Chương 549: Điều kiện hành động
Trần Mặc ở trong phòng thí nghiệm vật liệu mới một lúc, sau đó lại quay trở về phòng thí nghiệm vật lý.
Trong số tất cả các phòng thí nghiệm của Trần Mặc, phòng thí nghiệm vật lý là nơi có diện tích lớn nhất. Các nghiên cứu và phát minh liên quan đến lĩnh vực vật lý, bao gồm các ứng dụng laser, ảnh chiếu ba chiều, công nghệ in ba chiều laser, vật liệu vật lý và các công nghệ kỹ thuật khác, tất cả đều được hoàn thành tại đây. Từ nay, phòng thí nghiệm vật lý sẽ có thêm một lĩnh vực nghiên cứu khác.
Sau lần hôn mê lúc trước, Tiểu Ngư không cho phép hắn tiếp tục nghiên cứu, thậm chí còn quản lý nghiêm khắc hơn trước. Trần Mặc cũng không muốn tiếp tục lừa gạt Tiểu Ngư, cho nên hắn hoàn toàn không đụng tới việc nghiên cứu mà chỉ chuyên tâm nghỉ ngơi. Bây giờ hắn đã trở lại công ty, đây cũng là lúc bắt đầu hạng mục kỹ thuật tiếp theo.
“Mặc Nữ, đến giờ làm việc rồi.”
Trần Mặc nói.
“Được, anh Mặc, ngươi định nghiên cứu kỹ thuật gì tiếp theo?”
Mặc Nữ vô cùng mong đợi.
"Phản Ứng Nhiệt Hạch Có Điều Khiển."
Trong khoảng thời gian nghỉ ngơi, mặc dù Trần Mặc đã hứa với Tiểu Ngư sẽ không tiếp tục nghiên cứu, nhưng hắn cũng không thể ngồi yên rảnh rỗi, lúc nào cũng trong trạng thái nghiền ngẫm kiến thức trong phần tài liệu kỹ thuật mà hắn vừa mới có được.
Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật đã nêu ra rất nhiều cách để thực hiện Phản Ứng Nhiệt Hạch Có Điều Khiển, trong đó đơn giản nhất là phương pháp [Lò luyện sao], kết hợp hiện tượng phản trọng lực và tia laser đốt cháy để thúc đẩy phản ứng hạt nhân.
Thông qua thiết bị phản trọng lực, khí nóng chảy đơteri (deuterium) và khí nhiệt hạch tritium sẽ được treo lơ lửng trong bình chứa áp suất chân không, sau đó sử dụng tia laser năng lượng cao để đốt khối khí bên trong bình, làm cho khối khí đạt đến trạng thái plasma (nhiệt độ cao khoảng 100 triệu độ). Phương pháp này cũng tương tự như việc tạo ra một mặt trời nhân tạo, giúp cho khối khí không bị hao tổn, năng lượng tiêu thụ cũng được giảm thiểu. Tuy nhiên, phương pháp này không thể tạo ra điều kiện áp suất bên trong mặt trời, cho nên bắt buộc phải dùng các tia laser năng lượng cao phải để duy trì phản ứng tổng hợp.
Thế nhưng, nội dung bên trong tài liệu kỹ thuật mà Trần Mặc thu được chỉ có phần kỹ thuật laser năng lượng cao chứ không có kỹ thuật thiết bị phản trọng lực. Nếu không có thiết bị phản trọng lực để làm khối không khí lơ lửng trong chân không, sẽ không có lò phản ứng nào có thể chứa đựng phản ứng hạt nhân với sức nóng lên tới hàng trăm triệu độ. Vì lẽ đó, Trần Mặc trước mắt chưa thể thực hiện được phương pháp [Lò luyện sao] này.
Hắn lựa chọn phương pháp [Giam hãm từ tính], bất kể tiền đề của thiết bị phản trọng lực là gì, phương pháp [Giam hãm từ tính] phức tạp hơn so với [Lò luyện sao] một chút, nhưng có thể hiện thực hóa bằng các công nghệ hiện tại.
