắt sẽ được diễn ra ở trạm quan sát động đất thủ đô, trong đó còn có sự góp mặt của thủ trưởng của ta. Cấp trên đang muốn mời ngươi và tổng giám đốc của công ty ngươi tới tham gia buổi lễ này, có thời gian không?"

Trần Mặc ngay lập tức hiểu ý đồ của Lý Thành Chi khi nói về vị thủ trưởng kia, hắn không chút do dự nói: "Đương nhiên là có thời gian rồi."

Gan của hắn còn chưa đủ to để thả bồ câu thủ trưởng.

(*) thả bồ câu: để ai đó leo cây

"Thế thì tốt. Bây giờ ta sẽ báo với cấp trên luôn."

Lý Thành Chi nói.

"Được."

Trần Mặc cúp máy, ngồi vào xe và rời đi.

Lúc này, công ty Kiến Hành Quân đang ở trong giai đoạn bị tổng tấn công, dòng tweet kia của Tổ Chức Chú Hề đã đem đến rất nhiều phiền toái cho bọn hon. Rất nhiều công ty khách hàng hoài nghi công ty Kiến Hành Quân đang chống lưng cho Tổ Chức Chú Hề, sau đó trở nên lo lắng và từ chối sử dụng Hệ điều hành Con mối và các thiết bị máy tính của bọn họ.

Tuy công ty Kiến Hành Quân không thiếu tiền nhưng danh tiếng lại không hề tốt. Trong buổi lễ ra mắt mạng lưới cảnh báo động đất, sự xuất hiện của bọn họ có thể sẽ đem lại hiệu quả không tưởng.

Ngày hôm sau, Trần Mặc vừa quay về công ty thì lập tức đi đến phòng làm việc của Triệu Mẫn. Mà lúc này, Triệu Mẫn đang vô cùng sầu não về việc Kiến Hành Quân có thể bị dư luận đánh gục bất kỳ lúc nào, bài đăng kia của Tổ Chức Chú Hề quả thật đã nhốt bọn họ trong ngõ cụt.

"Triệu Mẫn, có chuyện ngươi cần biết."

"Sao vậy?"

Triệu Mẫn hỏi.

"Lý Thành Chi vừa nói cho ta biết, năm ngày nữa sẽ là lễ ra mắt mạng lưới cảnh báo động đất, thủ trưởng của hắn sẽ đích thân tham dự, cấp trên mời ta và ngươi đến dự lễ ra mắt, có thời gian không?"

"Ta dám nói không có thời gian à?"

Triệu Mẫn cảm thấy cả thế giới đều đang sáng bừng lên: "Bây giờ không có chuyện gì quan trọng hơn chuyện này cả."

"Hai ngày nay sao rồi?"

Trần Mặc hỏi.

"Còn thế nào được nữa? Vẫn bị mấy cái tin tức thật thật giả giả oanh tạc. Chiêu cờ này của Tổ Chức Chú Hề đã đẩy chúng ta vào thế bị động. Nếu có chứng cứ thì chắc chắn cảnh sát quốc tế sẽ đến tìm chúng ta."

Triệu Mẫn nói: "Ta đang nghĩ cách để phá vỡ cục diện này, buổi lễ ra mắt mạng lưới cảnh báo địa chấn chính là thời cơ tốt nhất."

"Không cần phiền não chuyện mấy gã hề nữa, Tổ Chức Chú Hề này có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào."

Triệu Mẫn kinh ngạc nhìn Trần Mặc, cô không hiểu rõ ý đồ của hắn qua mấy lời này.

"Ngươi thật sự không liên quan gì đến Tổ Chức Chú Hề chứ?"

"Nói linh tinh. Ta đã tìm ra địa chỉ của từng thành viên Tổ Chức Chú Hề, lúc nào cũng có thể công bố thân phận của bọn họ."

"Có thật sao?"

"Thật! Có muốn ta công bố ngay bây giờ luôn không?"

Trần Mặc hỏi.

"Đừng công bố, ngàn vạn lần đừng công bố."

Triệu Mẫn bị Trần Mặc dọa sợ: "Nếu chúng ta công bố danh sách các thành viên của Tổ Chức Chú Hề, vậy thì chúng ta gánh không nổi hậu quả đâu."

