Chương 468: Đã có bạn trai rồi sao?
Trần Mặc cất ba lô sang một bên, đang chuẩn bị đến Tòa nhà số một để tiếp tục thiết kế điện thoại di động ba chiều thì Mặc Nữ đột nhiên thông báo với hắn rằng Tiểu Ngư và Triệu Mẫn đã đi tới văn phòng.
"Ông chủ, cuối tuần chơi vui lắm đúng không?"
Vừa nhìn thấy Trần Mặc, Triệu Mẫn lập tức lên tiếng cà khịa.
"Không có gì để chối."
"Thật đáng tiếc, ta đi làm lâu như vậy rồi mà cũng không có ai rủ ta đi mua sắm, thư giãn một chút.”
Triệu Mẫn trêu chọc: "Lần sau cho ta đi cùng với, chắc chắn Tiểu Ngư sẽ không ngại đâu."
"Nếu ngươi muốn làm bóng đèn hoặc ăn cơm chó thì ta có thể đưa ngươi đi cùng. Có điều, nếu có gì khó chịu thì cũng không được lên án ta."
Trần Mặc nhún vai ra vẻ không sao cả rồi đáp lời.
Ặc?
Triệu Mẫn có chút tức giận, cô trừng mắt với Trần Mặc đến tái cả mặt. Vẫn chưa đi dạo phố mà hắn đã ngang nhiên thể hiện tình yêu của mình ở trước mặt cô như thế này, đợi đến lúc đi ra ngoài thì cô ấy sẽ bị thồn cơm chó cho đến chết.
Tiểu Ngư đứng bên cạnh chỉ biết hé miệng cười. Hai người bọn họ đùa giỡn thế này cũng không phải lần một lần hai, cô sớm đã quen rồi.
"Nói chuyện chính đi."
Trần Mặc dừng chủ đề này lại.
"Được rồi, vấn đề đầu tiên, loại dược phẩm mới của Dược phẩm Giang Hà đã được thử nghiệm lâm sàng thành công, đây là thông tin do bọn họ gửi lại."
Triệu Mẫn lấy ra một tập tài liệu và đưa cho Trần Mặc, loại dược phẩm trong lời cô chính là thuốc tráng dương. Dù sao ở đây cũng đang có Tiểu Ngư, Triệu Mẫn cũng không tiện nói thẳng ra như vậy, nếu để để cô ấy xấu hổ thì sẽ không hay lắm.
Tiến độ nghiên cứu của thuốc tráng dương về cơ bản cũng tương tự như kem bôi nở ngực, bởi Trần Mặc đã giao hai công thức điều chế thuốc cho Dược phẩm Giang Hà cùng một lúc, nên khi bọn họ báo cáo kết quả gần như cùng một lúc, cô cũng không thấy ngạc nhiên cho lắm.
“Nhóm nghiên cứu hiện tại chưa phát hiện ra tác dụng phụ của loại dược phẩm này. Nếu người sử dụng muốn dừng lại thì có thể uống 400 ml nước vào lúc giữa chừng, dược tính của thuốc sẽ loãng dần, công dụng cũng sẽ yếu đi.”
Sắc mặt Triệu Mẫn hơi mất tự nhiên, cho dù là da mặt cô có dày cỡ nào đi nữa, thì cô vẫn chỉ là tay mơ ở mấy phương diện nhạy cảm.
"Nếu sử dụng thuốc Viagra kết hợp với bất kỳ loại nitrat hữu cơ nào khác, huyết áp của bệnh nhân có thể đột ngột giảm xuống đến mức không an toàn, thậm chí bị đe dọa đến tính mạng. Ngoài ra, Viagra còn gây ra một số tác dụng phụ như hoa mắt, chóng mặt và thậm chí là điếc tạm thời. Vậy nên, sản phẩm của chúng ta rất có tiềm năng cạnh tranh trên thị trường."
“Đúng là lão tài xế, cái gì cũng biết."
(*) lão tài xế: bậc thầy sex =))
Trần Mặc kỳ quái nói.
Phụt!
Tiểu Ngư nghe được lời nói kỳ quái của Trần Mặc, cô liền không nhịn được mà cười phá lên, sau đó đỏ mặt chạy đi pha trà cho hai người.
Sắc mặt Triệu Mẫn đỏ bừng, cô đương nhiên đã bị Trần Mặc làm cho tức giận: "Ngươi mới là lão tài xế, ta là con gái nhà lành."
"Hahaha..."
Nhìn thấy thái độ của Triệu Mẫn, Trần Mặc không nhịn được mà cười rộ lên.
"Tiểu Ngư, ngươi về nhà dạy dỗ hắn cho tốt."
