Chương 629: Kết quả

person Tác giả: Cô Đảm Mã Nghĩ schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 629: Kết quả

Lúc này, Tiêu Chính Nghĩa cũng đang rất nóng lòng. Sau nửa tháng đàm phán hợp tác, hắn ta vẫn bế tắc ở bước cuối cùng. Người ngoài không biết chuyện, nhất định sẽ tưởng bọn họ lấy tiền chính quyền đi ăn ăn uống uống chứ không làm việc.

Nhưng công ty Kiến Hành Quân không chịu nhượng bộ, cấp trên cũng không có câu trả lời rõ ràng, hắn ta rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan. Hắn đã từng tham dự các cuộc đàm phán hợp tác thương mại xuyên quốc gia kéo dài còn hơn thế này rất nhiều, nhưng hạng mục này khiến hắn mệt mỏi hơn các vụ trước rất nhiều

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại di động cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn ta. Sau khi kết nối, một giọng nói quen thuộc truyền đến: “Cục trưởng đã trả lời, chúng ta có thể cho bọn họ nắm quyền hoạt động công ty trong vòng 40 năm.”

“Được rồi.”

Tiêu Chính Nghĩa thở phào nhẹ nhõm. Cấp trên đã bày tỏ thái độ nhượng bộ, hắn có linh cảm rằng cuộc đàm phán ngày mai có lẽ diễn ra thuận lợi hơn rất nhiều.

Một vòng đàm phán mới lại bắt đầu, địa điểm lần này là phòng họp tại công ty Kiến Hành Quân.

Mỗi khi bước vào công ty Kiến Hành Quân, những người trong phái đoàn chính phủ đều không khỏi kinh ngạc. Các công nghệ kỹ thuật ở đây giống như bước ra từ các bộ phim khoa học viễn tưởng, bầu không khí nơi đây tràn ngập hơi thở tương lai.

Công ty Kiến Hành Quân đã đàm phán với bọn họ lâu như vậy, đôi bên ít nhiều cũng có sự hiểu biết về nhau.

Sau khi hai bên ngồi xuống, bầu không khí vô cùng thoải mái. Mỗi bên đều đã có con át chủ bài cuối cùng, cho nên bọn họ không cần quá chèn ép đối phương nữa.

"Tổng giám độc Triệu, nếu chúng ta cứ kéo dài như vậy cũng không phải là cách tốt. Vậy tại sao chúng ta không lựa chọn thỏa hiệp?"

Tiêu Chính Nghĩa xung phong phá vỡ bầu không khí.

“Đại diện Tiêu, mời nói.”

Triệu Mẫn không có cảm xúc nói.

“Bên ta cho các ngươi quyền quản lý công ty trong 15 năm, điều này đảm bảo quyền lợi của đôi bên.”

Tiêu Chính Nghĩa khoa tay múa chân ra hiệu.

Triệu Mẫn không ngờ rằng Tiêu Chính Nghĩa sẽ chủ động đề nghị. Cô cũng bày ra phong thái ung dung: "Quyền quản lý trong 15 năm là quá ngắn. Chưa kể, chúng ta vẫn chưa chắc chắn liệu công nghệ này có thể áp dụng thành công hay không. Chúng ta đề nghị 50 năm."

"Tổng giám đốc Triệu, ngươi nên nhớ đây là công nghệ này có liên quan đến chiến lược quốc gia. Nói chung, những công ty như vậy nên thuộc quyền quản lý của nhà nước."

“Vậy thì các người tự nghiên cứu đi.”

Triệu Mẫn không khách khí mà nói.

Khi nghe những lời này của Triệu Mẫn, Lý Kiếm không nói nên lời. Đối với thế giới, tiến độ nghiên cứu của bọn họ hiện đang đứng đầu thế giới. Nhưng sau khi xem tập tài liệu của Trần Mặc, bọn họ nhận ra hắn đã bỏ xa thế giới mấy chục năm rồi.

Tiêu Chính Nghĩa không ngờ rằng Triệu Mẫn sẽ trực tiếp như vậy. Nếu bọn họ có thể tự nghiên cứu nó thì đã không phải ngồi đây để bàn bạc hợp tác với công ty Kiến Hành Quân. Tuy nhiên, Tiêu Chính Nghĩa cũng là một tay già đời, hắn vội vàng thay đổi chủ đề.

