Chương 791: Không liên quan đến ta
“Ôm đủ chưa? Ở đây còn có y tá đấy, đừng có phá hỏng danh tiếng của ta chứ! Ta là người đã có gia đình.”
“Ngươi xem, em gái y tá còn hiểu chuyện hơn ngươi, cô ấy đã quay mặt sang chỗ khác rồi.”
Tâm trạng của Triệu Mẫn trở nên phấn chấn hơn rất nhiều, cô không còn quá lo lắng về việc mình bị nhiễm virus VFV nữa.
“Tiểu Ngư cũng không để bụng với tôi đâu, cùng lắm thì ta sẽ giải thích với cô ấy, phụ nữ khi mắc bệnh sẽ trở nên mẫn cảm yếu đuối, cái ôm thân tình này coi như là phần quà an ủi của ta.”
“Ngươi cùng lắm cũng đã có tuổi, cũng được xem như quá lứa lỡ thì rồi.”
Nữ y tá nghe được lời này của Trần Mặc, không nhịn được mà bật cười khúc khích.
Triệu Mẫn bị chọc tức đến đổi màu mắt, cái tên này thường xuyên cố ý chọc giận người khác.
“Ôm thì cũng đã ôm rồi, ta đây không có gì để cho ngươi xem nữa aau, mau đi đi.”
“Ta sẽ không đi đâu hết, vì bắt đầu từ hôm nay, ta sẽ là bác sĩ điều trị chính cho ngươi, sẽ ở bên ngươi đến khi khỏi hẳn mới thôi.”
Triệu Mẫn nhìn hắn bằng ánh mắt hiếu kỳ: “Ngươi cũng biết chữa bệnh sao? Không phải là lang băm đấy chứ?”
Trần Mặc không còn gì để nói, hai người bọn họ luôn dùng phương thức hạ bệ đối phương để giao tiếp với nhau.
“Viện sĩ Trần vừa mới gia nhập đội ngũ nghiên cứu thuốc đặc trị để kháng lại virus VFV và hiện đang là một trong những thành viên chủ chốt của nhóm chuyên gia, ngươi được chuyển viện tới đây cũng là chủ ý của viện sĩ Trần.”
Nữ y tá giải thích thay Trần Mặc.
Nghe xong, Triệu Mẫn liền cảm thấy ấm lòng. Trong một tháng trở lại đây, Trần Mặc vốn không quan tâm đến tình hình bệnh dịch, nhưng bây giờ lại chủ động gia nhập đội ngũ nghiên cứu thuốc, cô đương nhiên đã đoán được nguyên nhân.
“Cảm ơn.”
“Chờ đến khi khỏe lại rồi rồi hãy nói lời này. Bây giờ ta cần kiểm tra tình trạng sức khỏe của ngươi.”
“Phải kiểm tra toàn thân à?”
Triệu Mẫn đỏ mặt, ngượng ngùng hỏi.
Nhìn thấy vẻ mặt bối rối của Triệu Mẫn, suýt chút nữa Trần Mặc đã quay đầu bỏ đi, hắn đột nhiên cảm thấy chủ ý chuyển viện cho cô nàng này là một quyết định sai lầm.
Trần Mặc chưa kịp trả lời, thì nữ ý tá bên cạnh đã ôm bụng cười ngặt ngẽo. Cuộc trò chuyện giữa hai nhân vật lớn trong nước, không ngờ lại thú vị đến vậy, cô cảm thấy tính cách hai bọn họ không hề giống như những gì mà báo đài từng đưa tin.
“Bệnh tình của ngươi vẫn chưa bộc phát hoàn toàn, kiểm tra toàn thân để làm gì? Ta cũng không phải bác sĩ chuyên ngành, chỉ phụ trách nghiên cứu hiệu quả của thuốc mà thôi. Bây giờ ta cần lấy mẫu máu của ngươi để kiểm tra tình hình sức khỏe.”
Trần Mặc quay đầu, nhìn về về y tá
“Mau lấy máu của cô ấy để xét nghiệm.”
Triệu Mẫn ngồi trên giường, thấy y tá lấy kim tiêm ra thì bắt đầu có chút bất an, toàn thân cứng đờ, tay chân run lẩy bẩy.
“Cô Triệu, đừng động đậy.”
Y tá ấn chặt lấy tay cô.
