Chương 871: Xem nhẹ
Lịch Thành đi về phía trước, quan sát tình hình xung quanh bằng ánh mắt hết sức chăm chú.
Trong khi tiến quân, mọi người đều giữ im lặng, loại bỏ các cuộc trò chuyện gây mất tập trung. Bầu không khí lúc này có chút bí bách, giống như cảm giác yên bình trước giông tố, khiến tất cả thành viên trong đội đều nhanh chóng điều chỉnh trạng thái.
Bọn họ đã bộc lộ tài năng trong nhiều đợt tuyển chọn, ai nấy đều là những nhân vật tinh anh trong số những người tinh anh. Kể từ gia nhập đội xung kích Long Nha, bọn họ cũng đã thực hiện nhiều nhiệm vụ chiến đấu thực tế.
Kinh nghiệm đã dạy cho bọn họ rằng không được coi thường bất kỳ kẻ địch nào, dù là kẻ có vẻ ngoài yếu ớt nhất thì cũng có thể tạo ra uy hiếp bất kỳ lúc nào.
Đối với mỗi nhiệm vụ, bất kể là diễn tập đối kháng hay là nhiệm vụ thực chiến đặc biệt, bọn họ đều coi đó như một trận chiến thực sự, cho dù kẻ địch lần này chỉ là một người máy.
Ngoại trừ lúc nãy bị đội trưởng kích động, khiến các thành viên thật sự rất muốn giao đấu với người máy, dù sao thứ đó cũng chỉ xuất hiện trên phim ảnh, nhưng hiện tại đã xuất hiện trong đời thực.
Đột nhiên, Lịch Thành giật mình, hắn ta nhìn thấy ở phía trước bên trái, một quả lựu đạn tạo thành một hình parabol tuyệt đẹp giữa không trung và rơi về phía bọn họ.
"Lựu đạn, tản ra."
Sắc mặt Lịch Thành thay đổi, người đã bổ nhào về phía một cây lớn gần nhất.
Tiếng hét phá tan sự tĩnh mịch của khu rừng già, các thành viên ở phía sau không chút do dự lao thẳng đến boongke gần nhất. Biến cố bất ngờ này đã khiến bầu không khí căng thẳng trở nên nóng bỏng hơn.
“Hướng 10 giờ, ôi chúa ơi.”
Vừa mới bò dậy, nhìn thấy thân hình di chuyển nhanh chóng phía trước, Lịch Thành nhịn không được mà hít sâu một hơi.
Trận chiến đã bắt đầu, tiếng súng liên tục vang lên.
"Bà nội nó, đây là gian lận mà? Không thể không bắn trúng được.”
Hao Tử phía sau kêu thất thanh, hắn ta dám khẳng định rằng phát súng vừa rồi chắc chắn đã bắn trúng đối phương, thế nhưng lại không thu về bất kỳ tín hiệu gì. Số 003 vẫn chưa dừng lại, với đang tiến tới gần với tốc độ cực kỳ nhanh chóng, hành động này vượt qua sức tưởng tượng của tất cả bọn họ.
Nghĩ đến cái gì đó, Lịch Thành giật mình, chợt hiểu ra, hung hăng vỗ mạnh vào đầu mình: "Tản ra, cậu ấy là người máy, không sợ đạn, siêu nhân, đổi sang súng trường bắn tỉa lớn."
Phản ứng của hắn ta rất nhanh nhưng vẫn chưa đủ, tốc độ của người máy quá khủng bố, số 003 đã đi xuyên qua khoảng cách 50 mét chỉ trong vài giây, cơ thể của hắn nhảy vọt, hai tay cầm hai khẩu súng nhắm về vị trí của bọn họ.
Khi nhìn số 003 nhảy xa mười mấy mét, Lịch Thành há hốc miệng, vẻ mặt khó có thể tin nổi.
Tốc độ kinh hoàng, đi kèm với sức bật nhảy đáng sợ, đây là lần đầu tiên hắn ta nhìn thấy kẻ địch đáng sợ như vậy. Không chỉ riêng Lịch Thành, những thành viên khác cũng đều bị chấn động.
"Ôi chúa ơi."
Lâm Khiên ngồi trong phòng chỉ huy chứng kiến toàn bộ quá trình, hắn ra cũng vô cùng kinh ngạc, lập tức đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào màn hình, hai chữ ‘kinh hoàng’ hiện rõ trên khuôn mặt.
