Chương 855: Chiến thắng tử thầ
Hoa Thành, trong một căn biệt thự sang trọng.
Tiểu Ngư và Tiểu Vô Song đang ngồi trên ghế sô pha, ba Trần và mẹ Trần cũng ngồi cạnh đó, trước mặt bọn họ là một màn hình LCD cực lớn, ngắm nhìn Trần Mặc đang ngồi giữa vô số chuyên gia y học trên sân khấu.
“Ma ma, là ba ba.”
Tiểu Vô Song giơ ngón út, chỉ vào màn hình LCD, đôi mắt trong veo phát ra ánh sáng mừng rỡ khi nhìn Trần Mặc trong màn hình, âm thanh bi bô bập bẹ đã rõ ràng hơn trước rất nhiều
“Ừ, là ba ba, ba ba là người vô cùng lợi hại, sẽ sớm trở về tìm ma ma và Vô Song thôi.”
Tiểu Ngư xoa đầu Tiểu Vô Song, khuôn mặt hiện lên một nụ cười tự hào. Khi nhìn thấy bóng dáng thân thuộc trên màn hình LCD, nội tâm của cô dâng trào một nỗi nhớ nồng đậm.
Lúc này ở trụ sở Kiến Hành Quân, tất cả các máy tính và máy chiếu ba chiều tại đây đều đang trình chiếu những hình ảnh trực tiếp trong buổi họp báo, hầu hết nhân viên đều tạm gác hết công việc trong tay, nhìn dáng hình trên màn hình với ánh mắt ngưỡng mộ.
Người đàn ông này chính là tín ngưỡng cao nhất của công ty bọn họ.
Với tư cách là những nhân viên của công ty Kiến Hành Quân, tâm trạng của tất cả mọi người đều vô cùng phấn khởi, vô cùng tự hào.
"Cuối cùng cũng thành công rồi."
Trong phòng làm việc, Triệu Mẫn nhàn nhã uống cà phê. Khi nhìn thấy Trần Mặc đứng ở giữa sân khấu, mọi phiền muộn trong lòng Triệu Mẫn đều được quét sạch, khóe miệng nhếch lên trong vô thức.
Người đàn ông này, hắn đi đến đâu đều phát ra ánh hào quang tới đó.
Khí chất tự tin của hắn có thể người khác bị mê hoặc trong vô thức, nếu không cẩn thận sẽ bị đắm chìm trong đó mà không thể thoát ra được. Toàn thế giới cũng chỉ có hắn mới có thể tự tin đứng trên sân khấu, đón nhận những ánh nhìn ngưỡng vọng của tất cả mọi người.
Tôn Yên Ngữ nắm chặt hay tay, các đồng nghiệp của cô đã chụm đầu vào nhau, vây quanh trước hai chiếc máy tính, ngay cả CEO của công ty cũng đang hoà lẫn trong đám đông. Không ai dám lên tiếng, ánh mắt gắn chặt vào bóng dáng của Trần Mặc trên màn hình, cố gắng hết sức để kiểm soát hơi thở của mình.
Bọn họ đang chờ đợi một câu trả lời, một tin vui tha thiết ước mong.
Dương Khánh Quốc ngồi trên sô pha, đưa tay vòng qua vai vợ mình, hai người bọn họ nắm tay nhau, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước, bọn họ đều lo ngại những tin tức tiếp theo không phải là điều mà bọn họ luôn mong muốn.
Bọn họ nhìn chằm chằm vào bản tin trực tiếp trên màn hình TV với ánh mắt tràn đầy hi vọng, không dám phát ra bất cứ âm thanh nào.
Trên con đường rộng lớn tại Quảng trường Thời đại, Nissen chắp tay trước ngực, đôi mắt gắn chặt vào bóng dáng của Trần Mặc trên màn hình lớn.