Triệu Mẫn cảm thấy bản thân mất hết mặt mũi, cô nhất định phải thanh minh cho mình: "Trong phần so sánh của bảng báo cáo có nêu rõ tác dụng phụ của Viagra, ngươi cũng có thể tự tra xem trên Internet mà.”
"Được rồi. Ta sẽ xem lại tài liệu sau, các ngươi cứ sắp xếp việc đưa loại dược phẩm đó ra thị trường đi."
Trần Mặc ngừng cười, nhận lấy trà Tiểu Ngư đưa đến.
Sau khi điều chỉnh tâm trạng, Triệu Mẫn mở lời một lần nữa: "Chuyện thứ hai là hạng mục hợp tác đầu tư của chúng ta với gia tộc Rothschild, tiến trình hiện giờ vô cùng thuận lợi. Bọn họ đã thành lập công ty liên doanh tên là Hải Tinh, tiếng Anh gọi là Starfish, chúng ta nắm 90% cổ phần, còn Rothschild thì nắm 10%. Xét trên thực tế, chúng ta mới là chủ nhân của công ty này.
Giám đốc phụ trách thị trường trong nước của công ty Hải Tinh là Đàm Vịnh, còn người đảm nhiệm ở phu vực nước ngoài tên là Kingsley, hắn là người cho Rothschild đề cử. Tên Kingsley này cũng sẽ giữ một ghế trong hội đồng quản trị của công ty Hải Tinh, những ghế còn lại đều do công ty Kiến Hành Quân nắm giữ. Ngoài ra, giám đốc điều hành Hầu Hải Lượng dưới trướng chúng ta sẽ phụ trách bộ phận tài chính của công ty Hải Tinh.”
"Ừm."
Trần Mặc yên lặng nghe Triệu Mẫn nói.
"Ngày hôm trước, bên phía Rothschild đã hồi đáp với chúng ta rằng quỹ đầu tư của bọn họ đã sẵn sàng, vấn đề nhân sự cũng đã được sắp xếp xong. Công ty Hải Tinh đã bước đầu ký kết hợp tác với 300 bệnh viện ở Trung Quốc và 400 bệnh viện ở nước ngoài. Sản phẩm kem bôi nở ngực đã được bên trên phê duyệt, chúng ta có thể tung nó ra thị trường ngay lập tức."
Sau một thời gian dài chuẩn bị, kem bôi nở ngực cũng đang được sản xuất hàng loạt với số lượng nhỏ, bước tiếp theo chính là đưa nó ra thị trường.
Bọn họ tin rằng, loại thuốc này sẽ mang lại cho bọn họ một khoản lợi nhuận đáng kể, bởi vì không ai ngại nhiều tiền cả, công ty Kiến Hành Quân cũng vậy.
"Tên của kem bôi nở ngực là: Hải Chi Ngự, tên tiếng anh là: Young Lady. Phòng marketing của chúng ta đã hoàn tất việc quay chụp quảng cáo rồi, dựa theo kế hoạch thì đúng nửa đêm nay sẽ được lên sóng truyền thông."
"Hải Chi Ngự? Tên rất hay."
Trần Mặc gật đầu.
"Còn có một chuyện cuối cùng nữa. Lần trước ngươi đã đồng ý cho ta sử dụng thuốc phát triển tiềm năng, hôm nay ta cũng không có quá nhiều chuyện cần xử lý, hay là cho ta dùng luôn đi? Xem như là ta xin ngươi nghỉ một ngày."
Triệu Mẫn nói.
Kể từ khi cô phát hiện ra sự thay đổi trên người của Tiểu Ngư, Trần Mặc đã hứa sẽ cho cô sử dụng loại thuốc thần kỳ đó.
Cuối tuần trước, Triệu Mẫn thấy Trần Mặc bận rộn nghiên cứu quá nên cô không tiện mở lời. Nhưng khi nghe Tiểu Ngư nói Trần Mặc đã hoàn thành việc nghiên cứu, nên cô cũng muốn nhân cơ hội này làm cho xong, nếu không... đợi đến lúc Trần Mặc bận rộn những việc khác, cô cũng không biết đến khi nào mình mới được sử dụng thuốc phát triển tiềm năng đó.
"Không cần đâu, ta cho ngươi nghỉ có lương."
Trần Mặc gật đầu đồng ý: "Đúng lúc ta đang rảnh rỗi, ta sẽ hướng dẫn cho ngươi cách sử dụng."
Trần Mặc đưa hai người đến phòng thí nghiệm.
Phòng thí nghiệm sinh học.
Triệu Mẫn nằm trên một chiếc giường nhỏ, yên lặng nhìn Trần Mặc chuẩn bị thuốc.
