Chương 758: Kết cục
“Chị Mẫn, Lý Hoài gọi điện thoại tới.”
Tiếng thông báo của trợ lý di động thông minh vang lên, Triệu Mẫn lập tức mở điện thoại ra.
Từ khi sự việc bắt đầu nổ ra, cô đã biết có người ở sau lưng giở trò quỷ. Trần Mặc từng nói chính phủ đã an bài cục diện xã hội vô cùng thỏa đáng, nếu không có người cố tình dẫn dắt dư luận, thì câu chuyện hoang đường như vậy căn bản không có khả năng xảy ra.
Vì vậy, ngay khi mâu thuẫn xã hội bắt đầu leo thang, cô đã cử bộ phận pháp luật theo dõi và điều tra thủ phạm thông qua nhiều phương pháp khác nhau.
“Tổng giám đốc, có tin tức.”
“Nói.”
“Kẻ núp đằng sau hậu trường để thao túng dư luận chính là xúc tu ngoại quốc, cảnh sát bắt được hai tên gián điệp nước ngoài đang kích động gây rối."
“Chỉ như vậy thôi sao?”
Triệu Mẫn khẽ chau mày, sự tham dự của các thế lực ngoại quốc đã nằm trong dự liệu của cô. Tuy nhiên, đám người này lại nằm ngoài tầm với, Triệu Mẫn cũng không thể làm gì được bọn họ.
“Ngoài ra còn có sự nhúng tay của một công ty khai thác trong nước, ta vẫn chưa chắc chắn về người này, nhưng khả năng cũng tám, chín phần mười.”
“Là ai?”
Triệu Mẫn hơi nheo mắt lại, mang theo ánh sáng nguy hiểm.
“Công ty khai thác khoáng sản Hắc Thổ. Cảnh sát vừa bắt được một số kẻ đầu não trong các cuộc biểu tình, bọn họ đều nói Tào Giang Dân là người thuê mình kích động công nhân. Tào Giang Dân là cấp dưới thân tín nhất của Đường Bách Danh. Một thời gian trước, Đường Bách Danh đã đưa cho hắn một khoản tiền, sau đó sa thải và để hắn rời khỏi công ty.”
“Tào Giang Dân nói thế nào?”
“Tào Giang Dân phủ nhận việc mình làm, hắn nói mình chỉ tham gia biểu tình vì mới bị thất nghiệp, chứ không hề kích động biểu tình, càng không phải là người đứng sau hậu trường. Trước mắt, chúng ta cũng không có bằng chứng kết tội Tào Giang Dân. Cho dù chúng ta đâm đơn khởi tố, cũng không cách nào định tội hắn, lại càng không làm gì được Đường Bách Danh.”
“Công ty khai thác khoáng sản Hắc Thổ sao? Hừ, ngươi nên nhớ, một số việc vẫn có thể được giải quyết mà không cần đến pháp luật. Đã đến lúc chúng ta khiến người khác phải hiểu rõ, không phải con chó con mèo nào cũng có thể gây phiền nhiễu đến công ty Kiến Hành Quân. Chúng ta luôn tỏ ra hòa nhã dễ gần, nên bọn họ thật sự cho rằng chúng ta không biết nổi giận sao?”
Lúc này, đôi mắt của Triệu Mẫn rực cháy ánh lửa phẫn nộ.
Sự kiện biểu tình lần này chỉ là màn mở đầu, rất nhiều người đang quan sát động thái của công ty Kiến Hành Quana. Nếu bọn họ không ra giết chết con gà này, thì đám khỉ kia sẽ nhảy ra gây phiền phức cho bọn họ.
......
......
Tại trụ sở chính của công ty khai thác khoáng sản Hắc Thổ, Đường Bách Danh ngồi trong văn phòng, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính để đọc các tin tức liên quan đến các cuộc biểu tình nhắm vào công ty Kiến Hành Quân.
Tuy nhiên, sắc mặt lo lắng vẫn chưa hề tiêu tán phần nào.