Việc công bố danh sách giống như đang xác nhận tin đồn ồn ào giữa họ với Tổ Chức Chú Hề. Huống hồ, con virus Chú Hề đang uy hiếp cả thế giới, tuy bọn họ đang bị nghi ngờ có liên quan đến Tổ Chức Chú Hề, nhưng tầm ảnh hưởng của con virus kia cũng khiến cho số lượng người sử dụng hệ điều hành Con mối đang từ từ tăng lên, chỉ là tốc độ không được nhanh bằng lần trước.

Trong lúc hai người đang trao đổi công việc của công ty, Tiểu Ngư gõ cửa đi đến: "Trần Mặc, có người tên Vệ Triết đến tìm ngươi."

"Đến nhanh thế cơ à?"

Trần Mặc hơi thấp giọng ngạc nhiên: "Mời hắn lên đây."

Tiểu Ngư đáp một tiếng rồi rời khỏi phòng làm việc của Triệu Mẫn.

" Vệ Triết là ai?"

Triệu Mẫn hiếu kỳ hỏi.

"Người sáng lập Tổ Chức Chú Hề."

Đáp án của Trần Mặc khiến Triệu run tay, ly nước nóng suýt thì đổ vào người cô ấy: "Ngươi không nói đùa đấy chứ?"

Người này đúng là biết cách dọa cô sợ chết khiếp mà. Vừa rồi hắn còn nói không liên quan gì đến Tổ Chức Chú Hề, mà bây giờ người sáng lập Tổ Chức Chú Hề lại đến đây tìm hắn.

"Hôm qua ta đi Hoài Bắc là vì việc này."

Trần Mặc kể lại cho Triệu Mẫn nghe về chuyện Tổ Chức Chú Hề và Vệ Triết. Cô ấy là tổng giám đốc của công ty, việc nắm bắt thông tin của nhân viên là điều cần thiết.

Sau khi nghe được đáp án, Triệu Mẫn cảm thấy không thể tưởng tượng được.

Thật khó để tưởng tượng, một nhóm hacker lại có thể đánh gục hệ thống an ninh mạng của một thành phố và tống tiền cả một quốc gia chỉ vì đam mê.

"Đầu óc quá cực đoan. Ngươi sẽ chẳng bao giờ hiểu được hắn đang nghĩ gì."

Triệu Mẫn liếc mắt nhìn Trần Mặc.

"Ha? Ánh mắt đó của ngươi là có ý gì? Sao ta lại thấy lời nói của ngươi có gì đó rất lạ?"

Trần Mặc bị ánh mắt của Triệu Mẫn chọc cười, lúc nói mấy lời này, cô ấy còn cố ý nhìn hắn.

"Suy bụng ta ra bụng người. Ta có nói gì ngươi đâu."

Triệu Mẫn khẽ cười nói.

Mấy phút sau, Tiểu Ngư đã đưa Vệ Triết vào phòng làm việc của Triệu Mẫn.

"Ngồi đây đi." Trần Mặc chỉ vào ghế sô pha bên cạnh.

Vệ Triết cũng không khách sáo, ngồi xuống ghế sô pha: "Hôm qua ta đã suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn quyết định tới đây."

"Hoan nghênh sự gia nhập của ngươi."

Nói xong, Trần Mặc nhìn về phía Triệu Mẫn. Người thì đã chịu tham gia rồi, có điều, hắn vẫn cần sự giúp đỡ của Triệu Mẫn trong việc sắp xếp nhân sự.

"Vệ tiên sinh đây rất thông thạo ngôn ngữ lập trình chữ Hán sao!?"

Triệu Mẫn hỏi.

"Có thực hiện một vài nghiên cứu, và cũng có một chút thành tích. Ta đã đọc kỹ các tài liệu về ngôn ngữ lập trình chữ Hán được xuất bản. Đây là một bộ ngôn ngữ lập trình máy tính vô cùng ưu việt. "

Vệ Triết nói.