(*) Giam hãm từ tính: “Magnetic confinement fusion”, nôm na là một phương pháp tạo ra năng lượng nhiệt hạch bằng cách sử dụng từ trường để giam giữ nhiên liệu nhiệt hạch ở dạng plasma, sau đó lợi dụng độ dẫn điện của plasma để chứa nó thông qua tương tác với từ trường.
Thiết bị chính để giam hãm từ trường được gọi là [Vòng sao]. Thiết bị [Vòng sao] chủ yếu được tạo thành bởi lò tokamak và máy đo sao, nhưng nó vẫn có nhiều điểm khác biệt so với hai thiết bị kể trên. Có thể nói, thiết bị [Vòng sao] là máy đo sao phiên bản mới, nhưng có độ ổn định khi vận hành hơn.
(*) lò tokamak: một thiết bị hợp hạch sử dụng từ trường để giữ plasma
(*) máy đo sao (stellarator) là một thiết bị chủ yếu dựa vào nam châm bên ngoài để giam giữ plasma.
Trong phần tài liệu kỹ thuật, toàn bộ lý luận cốt lõi của phản ứng tổng hợp hạt nhân đều được được ghi chép hoàn chỉnh, thậm chí nguyên lý hoạt động của thiết bị [Vòng sao] cũng được mô tả một cách chi tiết.
Ngoại trừ thiết bị phân ly chống lại bức xạ neutron và bức xạ plasma trong quá trình phản ứng tổng hợp hạt nhân, thì các yêu cầu về vật liệu cũng quy định vô cùng nghiêm ngặt. Đó phải là vật liệu chịu nhiệt có độ hoạt hóa thấp và sản sinh nhiệt lượng thấp, công thức phối chế của loại vật liệu này cũng được nêu trong trong tài liệu kỹ thuật. Ngoài ra, nguyên vật liệu cốt lõi để chế tạo thiết bị [Vòng sao] siêu dẫn sớm đã có sẵn.
Một khi thiết bị [Vòng sao] được chế tạo thành công, Phản Ứng Nhiệt Hạch Có Điều Khiển có tiến hành ngay sau đó.
Tuy nhiên, đặc tính của Phản Ứng Nhiệt Hạch Có Điều Khiển rất phức tạp và liên quan đến rất nhiều lĩnh vực, trong đó có vật lý, máy móc, điện lực, vật liệu, gia công, sản xuất và các lĩnh vực khác. Đây cũng là nghiên cứu đầu tiên có thể bao trùm hầu hết các vấn đề mà nhân loại đang phải đối mặt.
Trần Mặc dám chắc rằng, kỹ thuật tổng hợp hạt nhân là loại công nghệ có độ khó cao nhất ở cấp thẩm quyền [Học Viên].
Vì não bộ tiếp nhận một lượng thông tin kiến thức khổng lồ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, Trần Mặc mới bị tiêu hao năng lượng nghiêm trọng và dẫn tới hôn mê.
Tuy nhiên, xét theo năng lực hiện tại của Trần Mặc, việc chế tạo ra một thiết bị phản ứng nhiệt hạch sẽ vấp phải rất nhiều khó khăn, bởi vì đây không phải là thứ mà người thường có thể tùy tiện chế tạo.
Trong lúc sắp xếp và xử lý tài liệu kỹ thuật, Trần Mặc suy nghĩ về các ứng dụng của Phản Ứng Nhiệt Hạch Có Điều Khiển.
Xét cho cùng, một khi công nghệ của Phản Ứng Nhiệt Hạch Có Điều Khiển được thương mại hóa, nó sẽ giúp tạo ra một nguồn năng lượng vĩnh viễn, không gây ô nhiễm, an toàn và hiệu quả. Từ đó, cuộc khủng hoảng năng lượng mà nhân loại phải đối mặt trong tương lai cũng sẽ được giải quyết triệt để.
Không còn nghi ngờ gì nữa, công nghệ này có thể quyết sự sống còn của bất kỳ quốc gia nào, cho nên Trần Mặc không thể để nó rơi vào tay các doanh nghiệp tư nhân được.
Xem ra, hắn cần phải tiếp tục hợp tác với các cơ quan chức năng.