Các mỏ than bị cắt giảm sản lượng triệt để, sự cạnh tranh trong ngành cũng đang dần gia tăng, tình hình kinh doanh càng ngày càng bế tắc. Ban đầu, hắn vốn là thổ hào khoáng sản, nhưng hiện giờ lại rơi vào tình thế lưỡng nan, vừa không đủ tiền sinh hoạt lại không thể trả lãi ngân hàng. Nếu tình trạng còn tiếp tục kéo dài, công ty khai thác khoáng sản Hắc Thổ sớm muộn gì cũng phá sản.
Đường Bách Danh biết rõ, ngành than đá đang phát triển theo chiều hướng đi xuống, kết cục đào thải là điều hiển nhiên. Nhưng hắn vốn nghĩ rằng tương lai đó vẫn còn rất xa vời, cho dù chính phủ thắt chặt chính sách thì cũng không quá mức kinh khủng, sản nghiệp than đá vẫn sẽ tồn tại ít nhất thêm 15 năm nữa nhờ vào thị trường rộng lớn từ bao đời nay.
Nhưng hai tháng trước, chính phủ lại giáng đòn trí mạng vào thị trường than đá, khiến hắn có chút trở tay không kịp, nhưng dù sao vẫn có thể ứng phó được. Bây giờ, khi dự án nhà máy điện hạt nhân được công bố, hắn đã lập tức hiểu rõ gốc rễ của mọi chuyện.
Kể từ đó, Đường Bách Danh bắt đầu gặp rắc rối với việc xoay vòng vốn, cần phải gia tăng sản xuất mới đáp ứng được chi phí vận hành, sau đó mới có thể giải thể công ty trong yên bình. Bằng không, hắn sẽ phải đứng trước nguy cơ phá sản.
Vì quá bất đắc dĩ, Đường Bách Danh chỉ có thể ra hạ sách, cử người kích động công nhân thất nghiệp tổ chức biểu tình, hi vọng có thể gây áp lực đến chính phủ và công ty Kiến Hành Quân để trì hoãn tốc độ đào thải của ngành than đá, hắn cũng sẽ có thêm thời gian để giải quyết sự vụ công ty.
Người giúp Đường Bách Danh làm việc này chính là cấp dưới mà hắn tín nhiệm nhất, Tào Giang Dân. Để che giấu tai mắt thiên hạ, Đường Bách Danh đuổi việc Tào Giang Dân, đồng thời cho hắn một khoản tiền bồi thường để hắn tiện bề thao túng công nhân.
Ngay cả khi Tào Giang Dân đã bị cảnh sát bắt, công ty Kiến Hành Quân cũng không thể làm gì hắn, hắn có thể đường đường chính chính phủ nhận tất cả mọi việc, sau đó rũ bùn rồi thoát thân.
Tuy nhiên, hiệu ứng dư luận không quá đáng kể so với tưởng tượng ban đầu. Mức ảnh hưởng của các cuộc biểu tình cũng không gây tổn hại đến hoạt động của công ty Kiến Hành Quân và chính phủ.
Nếu như kế hoạch này không thành công, hắn chính là trộm gà không thành lại còn mất nắm thóc.
Vậy nên, hắn đã bỏ thêm tiền để mua hot search, nhằm lan truyền sự kiện này khắp toàn quốc, tăng thêm tính giật gân cho câu chuyện. Tuy nhiên, cộng đồng mạng cũng không hoàn toàn đứng về phía bọn hắn, cho nên công ty Kiến Hành Quân căn bản không có tổn thất gì, bọn họ chỉ phải đối mặt với một chút phiền toái nhỏ mà thôi.
Ong ong ong......
Tiếng chuông điện thoại đánh gãy suy nghĩ của Đường Bách Danh, hắn bỗng nhiên có một dự cảm chẳng lành.
“Lão Siêu, chuyện gì vậy? Lại đi uống rượu hả? Ha ha......”
Đường Bách Danh nhận điện thoại, sau đó cười ha ha.
“Lão Đường, ta muốn rút khỏi dự án hợp tác của chúng ta.”
Thanh âm truyền đến từ đầu dây bên kia tựa như tiếng sấm sét giữa trời quang, Đường Bách Danh lập tức trở nên gấp gáp, nếu dự án hợp tác này thất bại, chính là chó cắn áo rách.
