Chương 983: Hãm hại lẫn nhau
"Tổng giám đốc, ngươi thật sự không cần bộ phận quan hệ công chúng lên tiếng thanh minh sao? Nếu cứ tiếp tục như thế này, e rằng dư luận sẽ càng đổ hết mọi sự việc lên đầu chúng ta.”
Giọng nói của Lý Hoài có chút lo lắng.
Đối với cái chết của Cẩu Vĩ, bọn họ chính là đối tượng tình nghi nhất.
Nhưng sự việc lại quá đơn giản, cho dù Cẩu Vĩ chết đi, bọn họ cũng đâu nhận được lợi lộc gì.
Bất cứ ai có chút tư duy logic đều nhận ra đây là một âm mưu.
Tuy nhiên, loại sinh vật như đám cư dân mạng vốn không dùng não để suy nghĩ, chuyên chạy theo chiều gió, cộng với một số người mang tâm lý thù ghét người giàu vì cuộc sống không được như ý, thế là tập đoàn Kiến Hành Quân nghiễm nhiên trở thành đối tượng để cho những kẻ đó phát tiết.
Hiện tại, rất nhiều mũi dùi đang chĩa về phía bọn họ, những lời bàn luận bôi nhọ bọn họ xuất hiện khắp nơi trên mạng. Nếu tình hình cứ tiếp diễn như vậy, hình tượng doanh nghiệp của bọn họ đều sẽ bị tổn hại nghiêm trọng.
"Không cần, chúng ta có nói gì đi nữa, dư luận cũng sẽ cho rằng chúng ta đang bao biện, cho dù ra mặt thanh minh cũng vô ích. Thậm chí, ngay cả chúng ta không sai, cũng sẽ có người dẫn dắt dư luận đi theo chiều hướng sai lầm. Rất nhiều người đã có ấn tượng ban đầu, chúng ta có gọi thì bọn họ cũng không tỉnh. Ngươi hãy liên hệ với luật sư, chuẩn bị khởi kiện đám người độc mồm kia là được.”
Triệu Mẫn nói.
Từ trước đến nay, không ai có thể trừng trị những kẻ mồm miệng bỉ ổi trên mạng, bọn họ cũng không ngại nhân cơ hội này để cho đám người đó biết thế nào là cuộc đời.
“Thực sự muốn khởi tố những người đó sao?”
Lý Hoài nói.
"Nói sao đi nữa, bọn họ cũng phải chịu trách nhiệm về lời nói đê hèn của mình. Nếu chúng ta cứ mặc kệ bọn họ hết lần này đến lần khác, bọn họ sẽ càng hung hăng mắng chửi, không thèm kiêng dè bất kỳ điều gì. Rất nhiều người quen miệng chém gió trên mạng rồi, sau đó lại mất trí nhớ có chọn lựa, nghĩ rằng Internet là nơi nằm ngoài vòng pháp luật, cho nên chúng ta sẽ giúp bọn họ nhớ cho kỹ.”
Triệu Mẫn nói.
"Gần 1000 người phân bố rải rác khắp các vùng trong cả nước, chúng ta phải bỏ ra không ít chi phí tố tụng, hơn nữa quy trình cũng rất phiền phức.”
"Để đánh đổi bình yên, thì ta không tiếc gì cả. Cho dùng chi phí tố tụng cao hơn hơn nữa, ta vẫn có thể trả được. Hơn nữa, nếu bởi vì quy trình phiền phức mà không làm gì cả, bọn họ sẽ càng ngông cuồng ngang ngược. Vậy nên, chúng ta nhân cơ hội lần này để hốt trọn một mẻ, suốt đời khỏe re.”
Giọng nói của Triệu Mẫn trở nên lạnh lùng.
Từ khi công ty Kiến Hành Quân được thành lập chưa được bao lâu, bọn họ vẫn luôn đối mặt các cuộc bạo lực mạng tiếp diễn cho tới tận bây giờ.
Bọn họ vẫn luôn không để tâm, chỉ cần tập đoàn vẫn ăn nên làm ra, người ngoài có bôi nhọ thế nào thì cũng không quan trọng.
