Chương 388: Khởi hành

person Tác giả: Cô Đảm Mã Nghĩ schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:07 visibility 4,684 lượt đọc

Chương 388: Khởi hành

Sắc mặt Tiểu Ngư tràn đầy lo lắng, cô nhìn thấy Trần Mặc tỉnh lại thì lập tức trở nên vui mừng: "Ngươi tỉnh rồi!?"

"Ừm."

Trần Mặc xoa nhẹ lòng bàn tay của Tiểu Ngư, trong lòng cảm thấy ấm áp.

Tiểu Ngư cũng không rút tay ra, để mặc cho hắn vuốt ve tay mình, biểu cảm lo âu trên mặt cũng bớt dần: "Lúc ngươi đang ngủ thì cả cơ thể đột nhiên tháo mồ hôi lạnh, sắc mặt cũng tái nhợt đi, có phải là ngươi gặp ác mộng hay không?"

"Đúng vậy, mơ thấy ngươi bỏ ta đi."

Trần Mặc cười nói.

"Nói linh tinh, những gì xảy ra trong mơ đều là ngược lại. Ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi. Người đàn ông ưu tú như thế này, còn lâu ta mới để ngươi rơi vào tay người phụ nữ khác. Ngươi có đuổi thì ta cũng không đi, ta sẽ ỷ lại vào ngươi cả đời này."

Tiểu Ngư khẽ cười.

"Thật không?"

Trần Mặc nheo mắt lại, sau đó vòng tay lên lưng Tiểu Ngư, kéo cô xuống rồi hôn một cái lên bờ má non mềm kia.

"Có thể là ngươi làm việc mệt mỏi quá nên mới gặp ác mộng. Hay ngươi tạm dừng nghiên cứu đi, dành thời gian nghỉ ngơi một chút."

Ánh mắt Tiểu Ngư dịu dàng, cô đưa tay lau những giọt mồ hôi còn sót lại trên trán hắn.

"Nhưng ta không hề cảm thấy mệt mỏi, người lại còn rất sung sức, làm thế nào bây giờ?"

Trần Mặc nhìn thẳng vào mắt Tiểu Ngư rồi nói ra, khoé miệng còn nở nụ cười xấu xa.

Tiểu Ngư đang áp sát người lên Trần Mặc, cô cũng cảm nhận được bàn tay không yên phận của hắn, tuy cô có chút xấu hổ, nhưng lại cảm thấy ngọt ngào: "Đây là công ty, ta còn phải làm việc, đêm nay sẽ cho ngươi, được không?"

"Được."

Trần Mặc cười ha hả, hắn ngồi dậy nhưng vẫn không buông Tiểu Ngư ra: "Ngươi tìm ta có chuyện gì không?"

"Buông ta ra trước đi."

Tiểu Ngư vỗ vỗ bàn tay đang ôm lấy eo mình của Trần Mặc, tư thế thân mật của hai người nhìn không giống như đang nói chuyện công việc chút nào.

"Không buông."

Trần Mặc nói.

Tiểu Ngư cảm thấy dở khóc dở cười, Trần Mặc đôi khi vẫn cứ như một đứa trẻ vậy, có điều, dáng vẻ này của hắn cũng chỉ có cô mới có thể nhìn thấy. Nghĩ đến đây, ánh mắt Tiểu Ngư liền trở nên dịu dàng, cô cũng không bắt Trần Mặc buông ra nữa, để mặc hắn muốn ôm như thế nào cũng được.

"Lý tiên sinh tới rồi, hắn đã đợi ngươi hơn một tiếng rồi đấy."

Tiểu Ngư nhìn đồng hồ nói.

"A?"

Trần Mặc gật đầu, Lý tiên sinh mà Tiểu Ngư nhắc đến cũng chỉ có một người mà thôi. Nghĩ đến chuyện của Lý Thành Chi, sắc mặt hắn cũng nghiêm túc trở lại: "Ta đã ngủ lâu như vậy sao?"

"Nửa tiếng, ngươi vừa ngủ được nửa tiếng ngài Lý đã tới rồi. Thấy ngươi ngủ say như vậy, ta cũng không muốn đánh thức nên có nói ngươi vẫn còn đang làm việc trong phòng thí nghiệm. Hắn bảo mình không gấp, cho nên vẫn còn đang chờ trong phòng khách của công ty đấy."

Tiểu Ngư nói.

"Được rồi, vậy ta ra gặp hắn một chút."