"Nếu chúng ta có thể quản lý công ty, điều này có lợi hơn cho sự hợp tác của đôi bên, quá trình phát triển công nghệ cũng có thể được tiến hành nhanh hơn nữa, 15 năm đã là một sự nhượng bộ rất lớn.”

"Để cho công bằng, các ngươi bổ nhiệm thành viên ban giám đốc, chúng ta nắm giữ quyền quản lý công ty trong 50 năm."

" Hai mươi năm, chúng ta sẽ lùi thêm một bước nữa. "

“Vậy sở nghiên cứu vật lý Plasma có thể nghiên cứu công nghệ trong 20 năm hay không?”

Cục diện lại rơi vào thế giằng co, cuộc tranh cãi giữa hai người chẳng khác nào sư tử tranh giành lãnh thổ. Ngươi một chiêu, ta một chiêu, tranh chấp đến mức mặt đỏ đến mang tai.

"Ít nhất là 40 năm."

"Nhiều nhất là 30 năm."

"Ta cho sở nghiên cứu vật lý Plasma 30 năm, liệu các người có thể nghiên cứu thành công hay không?"

"Ngươi không thể đổi câu khác sao?"

"Không thể."

"Về lý, 30 năm đã là rất nhiều."

"Ngươi vẫn muốn nói đạo lý với ta? Chúng ta chi rất nhiều tiền cho công ty liên doanh, chủ tịch của chúng ta cũng là người giải quyết các vấn đề quan trọng về kỹ thuật. Ngươi có thể nói đạo lý được với chúng ta nữa không? "

" ... "

Khoảng nửa giờ sau đó, hai người ngừng tranh cãi, chỉ ngồi yên lặng uống trà.

Đây là một ván cờ, càng về cuối thì càng phải bình tĩnh hơn nữa, bọn họ không được để bên kia nhìn thấu điểm mấu chốt của mình.

Bầu không khí giữa hai người trở nên hòa hỡn hơn rất nhiều. Sau khi tranh luận, đôi bên gần như đã đáp ứng được yêu cầu cơ bản của nhau, nếu có thể tiếp tục khiến bên kia nhượng bộ một chút, thì lợi ích của bọn họ sẽ nhiều thêm một chút.

Sau khi cả hai nghỉ ngơi một chút, hiệp hai khói lửa lại bắt đầu.

Bọn họ bình tĩnh quan sát lẫn nhau, không để đối phương nhận thấy tâm tình bất thường của mình, càng không để đối phương biết rõ rằng điểm mấu chốt của mình đã được đáp ứng.

Cả hai bên đều biết rằng, mặc dù đã đạt được mục tiêu ban đầu, nhưng họ vẫn phải tiếp tục chiến đấu, quyết không nhượng bộ để đạt được những lợi ích lớn hơn.

Thời gian trôi qua, điều kiện đàm phán giữa hai bên càng ngày càng trùng khớp với nhau.

“35 năm, nhiều nhất là 35 năm.”

Lúc này, sắc mặt Tiêu Chính Nghĩa có chút khó coi.

“37 năm.”

Triệu Mẫn nheo mắt, cô nhìn chằm chằm Tiêu Chính Nghĩa: “37 năm là giới hạn cuối cùng, ngươi có thể tiếp tục tranh giành, ta tuyệt đối sẽ không trả giá.”

"Triệu tổng, 35 năm là quá đủ rồi, chúng ta không thể lùi thêm nữa."

"Vậy thì ta cũng nói luôn, 37 năm là 37 năm, đừng hòng mặc cả thêm nữa. Nếu như ngươi tiếp tục kiên trì với điều kiện của mình, vậy thì chúng ta không cần nói tiếp nữa. Chờ sau khi ngươi bình tĩnh trở lại, chúng ta sẽ tiếp tục đàm phán. Đối với những vấn đề có liên quan trực tiếp tới lợi ích công ty, ta nhất định sẽ không nhún nhường nữa. Nếu ngươi không đồng ý ngay bây giờ, thì biết đâu ta sẽ đổi ý, tăng thời hạn thêm 3 năm, thành 40 năm cho tròn."

Triệu Mẫn đứng dậy và muốn rời đi.

Tiêu Chính Nghĩa vội vàng ngăn cản: "Xin tổng giám đốc Triệu dừng bước, chúng ta hãy cùng nhường nhau một bước thì sẽ tốt cho cả hai bên. Ngươi thấy con số 36 năm như thế nào?."

