Chương 314: Ăn lộc của dân, gánh lo cho dâ

person Tác giả: Cô Đảm Mã Nghĩ schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:07 visibility 4,350 lượt đọc

Chương 314: Ăn lộc của dân, gánh lo cho dâ

Đoàn người đi tới nơi tổ chức, bắt đầu thăm hỏi các công nhân viên phụ trasch việc lắp đặt thử nghiệm máy đo địa chấn.

Ngô Chấn mặt đỏ lừ lừ, sự vui mừng hiện rõ trên mặt, phảng phất như trẻ ra mười mấy tuổi.

Tâm nguyện suốt đời của Ngô Chấn chính là có thể dự báo được động đất, để mọi người không phải trải qua hoàn cảnh giống như ông, chịu cảnh cửa nát nhà tan vì thảm hoạ động đất. Chính vì tâm nguyện này, ông còn đổi tên thành Ngô Chấn. Thật không ngờ, khi đã gần đất xa trời, rốt cuộc ông cũng hoàn thành được nguyện vọng này.

Kể từ khi lắp đặt máy đo địa chấn, dữ liệu luôn được kiểm tra mỗi giây mỗi phút.

Việc thu thập dữ liệu cụ thể đã hoàn thành. Đối với những trận động đất nhẹ hơn 5.0 độ richter, độ chính xác của máy đo địa chấn khoảng chừng 92%. Mức độ động đất càng cao, thì độ chính xác càng cao.

Trong nước chưa bao giờ xảy ra trận động đất nào có cấp độ quá cao, cho nên khó có thể đánh giá tỉ lệ chính xác. Các dữ liệu của những trận động đất cấp độ cao là kết quả thu hoạch được từ những máy đo địa chấn ở vùng biển Thái Bình Dương. Các trận động đất đã biết trước đó, đều được công ty Kiến Hành Quân dự đoán thành công.

Công tác thử nghiệm sớm đã hoàn thành, buổi lễ ngày hôm nay này chỉ là nghi thức. Trên thực tế, mạng lưới động đất sớm đã đưa vào sử dụng, đương nhiên sẽ không bị gián đoạn bởi vì một nghi thức.

Mặc dù đây chỉ là một buổi lễ nhỏ, nhưng Ngô Chấn vẫn vui vẻ như cũ. Buổi lễ ra mắt này chính là một lời tuyên bố với toàn thể nhân dân trong nước, thời đại dự báo động đất đã đến với thế giới.

Trong khi Ngô Chấn đang vui sướng, thủ trưởng và đám người Trần Mặc đã đi tới trước mặt ông ta.

“Ngô tiên sinh, ngươi vất vả rồi.”

Thủ trưởng nắm lấy tay của Ngô Chấn.

Cảm nhận được sự ấm áp truyền đến từ tay, hốc mắt của Ngô Chấn nóng lên, khung cảnh những người thân yêu của ông bị đè dưới đống đổ nát vẫn còn rất rõ nét trong tâm trí.

Sau khi lấy lại tinh thần, Ngô Chấn mới bắt đầu nói, âm thanh có chút nghẹn ngào: “Không vất vả, ăn lộc của dân, gánh lo cho dân.”

Câu nói cuối cùng của Ngô Chấn làm Trần Mặc âm thầm kính nể. Trong những thập kỷ qua, vô số nhà khoa học vô danh đã và đang hỗ trợ đất nước ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, mà không cầu danh lợi. Đúng như lời mà Ngô Chấn đã nói, ăn lộc của dân, gánh lo của dân.

“Ngô tiên sinh, chúc mừng ngươi đã hoàn thành tâm nguyện.”

Trần Mặc chúc mừng Ngô Chấn.

“Là ta phải cảm ơn ngươi mới đúng.”

Ngô Chấn nhìn Trần Mặc bằng ánh mắt cảm kích. Tất cả công nhân viên tham gia công tác lắp đặt thử nghiệm máy đo địa chấn đều lần lượt bắt tay với thủ trưởng. Có người xúc động, có người ngạc nhiên vui mừng, đủ loại tâm trạng khác nhau.

Tại khu vực nhân viên của Công ty Kiến Hành Quân đang có rất nhiều nhân viên kỹ thuật đã tham gia công tác lắp đặt máy đo địa chấn. Trần Mặc đi đến đó rồi bắt đầu giới thiệu.

“Bọn họ đều là đại diện các công nhân lắp rắp của công ty Kiến Hành Quân, những người đã chế tạo linh kiện và lắp đặt máy đo địa chấn.”

Mỗi người nhân viên đều đứng thẳng người, trên mặt dào dạt sự tự hào, sau khi bắt tay với thủ trưởng lại càng kích động hơn nữa.