Lý Thành Chi đến đây chắc chắn là muốn nói chuyện về loại thuốc kia. Trần Mặc cũng phải tự mình giải quyết chuyện này, vì người khác cũng không biết về sự tồn tại của loại thuốc này.

Trần Mặc đứng dậy, nói: "Mặc Nữ, bảo robot trợ lý dẫn Lý Thành Chi tới phòng làm việc của ta."

"Được, anh Mặc."

m thanh của Mặc Nữ phát ra từ loa âm tường.

Trần Mặc hôn một cái lên trán Tiểu Ngư, sau đó cùng cô rời khỏi phòng nghỉ rồi đi về phía phòng làm việc.

Lý Thành Chi ngồi trong phòng khách, hắn đang vừa uống trà vừa xem phim. Đây không phải là lần đầu tiên Lý Thành Chi đến công ty Kiến Hành Quân, cho nên hắn đã rất quen thuộc với nơi này, đồng thời cũng hiểu rõ thói quen làm việc của Trần Mặc.

Mỗi lần hắn đến đây, nếu đúng lúc Trần Mặc đang làm việc trong phòng thí nghiệm thì hắn sẽ phải chờ, đến khi Trần Mặc ra khỏi phòng thí nghiệm thì tự khắc sẽ tới gặp hắn.

Lý Thành Chi cảm thấy chuyện này cũng dễ hiểu thôi. Trần Mặc không phải là doanh nhân bình thường. Đối với người làm khoa học, thời gian của họ quý giá hơn cả vàng bạc, tất cả đều sẽ được dồn hết cho công tác nghiên cứu. Bởi vì vậy, thời gian xã giao đương nhiên sẽ không còn nhiều.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Trần Mặc rất ít xuất hiện trước mặt công chúng. Nếu như hắn phải đi xã giao cả ngày, thì thời gian nghiên cứu sẽ không còn bao nhiêu. Vậy cho nên, công ty Kiến Hành Quân đã có một quy định bất thành văn, khi Trần Mặc đang ở trong phòng thí nghiệm, thì bất kỳ ai cũng không được quấy rầy hắn.

Nhưng Lý Thành Chi ngồi chờ ở trong phòng tiếp khách cũng không hề buồn tẻ. Quang cảnh khu công nghiệp của công ty Kiến Hành Quân ngay phía dưới đẹp vô cùng, hắn có thể vừa ăn bánh uống trà vừa ngắm cảnh, có chờ thêm một lúc cũng không sao cả.

"Lý tiên sinh, mời ngài đi theo ta."

Đột nhiên robot lễ tân đi đến trước mặt Lý Thành Chi rồi lên tiếng mời hắn.

"Được."

Trong lòng Lý Thành Chi cảm thán một câu, sau đó hắn đứng dậy rồi đi theo robot lễ tân. Sau khi nhìn thấy Trần Mặc, khuôn mặt hắn liền lộ ra nụ cười tươi.

"Người anh em Trần Mặc, muốn gặp ngươi thật khó."

"Mời ngồi, Lý lão ca. Ngươi đến đây có chuyện gì sao?"

Trần Mặc mời Lý Thành Chi ngồi xuống, sau đó mở lời hỏi.

"Có chứ, cấp trên sau khi xem xét thì đã chấp nhận điều kiện của ngươi."

Lý Thành Chi cũng không vòng vo mà trực tiếp thông báo cho Trần Mặc.

Đối với điều kiện hợp tác nửa bán nửa tặng này của Trần Mặc, bọn họ quả thực không có lý do gì để từ chối. Lần hợp tác này có thể xúc tiến dự án "Đội trưởng Hoa Hạ", vừa giảm bớt kinh phí lại vừa tiết kiệm được phần lớn thời gian nghiên cứu.

"Được."

Trần Mặc gật đầu, đây là điều đã nằm trong dự liệu của hắn, không có gì bất ngờ cả.

"Trước khi tới đây, viện sĩ Ngũ đã liên hệ với ta, muốn ta thông báo cho ngươi, kế hoạch thí nghiệm lâm sàng trên cơ thể người của loại thuốc này đã được bên trên thông qua rồi. Dựa theo lời hẹn lúc trước, cô ấy hy vọng ngươi có thể tham dự."

Lý Thành Chi nói.

Trần Mặc là người đã phát minh ra loại thuốc thần kỳ này, không những thế mà còn cung cấp cho bọn họ gần như vô điều kiện. Do đó, bọn họ không thể lừa gạt Trần Mặc về cuộc thí nghiệm lần này, nếu không thì đúng là quá thất đức.