“Cô ấy sợ bị kim tiêm.”
Trần Mặc đột nhiên nhớ ra Triệu Mẫn sợ bị tiêm, nói.
“Khả năng là do căng thẳng.”
Sợ tiêm?
Y tá có chút kinh ngạc nhìn Triệu Mẫn, đường đường là tổng giám đốc của công ty Kiến Hành Quân, thân phận dưới một người trên vạn người, cả người toát ra khí thế lạnh lùng mạnh mẽ, không ngờ lại sợ kim tiêm. Nhưng ít ra, điều này cũng chứng minh Triệu Mẫn cũng có đặc điểm giống với người thường.
“Ngươi cứ nhìn xung quanh, nghĩ ra những gì mà mình thích, đừng để ý đến mũi tiêm.”
Y tá nhắc nhở.
Ánh mắt Triệu Mẫn hoàn toàn hướng về phía Trần Mặc, thần sắc dần ổn định trở lại.
Bắt gặp ánh mắt của Triệu Mẫn, Trần Mặc cảm thấy có chút bất lực khi thấy dáng vẻ căng thẳng của cô ấy.
“Sau lần tham dự diễn đàn kinh thế tại New York, trong một tháng trở lại đây, ngươi có dùng thêm thuốc gì không?”
“Hỏi vấn đề này để làm gì?”
“Theo báo cáo của bệnh viện Nhân dân Tân Hải, bệnh tình của ngươi có chút đặc biệt, thời kỳ ủ bệnh kéo dài khá lâu, hoạt động trao đổi chất của mầm bệnh cũng thấp hơn nhiều so với các bệnh nhân khác. Vậy nên, ta muốn xác nhận ngươi có từng dùng qua loại thuốc nào không, nói không chừng điều này sẽ có ích trong việc nghiên cứu.”
Triệu Mẫn nghĩ một lúc, dứt khoát lắc đầu: “Không có, trong khoảng thời gian này, ta luôn ăn uống điều độ, không dùng thêm bất cứ loại thuốc nào khác.”
“Vậy ngươi có cảm thấy chỗ nào không khỏe không? Hoặc có điều gì đó bất thường?”
“Kì kinh nguyệt có tính không?”
Triệu Mẫn hỏi.
“Có điều khác thường sao?”
“Không có, đều bình thường.”
Vầng trán của Trần Mặc hiện lên vài vạch đen: “Vậy thì không tính.”
“Vậy thì không còn gì nữa.”
Triệu Mẫn suy nghĩ một chút, tựa hồ nghĩ ra cái gì đó: “Có điều, sau khi ta tiêm loại thuốc của ngươi, sức khỏe của ta đã được cải thiện rất nhiều, đến cả ốm vặt cũng không.”
“Đúng rồi!”
Trần Mặc vỗ vỗ đầu rồi lập tức tỉnh ngộ, những lời này của Triệu Mẫn đã thức tỉnh hắn.
Thuốc phát triển tiềm năng con người, ngoài việc tăng cường thể lực, tốc độ và cải thiện vóc dạng, nó còn có thể nâng cao hệ miễn dịch trong cơ thể. Triệu Mẫn là một trong những người sử dụng loại thuốc này, vả lại chính tay hắn tiêm cho.
Vậy nên, khả năng miễn dịch của Triệu Mẫn tốt hơn so với người thường chính là vì cô ấy đã dùng qua liều thuốc này.
Đây đúng là ý hay, ít nhất thì hắn cũng có thể khẳng định loại thuốc tiềm năng có thể cường hóa hệ miễn dịch trong cơ thể, đè ép hoạt động trao đổi chất của virus. Nói không chừng, nó cũng có ích cho việc nghiên cứu phát triển thuốc đặc trị virus VFV.
Y tá rút mũi tiêm ra, Triệu Mẫn mới thở phào một hơi, cô ấy quả thực đã bị mũi tiêm dọa cho sắc mặt trắng bệch.
“Tiếp sau đây, việc mà cô cần làm là giữ tinh thần lạc quan, vui vẻ, còn những việc khác thì cứ để ta lo.”
Triệu Mẫn dần dần lấy lại được tinh thần, cô nở nụ cười cảm động, ánh mắt rưng rưng ướt át, bao nhiêu phiền muộn trong đầu đều đã được xua tan.