Nếu nói cô không lo lắng thì là giả, dù sao đây cũng là một loại thuốc mới.
Có điều, Tiểu Ngư cũng đã từng sử dụng loại thuốc này, Trần Mặc dám cho cô ấy dùng như vậy, chứng tỏ sẽ không có vấn đề gì.
Đây cũng là nguyên nhân mà Triệu Mẫn dám to gan yêu cầu Trần Mặc cho mình sử dụng thuốc phát triển tiềm năng.
Trần Mặc từng nói, loại thuốc này có thể tăng hệ miễn dịch, thay đổi tố chất cơ thể, giúp cải thiện vóc dáng, đây chắc chắn chính là thuốc tiên.
Người thường muốn chạm vào loại thuốc này cũng không cửa, đương nhiên Triệu Mẫn cô sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, cứ coi như mình là đang tiêm vắc xin phòng bệnh là được.
"Chuẩn bị xong chưa?"
Trần Mặc cầm ống tiêm có chứa thuốc, đi đến trước mặt Triệu Mẫn.
"Hiện giờ ta có cảm giác mình đã biến thành chuột bạch thí nghiệm rồi, mà ngươi thì chính là một nhà bác học điên."
Triệu Mẫn hơi lo lắng nhìn ống tiêm trong tay Trần Mặc, ánh mắt có chút hoảng sợ, cố gắng nói chuyện để đè nén cảm xúd.
"Ta mà là nhà bác học điên thì ta nhốt ngươi trong lồng tre rồi."
Trần Mặc cũng nhận ra được sự lo lắng của Triệu Mẫn: "Ngươi rất lo lắng sao?"
"Ta có hơi sợ."
Triệu Mẫn nhăn nhó nói.
"Sợ thuốc này xảy ra vấn đề?"
"Không phải, ta sợ tiêm."
Sắc mặt Triệu Mẫn hơi hồng lên rồi nói bí mật thường được giấu trong lòng mình ra.
Trần Mặc bị Triệu Mẫn chọc cười, Tiểu Ngư đứng ở bên cạnh cũng rất vui vẻ. Bọn họ không ngờ người phụ nữ quyền lực làm rung chuyển đất trời trên thương trường thế mà lại sợ kim tiêm. Tuy nhiên, dáng vẻ nhăn nhó của Triệu Mẫn đúng là vẫn có nét đáng yêu.
"Chị Triệu nhắm mắt lại, ngươi đừng nhìn là được."
Tiểu Ngư nhẹ nhàng nói.
"Ngươi bắt đầu đi."
Triệu Mẫn dứt khoát nhắm mắt lại, nhưng cơ thể của cô vẫn hơi căng cừn. Trần Mặc cũng không khách khí nữa, bắt đầu tiêm thuốc cho Triệu Mẫn.
"Sau khi thuốc có tác dụng, ngươi sẽ từ từ cảm thấy uể oải, cứ ngủ một giấc dậy là được."
Tiêm vào rồi Trần Mặc mới giải thích đơn giản cho Triệu Mẫn.
"Ừm."
Triệu Mẫn thở phào nhẹ nhõm, trán toát đầy mồ hôi, cứ như cô vừa mới đánh xong một trận đại chiến.
"Thuốc sẽ từ từ có tác dụng với cơ thể ngươi. Quá trình này sẽ duy trì liên tục trong khoảng hai ngày. Ngươi chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt, rèn luyện cơ thể với các bài thể dục đơn giản, từng bước thích nghi với thuốc là được."
Trần Mặc cất ống tiêm xong nói.
"Được."
Không lâu sau, Triệu Mẫn chìm vào giấc ngủ. Trần Mặc nhìn Tiểu Ngư đắp chăn cho Triệu Mẫn, ra lệnh robot trợ lý ở lại chăm sóc cho cô rồi xoay người rời đi.
Sáu giờ xế chiều hôm đó, Triệu Mẫn mới từ trong mơ tỉnh lại.
Cô chỉ mới ăn bữa sáng, buổi trưa không ăn gì, lại tiêu hao năng lượng do tiêm thuốc nên hiện giờ hơi đói. Có điều tình trạng bây giờ vẫn tốt hơn bao giờ hết.
Triệu Mẫn ngồi dậy khỏi giường, sau đó soi mình qua kính thủy tinh trong phòng thí nghiệm.
Cô đã gần ba mươi tuổi rồi, nhưng vì chăm sóc cơ thể tốt nên nhìn qua chỉ như 25, 26 tuổi. Bây giờ cô đã dùng thuốc phát triển tiềm năng xong, thoạt nhìn lại càng trẻ hơn. Triệu Mẫn hoài nghi liệu có phải mình đã quay về thời còn là học sinh rồi không.