Lúc này, Nissen đang cầu nguyện tin tức tiếp theo mà Trần Mặc sẽ thông báo chính là tin tức mà hắn vẫn luôn chờ đợi bấy lâu nay. Niềm vui sướng và nỗi sợ hãi chiếm giữ lấy cơ thể của Nissen, hắn không kiềm chế được mà run lên bần bật, nước mắt chảy dài, răng lợi nghiến chặt.
Trong khu vực cách ly ở Paris, Lutheran đứng trước cửa sổ, nhìn thẳng vào màn hình ở vùng đất trống bên ngoài, người đàn ông Trung Quốc kia chính là người đang nắm giữ hi vọng sống của bọn họ.
Phía sau cô, những người nhiễm virus Reedman khác cũng tụ tập cùng nhau, mấy cái đầu che kín chiếc cửa sổ nhỏ, ánh mắt của bọn họ đều ánh lên một tia hy vọng.
Bên trong các phòng cách ly cạnh đó, tất cả mọi người cũng đều nín thở rồi nhìn thẳng vào màn hình.
Toàn bộ khu cách ly đều không phát ra bất kỳ âm thanh nào, ai nấy đều có chung một nỗi sợ vô hình, chỉ một chút âm thanh có thể phá hỏng cơ hội sống sót của bọn họ.
Những cảnh tượng tương tự, những ánh mắt tương đồng, cũng đồng thời xuất hiện khắp thế giới.
Từ quan chức quý tộc đến người dân bình thường, tất cả mọi người đều im lặng chờ đợi bài phát biểu của Trần Mặc.
….
….
Dưới ánh mắt mong đợi của mọi người, tất cả các thành viên của đội ngũ y tế đã ngồi vào chỗ của mình, khi Trần Mặc nhấc micro lên, trái tim của mọi người như nâng lên, tất cả đều hết sức chăm chú.
Trong sự chờ mong của toàn thế giới, Trần Mặc chậm rãi mở miệng.
"Cảm ơn mọi người, ta thay mặt đội ngũ y tế thông báo với mọi người một tin tức quan trọng. Vào sáng nay, một trường hợp nhiễm virus Reedman đã được chữa khỏi hoàn toàn. Bệnh nhân đã khôi phục ý thức và có khả năng kháng lại virus Reedman. Điều này cũng có nghĩa, đội ngũ y tế chúng ta đã thành công trong việc nghiên cứu và phát triển vắc xin cho virus Reedman!"
Vài câu phát biểu ngắn gọn ẩn chứa niềm hi vọng vô hạn được lan truyền khắp thế giới thông qua các chương trình phát sóng trực tiếp.
Sau khoảnh khắc im ắng ngắn ngủi, những tràng pháo tay và tiếng reo hò như sấm dậy tràn ngập khắp Trung tâm Hội nghị Quốc tế Thủ đô. Một vài phóng viên có bạn bè người thân bị nhiễm virus cũng đồng thời vỗ tay điên cuồng, vui mừng đến rơi nước mắt.
"Thành công rồi, yeah yeah yeah...”
Trụ sở của công ty Kiến Hành Quân cũng bùng nổ trong những tiếng hoan hô và tiếng hò reo điên cuồng, ai nấy đều vô tư giải tỏa những cảm xúc bị kìm nén bởi cuộc khủng hoảng sinh học suốt mấy tháng qua.
Người kết thúc tất cả những chuyện này là sếp lớn của bọn họ, một cảm giác tự hào chưa từng có trào dâng trong lòng mỗi nhân viên của công ty Kiến Hành Quân.
"Dự án vắc xin virus đã thành công rồi. Vợ ơi, con trai được cứu rồi, con trai được cứu rồi.”
Lời tuyên bố của Trần Mặc giống như tiếng trời, từng câu từng chữ xuyên vào tim của Dương Khánh Quốc. Hắn ôm lấy vợ mình, cả hai người vừa khóc vừa cười, giống như vừa
trúng số 10 tỷ.