Trần Mặc nói người máy này mạnh thế nào, lợi hại ra sao, hắn đều chỉ xem đó là chiêu trò quảng cáo của đám doanh nhân. Đối với lời khẳng định một người máy có thể thách đấu với cả đại đội, hắn cũng chỉ xem là một trò đùa.
Người máy dù có mạnh đến đâu thì nó vẫn có những hạn chế, đặc biệt là trong môi trường phức tạp như rừng rậm như thế này.
Hắn sở dĩ đồng ý đối kháng là bởi vì Liễu Kiến Quân muốn thử nghiệm người máy này.
Nhưng tốc độ của người máy vừa rồi là ngoài sức tưởng tượng, một bước nhảy nhẹ nhàng cũng xa hơn mười mét, tốc độ và sức bộc phát của nó còn kinh khủng hơn nhiều so với nhà vô địch chạy cự ly ngắn và nhảy xa. Đó là trong rừng a, nó có thể phán đoán chuẩn xác tuyến đường tối ưu nhất.
Hiện tại, cuối cùng hắn đã hiểu tại sao Trần Mặc lại có sự tự tin đối phó với toàn đội của bọn họ.
Người máy đó quả là một kẻ biến thái.
Từ khi cuộc tấn công bắt đầu đến khi kết thúc cũng chỉ mất khoảng một phút, người máy không sợ đạn, cầm hai khẩu súng lao vào đám người, quả thật là tai họa.
“Làm thế nào để bọn ta phán định được rằng người máy thua cuộc?”
Lâm Khiên hỏi.
"Số 003 có ba lớp vật liệu chống đạn, bao gồm quần áo, lớp da nhân tạo và lớp vỏ kim loại dưới da. Về lý thuyết, hắn có thể gánh chịu được sức công phá của quả bom TNT hai kilogam. Lớp bảo hộ này không thể bị đâm xuyên bởi lựu đạn và bi thép thông thường, nó chỉ bị hư hỏng bởi sóng xung kích.
Vì thế, nếu muốn phán định thắng thua, các chiến sĩ chỉ cần tấn công số 033 với 5 phát bằng súng bắn tỉa loại 10 trong phạm vi 100 mét là được. Về lý thuyết, bọn họ cần phải dùng súng bắn tỉa công phá, nả liên tiếp cùng một chỗ mới có thể gây tổn hại cho số 003. Vũ khí trong tay các thành viên của các ngươi, ngoại trừ mấy khẩu súng trường bắn tỉa, những thứ khác đều không tạo thành uy hiếp đối với người máy."
"Tên lửa đạo đạo cũng không được?"
"Thời gian phản ứng của số 003 chỉ là 0,5 giây, cho nên hắn có thể né tránh tên lửa đạn đạo vô cùng dễ dàng. Hệ thống radar dò tìm trong cơ thể số 033 cũng có khả năng phát hiện được vật thể di chuyển tốc độ cao trong vòng một kilomet, sau đó tính toán quỹ đạo của vật thể và đưa ra phán đoán, quá trình này chỉ mất 0,4 giây, nếu xác định mối đe dọa, số 003 sẽ tư động né tránh. Hơn nữa, trong buổi đối kháng mô phỏng này, thành viên trong đội của ngươi không mang theo ống phóng tên lửa.”
Sau khi Trần Mặc giải thích, Lâm Khiên chỉ biết trợn tròn mắt, kinh hãi không thôi.
Nếu năm phút trước mà Trần Mặc nói ra những điều này, hắn chắc chắn sẽ khịt mũi khinh bỉ, nhưng bây giờ đã có chút tin tưởng. Cảnh tượng vừa rồi quá mức sửng sốt, hắn không muốn tin cũng không được.
"Nếu số 033 được trang bị hệ thống vũ khí, những thành viên kia chắc hẳn đã bị out khi chưa kịp nhìn thấy hắn. Có điều, cho dù không cài đặt hệ thống vũ khí, việc đối phó với những thành viên không hiểu rõ về người máy cũng không phải vấn đề gì lớn đối với số 003. Loại người máy này, nếu phối hợp với sự chỉ huy của con người thì sẽ tạo ra hiệu suất hoạt động tốt nhất. Nếu chỉ vào hệ thống trí tuệ nhân tạo của người máy, hành động ít nhiều cũng sẽ có hạn chế.”
Trần Mặc giải thích.
Thiết lập cài đặt hiện tại của người máy là 'săn lùng' các thành viên trong đội xung kích Lang Nha, nên khi phát hiện sự tồn tại của các thành viên, người máy sẽ thực hiện các chỉ lệnh không chút do dự, đây là một trong những hạn chế về phương diện trí tuệ nhân tạo của những người máy này. Dù sao đi nữa, chỉ số thông minh của số 003 đó không thể so sánh được với Mặc Nữ, bản thân hắn cũng chưa được lắp đặt hệ thống vũ khí hoàn chỉnh.