Đây là lần đầu tiên có người nghiêm túc nói những lời này với cô như vậy, cảm giác thật sự rất ấm áp.
Thuốc phát triển tiềm năng có khả năng tăng cường hệ miễn dịch, vì vậy mà Triệu Mẫn mới có thể chống lại được virus!
Đáp án này khiến Ngũ Băng vô cùng kinh ngạc. Cô là người kiểm định và thử nghiệm lâm sàng loại thuốc này, nên đương nhiên biết rõ tác dụng của nó.
Cải thiện hoạt động trao đổi chất của tế bào con người; tăng cường thể chất, tốc độ, sức bền, và khả năng miễn dịch; có thể giúp cho người bình thường sở hữu sức mạnh của một binh sỹ đã qua huấn luyện.
Hiện nay, loại thuốc mang tính chiến lược này vẫn đang được giữ tuyệt mật và chỉ sử dụng cho một số ít bộ đội đặc chủng và cảnh vệ quốc gia. Nhưng Triệu Mẫn là cánh tay đắc lực của Trần Mặc, hắn cho cô ấy biết đến dự án này và sử dụng thuốc để nâng cao thể chất cũng là chuyện không thể bình thường hơn.
“Hiện giờ thì ta cũng chưa chắc chắn hoàn toàn, nhưng đây là lời giải thích khả thi nhất. Ta bắt buộc phải thử nghiệm để quan sát hiệu quả của nó.”
Trần Mặc nói.
Ngũ Băng trầm tư một lúc, hỏi: “Ngươi muốn thử nghiệm thuốc phát triển tiềm năng?”
“Đúng vậy.”
“Cấp trên sẽ không đồng ý chúng ta sử dụng loại thuốc này cho người bình thường trên quy mô lớn, đặc biệt là bên phương Tây. Nếu khả năng của loại thuốc này bị rò rỉ ra bên ngoài, con át chủ bài của chúng ta sẽ mất đi tác tác dụng. Nói không chừng, thế giới bên ngoài sẽ phát hiện và tìm ra thành phần của thuốc.”
Ngũ Băng nói.
“Ta cũng không định sử dụng trên quy mô lớn, ta chỉ muốn chữa khỏi bệnh của Triệu Mẫn và Lam Khê, những người khác không liên quan gì đến ta.”
…
…
Viện nghiên cứu Y tế Hughes, một trong những tổ chức nghiên cứu Y khoa phi lợi nhuận của Hoa Kỳ nổi tiếng nhất ở Hoa Kỳ.
Trong tình hình bùng phát khủng bố sinh học toàn cầu, dưới sự điều phối của Tổ chức Y tế thế giới WHO, Viện nghiên cứu Y tế Hughes đã trở thành cơ sở nghiên cứu và thí nghiệm của “Đội ngũ thiên thần” nhằm tạo ra loại thuốc đặc trị virus VFV.
Khâu Tưởng dẫn đầu đoàn đội và đi về phía phòng họp, trong tay hắn là một bản báo cáo nghiên cứu kháng thể VFV, nhưng khuôn mặt của mọi người lại không biểu lộ quá nhiều vui mừng.
Thông thường, một trong những cách phổ biến nhất để điều chế thuốc kháng virus chính là tìm kiếm kháng thể trong huyết thanh hoặc dịch cơ thể của bệnh nhân. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian này, “Đội ngũ thiên thần” đã phát hiện ra rằng các kháng thể trong huyết thanh của bệnh nhân quá yếu để có thể loại bỏ virus VFV.
Ngược lại, bọn họ cũng không có cách nào để tìm ra những bệnh nhân VFV trong thời kỳ hồi phục, bởi vì độc tính của con virus này quá mạnh, các kháng thể có trong hệ miễn dịch của con người cũng không thể “tiêu diệt” hoàn toàn loại virus này, khiến bệnh nhân tử vong ngay khi các triệu chứng vừa bộc phát.
Vì lẽ đó, bọn họ vẫn mãi loay hoay mà không thể điều chế thuốc đặc trị virus VFV.
Sau khi thảo luận, “Đội ngũ thiên thần” đã quyết định thí nghiệm huyết thanh miễn dịch lên tám loài động vật, sau đó lây nhiễm virus cho những con vật đó. Tuy nhiên, bọn họ cũng sớm phát hiện ra rằng, ngay cả những loại huyết thanh miễn dịch trâu bò nhất cũng không có tác dụng rõ rệt trong việc điều trị VFV.