Suốt mấy chục ngày qua, bọn họ lo lắng cho bệnh tình của con trai đến mức không ngủ được, nhưng lúc này, mọi cảm xúc tiêu cực cuối cùng cũng được giải phóng ra ngoài.
"Ba ơi, chị ơi, được cứu rồi, hahaha...huhu...”
Nissen cười phá lên rồi lại quỳ xuống đất khóc thảm thiết.
Hơn hai mươi ngày trở lại đây, tất cả những áp lực và lo lắng đều tích tụ trong tâm trí hắn ta. Vừa chợp mắt liền mơ thấy cảnh bố và chị gái chết vì phát bệnh, cái cảm giác bất lực nhìn người thân mắc bệnh kia, sự tuyệt vọng chỉ biết đứng chờ người thân qua đời kia giờ đây đã được trút bỏ.
Những người đi đường cũng không chế giễu hắn ta vì hành động đó, thậm chí còn để lại những tràng pháo tay cổ vũ khích lệ.
"Thành công rồi, thực sự thành công rồi...Hahahahaha..."
"Thành công rồi, sống rồi, sống rồi, ta sống rồi, ta có thể sống tiếp, hahahaha..."
Trong khu vực cách ly tập trung ở Paris, sau khi dàn loa phát ra tiếng phiên dịch, Lutheran vốn đang chán nản cùng cực bỗng trở nên vui vẻ cuồng nhiệt. Cô bật cười thành tiếng, trong tiếng cười còn pha lẫn tiếng khóc, ngoài ra còn có tiếng gào hét kìm nén trong suốt khoảng thời gian qua.
Không ai hiểu được nỗi tuyệt vọng chờ đợi cái chết của bệnh nhân nhiễm virus Reedman, bọn họ không ít lần muốn tự sát để được chết một cách đàng hoàng, nhưng những lời van xin của người thân đã khiến bọn họ giữ lại chút dũng khí cuối cùng để sống tiếp.
Một số bệnh nhân còn ôm nhau khóc lớn trong phòng cách ly, bọn họ đã thực sự đã được cứu rồi.
Roger đứng giữa đại sảnh của khu vực cách ly, ngước nhìn lên màn hình ở bên trên. Bản thân là bác sĩ tuyến đầu chống dịch, hắn đương nhiên cảm nhận rất rõ sự áp lực, sợ hãi và hoảng loạn mà căn bệnh này mang lại. Hắn thậm chí còn tận mắt chứng kiến một người đồng nghiệp vô tình nhiễm virus tự tử từ tầng cao nhất của toà nhà cách ly.
Khi đối mặt với bệnh nhân, các bác sĩ tâm có thừa nhưng lực không đủ, chỉ có thể nhìn bệnh nhân chết đi trong cơn điên loạn hết lần này đến lần khác.
Vài tháng trở lại đây, Roger đã bị mất ngủ hàng chục lần, thỉnh thoảng còn tỉnh giấc giữa cơn ác mộng, nhưng đến sáng hôm sau, hắn vẫn phải giả vờ không có việc gì để trấn tĩnh bệnh nhân.
Lúc này, sợi dây cung căng chặt trong lòng hắn rôt cuộc cũng được nới lỏng, Roger không thể kìm chế được nữa, vô số chua xót tuôn ra bên ngoài, hắn ngồi xổm trên mặt đất, khóc như một đứa trẻ bị thương.
Các nhân viên y tế khác cũng bật khóc để giải tỏa nỗi sợ hãi, tuyệt vọng và những cảm xúc tiêu cực tích tụ trong giai đoạn này.
….
….
Tại buổi họp báo, Trần Mặc đứng trên sân khấu, phát ra tiếng vỗ tay vang dội, đồng thời liếc nhìn các phóng viên đang rơi nước mắt và phấn khích dưới sân khấu. Đây quả là khoảnh khắc xúc động lòng người, cũng là đề tài chủ yếu của cuộc họp báo lần này.
