Chương 565: Lần đầu tiê

person Tác giả: Cô Đảm Mã Nghĩ schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 565: Lần đầu tiê

Nhìn thấy Trần Mặc nhảy ra khỏi xe để đuổi theo mình, đôi mắt Rose trở nên lạnh lùng. Không chờ hắn kịp đứng vững, cô ta đã nắm chặt bàn tay phải, vung một cú đấm trực tiếp vào bụng Trần Mặc.

Bụp!

Bất ngờ đến không kịp đề phòng, Trần Mặc đau đớn, lùi lại hai bước cố để đứng vững.

Đòn tấn công không đạt hiệu quả như mong đợi khiến Rose hơi sững sờ.

Theo suy nghĩ chủ quan của cô ta, các nhà nghiên cứu phải là kiểu người chỉ biết đọc sách, trói gà không chặt, thường đeo một cặp kính dày, và suốt ngày chuyên tâm nghiên cứu thôi chứ.

Vừa rồi, cô ta còn sợ rằng đòn tấn công của mình sẽ làm Trần Mặc bị thương nặng, cho nên đã khống chế sức lực đôi phần. Không ngờ, Trần Mặc lại không có xây xát gì cả.

Rose sững người một lúc, sau đó tiếp tục dùng chân phải đá thẳng vào vùng eo của Trần Mặc.

Nếu trúng phải cú đá này thì cũng đủ khiến một người bình thường mất đi khả năng phản kháng. Trần Mặc không dám khinh suất, giơ hai tay đang bị trói cứng lên và chặn lại cú đá đang quét đến.

Những đòn tấn công liên tiếp bị chặn lại khiến Rose vô cùng kinh ngạc, sau đó cô lại tiếp tục xông lên. Không ngờ, các đợt công kích tiếp tiếp theo đều đã bị Trần Mặc tránh được, điều này đã làm sắc mặt Rose biến đổi hoàn toàn.

Trần Mặc được mệnh danh là một gã khổng lồ công nghệ của thời đại mới, năng lực nghiên cứu của hắn có thể sánh ngang với mấy nhóm nghiên cứu gộp lại.

Bởi vì Trần Mặc được dán nhãn là một nhà nghiên cứu khoa học, nên trong quá trình điều tra, bọn họ đã tự động bỏ qua thể lực cá nhân của Trần Mặc.

Không ngờ rằng, ngoài năng lực nghiên cứu xuất chúng, Trần Mặc lại có thân thủ nhanh nhẹn như vậy.

Cô ta nhớ tới hai nhát dao vừa rồi của Trần Mặc, nếu vừa rồi cô ta còn do dự thì Trần Mặc có thể giết chết cô ta rồi, hắn ta còn có thể tránh được các đòn tấn công liên tiếp của mình nữa. Phải biết rằng, Rose là một đặc vụ đã được đào tạo chuyên nghiệp, vậy mà một tên mọt sách là Trần Mặc lại có thể dễ dàng né đòn của cô ta, thậm chí hắn còn đang trong tình trạng hai tay bị trói chặt.

Từ phản ứng của Trần Mặc, có thể thấy rằng hắn có những khả năng không thua kém gì những nhân viên được đào tạo chuyên nghiệp như bọn họ.

Trần Mặc nửa chặn và nửa né những đòn tấn công của Rose

Sau khi tiềm năng cơ thể được khai phá, số lần hắn thực chiến chỉ đếm trên đầu ngón tay, bởi vì điều này là không cần thiết, cho dù có thì cũng không đến lượt hắn chiến đấu. Tuy nhiên, hắn cũng không hề lơ là các kỹ năng chiến đấu này, vì dù sao đây cũng là những kỹ năng sẽ cứu mạng hắn trong những thời khắc mấu chốt. Khi có thời gian tập thể dục, hắn sẽ lại tìm Vương Hải để rèn luyện.

Chỉ có điều, bây giờ hai tay của hắn vẫn chưa được cởi trói. nên hắn không thể hành động thoải mái, chỉ có thể đối phó với cục diện một cách bị động.

Bụp!

Chặn một cú đá mạnh của người phụ nữ kia, sắc mặt Trần Mặc nghiêm túc hẳn lên. Lần né đòn này đã khiến đối phương để lộ một chút sơ hở, Trần Mặc không lùi lại mà tiến lên, xoay người đá thẳng vào vùng bụng của Rose.

