Chương 324: Đi cửa sau

person Tác giả: Cô Đảm Mã Nghĩ schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:07 visibility 3,871 lượt đọc

Chương 324: Đi cửa sau

"Ta và dượng của ngươi quen nhau cũng vài chục năm rồi, mỗi khi thuyền về đất liền cũng sẽ hẹn nhau dăm đôi chén rượu. Năm ngoái, khi Tiểu Ngư tới chỗ ông ấy tham gia lễ cưới của bạn học, ông ấy còn nói sẽ giới thiệu cháu trai ngoại của mình cho Tiểu Ngư, kết quả lại nói với ta là không thấy người đâu."

"Lần trước, dì Trân có giới thiệu một cô gái cho ta, chính là Tiểu Ngư. Khi đó, ta và Tiểu Ngư đã bắt đầu quen nhau, cho nên cũng không muốn tham gia xem mắt. Sau này ta mới biết được, hóa ra người đó lại là Tiểu Ngư."

Trần Mặc nhìn thoáng qua Tiểu Ngư đang cười trộm bên cạnh.

"Cũng coi như là có duyên."

Hà Chính Hoa vừa cười vừa nói: "Sau này ngươi đối xử tốt với Tiểu Ngư là được."

Thấy được thái độ của cha, trong lòng Tiểu Ngư mừng rỡ, có vẻ như cha mẹ đã chấp nhận Trần Mặc rồi.

Trước khi tới đây, Tiểu Ngư còn sốt ruột hơn cả Trần Mặc, cô rất sợ người nhà sẽ phản đối. Khi còn ở trường học, cô từng chứng kiến một vài bạn học yêu nhau, thậm chí đã tính đến chuyện cưới xin, cuối cùng vì người nhà phản đối mà phải chia tay.

Cô đã gặp cha mẹ của Trần Mặc ở thành phố Tân Hải, cha mẹ hắn đều rất thích mình, chính Trần Mặc cũng đã cầu hôn mình rồi. Hiện tại, đây chính là cửa ải cuối cùng.

Nếu như cha mẹ thật sự phản đối, Tiểu Ngư cũng không biết phải làm thế nào. Nhưng mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, sự lo lắng trong lòng cô cũng dần buông xuống.

Tiểu Man nhìn mấy người quanh bàn, ánh mắt đảo liên tục, dường như chợt nhớ tới chuyện gì, lúc này mới nói: "Chị, cha mẹ đều đã đồng ý rồi, hai người chuẩn bị bao giờ thì kết hôn? Sớm lên một tí để ta còn được ôm cháu ngoại..."

Lời Tiểu Man còn chưa dứt lời thì đã bị Tiểu Ngư cầm đùi gà chặn miệng. Sắc mặt Tiểu Ngư hơi hồng, con bé này hại chị nó thành thói, cái gì cũng dám nói: "Ăn nhiều như thế mà cũng không chặn được cái miệng của ngươi."

Chỉ có điều lời này đã nói ra, Hà Chính Hoa và Vương Lan liếc nhau, ánh mắt mong đợi nhìn Trần Mặc cùng Tiểu Ngư.

Bọn họ đúng là không hề phản đối chuyện Trần Mặc và Tiểu Ngư, tuy nhiên, bọn họ cũng không tiện hỏi thẳng thời điểm kết hôn. Không ngờ câu nói của Tiểu Man như đang hỏi thay bọn họ. Kết hôn sớm một chút, rồi lại sớm sinh ra được một đứa cháu ngoại, bọn họ sẽ có thể sớm hưởng thụ hạnh phúc gia đình.

"Ta tạm thời chưa tính đến chuyện tổ chức đám cưới."

Lời nói này của Trần Mặc khiến cho sắc mặt của Hà Chính Hoa và Vương Lan sa sầm lại. Bầu không khí hòa hợp lúc đầu liền tan thành mây khói. Tiểu Man cảm giác được mình đã gây họa, cô liền le lưỡi rồi cúi đầu ăn đùi gà. Bầu không khí trên bàn ăn lúc này bắt đầu có chút không thoải mái.