(*) Huyết thanh miễn dịch tương tự vacxin, được dùng nhằm mục đích tăng cường khả năng miễn dịch để chống lại các căn bệnh nguy hiểm
Trong thời gian này, “Đội ngũ thiên thần” thực hiện thí nghiệm mỗi ngày với hàng trăm phương thức khác nhau. Nhưng sau khi thử nghiệm tất cả các phỏng đoán khả thi mà bọn họ có thể nghĩ ra, nhóm nghiên cứu cuối cùng cũng nhận thấy rằng kháng thể đơn dòng có tỷ lệ thành công cao nhất.
(*) Kháng thể đơn dòng là các phân tử được sản xuất trong ống nghiệm, có thể khôi phục, tăng cường hoặc bắt chước cuộc tấn công của hệ thống miễn dịch đối với các tế bào ung thư hay các loại virus gây bệnh truyền nhiễm
Để đẩy nhanh tiến độ nghiên cứu, đoàn đội 72 người đã chia thành tám nhóm nhỏ, bốn nhóm phụ trách tìm kiếm các phương pháp điều trị khác nhau, bốn nhóm còn lại phụ trách nghiên cứu 16 kháng thể đơn dòng, đoàn đội mà Khâu Tưởng dẫn dắt là một trong số đó.
Trong quá trình thử nghiệm, bốn nhóm nghiên cứu đã sử dụng 1.000 lần LD 50 để đầu độc những con chuột thí nghiệm.
(*) LD 50 là một cách thức đo lường khả năng ngộ độc ngắn hạn (độc tính cấp tính) của một hoá chất với liều lượng đủ để gây ra cái chết cho 50% (một nửa) của một nhóm động vật dùng thử nghiệm.
Trong vòng 24 giờ sau khi phơi nhiễm, bốn nhóm chuột được tiêm 16 loại kháng thể đơn dòng chỉ còn lại 11 loại có hiệu quả; sau 48 giờ, chỉ còn 5 kháng thể vẫn còn hiệu quả; sau 72 giờ, chỉ còn hai kháng thể còn hiệu quả.
Trong số đó, một loại kháng thể được nghiên cứu bởi nhóm một do Khâu Tưởng dẫn dắt, và một loại kháng thể được nghiên cứu bởi nhóm ba do nhà khoa học y khoa người Anh Judson chỉ huy.
Sau đó, bọn hắn bắt đầu thí nghiệm hai loại kháng thể này trên thỏ. Sau 24 giờ, cả hai loại kháng thể đều phát huy tác dụng rõ rệt; sau 48 giờ, khả năng của kháng thể đơn dòng bắt đầu có sự khác biệt, thời gian càng kéo dài, tác dụng của kháng thể ngày càng yếu.
Tuy thời gian ủ bệnh của virus VFV trong thí nghiệm lâu hơn rất nhiều so với những trường hợp thông thường, nhưng kháng thể hoàn toàn không thể sử dụng trong việc điều trị, cuộc nghiên cứu lại rơi vào bế tắc một lần nữa.
Cuối cùng, sau nhiều cuộc thảo luận nảy lửa, mọi người quyết định áp dụng phương pháp “Cocktail” trong cuộc nghiên cứu thuốc đặc trị ebola. Bọn họ trộn lẫn 4 kháng thể đơn dòng có hiệu quả tốt nhất, sau đó dùng một loại virus có thể tạo ra interferon để làm chất bổ trợ cho kháng thể “Cocktail”, giúp “Cocktail” vẫn có thể phát huy tác dụng sau 72 giờ.
(*) Interferon là một nhóm các protein tự nhiên được sản xuất bởi các tế bào của hệ miễn dịch ở hầu hết các động vật nhằm chống lại các tác nhân ngoại lai.
Mà phương thuốc “Cocktail” do bọn hắn điều chế được đặt tên là số AG72.
Hiện giờ, kết quả thử nghiệm của AG72 đang nằm trong tay Khâu Tưởng. Nhìn bản báo cáo trên tay, hắn muốn vui mừng cũng không nổi, bởi vì kết quả khác xa với những gì bọn họ đã tưởng tượng.