Hơn nữa, phía trên cũng không yêu cầu bọn họ phải giấu giếm Trần Mặc. Công nghệ này là của hắn, mà hắn cũng được xem như là một trong số những chuyên gia của Học Viện Kỹ Thuật. Vì thế, hắn hoàn toàn có quyền được biết những tiến triển mới nhất của dự án.

"Như vậy à?"

Trần Mặc than nhẹ.

Đúng là lần trước Ngũ Băng có nói đến việc mời hắn tham gia buổi thử nghiệm lâm sàng trên cơ thể con người, nhưng hắn cũng không ngờ rằng nó sẽ được tiến hành nhanh như vậy. Đối với những loại thuốc thông thường, nếu muốn được thực hiện thí nghiệm lâm sàng trên cơ thể người, thì chỉ có việc xin cấp phép thôi cũng sẽ phải chờ rất lâu.

Học Viện Kỹ Thuật có khác.

Có điều, nếu nghĩ lại thì cũng thấy hoàn toàn có thể hiểu được. Nếu khâu xét duyệt mà mất nhiều thời gian như các loại thuốc thông thường, thì tốc độ nghiên cứu phát triển loại thuốc này sẽ trở thành một vấn đề vô cùng nan giải.

"Khi nào thì bắt đầu thí nghiệm?"

Trần Mặc hỏi.

"Chắc là mấy ngày nữa. Hiện giờ chúng ta đang tiến hành tuyển chọn tình nguyện viên cho cuộc thí nghiệm lần này rồi. Vì đây là một hạng mục nghiên cứu đặc thù, cho nên yêu cầu về tình nguyện viên cũng sẽ khá đặc biệt, chắc sẽ phải mất mấy ngày mới tìm được."

Lý Thành Chi nhún vai nói.

"Thế thì lần này ta sẽ phải đi thủ đô với ngươi rồi, đúng lúc ta cũng đang có thời gian. Nhân tiện ta sẽ đưa công thức vào một số tài liệu kỹ thuật khác cho ngươi luôn."

Sau khi suy nghĩ một lúc lâu, Trần Mặc chợt nói ra.

Lý Thành Chi không ngờ Trần Mặc lại rộng rãi như vậy, mặt mày cũng rạng rỡ hẳn lên. Hắn ta càng ngày càng khâm phục Trần Mặc, làm việc gì cũng biết tiến biết lùi, vô cùng đúng mực.

"Vậy người anh em Trần Mặc, bao giờ thì ngươi rảnh rỗi?"

"Quá trình tuyển chọn tình nguyện viên sẽ mất vài ngày, nên chắc để sau ngày mốt rồi đi nhé!"

Máy tính siêu dẫn vừa mới được hoàn thiện, hắn cũng vừa tiếp nhận toàn bộ thông tin của hạng mục kỹ thuật mới từ trong Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật. Do vậy, hắn cũng cần một chút thời gian để thả lỏng bản thân, sau đó sẽ tiến hành nghiên cứu kiến thức của loại kỹ thuật này.

"Tốt, vậy ta sẽ tới đón ngươi vào ngày mốt."

Sau khi thống nhất thời gian xuất phát, Lý Thành Chi mang theo tâm trạng tràn đầy phấn khởi rời khỏi Kiến Hành Quân. Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ như thế này, hắn cũng dễ dàng báo cáo với cấp trên hơn.

Vì mối quan hệ giữa hắn và Trần Mặc nên cấp trên cũng rất coi trọng hắn. Việc liên hệ hợp tác với Trần Mặc hoàn toàn là do hắn phụ trách, công lao của hắn trong chuyện này cũng không hề nhỏ.

Sau khi Lý Thành Chi rời đi, Trần Mặc lập tức dán mắt vào màn hình máy tính, bắt đầu sắp xếp tài liệu của công nghệ ba chiều vừa có được từ Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật.

Hai ngày sau, mới sáng sớm, năm nhân viên ăn vận chỉnh tề đã lái xe đến chờ ở trước cửa biệt thự của Trần Mặc. Trong số bọn họ, người nào cũng đều tỏa ra khí thế khiến dân chúng sợ đến mức không ai dám tới gần, chỉ cần nhìn qua cũng biết đây không phải người thường.

Bọn họ chính là nhân viên được Lý Thành Chi phái tới để đón Trần Mặc.