Tiểu Ngư nóng vội, vừa định lên tiếng đã bị Trần Mặc ngăn lại. Nhìn thấy ánh mắt đầy an ủi của Trần Mặc, Tiểu Ngư cũng an tĩnh lại.

"Ta và Tiểu Ngư muốn đăng ký kết hôn trước, còn đám cưới thì tạm thời chưa thể tổ chức. Trong khoảng thời gian ta gây dựng sự nghiệp, Tiểu Ngư vẫn luôn ủng hộ ta, ở bên và chăm sóc cho ta. Tiểu Ngư là một người vô cùng quan trọng đối với ta, cho nên ta không thể tổ chức một lễ cưới qua loa cho cô ấy được. Ta muốn cho cô ấy một lễ cưới sang trọng nhất, để cô ấy mặc bộ váy cưới xinh đẹp nhất, nở mày nở mặt mà gả cho ta."

Lời Trần Mặc nói làm cho Tiểu Ngư ngây người. Cô còn tưởng rằng Trần Mặc sẽ nói rằng hai người sẽ kết hôn sau, không nghĩ được lý do lại là như vậy. Tiểu Ngư nhìn Trần Mặc, nụ cười dịu dàng hiện lên trên khuôn mặt.

"Đây là lời hứa của ta dành cho Tiểu Ngư."

Trần Mặc nói một cách trịnh trọng.

"Ôi chao, được, được. Ta và cha của Tiểu Ngư đều ủng hộ. Chuyện lớn của các ngươi đều phải lên kế hoạch thật tốt. Điều kiện hiện tại của hai ngươi rất tốt, không cần phải tổ chức qua loa giống như chúng ta năm đó."

Vương Lan nghe được lời nói trịnh trọng của Trần Mặc, bà không nhịn được mà nở nụ cười hạnh phúc.

"Được."

Hà Chính Hoa cũng mãn nguyện gật đầu, trong lòng càng lúc càng hài lòng người con rể tương lai này.

Bọn họ còn đang rất lo lắng rằng Trần Mặc lôi kéo con gái mình mà không chịu kết hôn. Trước đó rất nhiều trường hợp đã xảy ra rồi, nhiều cô gái trèo cao ngã đau, chạy theo giàu sang rồi lại bị ruồng bỏ. Bọn họ không hề muốn con gái mình đi theo con đường như vậy, đến lúc không còn trẻ đẹp thì sẽ bị bỏ rơi.

Hiện tại đã có lời hứa chắc chắn của Trần Mặc, bọn họ cũng yên tâm, dù sao thì hắn cũng không giống một kẻ nói láo.

"Thôi không nói nhiều nữa, ăn cơm trước đi, đồ ăn đều đã nguội rồi. Tiểu Mặc ăn nhiều một chút."

Vương Lan ý bảo Tiểu Ngư gắp thức ăn cho Trần Mặc.

Bầu không khí trên bàn cơm một lần nữa trở nên hài hòa, Tiểu Man nhẹ thở phào, cô suýt nữa thì bị Trần Mặc dọa cho sợ chết khiếp. Tiểu Man nhìn chị gái bằng ánh mắt tràn đầy hâm mệ, nếu có người đàn ông nào hứa hẹn như vậy với cô, thì cô cũng sẽ không hề do dự mà rơi vào tay giặc.

Sau khi cơm nước xong rồi về phòng, Tiểu Ngư không chút do dự mà ôm lấy Trần Mặc.

"Vừa nãy ngươi còn làm ta sợ chết khiếp. Cảm ơn ngươi."

"Còn cảm ơn ta? Coi ta là người ngoài phải không?"

Trần Mặc nhìn vào đôi mắt cô, nghiêm túc nói: "Lời ta vừa nói vô cùng nghiêm túc, chính là sự cam kết của ta dành cho người, ta sau này sẽ để ngươi trở thành cô dâu xinh đẹp nhất."

"Ừm, ta tin tưởng ngươi."

Trong mắt Tiêu Ngư chan chứa nước mắt, sau đó cô kiên định gật đầu. Tiểu Ngư cũng không biết mình đã trở nên cảm tính như vậy từ khi nào nữa.