Trần Mặc suy nghĩ xong liền gõ gõ đầu. Ở thời điểm hiện tại, nội dung tài liệu kỹ thuật vẫn đang được sắp xếp và xử lý. Đến khi giai đoạn này được hoàn thành, hắn sẽ phải tiến hành cuộc thử nghiệm mô phỏng, và đó mới là vấn đề cần được cân nhắc kỹ lưỡng trước hết.
"Chúng ta tiếp tục thôi."
Trần Mặc gọi cho Mặc Nữ, tiếp tục tập trung vào việc chỉnh lý tư liệu kỹ thuật.
(Cũng muốn edit nhanh lắm…. nhưng….)
"Rất khó để bắt cóc được mục tiêu."
Sói Xanh đứng bên bờ tường, trên đó có treo một tấm bảng đen dán ảnh của Trần Mặc. Hắn chính là tên tài xế trẻ tuổi từng xuất hiện ở sân bay Tân Hải.
Trước mặt Sói Xanh là một chiếc bàn nhỏ đang được quây quần bởi bốn nam một nữ. Tuy nhiên, ai nấy đều đang làm việc riêng của họ, bầu không khí lúc này thật không giống như một cuộc họp nghiêm túc.
“Nói thừa, nếu mục tiêu dễ bị bắt như thế thì còn đến phiên chúng ta ra tay hay sao?”
Một thanh niên vừa chơi trò chơi điện tử vừa lải nhải. Rõ ràng, không một ai thèm để ý đến mấy lời cằn nhằn của hắn.
"Dựa vào thông tin mà ta tự tìm hiểu, khoảng cách từ biệt thự của Trần Mặc đến công ty Kiến hành Quân bao gồm năm tuyến đường, và lộ trình di chuyển của hắn ta sẽ được thay đổi mỗi ngày. Vậy nên, ta không thể nắm chắc liệu hắn sẽ đi đường nào."
Sói Xanh chỉ vào đường kẻ màu đỏ trong tấm bản đồ treo trên tường. Nếu như Trần Mặc có mặt ở đây, hắn nhất định sẽ nhận ra đây chính là tuyến đường từ nhà hắn đi đến công ty.
“Khu vực gần khu biệt thự và công ty Kiến Hành Quân không lý tưởng cho lắm. Sở công an tọa lạc ngay gần khu biệt thự, ngoài ra còn có một đội cảnh sát đặc nhiệm đóng quân bên cạnh công ty Kiến Hành Quân. Nếu chúng ta hành động các vị trí này thì sẽ đánh động phía cảnh sát ngay lập tức."
"Nếu vậy thì chúng ta hãy chọn một tuyến đương rồi chờ đợi, ít ra cũng có được một phần năm cơ hội bắt thỏ. Hơn nữa, chúng ta cũng chỉ đợi mấy ngày là cùng, dù sao thì nhiệm vụ này cũng không còn nhiều thời gian nữa."
Thanh niên kia tiếp tục lải nhải.
“Không được đâu.”
Sói Xanh lắc đầu ngay tắp lự: “Số lượng xe cộ qua lại trong giờ hành chính trên cả năm tuyến đường này tương đối lớn. Đừng nói đến việc chúng ta có bắt được Trần Mặc hay không, việc tẩu thoát khỏi đó cũng là một vấn đề nan giải.
Nhiệm vụ của chúng ta là phải bắt được Trần Mặc và đưa hắn rời khỏi Trung Quốc, hơn nữa còn phải đảm bảo hắn còn sống và không bị sức mẻ gì. Việc chúng ta bắt cóc Trần Mặc sẽ rất dễ tạo nên một cuộc hỗn loạn, dẫn đến ách tắc giao thông. Đến lúc đó, chúng ta càng không thể trốn thoát được.”
"Hơn nữa, ngay từ khi Trần Mặc rời khỏi khu biệt thự, chiếc xe chuyên chở hắn đã được kẹp giữa hai chiếc xe - một trước, một sau, ngoài ra còn có một xe ô tô có thể di chuyển tự do qua lại. Ba chiếc xe này được xem như là lá chắn cho Trần Mặc, trên mỗi chiếc xe có ít nhất bốn nhân viên an ninh, tất cả bọn họ đều là lính giải ngũ với nhiều thành tích xuất sắc và được tuyển chọn qua nhiều vòng.