Cú phản công bất ngờ của Trần Mặc khiến Rose hoàn toàn biến sắc. Cô ta vội vàng giơ tay che chắn chỗ hiểm. Một giây tiếp theo, cô ta cảm nhận được một lực rất lớn từ chân của Trần Mặc truyền đến, đập mạnh vào cánh tay của cô ta.

Bụp!

Cú va chạm giữa hai người khiến Rose phải lùi lại vài bước mới có thể đứng vững. Cánh tay cô ta khẽ run lên, trong cú va chạm vừa rồi, cô ta chính là bên chịu tổn thất.

Lúc này, ánh mắt của Rose nhìn Trần Mặc đã hoàn toàn thay đổi.

Cô ta tưởng rằng mình đã đánh giá hắn đúng rồi, nhưng lại phát hiện dường như mình vẫn đang đánh giá Trần Mặc quá thấp. Đòn đánh vừa rồi không thua gì một võ sĩ chuyên nghiệp.

Trần Mặc không hề hiếu chiến. Hiện tại, hắn vẫn đang bị trói hai tay, tên thích lải nhải trên xe kia lại đang có súng, nên hắn không cần thiết phải lấy đá chọi đá với đối phương.

Đây không phải đang quay phim, hắn không thể chơi trò một chọi hai được, chưa kể đến việc bọn họ còn là đặc vụ đã được đào tạo chuyên nghiệp.

"Muốn chạy?"

Rose lắc lắc cánh tay tê cứng rồi nhanh chóng đuổi theo. Chưa chạy được mấy bước thì cô ta đột ngột dừng lại vì nhìn thấy hai robot đang bước xuống từ trên chiếc xe đã tông vào bọn họ lúc nãy, bọn chúng đứng phía sau bảo vệ cho Trần Mặc.

"Hai con robot này là cứu binh của ngươi sao?”

Rừm rừm…

Cô ta vừa dứt lời, một tiếng động cơ gầm rú truyền đến, chỉ thấy một chiếc xe dã ngoại không người lái cỡ lớn lao tới, dừng lại bên cạnh Trần Mặc.

Từng con robot thông minh bước xuống khỏi chiếc xe dã ngoại, có khoảng hơn 20 con tập trung lại bảo vệ xung quanh Trần Mặc. Mọi con mắt của những robot thông minh này đều đổ dồn vào Rose, bầu không khí lúc này bỗng rơi vào một khoảng lặng kỳ quái.

"Dường như không chỉ có hai tên.”

Sau khi để robot cắt và tháo dây trói ra cho mình, Trần Mặc lạnh lùng nhìn Rose.

"Tưởng rằng mấy tên robot bảo mẫu vô dụng có thể ngăn cản bọn ta sao? Ngoan ngoãn đi cùng bọn ta, không giết ngươi đâu mà lo.”

Sâu trong khóe mắt của Rose lóe lên một tia sợ hãi.

Cô chợt nhớ ra rằng Trần Mặc có biệt danh là “Người sắt” của Trung Quốc. Hắn đang nắm trong tay công nghệ trí tuệ nhân tạo và robot thông minh tiên tiến nhất thế giới. Những chiếc xe không người lái vừa rồi cũng như số robot bây giờ, mọi việc có vẻ trở nên có lý hơn rồi. Có điều, khi những chuyện này xảy ra trước mắt mình, Rose vẫn không thể chấp nhận nổi.

Vốn dĩ nhiệm vụ gần như đã thành công mỹ mãn, không ngờ Trần Mặc lại có thể trốn thoát vào thời khắc mấu chốt nhất, hắn ta còn triệu tập cả một đội quân robot thông minh đến đây.

Trí tuệ nhân tạo do Trần Mặc nắm giữ đã đến mức có thể tự động phán đoán, suy nghĩ và thực hiện các nhiệm vụ giải cứu rồi sao?

Nghĩ đến đây, Rose cảm thấy ớn lạnh trong lòng.

Có điều may mắn thay, những robot này chỉ là những robot trông nhà bình thường, tuy hành động rất linh hoạt nhưng không thể so sánh được với con người, năng lực chiến đấu cũng không cao.