"Không."

Triệu Mẫn không do dự đáp lại.

Lúc này, Triệu Mẫn nhận thấy Tiêu Chính Nghĩa không còn cứng rắn như lúc ban đầu, giọng điệu của hắn có một sự buông lỏng vô hình.

Cô nắm rõ điểm mấu chốt trong dự tính của Tiêu Chính Nghĩa, cho nên càng thêm tự tin với quyết định của mình.

“Được rồi, 37 năm.”

Tiêu Chính Nghĩa đồng ý.

Cấp trên cho phép hắn trao quyền quản lý cho đối phương trong khoảng thời gian tối đa là 40 năm, nên kết cục như vậy cũng tạm ổn rồi. Hơn nữa, theo góc nhìn của hắn, quá trình nghiên cứu công nghệ tổng hợp hạt nhân cũng không thể hoàn thiện nhanh như vậy, nên thêm bớt một đến hai năm thì cũng không đáng kể. Rốt cuộc, hắn đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Gánh nặng trong lòng Triệu Mẫn đã được tháo gỡ, điều kiện của Trần Mặc là 30 năm, nhưng cô đã tranh thêm 7 năm nữa, thu hoạch như vậy cũng rất tốt rồi.

"Kế tiếp, chúng ta hãy đàm phán các điều kiện khác."

Sau khi các điều kiện hợp tác cơ bản nhất đã được thỏa thuận xong, bầu không khí trong phòng họp cũng không còn căng thẳng như ban đầu. Năm giờ sau, hai bên đã quyết định toàn bộ điều kiện hợp tác.

Khi kết thúc, ai nấy đều tỏ ra vô cùng mệt mỏi. Buổi đàm phán hợp tác căng não căng sức cuối cùng cũng đã kết thúc, tất cả các thành viên tham gia đàm phán đều thở phào nhẹ nhõm.

"Đã có kết quả."

Triệu Mẫn bước vào phòng thí nghiệm, sau đó đưa một tập tài liệu cho Trần Mặc, đó chính là nội dung các điều khoản hợp tác giữa công ty Kiến Hành Quân và chính phủ. Giờ đây, chỉ cần Trần Mặc gật đầu đồng ý, hai bên có thể ký kết hợp đồn hợp tác ngay lập tức.

"Chúng ta nắm giữ quyền điều hành công ty liên doanh trong 37 năm. Trong khoảng thời gian đó, 70% lợi nhuận của công ty này sẽ thuộc về chúng ta. Sau khi hết thời hạn, chúng ta sẽ bàn giao công ty cho họ, đồng thời sẽ được chia cổ tức theo thỏa thuận bau đầu. Trong giai đoạn nghiên cứu và phát triển công nghệ, chúng ta sẽ đầu tư 30 tỷ trong giai đoạn đầu, sau đó sẽ tiếp tục đảm nhận 60% kinh phí nghiên cứu phát triển cho đến khi ứng dụng của công nghệ phản ứng tổng hợp hạt nhân được thương mại hóa thành công trên thị trường.

Sở nghiên cứu vật lý Plasma sẽ cử đoàn đội tới đây để hỗ trợ nghiên cứu và phát triển công nghệ, các thành quả sẽ thuộc sở hữu chung của cả hai bên. Cơ sở vật chất, thiết bị, địa điểm thí nghiệm, nguyên vật liệu, phương tiện an ninh,… đều do bên kia cung cấp. "

“Họ sẵn sàng cho chúng ta 70% lợi nhuận?”

Trần Mặc hơi ngạc nhiên.

"Bọn họ đã có một dự án nghiên cứu tương tự ở Tỉnh Huy, cho nên có thể dự tính sơ bộ số tiền đầu tư trong giai đoạn đầu của hạng mục hợp tác này. Để có thể nghiên cứu hoàn thiện công nghệ phản ứng tổng hợp hạt nhân có kiểm soát, chúng ta phải rót vốn liên tục vào hạng mục hợp tác này.

Cho nên, cấp trên muốn chúng ta gánh chịu 60% kinh phí nghiên cứu. Ngươi cũng là người phải đảm nhận trọng trách nặng nề nhất, chính là trực tiếp tham gia vào việc phát triển công nghệ. Bọn họ sẽ đóng góp 40% quỹ nghiên cứu và phát triển, đồng thời cũng cung cấp nhân lực kỹ thuật, thiết bị, nguyên vật liệu, mặt bằng và các vấn đề an ninh.