"Hiện tại, ngôn ngữ lập trình chữ Hán đang ở giai đoạn phát triển, trong công ty cũng có một bộ phận nhân sự đang học. Kế hoạch của ta là tập trung những nhân viên này lại, thành lập một nhóm lập trình chữ Hán, chuyên nghiên cứu và phát triển các phần mềm được biên soạn bằng ngôn ngữ lập trình chữ Hán, và ngươi sẽ là người phụ trách nhóm này."

Triệu Mẫn nói.

Cô đã có ý tưởng này từ lâu, nhưng vẫn chưa tìm thấy ai thật sự thông thạo ngôn ngữ lập trình chữ Hán, không ngờ cơ hội đã tới vào lúc này. Người sáng lập Tổ Chức Chú Hề, cộng thêm việc Trần Mặc tự mình đi mời về, chắc chắn kỹ thuật của hắn sẽ không quá thấp. Vệ Triết đảm nhiệm vị trí trưởng nhóm là một lựa chọn ổn thỏa nhất.

Nghe thấy sự sắp xếp của Triệu Mẫn, sắc mặt Vệ Triết không khỏi vẻ kinh ngạc. Hắn không ngờ mình vừa tới đã được làm trưởng nhóm. Trước đây hắn là một hacker, việc Trần Mặc tin tưởng vô điều kiện như thế khiến hắn cảm động không nói lên lời.

"Được."

Vệ Triết gật đầu.

"Ta sẽ bảo người khác chuẩn bị hợp đồng, tiền lương tạm thời tính theo tiêu chuẩn giám đốc bộ phận số hai. Ngày mai đến đây để xác nhận và ký hợp đồng, sau đó ngươi có thể đi làm luôn."

Triệu Mẫn nói.

"Được."

Vệ Triết đứng dậy nhìn về phía Trần Mặc: "Cảm ơn lời đề nghị ngày hôm qua của ngươi. Cô ấy đã đồng ý với ta, chính cô ấy đã bảo ta đến đây làm việc."

"Chúc mừng nhé."

Trần Mặc cười nói.

Sau khi Vệ Triết rời đi, Trần Mặc mới phát hiện ra hai cặp mắt tò mò của Tiểu Ngư và Triệu Mẫn.

"Ngày hôm qua ngươi đã cho hắn lời khuyên gì?"

Triệu Mẫn hỏi.

"Dạy hắn theo đuổi một cô gái."

Trần Mặc nói.

Hắn vừa dứt lời liền phát hiện vẻ mặt quái dị của hai người. Tiểu Ngư không nói gì thêm, vội vàng rời phòng làm việc.

Sau khi cùng Triệu Mẫn trao đổi một vài chuyện của công ty, Trần Mặc lại quay trở về phòng thí nghiệm.

Bây giờ đâu đâu cũng thấy những lời chê bai bôi nhọ Kiến Hành Quân, nhiều rận quá mà không gãi thì làm sao mà sống được.

Khi đến lúc, mọi thứ đâu sẽ đâu vào đó. Nghiên cứu và chế tạo siêu máy tính mới là điều quan trọng nhất hắn cần làm lúc này.

Los Angeles, Hoa Kỳ.

Ivey tập trung vào màn hình máy tính, ánh mắt phấn khích. Hắn đang chơi Battle Royale, hệ thống nuôi cổ trùng và những trận chiến ở đấu trường khiến hắn phát nghiện. Mỗi khi giành chiến thắng, hắn đều có cảm giác cực kỳ thành tựu.

Trong phòng của mình, Ivey nhìn lên hình ảnh hồng tâm trên màn hình, ánh mắt hưng phấn, không ngừng tìm kiếm mục tiêu. Nhìn thấy bóng dáng đằng xa, Ivey lộ ra một nụ cười.

Ngay sau cú nhấp chuột, màn hình chợt tối sầm.

"What the f*ck."

Ivey nổi điên, vẻ mặt đỏ như lửa vì bị ngắt mạng khi đang chơi game, trên màn hình máy tính của hắn hiện ra một tên hề nửa đen nửa trắng.

Cambridge, Vương quốc Anh.

Ellie ngơ ngác nhìn nụ cười vừa tà ác vừa trào phúng trên màn hình, một giây trước nó đang còn đang chiếu phim truyền hình, một giây sau thì lại hiện ra chiếc mặt nạ này. Biểu tượng trên chiếc mặt nạ này không thể quen thuộc hơn được nữa, chính là Tổ Chức Chú Hề đang gây xôn xao gần đây.