“Ngươi có thể thử xem.”

Trần Mặc lạnh lùng nói.

Thanh niên lắm mồm vừa leo xuống xe, nhìn thấy Trần Mặc được bảo vệ bởi một đội quân robot, hắn ta không nhịn được mà nuốt nước bọt.

Công ty Kiến Hành Quân là công ty chuyên sản xuất các loại robot thông minh tân tiến nhất hiện nay, chỉ cần ai chú ý đến tin tức đều sẽ biết đến điều này. Nhưng những cảnh tượng như thế này vốn chỉ có thể thấy trong những bộ phim khoa học viễn tưởng, vậy mà nay lại đang xảy ra ngay trước mắt hắn ta.

Đôi mắt xanh thăm thẳm mang vẻ lạnh lùng và kỳ quái, trong đó không có bất kỳ cảm xúc nào. Bị hơn hai mươi robot nhìn chằm chằm thế này khiến người ta không khỏi rùng mình.

Con người có bản năng sợ hãi những điều mình chưa biết, cho dù là một tên thanh niên lắm mồm lỳ lợm thì ngay lúc này cũng cảm thấy bản thân thật yếu đuối.

Ánh mắt Rose lấp lóe bất thường.

Bọn họ đều đã nhìn thấy robot thông minh của công ty Kiến Hành Quân, thậm chí còn đã dùng thử. Robot biết làm việc nhà, biết massage, biết nói chuyện, còn biết mọi thứ về thức ăn lành mạnh, tính cách ôn hòa, rất khiến người ta yêu thích.

Hiện tại nhìn thấy robot thông minh này có vẻ tương tự như những robot đã được công ty Kiến Hành Quân tung ra thị trường, chỉ là màu sắc và tạo hình của chúng có chút khác biệt, năng lực chiến đấu hẳn sẽ không cao.

Nghĩ đến đây, Rose nhanh chóng tiến lên.

Nhất định phải bắt được Trần Mặc, nếu không sau này sẽ khó có được cơ hội ngàn năm có một như vậy.

Cô ta vừa di chuyển thì có hai robot liền rời khỏi hàng ngũ bên cạnh Trần Mặc, tiến lên chặn đường cô ta. Nhìn thấy những chuyển động chậm chạp của robot, Rose cười lạnh, nắm chặt tay lại và đấm về phía cánh tay của robot.

Chỉ có điều, ngay lúc chạm vào tay robot thì sắc mặt của Rose biến đổi rõ rệt.

Cô ta cảm thấy có một luồng điện mạnh phát ra từ lòng bàn tay của robot, khiến cho nửa người cô ta lập tức trở nên cứng đờ. Lúc này, cô ta mới ý thức được sự khó chơi của những robot này, cho nên vội vàng đá bay con robot vừa chạm vào người mình, sau đó liên tục lùi lại, nhưng Rose còn chưa kịp đứng vững thì c9h robot tiếp theo đã lao đến.

Cô ta nghĩ đến cảnh chiến đấu giữa nhân vật chính và robot trong phim, và bản thân chính là nhân vật chính. Chỉ có điều, cô ta không nhìn thấy cơ hội chiến thắng của mình khi đối đầu với những robot này.

Đây là những cỗ máy không biết đau và không sợ chết. Chỉ cần chúng bắt được, thì cô ta sẽ lập tức mất đi năng lực chiến đấu.

Sự bối rối của Rose nằm trong dự liệu của Trần Mặc.

Những robot này đã được sửa đổi đơn giản trên nền tảng của robot thế hệ hai, phần tay được lắp thêm một thiết bị phóng điện. Những robot này không linh hoạt như con người khi chiến đấu, năng lực chiến đấu cũng không cao, nhưng điểm chính là bọn chúng không biết đau, không sợ chết, mỗi khi bị chúng chạm phải, dòng điện cực mạnh sẽ khiến một cao thủ mất đi khả năng chiến đấu. Những người tay không có vũ khí thì tuyệt đối không nên coi thường những robot này.

Đây là những robot bảo vệ nhà mà hắn chuẩn bị cho biệt thự Hương Lư Than, mục đích là để tăng cường lực lượng an ninh cho biệt thự.

Không ngờ, trận chiến đầu tiên lại diễn ra ở đây.