Vì vậy, bọn họ khoan dung hết lần này đến lần khác.
Thế nhưng, lần này thì cô ấy đã tức giận rồi.
Từ khi những tấm ảnh giả mạo lan truyền khắp nơi, Triệu Mẫn đã cố gắng kìm nén cơn tức giận, nhưng thủy quân trên mạng lại thách thức sự nhẫn nại của cô. Hiện tại, sự tình lên men đến mức chạm đến giới hạn của cả tập đoàn Kiến Hành Quân.
Để chuẩn bị cho lần khởi tố này, Triệu Mẫn đã yêu cầu Mặc Nữ thu thập thông tin về những lời đồn đại kia thông qua các trang mạng xã hội, sau đó giao phó cho đội ngũ pháp lý.
Rất nhanh sau đó, bọn họ bắt đầu lập hồ sơ bên phía cảnh sát, đồng thời cũng yêu cầu các nền tảng trực tuyến lớn trong nước và các kênh truyền thông cung cấp thông tin cá nhân của những thủy quân đã tung tin đồn, phỉ báng và công kích cá nhân.
Trong số người tham gia tung tin bịa đặt và phỉ báng, có gần 1000 người đã phạm tội mang tính chất nghiêm trọng, số còn lại nhiều không đếm xuể, nhìn thấy mà giật mình.
Vậy nên, cô nhất định phải giết những con gà này, để những con khỉ kia nhìn thấy hậu quả cho các phát ngôn đê tiện của chúng.
Chờ cho trận sóng gió này qua đi, bọn họ sẽ tính sổ gọn ghẽ trong một lần duy nhất.
Núi Phượng Hoàng, Trung tâm Hàng Không Phi Kiến.
Trần Mặc đang theo dõi tiến độ chế tạo máy bay vũ trụ ở đây.
Trong khoảng thời gian này, thế giới bên ngoài bàn tán xôn xao, tin đồn nhảm bay lượn đầy trời, Trần Mặc vẫn không xuất đầu lộ diện, chỉ luôn ở trong viện nghiên cứu của Trung tâm Hàng Không Phi Kiến vừa mới hoàn cong và đưa vào sử dụng này.
Hiện tại, cổng chính của trụ sở tập đoàn đang bị các phóng viên vây kín, hắn cũng không tiện qua đó.
Kể từ khi sự tình “ngoại tình” phát tán khắp nơi, cho đến đủ loại tin đồn nhảm xuất hiện, sau cùng là cái chết tức tưởi của Cẩu Vĩ, hắn vẫn luôn giữ im lặng, nhưng không có nghĩa là hắn không làm gì cả.
Nếu không phải Tiểu Ngư có thể phân biệt được các chi tiết giả mạo của những bức ảnh, thì những kẻ đứng sau chuyện này đã thật sự đạt được mục đích, hắn chắc chắn cũng gặp phải rất nhiều phiền phức.
Sau khi bức ảnh xuất hiện, hắn yêu cầu Mặc Nữ sử dụng không gian mạng và hệ thống thông tin toàn cầu để theo dõi những người có khả năng tham gia vào việc này, đặc biệt là những kẻ đối địch với hắn.
Sống ở thời đại này, trừ khi là người nguyên thủy, nếu không thì cũng đều ít nhiều sử dụng internet để trao đổi tin tức.
Trong những ngày theo dõi sát sao này, Mặc Nữ cũng tìm ra một số manh mối.
"Anh Mặc, ta đã xác định được, cục tình báo CIA chính là kẻ chủ mưu.”
"Lại là nhóm người đó, đúng là âm hồn không tan.”
Trần Mặc cau mày lại, mặc dù manh mối nắm trong tay nhưng những thứ này không đủ để làm bằng chứng.
Có điều, biết được ai là người đứng phía sau là đủ rồi.
Từ khi Kiến Hành Quân phát triển lớn mạnh trên thị trường quốc tế, cục tình báo CIA luôn có ý đồ xấu với Trần Mặc, nhưng ở thời điểm hiện tại, hắn cũng không thể ngang nhiên trắng trợn trừ khử đối phương, chỉ có thể bị động hết lần này đến lần khác, gặp chiêu phá chiêu.