Vương Hải và Bạch Trân Châu đứng ở cửa biệt thự, dùng ánh mắt lạnh tanh mà nhìn năm người kia. Bọn họ từng là nhân viên nội bộ, đương nhiên biết rõ thân phận của năm người này, vậy nên cũng không quá kinh ngạc.

Có điều, hai người bọn họ không ngờ cấp trên lại có thể phái cả một tiểu đội để tiếp đón Trần Mặc như vậy. Điều này chứng tỏ cấp trên rất coi trọng Trần Mặc, bởi không phải ai cũng được hưởng những ưu đãi này.

Nhìn thấy Trần Mặc và Tiểu Ngư đi ra từ trong biệt thự, người đứng đầu là Dương Quân vội đi đến nghênh đón. Bốn người còn lại cũng không hề chần chừ, bọn họ cũng vội vàng đi tới cầm hành lý cho Trần Mặc, tuy rằng cũng chỉ có một cái vali mà thôi.

Tiểu đội năm người đều nhìn Trần Mặc bằng ánh mắt tò mò. Mục tiêu nhiệm vụ lần này của bọn họ chính là phải đảm bảo 100% an toàn cho Trần Mặc.

Đây là thiên tài khoa học kỹ thuật Trần Mặc. Cho dù bọn họ phải dành phần lớn thời gian mỗi ngày để huấn luyện hoặc thực hiện nhiệm vụ, nhưng cũng không hề bỏ qua bất kỳ tin tức nóng hổi nào. Bọn họ đương nhiên đều đã nghe qua danh tiếng của Trần Mặc, người phát minh ra máy đo địa chấn, cỗ máy tạo phúc lợi cho bách tính trăm dân. Tuy nhiên, hôm nay mới là ngày đầu tiên mà bọn được gặp mặt người thật .

Thật khó mà tin được, một người trẻ tuổi như vậy lại là một ngôi sao mới trong ngành khoa học kỹ thuật, là người phát minh ra máy dự báo động đất.

"Trần tiên sinh, ta tên là Dương Quân. Thủ trưởng phái chúng ta tới đây đón ngài."

Dương Quân mở lời.

Trước khi đến đây, cấp trên đã nói rõ, bọn họ cần phải giữ thái độ tôn trọng Trần Mặc. Bản thân Dương Quân cũng hiểu được tầm quan trọng của đối phương, vậy nên từng lời nói cử chỉ của hắn đều vô cùng cẩn trọng, lỡ như đắc tội với Trần Mặc thì những ngày tháng an nhàn của hắn cũng coi như chấm dứt.

"Xin chào."

Trần Mặc bắt tay với Dương Quân rồi nhìn về phía Tiểu Ngư: "Mấy ngày sau ta sẽ về, có việc gì thì gọi điện thoại cho ta."

"Được."

Tiểu Ngư gật đầu: "Ngươi đến đó thì nhớ giữ gìn sức khỏe. Phương bắc giờ đã chuyển lạnh, trước khi xuống máy bay nhớ mặc thêm một cái áo khoác, ta đã chuẩn bị mọi thứ trong vali cho ngươi rồi. Còn nữa, cho dù có bận bịu thì cũng phải nhớ ăn uống đầy đủ."

"Được rồi."

Nhìn dáng vẻ dặn dò dài dòng của Tiểu Ngư, trong lòng Trần Mặc cảm thấy ấm áp.

"Bạch Trân Châu, ngươi làm tài xế cho Tiểu Ngư trong mấy ngày tới nhé."

"Vâng."

Bạch Trân Châu gật đầu.

Sau khi tạm biệt Tiểu Ngư, Trần Mặc và Vương Hải bước lên xe của nhóm người Dương Quân rồi rời khỏi khu biệt thự.

"Giờ đi đâu? Sân bay à?"

Trần Mặc nhìn về phía Dương Quân đang lái xe bên cạnh.

"Không, đi đến căn cứ. Nơi đó đã chuẩn bị sẵn phi cơ chuyên dụng để đưa đón ngài, chúng ta không cần ra sân bay."

Dương Quân nói.

Đây là nhiệm vụ mà cấp trên đặc biệt ra chỉ thị, mục đích là để đảm bảo an toàn cho Trần Mặc, nếu không thì nhiệm vụ của bọn họ sẽ coi như thất bại.

"À."

Trần Mặc sờ mũi một cái rồi cười nói: "Ta không ngờ mình cũng được đưa đón bằng phi cơ."

Trần Mặc không nói thêm gì nữa mà quay ra nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, không lâu sau thì nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right