Nhìn thấy hai người muốn chạy trốn, ánh mắt Trần Mặc trở nên lạnh lùng: "Chặn bọn chúng lại."

Tiếng động cơ của ba chiếc xe vang lên, hai người kia liền biến sắc, giẫm chân né chiếc xe đang đâm về phía bọn họ.

Người thanh niên lắm mồm vừa mới bò dậy từ trên mặt đất thì năm robot đã lao về phía hắn ta.

Pằng Pằng Pằng... Á …

Vài tiếng súng vang lên cùng với tiếng la hét, Rose nhìn về hướng tiếng hét bi thảm kìa thì chỉ thấy thanh niên lắm mồm đã bị mấy robot bổ nhào vào người, cơ thể hắn ta đang run rẩy co giật trên mặt đất, sau đó toàn thân bất động, không biết còn sống hay đã chết.

Bị mấy tên robot bao vây, còn có ba chiếc xe chặn mất đường thoát, trên trán Rose lấm tấm mồ hôi, không còn giữ được sự bình tĩnh như trước nữa.

Cô ta đã đánh giá thấp Trần Mặc rồi.

Trần Mặc, công nghệ trí tuệ nhân tạo và robot thông minh trong tay hắn ta dường như nguy hiểm hơn tưởng tượng của cô ta nhiều.

“Ngươi muốn gì?”

Nhìn Trần Mặc đi tới, Rose cảm thấy có chút mất tự nhiên.

"Ta muốn gì? Phóng hỏa khu ký túc xá nhân viên của công ty ta, phục kích ta giữa đường và làm vợ ta bị thương, ngươi đang hỏi ta muốn gì?"

Giọng nói của Trần Mặc trở nên lạnh lùng, mỗi khi nhớ lại lúc Tiểu Ngư bê bết máu, hắn ta tức giận đến cực điểm: "Nói ra người đứng sau xúi giục là ai, ta sẽ để cho ngươi một đường sống.”

“Không thể.”

Rose lắc đầu chắc nịch.

"Không thể? Vậy thì ngươi sẽ phải nếm mùi đau khổ.”

Trần Mặc bảo robot lấy khẩu súng trong tay thanh niên lắm mồm qua, nhắm ngay vào đùi Rose, không chút do dự bóp cò.

"Nói cho ta biết, người đứng sau vụ này là ai?”

Giọng nói của Trần Mặc lạnh lùng, ngay cả Rose với vẻ mặt đầy đau đớn cũng cảm thấy lạnh lẽo trong người.

“Không thể, ngươi không thể moi được câu trả lời từ miệng ta đâu.”

Rose nghiến răng nói.

"Ngươi cho rằng nếu ngươi không nói cho ta biết thì ta sẽ không thể tìm ra người đứng sau vụ này sao? Ta hỏi ngươi thế này chỉ bởi ta muốn nhanh chóng có được đáp án mà thôi.”

Trần Mặc nâng khẩu súng trong tay lên và nhắm thẳng vào Rose một lần nữa.

"Đây là cơ hội cuối cùng. Ai là người đứng sau xúi giục?”

“Không biết.”

Rose nhìn thẳng vào Trần Mặc rồi nói.

"Đã cho ngươi cơ hội rồi đấy, phát súng này, là đòi lại công bằng cho Tiểu Ngư.”

Trần Mặc nhắm vào cánh tay của Rose rồi bóp cò không chút do dự.

"Hừ hừ......"

Rose đau đớn, ôm lấy tay rên rỉ, cô ta biết rằng nhiệm vụ đã hoàn toàn thất bại, nguyên nhân là vì bọn họ không hiểu biết đủ về Trần Mặc.

Trần Mặc không chút biểu cảm, giương súng chĩa vào trán cô ta: "Đây là lần đầu tiên ta giết người, cũng là cái giá ngươi phải trả cho việc chạm vào vảy ngược của ta, còn có người đứng phía sau ngươi, rồi cũng sẽ phải đón nhận sự trả thù của ta. Đừng nghĩ rằng ngươi không nói thì sẽ không ai biết.”

Pằng!

Một phát súng vang lên, đặt dấu chấm hết cho cuộc phục kích và mở màn cho một sự hỗn loạn khác.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right