"Ngươi đừng có khóc nhé. Lúc nãy, ta còn chưa dứt lời, bố ngươi đã đen mặt quăng cái đũa đi rồi. Nếu để ông biết ta làm ngươi khóc rồi cho rằng ta bắt nạt ngươi, ông sẽ lấy dao chém ta."

Trần Mặc nói khiến cho Tiểu Ngư nín khóc, mỉm cười.

"Cha mẹ ngươi cũng đã đồng ý rồi, bây giờ cũng nên đổi cách nói rồi."

"Đổi cách nói cái gì?"

Tiểu Ngư ngơ ngác nhìn Trần Mặc, khuôn mặt tràn đầy thắc mắc.

"Xưng hô đó."

Trần Mặc ghé vào bên tai Tiểu Ngư, nhẹ nhàng thì thầm. Vừa mới nói xong, Tiểu Ngư đã ngượng ngùng nhìn Trần Mặc, cả khuôn mặt cô đỏ bừng lên.

Tiếng pháo nổ vang rền gần xa, trong không khí nồng nặc mùi nitrat và sunfua. Tuy không tạo ra cảm giác quá náo nhiệt, nhưng đây vẫn là một cách kỷ niệm một năm cũ đã qua.

Ngày cuối năm trong thôn diễn ra rất đơn giản, mọi người ăn uống, trang trí nhà cửa bằng những câu đối Tết, sau đó cùng đi dạo phố.

Ngược lại, ngôi nhà nhỏ của Tiểu Ngư hiện giờ đang rất náo nhiệt.

Sau khi biết được Tiểu Ngư có một người bạn trai vừa tốt vừa giàu có, rất nhiều hàng xóm, họ hàng và bạn bè đã đến thăm nhà cô, mục đích là để nhìn mặt con rể của gia đình ông Hà, cho nên mới có cảnh tượng náo nhiệt như vậy.

"Chàng trai này trông rất tuấn tú lịch sự. Tiểu Ngư từ nhỏ đã hiểu chuyện, ta từng nói nó lớn lên chắc chắn sẽ có phúc, đúng là bây giờ đã chọn được một người chồng tốt rồi."

Một bà cô trung niên có dáng người hơi mập mạp nói ra.

"Đâu chỉ là có phúc khí của riêng nó, đây còn là do tổ tiên tích đức. Con gái của ta vừa nói với ta, hắn mở công ty lớn, còn là tỷ phú."

"Tỷ phú thôi sao? Người ta gặp cả các lãnh đạo của quốc gia rồi đó. Có mấy tỷ phú gặp được lãnh đạo quốc gia?"

Sau khi biết được Tiểu Ngư có một người bạn trai vừa tốt vừa giàu có, rất nhiều hàng xóm, họ hàng và bạn bè đã đến thăm nhà cô, mục đích là để nhìn mặt con rể của gia đình ông Hà, cho nên mới có cảnh tượng náo nhiệt như vậy.

...

Ba cô sáu bà tụ tập lại một chỗ, vừa nhìn chằm chằm vào Trần Mặc vừa không ngừng bàn tán. Nếu nói không ước ao thì là giả, bọn họ chỉ hận trong lòng, tại sao Trần Mặc không phải là con rể của bọn họ.

Trần Mặc ngồi một chỗ, sắc mặt có chút bất đắc dĩ. Hắn có cảm giác mình giống như quốc bảo gấu trúc, bị một đám người vây quanh xem xét chỉ trỏ. Trong khoảng thời gian gần đây, hắn đã trải qua rất nhiều chuyện, làm quen với đủ loại ánh mắt khác thường, cho nên tâm lý cũng không quá dao động, chỉ cảm thấy có chút bất lực.

“Xin chào, ngươi là Trần Mặc phải không? Ta có thể chụp ảnh chung với ngươi được không?”

Một cô gái cầm điện thoại di động đi tới, cô ta nhìn Trần Mặc bằng ánh mắt phấn khích và ngưỡng mộ.