“Còn có một nhân viên đặc biệt, nó là robot Yêu Cơ của Kiến Hành Quân—— Tiểu Yêu.”

Trần Mặc dẫn mọi người đi đến trước mặt một con robot.

“Con chip của nó lưu giữ toàn bộ dữ liệu về việc lắp đặt máy đo địa chấn. Khi vừa mới bắt đầu lắp đặt, nó có nhiệm vụ hướng dẫn cho nhân viên lắp đặt, có đôi khi cũng tham gia vào quá trình lắp đặp máy đo địa chấn. Ngoài ra, ở đây còn có 5 con robot khác cũng tham gia vào quá trình lắp đặt, phụ trách hỗ trợ việc lắp ráp của cả năm đội.”

Để có thể đưa con robot này đến đây và tham gia buổi lễ, Triệu Mẫn đã mất rất nhiều công sức, trải qua vô số lần ghi nhận, kiểm tra, thì mới được phê chuẩn.

Vì ý nghĩa của buổi lễ này vô cùng đặc biệt, nên cho dù nhiều thủ tục như vậy, Triệu Mẫn vẫn phải làm.

Việc Công ty Kiến Hành Quân sở hữu công nghệ robot thông minh đã không còn là bí mật. Việc sử dụng công khai con robot hiện còn đang trong giai đoạn thí nghiệm, chứng tỏ bọn họn có thể sẽ tung ra ra thị trường tương lai.

“Chào thủ trưởng.”

Trần Mặc vừa nói xong, người máy Yêu Cơ mở miệng nói chuyện ngay.

“Chào ngươi.”

Thủ trưởng nhìn người máy từ trên xuống dưới, ông cười rồi nắm tay của con robot Yêu Cơ, đây cũng là lần đầu tiên ông bắt tay với người máy. Những chuyển động của con robot này quá uyển chuyển và mượt mà, ai không biết còn tưởng rằng là người thật đang đóng giả, thật sự quá thông minh!

“Vất vả rồi.”

“Có thể tham gia lắp đặt máy đo địa chấn là vinh hạnh của Tiểu Yêu.”

Nghe được giọng nói của Tiểu Yêu, mọi người ở đây đều nở nụ cười, đồng thời cảm thán trước công nghệ tiên tiến của công ty Kiến Hành Quân.

Thủ trưởng mỉm cười gật đầu, nhưng trong lòng lại đang suy tư. Trong buổi triển lãm của Đại hội Internet vừa qua, ông đã nhìn thấy con robot này ở trong video của mọi người. Bởi vì vị trí đặc thù, ông phải suy xét những vấn đề này toàn diện hơn nhiều so với những người khác.

Sự xuất hiện của robot thông minh sẽ dẫn tới một số vấn đề xã hội cần được suy xét. Hiện tại, xã hội ngày càng cởi mở, công nghệ đổi mới quá nhanh, đời sống tương lai đang ở ngay trước mắt.

“Khá tốt đấy Tiểu Yêu, chờ mong các ngươi tích cực sáng tạo, tạo phúc cho xã hội và nhân dân.”

Thủ trưởng gật đầu, nhìn về phía con robot bên cạnh Tiểu Ngư.

Khi phát hiện thủ trưởng nhìn về phía mình, Tiểu Ngư lập tức trở nên căng thẳng. Cô thường nhìn thấy nhân vật này ở trên TV hoặc điện thoại, nhưng đây là lần đầu tiên cô được tiếp xúc với ông ấy ở khoảng cách gần như thế này, nếu nói không căng thẳng, không xúc động thì là giả.

“Cô ấy là bạn gái của ta, Hà Tiểu Ngư, cũng là trợ lý của Triệu Mẫn. Khi bài luận văn của ta mới công bố, chính Tiểu Ngư là người đã tin tưởng ta, cùng ta vượt qua khoảng thời gian áp lực kia.”

Trần Mặc cười giới thiệu: “Có cô ấy giúp đỡ thì mới có máy đo địa chấn hôm nay.”

“Chào thủ trưởng.”

Lời giớii thiệu của Trần Mặc khiến hai má của Tiểu Ngư đỏ bừng, Trần Mặc khen đến mức chính cô cũng ngại ngùng. Tiểu Ngư nắm lấy tay thủ trưởng, tuy trong lòng có chút căng thẳng, nhưng cử chỉ vẫn rất khéo léo.

“Chào ngươi.”

Thủ trưởng cười nói: “Mưa gió chung thuyền, mới càng trân quý.”

“Cảm ơn thủ trưởng.”

Tiểu Ngư gật đầu thật mạnh.

Sau khi thăm hỏi toàn thể đại diện và cán bộ công nhân viên, mọi người mới ngồi xuống, bắt đầu tiến hành buổi lễ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right