Nếu có con người đóng vai trò chỉ huy, thì kế hoạch phục kích được thực hiện bởi người máy khi nào sẽ mang lại hiệu quả gấp nhiều lần.
Đã biên lại chương 870 nha ~
Liễu Kiến Quân và Lý Thành Chi vẫn còn đang đắm chìm trong cảm xúc thán phục.
Bọn họ đề xuất buổi đối kháng mô phỏng này chính là vì muốn xem thử sức chiến đấu của người máy trong môi trường tác chiến phức tạp. Nếu những tính năng mà Trần Mặc đã từng nói đều là sự thật, vậy thì lực lượng lục quân của bọn họ sẽ có thêm một cỗ máy giết người.
Có rất nhiều thứ, dù có bao nhiêu tiền cũng không thể mua được.
Màn thể hiện vừa rồi của số 003 đã đủ để khiến bọn họ vừa vui mừng vừa kinh ngạc.
"Hồng Long mất liên lạc?"
Mới chỉ 20 phút sau khi vào trận, một tiểu đội đã bị mất liên lạc, điều này khiến Xa Ca vô cùng hoài nghi.
Khi nhớ lại dáng vẻ tự tin của Trần Mặc, hắn bất chợt cảm thấy căng thẳng và lo âu. Trước đây, hắn đã từng tiếp xúc với Trần Mặc, một người không thể nhìn thấu, hơn nữa còn nắm giữ vô số công nghệ hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng của bất kỳ ai.
“Bạch Long, người máy đó thực sự có sức chiến đấu của Kẻ Huỷ Diệt sao?”
Một thành viên đang đứng bên cạnh hắn rõ ràng không tin.
"Khó nói lắm, người máy đích thị là một sản phẩm công nghệ tiên tiến nhất của tập đoàn Kiến Hành Quân. Trần Mặc dám khẳng định hắn có thể ứng phó với toàn đội chúng ta, vậy chắc chắn thực lực của kẻ này không hề tầm thường. Hiện tại, tiểu đội Hồng Long đã bị mất liên lạc, chúng ta không được khinh địch.”
Xa Ca nghiêm túc căn dặn.
“Ta là Bạch Long, mau báo cáo vị trí của các ngươi.”
Xa Ca bật tai nghe lên.
Khi Lâm Khiên không có mặt, hắn chính là người phụ trách chỉ huy toàn đội.
"Hoàng Long, vị trí A52."
"Thanh Long, vị trí D17."
"Lam Long, vị trí C08."
"Tử Long... kẻ địch tấn công... Bạch Long, Tử Long đã phát hiện phương hướng kẻ địch ở vị trí H45, hắn ta đang di chuyển với tốc độ cực kỳ nhanh…. Bạch Long, sao ta lại không bắn chết hắn được thế? Đây là vi phạm quy tắc rồi...”
Sau một loạt tiếng súng ồn ào, tai nghe đột nhiên im bặt rồi mất tín hiệu, Xa Ca thậm chí còn chưa kịp nói gì, chỉ biết lặng người một lúc lâu.
Đội ngũ sáu mươi người được chia thành sáu nhóm, nhóm thứ hai đã bị mất liên lạc, bây giờ nhóm thứ sáu lại bị tấn công, tình hình có vẻ lành ít dữ nhiều.
Bắn cũng không chết?
Theo như báo cáo của nhóm thứ sáu, bọn họ đã bắn trúng đối phương, nhưng hắn ta vẫn không chết?
Bắn không chết? Đối phương là người máy, đạn đạo vô hiệu với hắn?
Nghĩ đến đây, mí mắt Xa Ca giật mạnh, hắn cũng chỉ có thể giải thích bằng cách này.
“Tất cả các tiểu đội mau chú ý, Hồng Long và Tử Long đã bị mất liên lạc, kẻ địch là người máy, tấn công bằng đạn đạo không hiệu quả, nhắc lại lần nữa, tấn công bằng đạn đạo không hiệu quả.”
Xa Ca vừa nói xong, toàn bộ đội ngũ trở nên náo nhiệt.
"Cái gì? Hai nhóm rơi đài rồi sao?"
"Đạn đạo không có tác dụng, vậy thì đánh đấm CM gì nữa?”
"Gian lận sao?”
"Đây không phải là gian lận sao?"