Ngoài ra, cấu trúc của những chiếc xe này đều là những phương tiện được chế tạo đặc biệt, có tính năng chống đạn rất tốt. Nếu chỉ dựa vào mấy kẻ như chúng ta mà đi bắt cóc Trần Mặc, thì cũng không khác gì đi nộp mạng cho bọn hắn.”
Sói Xanh bắt đầu phân tích các mặt lợi và hại trong kế hoạch dựa trên thông tin tình báo.
“Thế này cũng không được, thế kia cũng không xong, vậy nhiệm vụ cứ thế mà thất bại sao?”
Câu nói của thanh niên lải nhải lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người có mặt ở đây.
"Rose, ngươi có cách gì không?”
Sói Xanh nhìn thiếu nữ gợi cảm đang ngồi trước mặt mình, cô ta chính là trưởng nhóm và cũng là người phụ trách chính của nhiệm vụ lần này.
"Quả thực có hơi phiền phức một tí."
Rose khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, sau đó đặt tập tài liệu trên tay xuống.
"Trước đó đã có hai tên lính đánh thuê của Công ty Blackwater xuống tay với Trần Mặc, khi đó, hệ thống an ninh xung quanh hắn không được kín kẽ như bây giờ. Việc hai tên sát thủ lành nghề này bị bắt ngay sau đó đã chứng tỏ những người bên cạnh Trần Mặc đều là những cao thủ giấu mặt. Hiện tại, các khu vực xung quanh biệt thự của Trần Mặc đều được bố trí lực lượng an ninh chuyên nghiệp, cho viên việc lẻn vào biệt thự bắt người là điều không khả thi.
Bọn gián điệp Nhật Bản cũng bị thất bại giữa chừng, ngoài ra còn rất nhiều hoạt động ngầm mà chúng ta chưa tìm hiểu. Hơn nữa, ngoài việc dè chừng hệ thống an ninh xung quanh Trần Mặc, chúng ta cũng không nên coi thường lực lượng cảnh sát Trung Quốc."
“Những người giàu đều sợ chết như vậy sao?”
Thanh niên kia lại lẩm bẩm.
"Câm miệng, ngươi còn nói nhảm nữa thì ta sẽ giết chết đất, ở đây không có chỗ cho kẻ ngu đần."
Sắc mặt của người đàn ông vạm vỡ đang cầm cục tạ tối sầm lại, hắn ta biết tên thanh niên này đang cố tình hỏi mấy câu mất não, nhưng nghe quá nhiều thì sẽ rất khó chịu.
“Đừng tức giận thế, đồ bạo lực.”
Người thanh niên lải nhải kia nhún vai, mặc kệ sự tức tối của người đàn ông cơ bắp, vừa chơi máy chơi điện tử vừa nói: “Nếu chúng ta ra tay với người nhà hắn có thể sẽ tốt hơn đấy. Chúng ta có thể bắt cóc người nhà hắn, sau đó ép buộc hắn phải giao nộp các kỹ thuật công nghệ của mình."
“Hãy nhớ rằng, mục tiêu nhiệm vụ lần này của chúng ta là đưa Trần Mặc rời khỏi Trung Quốc, chứ không phải người nhà của hắn.”
Rose nói.
"Có thể tập kích người nhà hắn không, ra tay trên đường hắn về nhà?”
Người đàn ông da trắng cầm súng hỏi.
"Không được."
Người thanh niên lải nhải không hiểu, nhún vai: "Tại sao?"
"Đánh rắn động cỏ. Nếu chúng ta hành động khinh suất, khiến cho mục tiêu nâng cao sự đề phòng, thậm chí còn thu hút sự chú ý của bộ phận cảnh sát Trung Quốc, đến lúc đó thì đến chút cơ hội cuối cùng cũng không có. Thậm chí, ngay cả việc chúng ta có thể rời khỏi Trung Quốc hay không cũng là một vấn đề. Vậy nên, nhiệm vụ lần này phải hoàn thành ngay trong một lần duy nhất."
"Được rồi, vậy ngươi nói phải làm thế nào?"
Rose giơ ngón tay chỉ vào một vị trí trên bản đồ: "Nếu không có điều kiện để hành động, chúng ta sẽ tự tạo ra nó, ngay tại nơi này."