Virus Reedman đã gây ra sự khủng hoảng rất lớn cho toàn xã hội, nó đã phủ kín tâm trí của vô số người bằng nhiều cảm xúc tiêu cực. Vì lẽ đó, thế giới cần một tin tốt lành để xua tan đám mây tăm tối, tiếp thêm hy vọng sống cho những nạn nhân của virus Reedman trên khắp thế giới.
Trần Mặc có thể cảm nhận được rõ ràng những xúc cảm được khơi thông của tất cả mọi người, mở ra một cánh cửa để bọn họ tha hồ buông thả những cảm xúc bị kìm nén tích tụ trong nhiều tháng qua.
Rất lâu sau, Trần Mặc mới nghẹn ngào lên tiếng.
"Lịch sử sẽ ghi nhớ ngày hôm nay, ngày chúng ta chiến thắng tử thần."
….
….
Trần Mặc đã dẫn dắt đội y tế nghiên cứu phát triển thành công vắc xin virus Tử Thần.
Tin tức này được phát trực tiếp trên nhiều nền tảng khác nhau, lập tức càn quét khắp thế giới như một cơn sóng thần. Các quốc gia trong các khu vực chịu thiệt hại nặng nề đã lần lượt gửi điện khẩn đến Trung Quốc để chúc mừng thắng lợi này, đồng thời còn cử quan chức cấp cao đến để xin hỗ trợ vắc xin điều trị cho người bệnh càng sớm càng tốt.
Trần Mặc đã đánh bại thần chết.
Chủ đề này trở thành chủ đề điên cuồng nhất trên thế giới, tạo nên một kỷ lục vô tiền khoáng hậu.
Trong vài tháng qua, bọn họ đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần rằng cuộc khủng bố sinh học này sẽ kết thúc như thế nào, có thể các nhà khoa học sẽ tìm ra phương thuốc chữa trị, hoặc loài người sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt trong vụ khủng bố sinh học này.
Nhưng bây giờ, tất cả mọi chuyện đều đã kết thúc.
Sau khi cuộc họp báo kết thúc, công ty Hải Tinh lập tức tuyên bố bắt đầu sản xuất hàng loạt lô vắc xin đầu tiên căn cứ theo nhu cầu trong nước, một phần ba trong số đó được điều phối cho WHO, phần còn lại sẽ được gửi đến các quốc gia chịu ảnh hưởng nặng nề theo tỷ lệ để tiến thành cứu trợ khẩn cấp. Các lô vắc xin được sản xuất sau đó cũng sẽ được gửi đến các khu vực khác trên thế giới trong thời gian sớm nhất.
Bầu không khí chết chóc nặng nề được quét sạch, bàn tay tử thần nắm giữ trong lòng mọi người cũng tan biến từ đó, bầu không khí không còn ngột ngạt như trước, tâm trạng của tất cả mọi người đều trở nên cởi mở hơn.
Một số khu vực cách ly đã được dỡ bỏ, học sinh trở lại trường học, các công ty tiếp tục hoạt động, các con phố trở nên nhộn nhịp như cũ, nhân khí cũng dần được phục hồi.
Theo thống kê của WHO, tính đến khi Trần Mặc công bố thành công vắc xin virus Reedman, số ca tử vong trực tiếp do virus Reedman gây ra đã vượt quá 200.000 người, số ca tử vong gián tiếp cũng vượt 30.000 người và có tới 50.000 người bị thương.
Tổ chức Thương mại Thế giới cũng đưa ra thống kê, thảm họa khủng bố sinh học lần này đã gây ra mức thiệt hại từ 5,5% - 8,7% GDP toàn cầu.
Có thể nói, đây chính là thảm họa sinh học nhân tạo gây tổn nhất nhất trong lịch sử loài người. Ngoài ra, virus Reedman cũng bị Liên Hợp Quốc liệt vào danh sách các hạng mục cấm nghiên cứu.