“Lão Siêu, chẳng lẽ ngươi còn không hài lòng điều gì sao? Không phải đã đồng ý ngày mai ký kết hợp đồng mà? Vì sao lại đột nhiên hủy bỏ?”
“Quả thật có khó xử, lão Đường, ngươi có chút xúc động rồi.”
“Có ý tứ gì?”
“Chuyện của công ty Kiến Hành Quân, là ngươi làm?”
“Cái này......”
Đường Bách Danh nhất thời nghẹn lời, nội tâm chấn động mãnh liệt.
“Lão Đường, tất cả mọi người đều đã biết chuyện này, ngươi vậy mà lại giở thủ đoạn với công ty Kiến Hành Quân. Bọn họ chắc chắn sẽ trả thù ngươi, hơn nữa còn là quang minh chính đại trả thù.”
“Ngươi nói rõ một chút, rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì? Ta không liên quan đến công ty Kiến Hành Quân.”
“Cục diện đã ầm ĩ như thế này, người biết chuyện đều đoán được có kẻ giở trò quỷ ở sau lưng. Triệu Mẫn đã âm thầm bày tỏ thái độ, cô ta sẽ phản công người đứng sau hậu trường. Các manh mối của cảnh sát đều đang hướng về ngươi, ngay cả Triệu Mẫn cũng ám chỉ thủ phạm chính là ngươi, cô ta đã sớm tác động đến những người đang bàn bạc hợp tác với ngươi.
Đáng lẽ ra, ngươi chỉ cần cắt một chút thịt thì có thể toàn mạng trở ra. Trên thương trường, hai bên sử dụng thủ đoạn quang minh chính đại, cho dù đánh nhau đến một mất một còn thì cũng không một lời oán giận. Nhưng thủ đoạn của ngươi lại không quang minh chính đại, cho nên bọn họ cũng sẽ không làm theo lẽ thường. Thương trường như chiến trường, giở thủ đoạn với người có thực lực sẽ chỉ làm ngươi chết nhanh hơn. Hiện giờ, công ty Kiến Hành Quân muốn giết gà dọa khỉ, nên ngươi tự cầu phúc đi, ta không giúp được rồi. Sự tình náo loạn thành dạng này, đoán chừng người ở phía trên cũng sẽ không để ý đến ngươi.”
Ba!
Điện thoại bị cúp đột ngột, khiến Đường Bách Danh run rẩy toàn thân.
Ong ong ong......
Tiếng chuông điện thoại lại vang lên lần nữa.
“Lão Đường, dự án hợp tác giữa chúng ta sẽ bị hủy bỏ. Công ty khai thác khoáng sản Trường Hà đã tìm ta, mức giá của bọn họ ưu đãi hơn ngươi rất nhiều.”
“Này này này..... Đáng chết......”
“Ông chủ, đây là thư từ chức của ta. Vừa rồi, người của công ty Đông Hành đã tìm ta, bộ phận thị trường của bọn họ hiện đang thiếu quản lý, cho nên ta muốn nắm bắt cơ hội thăng tiến này, bước cao hơn một bước.”
Một người đàn ông tiến vào văn phòng, bỏ lại một phong thư từ chức lại rồi rời đi.
“Tổng giám đốc Đường, chuyện ngươi muốn vay tiền lần trước gặp chút vấn đề, ngân hàng e rằng không thể cho ngươi vay tiền......”
“Tổng giám đốc Đường, tổng giám đốc Vương muốn tổ chức đại hội cổ đông khẩn cấp ......”
Đường Bách Danh đầu óc ong một tiếng, ngồi liệt ở trên ghế sô pha.
Hắn biết mình xong đời rồi.
…..
…..
Ông chủ của công ty khai thác khoáng sản Hắc Thổ nhảy lầu tự sát!
Chỉ với một vài cuộc điện thoại và lời khuyên bảo “ thiện ý” từ Triệu Mẫn, Đường Bá Danh suy sụp hoàn toàn, nghĩ quẩn rồi đi đến đường cùng. Điều này đã chứng minh, sức ảnh hưởng của công ty Kiến Hành Quân có thể tác động đến rất nhiều người.
Từ trước đến nay, công ty Kiến Hành Quân luôn cư xử hòa nhã với mọi người, nhưng khi bị kích thích, bọn họ cũng sẽ bộc lộ tính cách xâm lược như tên gọi.