Lời đe dọa của gã hề này không phải nói đùa, đòn tấn công đặc biệt đến cả hai quốc gia mà Tổ Chức Chú Hề từng tuyên bố chính là đây.

Tại biệt thự của thủ tướng Nhật Bản.

Hơn mười vị quan chức ngồi trong phòng họp, tất cả đều là những nhà lãnh đạo chủ chốt của Chính phủ Nhật Bản.

Trên khuôn mặt mỗi người lúc này đều tràn đầy căng thẳng. Bờ bên kia đại dương báo tin đến, trận khủng bố virus Chú Hề đã tiếp tục diễn ra ở năm thành phố của Hoa Kỳ, trong đó có cả Washington, và năm thành phố ở Vương quốc Anh. Tổ Chức Chú Hề đã tấn công một lúc hai quốc gia và mười thành phố, gây chấn động toàn thế giới. Việc tấn công cùng một lúc như thế này khiến các thành phố khó lòng phòng bị. Hiện tại, Hoa Kỳ và Anh Quốc đã gánh chịu nhiều tổn thất nặng nề, Tokyo cũng bị thất thủ, tuy nhiên, tất cả bọn họ vẫn từ chối giao tiền chuộc.

Mục tiêu tấn công tiếp theo rất có thể chính là các thành phố trên lãnh thổ Nhật Bản. Cho nên, thủ tướng mới huy động tất cả các lãnh đạo đến đây để trao đổi đối sách khẩn cấp.

"Các ngươi nói xem, bây giờ nên làm thế nào?"

Ngồi ở vị trí đầu tiên là một người đàn ông béo ục ịch có đôi mắt nhỏ tí, hắn là Thủ tướng đang tại vị của Nhật Bản - Abe.

"Ta cho rằng Nhật Bản có khi phải giao tiền chuộc thôi. Cơn siêu động đất vừa qua đã khiến nền kinh tế của cả quốc gia tổn thất nặng nề. Nền tảng kinh tế của chúng ta vốn đã không ổn, năm nay lại càng suy yếu. Nếu như mấy thành phố chủ chốt bị khủng bố virus, thì e là thị trường của chúng ta sẽ sụp đổ."

Người đàn ông ngồi bên trái Abe nói ra.

"Nhưng nếu chúng ta chịu thỏa hiệp thì sẽ bị các đảng phái đối lập chỉ trích."

Người đàn ông trung niên ngồi bên phải Abe lên tiếng.

Hắn vừa dứt lời, cả phòng họp liền rơi vào yên lặng.

"Chúng ta có thể sử dụng Hệ điều hành Con Mối của công ty Kiến Hành Quân."

Một quan chức phát biểu.

"Không được, không ai có thể đảm bảo liệu đám người Trung Quốc có sử dụng thủ đoạn gì trong những sản phẩm của bọn họ hay không. Hệ điều hành máy tính văn phòng liên quan đến an ninh quốc gia, chúng ta không thể sử dụng hệ thống của người Trung Quốc được."

Trước những phản ứng kịch liệt, cục diện một lần nữa trở nên bế tắc.

"Nếu thị trường sụp đổ thì chúng ta sẽ phải chịu sự đả kích từ các đảng phái khác, đến lúc đó sẽ càng thêm phiền phức. Hay chúng ta cứ âm thầm liên hệ và thỏa hiệp với Tổ Chức Chú Hề đi, chỉ cần không lộ thông tin ra bên ngoài thì vẫn có thể giấu được chuyện này."

Ý kiến này nhận được khá nhiều sự đồng tình. Thảm họa siêu động đất vừa đi qua, nền kinh tế của Nhật Bản ở thời điểm hiện tại yếu ớt như một tấm thủy tinh đầy vết rạn, có thể bị sụp đổ bất cứ lúc nào, nếu bây giờ mà còn bị tấn công bởi virus Chú Hề thì thực sự là không còn cách nào cứu vãn.

"Cho người liên hệ Tổ Chức Chú Hề đi!"

Ánh mắt của Abe đảo qua đảo lại một lúc lâu rồi nói ra.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right