Trần Mặc từng ra tay phá hoại hệ thống tình báo của CIA, đối phương cũng không biết là thủ phạm là hắn, cho nên vừa mới lấy lại sức lực thì lại đến tìm hắn để kiếm chuyện.
“Ngươi có biết được kẻ nào phụ trách kế hoạch nhắm vào ta không?”
Trần Mặc hỏi.
"Người này tên là Mellon. Trong khoảng thời gian này, ta đã phát hiện một số đặc vụ mạng đang âm thầm dẫn dắt dư luận.
Kết hợp thông tin liên lạc thông tin trên các thiết bị điện tử của đám người này, ta đã phát hiện bọn họ đã liên lạc với một số đặc vụ trinh thám của CIA ở Thái Lan và trụ sở CIA thông qua một kênh liên lạc vệ tinh bí mật trong thời điểm diễn ra cái chết của Cẩu Vĩ. Sau khi tổng hợp và phân tích toàn bộ thông tin, ta liền suy đoán hắn ta chính là người phụ trách kế hoạch lần này. "
Mặc Nữ trình chiếu thông tin của Mellon lên màn hình, tất cả đều là thông tin cơ bản, địa chỉ nơi ở, ngày sinh tháng đẻ, vợ chồng con cái... Những thông tin sau đó đều là các loại thông tin giả, nhằm ngụy tạo thân phận.
Mellon là một đặc vụ cấp cao, việc sử dụng thân phận giả cũng là điều bình thường, những thông tin khác không có gì đặc biệt, hắn cũng không biết đối phương đã tham gia vào những sự kiện bí mật nào.
Lần trước, sau khi giả mạo Tổ Chức Chú Hề để đánh cắp một số tư liệu gián điệp, hắn vẫn lưu giữ tất cả tài liệu bí mật hiện tại của đối phương trong một máy server độc lập, nếu tìm kếm trong máy tính văn phòng thông thường, thông tin hữu ích cũng có hạn.
"Bây giờ hắn đang ở đâu?"
“Ở Langley.” Mặc Nữ lập tức phóng bản đồ vệ tinh ra.
"Để mắt tới hắn từng thời từng khắc."
Trần Mặc suy nghĩ một hồi, cảm thấy vẫn chưa đủ.
"Nếu bọn họ đã không muốn để ta sống tốt, vậy thì ta cũng tặng cho bọn họ một món quà lớn vậy, hãm hại lẫn nhau thôi mà.”
….
….
Văn phòng An ninh mạng của CIA, Dennis đang mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh thẫm, khẽ vuốt ria mép mỏng trong văn phòng.
Sau hai lần Tổ Chức Chú Hề xâm nhập vào cục tình báo, bọn họ đã nhận thức được rằng vấn đề an ninh mạng ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Tường lửa thông minh là thứ bắt buộc phải có.
Sau khi lấy được mã nguồn của virus hề từ Nhật Bản, Bộ phận An ninh mạng quốc gia đã tổ chức một đợt tập huấn, sau đó tuyển chọn những nhân tài An ninh mạng và nhân viên nghiên cứu trí tuệ nhân tạo trên khắp toàn quốc để phát triển tường lửa thông minh.
Sau mấy năm nỗ lực, bọn họ đã đạt được không ít thành tích, chí ít thì tường lửa hiện tại của cục tình báo đã là phiên bản thông minh, độ an toàn được nâng lên rất nhiều.
Uống một ngụm cà phê, Dennis ngồi ở vị trí của, thỉnh thoảng kiểm tra hệ thống mạng của CIA một lần.
Đột nhiên, màn hình máy tính bắt đầu chập chờn.
"Cảnh báo, máy chủ bị xâm nhập."
Hệ thống tường lửa thông minh vang lên tiếng chuông cảnh báo khiến một số đặc vụ trong văn phòng vốn không có việc gì làm đang ngủ gà ngủ gật ngay lập tức tỉnh dậy, cảm giác buồn ngủ hoàn toàn biến mất.