Trần Mặc là thần tượng thế hệ mới của giới trẻ, lần lộ diện ở trường đại học của hắn đã tạo ra một trận náo loạn trên Internet, những ai quan tâm đến tin tức ở các trang mạng xã hội thì đều có thể nhận ra hắn. Cô gái này cũng không ngờ rằng một người siêu phàm như Trần Mặc lại đang ở ngay trước mắt mình.

Trần Mặc nhớ rất kỹ, đây là con gái của một người anh họ của Tiểu Ngư, lúc nãy cô đã giới thiệu qua cho hắn.

"Được."

Trần Mặc gật đầu đồng ý.

Sau khi chụp ảnh xong, cô gái kia liền rời đi, tiếp theo là hai cô gái khác cũng hào hứng chạy tới, sau đó lại thêm một vài người đàn ông cũng hào hứng chạy lại.

Sau khi chụp ảnh xong xuôi, Trần Mặc thở phào một cái. Tối hôm nay là đêm giao thừa, ngày hôm sau hắn sẽ cùng Tiểu Ngư về nhà mình ăn Tết. Có điều, cảm giác bản thân là một con động vật bị người tham quan quan sát chỉ trỏ quá không thoải mái rồi!

Trần Mặc muốn tránh đi để trở về phòng, nhưng như vậy thì không phải phép, nên hắn chỉ có thể ngồi ở chỗ này, chơi game với đứa trẻ ngây thơ chưa hiểu sự đời của nhà hàng xóm.

"Tiểu Ngư, bạn trai của ngươi là giám đốc của Kiến Hành Quân đúng không?"

Trong phòng khách, một người phụ nữ trung niên mỉm cười lên tiếng. Trang phục của bà ta lấp lách lộng lẫy, mái tóc xoăn trên đầu được uốn nhuộm kỹ càng, phối hợp cùng cùng những món trang sức đắt giá, trông bà ta giống như một mệnh phụ phu nhân. Túi LV cũng được bà ta đặt ở vị trí dễ thất nhất, giống như đang sợ người ta không nhìn thấy.

"Có thể nhờ hắn sắp xếp cho anh họ của ngươi một vị trí quản lí chi nhánh, hoặc là phó tổng giám đốc công ty hay không?"

"Đúng là cái gì cũng dám nói. Thế thì ta đây cũng làm tổng giám đốc luôn được rồi?"

Tiểu Man ngồi gọt táo nói thầm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có người bên cạnh mới nghe được.

Tiểu Ngư ngồi ở bên cạnh cũng không biết nên nói cái gì cho phải. Người phụ nữ kia chính là em gái họ của bố. Tiểu Ngư cũng mới thấy bà cô họ này lần đầu, thậm chí tên của bà ta là gì cô cũng không biết.

Trước giờ cô chưa từng gặp phải tình huống này, vì cô cũng không nghĩ đến việc mình đưa Trần Mặc về nhà, sẽ thu hút những người như thế tới đây.

"Cô à, công ty có chế độ tuyển dụng riêng, nhất định phải phỏng vấn, không thể tùy tiện sắp xếp."

Tiểu Ngư nói.

Sắc mặt người đàn bà trung niên trở nên kiêu ngạo: "Bạn trai ngươi là ông chủ công ty, ngươi là trợ lý của tổng giám đốc, chẳng lẽ không thể trực tiếp thu xếp công việc cho anh họ ngươi sao?"

"Ta là trợ lý của tổng giám đốc, còn việc thu xếp công việc thì phải tùy thuộc vào bộ phận nhân sự và lãnh đạo công ty. Ta không thể can thiệp vào những chuyện như vậy, mà Trần Mặc cũng sẽ không quan tâm đến chuyện này."

Tiểu Ngư uyển chuyển nói lời từ tối, cô biết rõ tính tính của chị Triệu, bất kể là người nào thì cũng không thể đi cửa sau, nên cô không được phép làm như vậy. Công ty này là của Trần Mặc, cô càng không thể gây khó dễ cho hắn.

"Chỉ nói một câu với hắn mà khó khăn như vậy à?"

Giọng nói của người đàn bà trung niên đã có chút mất kiên nhẫn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right