"Kẻ địch là người máy, sở hữu khả năng “đao thương bất nhập”. Các ngươi đừng ồn ào nữa, mau chóng tìm cách đi.”
Trong tình hình tấn công bằng đạn đạo không có tác dụng, bọn họ căn bản không còn phương pháp công kích nào khác. Một khi bị phát hiện, bọn họ cũng không có sức lực để phản công.
Lúc này, toàn bộ đội xung kích Lang Nga mới nhận ra, đối phương là người máy, hắn chắc chắn sẽ sở hữu khả năng biến thái vượt trội người thường. Đáng lẽ bọn họ phải nghĩ đến điều này ngay từ đầu, nhưng đáng tiếc, đây là lần đầu tiên bọn họ giao đấu với một người máy, cho nên đã xem nhẹ vấn đề này mà cứ tiến hành tác chiến giống như thường lệ.
“Ta là Bạch Long, tiểu đội nào vẫn còn súng trường bắn tỉa, lựu đạn và mìn?”
Hiện tại, đạn đạo đã mất tác dụng, Xa Ca cho rằng chỉ có súng trường bắn tỉa mới có đủ uy lực để phá vỡ lớp phòng ngự của kẻ địch.
"Ta là Thanh Long, có một khẩu súng trường bắn tỉa cỡ 10, 10 quả lựu đạn.”
"Ta là Hoàng Long, ở đây có 1 khẩu súng trường bắn tỉa cỡ 10, 10 quả lựu đạn."
"Nhóm Lam Long, không có súng trường bắn tỉa cỡ 10, hai quả mìn và 10 quả lựu đạn."
Mọi người thầm than thở, vì nghĩ đối thủ chỉ có một mình, cho nên bọn họ cũng không muốn mang theo nhiều vũ khí làm gì cho mệt. Bọn họ phải xem xét trọng lượng và khả năng di chuyển của toàn đội, vì chỉ đối phó với một người duy nhất, cho nên bọn họ cũng không muốn phức tạp hoá vấn đề.
Nhưng cho đến bây giờ họ mới phát hiện bản thân đã xem nhẹ đối phương và những khả năng biến thái của hắn.
“Tất cả các tiểu đội tập hợp tại vị trí B71, tập trung súng trường bắn tỉa, lựu đạn và mìn lại.”
Chỉ trong vòng một phút ngắn ngủi, Xa Ca lập tức phản ứng trở lại
Phương pháp đối phó với người máy chỉ có một. Nhưng nếu súng bắn tỉa vẫn không có hiệu quả, thì bọn họ chỉ có thể chờ chết, toàn bộ thiết bị trong tay căn bản không thể thắng được.
Khu vực B71 là một công xưởng cũ trong bãi diễn tập, trống vắng hiu quạnh không có người ở, toàn bộ cửa sổ đều đã vỡ nát, chỉ có một vài thiết bị cũ kỹ rỉ sét, các góc tường bám đầy dấu vết rêu xanh, cỏ dại mọc đầy dưới đất khẽ đung đưa trong gió.
Rất lâu sau, tiếng động xào xạc đột nhien vang lên, một thành viên mặc bộ đồ ngụy trang quân sự khoan thai đi ra từ trong khu rừng rậm. Sau khi xác nhận an toàn, hắn mới nói vào tai nghe vài câu.
Rất nhanh sau đó, chín người nhanh chóng bước ra từ trong rừng rậm, tạo thành một đội hình chiến đấu tiêu chuẩn rồi nhanh chóng di chuyển về phía công xưởng, sức nặng của chiếc ba lô dường như cũng không ảnh hưởng đến tốc độ của bọn họ.
Sau khi tiến vào nhà máy và xác nhận không có ai, một tiểu đội nhanh chóng chiếm giữ vị trí trên cao với tầm nhìn rộng. Những người khác nhanh chóng di tản và ẩn nấp, rất nhanh sau đó, công xưởng lại trở nên yên tĩnh như chưa từng có người xuất hiện.
Cứ cách nhau mười lăm phút, ba tiểu đội khác lần lượt tiến vào công xưởng từ các hướng khác nhau.
Năm phút sau, 4 tay súng bắn tỉa nhanh chóng chiếm lĩnh các vị trí trên cao trong công xưởng bỏ hoang với tầm nhìn ra mọi hướng, các thành viên khác trong bốn tiểu đội cũng nhanh chóng đến khoảng đất trống bên ngoài công xưởng để bố trí phòng thủ, chờ đợi sự xuất hiện của người máy số 003 bất cứ lúc nào.