"Chết tiệt, tại sao lại như vậy?”
Dennis nhìn thấy cảnh báo bị xâm nhập, sắc mặt đờ đẫn.
Muốn xâm nhập vào máy chủ của bọn họ đòi hỏi phải vượt qua nhiều lớp tường lửa, chỉ cần bị tấn công thì cảnh báo sẽ kêu lên, nhưng hiện tại đối phương đã xâm nhập rồi mới xuất hiện cảnh báo.
Hắn không thể không nghi ngờ, người tấn công có thể lợi dụng các lỗ hổng hệ thống để âm thầm vượt qua hệ thống tường lửa thông minh của bọn họ.
Giây tiếp theo, nhìn thấy màn hình máy tính tối đen, Dennis há hốc miệng, như thể bị sét đánh.
...
...
“Phản ứng của tập đoàn Kiến Hành Quân như thế nào?”
Sau khi nghe xong báo cáo của đặc vụ trinh thám cấp dưới, Mallon bắt đầu suy nghĩ.
Holm, người phụ trách tình báo, tâm trạng lúc này của hắn khá tốt.
"Bọn ta đã yêu cầu các phóng viên ở thành phố Tân Hải chú ý đến phản ứng của tập đoàn Kiến Hành Quân, nhưng đến thời điểm hiện tại, tập đoàn Kiến Hành Quân vẫn chưa có phản ứng gì quá lớn, chỉ là bộ phận quan hệ công chúng bác bỏ tin đồn, không nói gì cả, những nhân vật cấp cao cũng không xuất hiện.
Theo như các nguồn tin tình báo của chúng ta, bộ phận pháp lý của bọn họ đang đang liên hệ với các luật sư ở nhiều thành phố khác nhau ở Trung Quốc, số lượng văn phòng luật được thuê đã lên đến con số 80. Bọn họ thuê luật sư với quy mô lớn như vậy, nhất định là đang chuẩn bị khởi tố những cư dân mạng tung tin đồn thất thiệt kia."
"Không tìm được chính chủ, chỉ có thể xuống đao với đám tôm tép nhỏ kia, tập đoàn Kiến Hành Quân dường như cũng chỉ có chút tiền đồ như vậy thôi.” Một viên đặc vụ trinh thám khác cười nói.
Nói đến đây, trên khuôn mặt của tất cả các nhân viên trinh thám trong phòng họp đều nở nụ cười tươi hơn mấy phần.
Bọn họ đã kiểm soát toàn bộ đường hướng của sự việc, danh tiếng hiện tại của tập đoàn Kiến Hành Quân đã bị tổn hại ngiêm trọng, bên ngoài thì phải hứng chịu bạo lực mạng, bên trong thì lòng người hoang mang lo sợ.
Giờ đây, những nhân vật cấp cao cốt cán của tập đoàn Kiến Hành Quân là cọng rơm cuối cùng.
Một khi Trần Mặc, Triệu Mẫn và Hà Tiểu Ngư xuất hiện bất đồng, tập đoàn Kiến Hành Quân sẽ đối mặt với nguy cơ bị chia rẽ.
Trần Mặc và Hà Tiểu Ngư ly hôn, một phần cổ phần sẽ có thể rơi vào tay người khác; hoặc là Triệu Mẫn từ chức thì trong đám nhân viên cấp cao kia lòng người sẽ không đồng nhất, bọn họ cũng có cơ hội lợi dụng.
Chỉ cần nghĩ cách mua chuộc được nhân viên cấp cao của tập đoàn Kiến Hành Quân, hoặc là khống chế được Trần Mặc thì kỹ thuật của tập đoàn Kiến Hành Quân có khả năng sẽ rơi vào trong túi của bọn họ. Cho dù là không nhiều nhưng có thể lấy được một phần là cũng thu hoạch không ít rồi.
Sự tồn tại của tập đoàn Kiến Hành Quân, đối với đất nước của bọn họ mà nói, trước sau luôn là một mối đe dọa.