Có lẽ, bọn họ cho rằng chúng ta không thể thương mại hóa công nghệ phản ứng tổng hợp hạt nhân có kiểm soát trong vòng 35 năm, ta cũng nương theo suy nghĩ đó để đòi thêm một khoản lợi nhuận cho công ty, và bọn họ cũng đã đồng ý điều kiện này.”

Triệu Mẫn nói.

Trong quá trình đàm phán, cô đã gặp rất nhiều khó khăn. Chủ yếu là do công nghệ kỹ thuật năng lượng hạt nhân quá đặc biệt, các doanh nghiệp phổ thông không thể tự ý tiến hành nghiên cứu nếu không được cấp phép. Do vậy, điều kiện ban đầu của đối phương rất ngặt nghèo, cô đã phải tranh đấu rất kịch liệt thì mới có thể giành được những quyền lợi cho bên ta.

Nếu không phải công nghệ vốn thuộc về Trần Mặc, chính phủ căn bản đã không đồng ý hợp tác với họ.

Mặc dù công ty liên doanh của hai bên hoạt động theo hình thức PPP, nhưng nó sẽ rất khác với hình thức PPP thông thường. Chính phủ sẽ cung cấp rất nhiều tài nghiên, cơ sở vật chất và nhân sự, cũng coi như là một nguồn tài trợ của nhà nước.

"Theo dự kiến của ta, công nghệ phản ứng tổng hợp hạt nhân có kiểm soát sẽ được thương mại hóa trong vòng vài năm nữa."

Trần Mặc quay đầu lại, nhìn về phía mô hình ba chiều ở giữa phòng thí nghiệp và nói: "Quá trình nghiên cứu đang tiến triển thuận lợi, và ta cũng đang không ngừng tối ưu hóa thiết bị. Nếu chính phủ dốc toàn lực vào hạng mục hợp tác này, đồng thời cũng cung cấp các loại vật liệu mà ta cần, thì nhanh nhất là sang năm sẽ thành công."

Khi bắt tay vào nghiên cứu công nghệ kỹ thuật tổng hợp hạt nhân, lợi nhuận chỉ là thứ yếu.

Nếu muốn kiếm tiền, hắn có thể tự mình lựa chọn vô vàn các loại kỹ thuật trong Thư Viện Khoa học Kỹ Thuật. Hơn nữa, bản thân hắn cũng không thiếu tiền.

Hắn đổ nhiều công sức như vậy, chỉ vì muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ và đạt được cấp thẩm quyền cao hơn. Chỉ như vậy, hắn mới có thể khám phá toàn bộ bí ẩn bên trong Thư Viện Khoa học Kỹ Thuật.

Trong mắt của người đời, công nghệ phản ứng tổng hợp hạt nhân có kiểm soát có thể rất quý giá, nhưng trong Thư Viện Khoa học Kỹ Thuật, loại kỹ thuật này chỉ thuộc cấp thẩm quyền [Học Viên].

Trần Mặc đã nhìn thấy những loại công nghệ thuộc lĩnh vực lượng tử, phản vật chất, di truyền học và một số lĩnh vực siêu nhiên trên kệ sách bên trong Thư Viện Khoa học Kỹ Thuật. Tuy nhiên, hắn vẫn chưa có đủ cấp thẩm quyền để tiếp xúc với những cuốn sách này.

Mục tiêu của hắn là một lĩnh vực vượt ngoài tầm hiểu biết của nhân loại, nhằm tiếp cận nền văn minh khoa học kỹ thuật cao cấp. Ánh mắt của hắn, không chỉ dừng lại ở những loại công nghệ này.

Triệu Mẫn giật giật mí mắt sau khi nghe Trần Mặc nói về mốc thời gian.

Nếu hắn có thể thương mại hóa công nghệ kỹ thuật tổng hợp hạt nhân có kiểm soát trong vòng mười năm tới, bọn họ có thể nằm ngủ trên đống tiền.

Lợi nhuận khổng lồ của lĩnh vực năng lượng có thể làm điên đảo bất kỳ thế lực tư bản nào, vì lẽ đó nên mới xảy ra những cuộc chiến tranh không hồi kết ở Trung Đông.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right