Da dẻ càng thêm mịn màng, vóc dáng dường như cũng có thay đổi rất lớn.
Quả nhiên, tên nhóc Trần Mặc không hề gạt người.
Triệu Mẫn nhìn bản thân trong gương, sắc mặt tràn đầy vui mừng. Loại thuốc này có tác dụng hơn nhiều so với mấy thứ mỹ phẩm dưỡng da kia, hơn nữa còn có thể thấy hiệu quả ngay lập tức. Đáng tiếc, loại thuốc này đã được định trước là không để cho người thường sử dụng, nếu không thì nó sẽ khiến cho mọi phụ nữ trở nên điên cuồng.
"Giám đốc, tiên sinh đang chờ cô ở phòng làm việc."
Robot trợ lý vẫn luôn canh giữ bên người Triệu Mẫn đột nhiên lên tiếng.
"Được."
Triệu Mẫn hơi sửa sang lại quần áo một chút, chỉnh lại tóc rồi rời đi cùng robot trợ lý. Vừa mới bước vào phòng làm việc của Trần Mặc, cô liền thấy Tiểu Ngư và hắn đang ngồi bên trong.
"Cảm giác thế nào?"
Trần Mặc hỏi.
"Cực kỳ tốt, cơ thể tràn trề sức sống, chỉ có điều hơi đói."
"Đói là bình thường, quá trình phát triển tiềm năng đã tiêu hao rất nhiều năng lượng của cơ thể. Ngươi ăn một chút gì đó thì sẽ không sao."
Trần Mặc lấy một cái USB ra đưa cho Triệu Mẫn: "Trong đây là một số bài thể dục đơn giản có thể giúp ngươi thích ứng với những thay đổi của cơ thể. Hai ngày tiếp theo, ngươi hãy nghỉ ngơi thật tốt, đến khi thích nghi với những thay đổi của cơ thể thì lại đến làm việc."
"Cảm ơn."
Triệu Mẫn cũng không cần khách khí mà nhận lấy USB.
"Đoạn quảng cáo sản phẩm mới của Dược phẩm Giang Hà sẽ được phát sóng vào tối nay, mọi vấn đề liên quan sẽ được xử lý bởi Dược phẩm Giang Hà và công ty Hải Tinh. Tiểu Ngư, ngươi hãy chú ý đến tình hình bên đó, nếu có thể tự quyết định thì ngươi cứ việc xử lý, còn vấn đề gì khác thì hãy liên hệ trực tiếp với ta."
"Được."
Tiểu Ngư gật đầu.
"Sau tối hôm nay, Hải Chi Ngự sẽ chính thức xuất hiện trên thị trường, ta cũng muốn nhìn thấy dáng vẻ điên cuồng của những cô gái kia."
Triệu Mẫn cười nói.
"Không còn sớm nữa, cùng đi ăn cơm đi."
Trần Mặc nói.
…
...
Vương Tư Gia đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, vừa xem chương trình TV vừa ăn đồ ăn vặt, bên cạnh cô là Triệu Mẫn đang tập yoga đơn giản.
"Chị, sao hôm nay ta thấy ngươi đột nhiên xinh đẹp hẳn lên, phần trên cũng trở nên đầy đặn hơn? Có phải ngươi đã có bạn trai rồi không?"
Vương Tư Gia nhìn Triệu Mẫn trên thảm tập yoga, hơi ghen tị nói.
"Xinh đẹp và đầy đặn hơn thì liên quan gì đến bạn trai?"
Triệu Mẫn dừng lại lau mồ hôi, không biết nói sao nhìn Vương Tư Gia.
"Đương nhiên là có, sau khi phụ nữ được chăm chút thì thần sắc sẽ rạng rỡ hơn, cơ thể cũng đẫy đà hơn."
Vương Tư Gia cười xấu xa nhìn Triệu Mẫn.
"Chị của ngươi vẫn còn độc thân."
Triệu Mẫn sa sầm mặt.
"Cũng đúng, ngươi tiếp xúc với vị chủ tịch kiệt xuất hàng ngày, thậm chí còn từng bị sự tích anh hùng của hắn chinh phục, những người được xem là nhân sĩ thành công hiện này, đoán chừng cũng không ai lọt được vào mắt ngươi. Đáng tiếc là ông chủ nổi tiếng đã có chủ. Ngươi có vóc dáng đẹp như vậy, lại còn ưu tú như vậy, chỉ có thể là mèo khen mèo dài đuôi thôi."
Vương Tư Gia cười nói.
"Con ranh chết tiệt kia, miệng của ngươi không phun được ngà voi."
Triệu Mẫn tức giận nhìn Vương Tư Gia.