Cái chết của Đường Bá Danh chính là lời cảnh cáo của công ty Kiến Hành Quân dành cho các đối thủ, khiến những kẻ chuẩn bị rục rịch không dám lộn xộn nữa.
Nếu sử dụng thủ đoạn quang minh chính đại thì không sao, nhưng một khi hành động lén lút và bị tra ra, kẻ đó sẽ phải đối mặt với sự trả thù của công ty Kiến Hành Quân.
Công ty Kiến Hành Quân của ngày hôm nay, không phải ai cũng có thể động vào.
Cái chết của Đường Bá Danh trong bối cảnh thành công của công nghệ tổng hợp hạt nhân có kiểm soát giống như một cơn gió chiều trong cơn bão dữ dội, không gợi lên bất kỳ sóng gió nào. Chỉ có những người trong ngành mới biết được sự tình đáng sợ ẩn chứa sau đó.
Vào ngày thứ ba sau cái chết của Đường Bá Danh, Tào Giang Dân cũng thừa nhận tội danh kích động biểu tình bằng cách mua chuộc công nhân. Sau khi các trang tin tức chính thống trong nước công bố sự thật này, dư luận không khỏi một phen dậy sóng.
Sau khi biết mình bị lợi dụng, các công nhân đang biểu tình ở trước trụ sở công ty Kiến Hành Quân cũng đành xám xịt rời đi dưới sự khuyên bảo của cảnh sát.
….
….
Lưu Khánh Quốc ngồi trên sô pha ở phòng khách, trong tay kẹp điếu thuốc toả khói mù mịt, sắc mặt tràn đầy phiền muộn cùng quẫn bách.
Hắn ta là người hành nghề than đá, hay còn được gọi là thợ mỏ.
Kể từ khi chính phủ ban bố chính sách tiết kiệm năng lượng và cắt giảm khí thải nhà kính, sản lượng than đá cũng đồng thời bị đè ép một cách âm thầm. Tuy thế giới bên ngoài vẫn chưa phát hiện ra, nhưng công nhân bọn họ lại nắm rõ tình hình nhất. Trong hai năm qua, thu nhập của hắn đã giảm đi một phần ba, mà vật giá sinh hoạt lại càng ngày càng cao.
Nhưng dù sao đi nữa, đây là quốc sách để đưa đất nước đi lên, đám công nhân bọn họ cũng không còn biện pháp nào khác.
Hai tháng trước, khu khai thác mỏ mà hắn đang làm việc đã nhận được thông báo cắt giảm sản lượng, nên nhóm quản lý khu mỏ lập tức sa thải những nhân công còn trẻ tuổi, bởi vì nhóm đối tượng này có thể tìm kế sinh nhai khác một cách dễ dàng. Còn đối với những thợ mỏ làm việc lâu năm, nếu bọn họ rời khỏi công việc này thì khó có thể tiếp tục nuôi sống gia đình.
Rất không may, hắn thuộc nhóm người bị cho nghỉ việc đầu tiên.
Mặc dù khu mỏ đã bồi thường một khoản tiền, nhưng hắn còn phải nuôi gia đình về lâu về dài, tình thế lúc này quả thật vô cùng bế tắc.
Các công nhân khác cũng đều đối mặt với những khó khăn tương tự. Bọn họ đều kháo nhau rằng, sau khi nhà máy điện hạt nhân được hoàn công, các trạm phát nhiệt điện sẽ dần dần bị loại bỏ, và tỷ lệ tiêu thụ than đá cũng sẽ thuyên giảm triệt kể theo đúng như mục tiêu của quốc gia.
Đoạn thời gian trước, một số người xuống đường biểu tình đòi công bằng vì bị kẻ xấu lợi dụng, Lưu Khánh Quốc cảm thấy việc này không thoả đáng nên đã không tham gia
Tuy nhiên, hắn vẫn tiếp tục sốt sắng tìm việc, bởi vì con cái vẫn cần phải đi học, kinh tế gia đình cũng cần được duy trì. Nhưng hắn đọc sách không nhiều, lại không quen thuộc với cuộc sống ở thành phố, nên không có được quá nhiều cơ hội việc làm.